Kim Tạp Tạp rằng từ vài câu trả lời của mà tự vẽ một thế đáng thương đến mức đủ tiền ăn cả đồ ăn vặt.
Lại mấy tiếng rộp rộp, Kim Tạp Tạp ném chính xác vỏ bao bì ăn xong thùng rác, thỏa mãn l.i.ế.m liếm tay, l.i.ế.m vài miếng thì tay tóm lấy… Hửm?
Cậu nghi hoặc ngẩng đầu .
Bùi Tranh thẳng đôi mắt màu tím sẫm , sạch sẽ, trong suốt, rực rỡ, như những vì lấp lánh bầu trời đêm, tỏa sáng rực rỡ, phản chiếu hình bóng .
Kim Tạp Tạp tay , , đó mò một gói khoai tây chiên nữa từ vali: “Của , gói hết .”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Vừa mở miệng, khí gì cũng tan biến.
“… Ừm, ăn cái .” Bùi Tranh rút một chiếc khăn ướt, dặn dò: “Lần ăn xong dùng khăn ướt lau tay, l.i.ế.m bằng lưỡi, vệ sinh.”
“Ồ.”
Ngoan thật! Bùi Tranh kiên nhẫn lau sạch đôi tay và khóe môi ăn vặt xong của , động tác nhẹ nhàng. Đang lau thì cảm thấy một ấm áp áp má .
Hắn khựng : “Sao thích cọ như ?”
“Vì em thích mà.” Kim Tạp Tạp đổi sang bên khác cọ tiếp. Đối với thích, đương nhiên cọ xát nhiều để bày tỏ niềm vui của .
Nghe câu chỉ một , lúc Bùi Tranh dần quen, mặt đổi sắc vuốt ve mái tóc mềm mại, mượt mà: “Cậu ăn gì, sẽ đưa ăn.”
“Cá. Em ăn cá khô, cái đó thơm lắm.”
“Được, chúng ăn…”
Bùi Tranh đang thì tài xế phía đột nhiên đầu , chỉ chiếc điện thoại đang reo của : “Bùi tổng, điện thoại của chủ tịch phu nhân.” Tài xế giơ điện thoại lên một chút, ý hỏi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mieu-mieