Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 19

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:01
Lượt xem: 447

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tập tục ngày Tết ở Giang Nam và kinh thành mấy tương đồng. Nơi đây, mặt trời khuất bóng, đèn lồng giăng khắp phố dài, thắp lên một dải sáng rực rỡ tựa ảo mộng, lan đến tận chân trời xa.

Số tiền Sở Triệu Hoài mang theo tiêu sạch, nhưng hễ gặp trò chơi yêu thích, y vẫn quang minh chính đại đến chơi một phen.

Đợi đến khi chủ sạp mất kiên nhẫn, y liền giả vờ gọi ở phía xa, cất giọng đáp: “Ai da! Ta đến ngay đây!”, dậy chạy biến như một làn khói.

Y dùng cách chơi hết cả một con phố mà tốn một đồng nào.

Thấy sắc trời càng lúc càng tối, Sở Triệu Hoài vẫn thỏa lòng, bèn xổm xuống đất, cầm lấy một chiếc gương đồng trong quán mà mân mê ngắm nghía, định bụng chơi xong món sẽ về phủ.

Chiếc gương dường như đến từ Tây Vực, mặt khảm bảo thạch, mặt kính sáng bóng soi đặc biệt rõ ràng.

Sở Triệu Hoài đưa gương lên soi khuôn mặt lớp khăn che, tay khẽ nghiêng một cách kín đáo, hướng về phía đám đông cách đó xa.

Phía y, mấy nam nhân hình cao lớn vờ như đang mua đồ, nhưng ánh mắt ngừng dán chặt y.

Không y đa nghi.

Quả thực đang theo dõi y.

Lòng Sở Triệu Hoài khẽ thót .

Chẳng lẽ đám truy binh ở Giang Nam đuổi tới tận kinh thành ?

Sở Triệu Hoài nhớ từng đắc tội với đại nhân vật nào, y nay chỉ chữa bệnh trong dân gian, phí xem bệnh cũng thu ít, gần nhất cũng chỉ là giải độc cho công tử của tri phủ.

Tri phủ cũng thể lấy oán báo ân chứ?

Sở Triệu Hoài dựa chiếc gương nhỏ bí mật quan sát một vòng.

Chủ sạp cuối cùng cũng nhịn nữa: “Này, ngươi rốt cuộc mua ?”

Sở Triệu Hoài giở trò cũ, đặt chiếc gương xuống, dậy : “Ai da, đến ngay đây.”

Dứt lời, y rảo bước nhanh về phía một con hẻm nhỏ cách đó xa.

Phía , mấy đang tản lặng lẽ tụ , cảnh giác bám theo.

Trong con hẻm nhỏ thắp đèn lồng, chỉ thể nhờ ánh nến từ phố dài mà lờ mờ thấy bóng bên trong. Mấy kẻ theo dõi liếc , im lặng tiến .

Bỗng, đầu hẻm truyền đến vài tiếng động trầm đục, tựa như ngã xuống.

Sở Triệu Hoài từ trong bóng tối bước , trong tay áo rộng dường như vẫn còn vương thuốc bột.

Y khoan thai sửa vạt áo, phủi lớp bột thuốc một cách tùy ý, lòng thầm nghĩ: “A, quẻ bói ban nãy sai, chơi thêm một ván nữa về phủ .”

Thiếu niên cất bước rời , vạt áo khoác vẽ một đường cong trong trung.

Sau lưng y, mấy nam nhân ngổn ngang mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

*

Năm lượng bạc tiêu phát huy tác dụng lớn, lời đồn nhanh chóng lan truyền.

Đợi đến khi Sở Triệu Hoài chơi đủ về phủ, tin đồn bay khắp trời, trong kinh thành ai nấy đều chung một suy nghĩ.

—— Cảnh Vương thật sự điên ?

Bao năm qua, Cơ Tuân thủ đoạn tàn nhẫn, trong triều bao nhiêu phe phái tranh đấu nhẹ nhàng đánh cho tan cửa nát nhà, chuyện gi/ế/t ngoài đường càng như cơm bữa.

Một hung thần như , lương thiện?

Phi.

lời thể thẳng , chỉ đành thầm mắng trong bụng, còn ngoài mặt thì giả vờ kinh ngạc cảm thán: “Thì Cảnh Vương thương xót kẻ yếu như , lời đồn quả thực đáng ghét.”

Trời tối hẳn.

Dưới ánh nến lung linh, Cảnh Vương “lương thiện” đang ở trong thư phòng, rũ mắt xem công văn từ Tấn Lăng gửi tới.

Ân Trùng Sơn : “Bố chính sử mới nhậm chức, xem là nhắm khoản quân điền mà đến. Tấn Lăng trời khô vật cằn, phòng thu chi cất giữ sổ sách đột nhiên bốc cháy, dường như liệu , bèn chuyển hướng điều tra mỏ khoáng tư ở Tấn Lăng. Ngọn lửa thứ hai e là khó đốt.”

Cơ Tuân thờ ơ “ừ” một tiếng, tiện tay ném miếng thịt bàn xuống.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dưới gầm bàn chợt ló một cái đầu xù lông, đó là một con Tuyết Lang hình cao lớn, trông to hơn lang thường một vòng, dù cách xa mấy trượng vẫn khiến thấy lạnh gáy, lông tơ dựng .

Tuyết Lang nhe nanh, “gừ” một tiếng đớp miếng thịt, chỉ nhai hai nuốt chửng, đó lười biếng xuống bên chân Cơ Tuân, vẫy đuôi nhắm mắt.

Việc hệ trọng, sơ suất là thể mang tiếng “tạo phản”, Ân Trùng Sơn vẻ mặt nghiêm nghị, chờ đợi Vương gia phân phó.

Vương gia cất lời: “Vương phi về ?”

Ân Trùng Sơn: “…”

Ân Trùng Sơn suýt nữa thì sái cả hông, đành nén lòng đáp: “Bẩm Vương gia, Vương phi ở ngoài ‘lời đồn’ cả buổi chiều, ghiền mới về phủ, lúc chắc đang dùng bữa.”

Cơ Tuân: “Ừm.”

Ân Trùng Sơn thấy Vương gia vẻ bày mưu tính kế, nét mặt nghiêm nghị trở : “Chẳng lẽ Vương phi và Bố chính sử…”

Cơ Tuân chậm rãi ném một miếng thịt cho Tuyết Lang: “Không , chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Ân Trùng Sơn: “…”

lúc , một vệ tiến bẩm báo: “Vương gia, hôm nay Vương phi ngoài phủ, thuộc hạ phát hiện một đám lén lút theo dõi, lẽ là của Thái tử.”

Cơ Tuân đầu cũng ngẩng, thản nhiên : “Xử lý .”

Thân vệ do dự một chút: “Người Vương phi đánh gục ạ.”

Bàn tay đang vuốt ve con lang của Cơ Tuân khựng , ngước mắt lên .

“Vương phi một con hẻm nhỏ, những kẻ đó chớp thời cơ định động thủ, nhưng nửa ngày chỉ thấy một Vương phi .” Thân vệ ngập ngừng , “Thuộc hạ kiểm tra, chỉ thấy bọn chúng trúng độc hôn mê. Hiện tại trói đến vương phủ, chờ Vương gia xử lý.”

Ân Trùng Sơn mày càng nhíu chặt: “Chắc chắn là Vương phi tay?”

“Trong con hẻm đó ai khác.”

Ân Trùng Sơn cho vệ lui xuống, do dự : “Sở Triệu Hoài từng ở Bạch gia tại Lâm An, hẳn cũng học ít y thuật. Đêm tân hôn, dường như thể ngửi độc thảo trong lư hương.”

Cơ Tuân đầy hứng thú chống cằm.

Lâm An, Bạch gia.

Dùng độc?

*

Sở Triệu Hoài hắt một cái.

Ăn cơm xong, y thắp đèn, bàn nhỏ lách gì đó.

Nhìn kỹ , giấy chi chít là gia sản của Sở Triệu Hoài – ngay cả mấy đồng tiền lẻ cũng moi ghi .

Sở Triệu Hoài cộng cả của hồi môn của Bạch phu nhân , tính luôn trăm lạng vàng trong cung ban thưởng, chống cằm đợi mực khô, lòng thầm tính toán.

Bây giờ lời đồn “Tiểu hầu gia lấy báo đáp Cảnh Vương” trong kinh thành lan truyền dữ dội như , Sở Kinh tám phần sẽ tìm đến y trong mấy ngày tới, chừng sẽ bắt y rời kinh hoặc thực hiện một giao dịch nào đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-19.html.]

Nếu Trấn Viễn Hầu phủ chịu thừa nhận với Cảnh Vương phủ chuyện gả , Cơ Tuân lẽ sẽ đuổi y . Sở Triệu Hoài chuẩn sẵn sàng, bắt đầu nghĩ cách tìm cơ hội bắt mạch cho .

Đang suy nghĩ, bên ngoài giường lớn truyền đến tiếng xe lăn chuyển động.

Cơ Tuân trở về.

Sở Triệu Hoài đeo khăn che mắt, lắng tai động tĩnh bên ngoài.

Cơ Tuân dậy, tiếng bước chân vang lên, xuống mép giường, cởi áo, lên giường.

Sở Triệu Hoài sững , mặt lộ vẻ hoang mang.

Tiếng bước chân giống của một què chính hiệu?

Nếu chân vấn đề gì, rảnh rỗi chuyện gì làm mà ngày ngày xe lăn vắt chân ?

Sở Triệu Hoài tài nào hiểu nổi.

Đang nghĩ ngợi, giọng Cơ Tuân truyền đến: “Vương phi còn ngủ?”

Sở Triệu Hoài ho một tiếng, bắt đầu bừa: “Tiếng hít thở của ám vệ trong phòng ngủ lớn quá, làm ngủ .”

Cơ Tuân khẽ nhướng mày.

Ám vệ xà nhà, nóc nhà: “?”

Thế mà cũng ?

Cơ Tuân , khẽ phất tay.

Các ám vệ do dự hồi lâu, lượt rút khỏi phòng ngủ.

Ân Trùng Sơn đang gác đêm bên ngoài, thấy một đám đen nghịt lui , cau mày hỏi: “Chuyện gì ?”

Một ám vệ lúng túng : “Vương phi chê chúng hít thở lớn tiếng, Vương gia liền đuổi bọn ngoài.”

Hai bên cạnh ghé mặt thở thử để kiểm tra.

“Ngươi xem tiếng của lớn ?”

“Ta tu luyện mười năm công lực còn chẳng thấy!”

Ân Trùng Sơn trầm mặc, ánh mắt đột nhiên trở nên kiên định.

Ừm, đây nhất định là đang thử xem Sở Triệu Hoài nhân lúc canh gác mà hạ độc Vương gia .

Vương gia quả là dục cầm cố túng, thủ đoạn cao thâm.

Sau khi lui , Cơ Tuân hỏi: “Còn ồn ?”

Sở Triệu Hoài vội vàng lắc đầu: “Không ồn, ồn nữa, ngủ ngay đây.”

Nói xong, y hô một tiếng thổi tắt nến, leo lên giường, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Sở Triệu Hoài vốn định chợp mắt một lát, đợi Cơ Tuân ngủ say sẽ lẻn ngoài bắt mạch cho , nhưng chậu than trong phòng đốt quá ấm, y giả vờ một lúc liền ngủ .

Đến khi tỉnh nữa, trời gần sáng.

Sở Triệu Hoài mơ màng dậy, dụi mắt một lúc lâu mới nhớ chính sự, ngái ngủ khoác áo bào bước xuống giường.

Y dám thắp đèn, chỉ thể nương theo ánh trăng bên ngoài mà nhón chân về phía giường lớn.

Chỉ vài bước chân ngắn ngủi, mũi chân Sở Triệu Hoài va tủ mấy , đau đến mức y suýt nhảy dựng lên gào thét, khó khăn lắm mới cắn ngón tay nhịn .

Cửa sổ phòng ngủ vẫn mở như khi, ánh trăng rải xuống, chiếu lên Cơ Tuân đang nhắm mắt ngủ say giường.

Sở Triệu Hoài nhăn nhó ghế đẩu nghỉ một lát, trái , khẽ gọi một tiếng.

“Hộ giá Vương gia.”

Ám vệ hề đáp như chim bay từ xà nhà xuống.

Xem quả thực ngoài hết .

Sở Triệu Hoài hít sâu một , lặng lẽ đưa tay về phía cổ tay của Cơ Tuân đang buông thõng bên cạnh.

Lời đồn Cảnh Vương vì bệnh nặng mà từng dùng hổ lang chi dược, qua quan sát dạo gần đây, Sở Triệu Hoài lờ mờ đoán tám chín phần là loại thuốc như ngũ thạch tán.

Thánh thượng cũng từng ban cho Cơ Tuân đại dược, nghĩ cũng tám chín phần.

Sở Triệu Hoài thiên phú y đạo, trí nhớ , chạm mạch là trong đầu hiện lên cả một đống phương thuốc cổ truyền, chỉ cần bốc thuốc đúng bệnh, bệnh của Cơ Tuân…

Vừa nghĩ đến đây, mày Sở Triệu Hoài đột nhiên nhíu , y ngước mắt cổ tay lạnh lẽo như đá .

Mạch tượng

Chưa kịp để y suy nghĩ kỹ, bàn tay trắng bệch ánh trăng bỗng nhiên khẽ động, lặng lẽ lật nắm chặt lấy bàn tay còn kịp rút về của Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài giật kinh hãi.

Trong bóng tối mờ ảo, giọng mang theo ý của Cơ Tuân âm u truyền đến.

“Đêm hôm khuya khoắt, Vương phi đang làm gì ?”

Sở Triệu Hoài: “…”

“Rầm” một tiếng.

Ân Trùng Sơn phá cửa xông , đám ám vệ mặc hắc y cũng ồ ạt tiến đến, nào nấy đằng đằng sát khí.

“Có thích khách!”

“Hộ giá Vương gia!”

Nến trong phòng thắp sáng trưng, Sở Triệu Hoài dọa cho lông tơ dựng , suýt nữa thì lên cơn đau tim mà ch*t ngay tại chỗ cho xem: “Ta, , …”

Y ám sát Vương gia!

Tay Cơ Tuân lạnh như tay ác quỷ, hổ khẩu kẹp chặt lấy xương cổ tay Sở Triệu Hoài, đợi y kịp phản ứng nhẹ nhàng kéo một cái.

Sở Triệu Hoài lảo đảo kéo lên giường, suýt nữa ngã lòng Cơ Tuân.

Cơ Tuân : “Dưới đất lạnh lắm, lên chuyện.”

Sở Triệu Hoài mang giày, ngón chân va đập đến bầm tím, y từng lén lút làm chuyện bao giờ, lắp ba lắp bắp biện giải: “Ta , chỉ là …”

Cơ Tuân mắt mang ý , hiệu cho y gì thì cứ .

Hai chữ “bắt mạch” suýt nữa buột khỏi miệng, y vội vàng nuốt lời định .

Sở Triệu Giang bắt mạch, lời nếu , Cơ Tuân chắc chắn sẽ nghi ngờ phận của y.

Sở Triệu Hoài lòng rối bời, ánh mắt như hổ rình mồi của đám ám vệ, y đột nhiên hít một thật sâu, bình tĩnh đáp: “... Ta chỉ ... cận với Vương gia một chút.”

Cơ Tuân: “…”

Một đám ám vệ: “…”

--------------------

Loading...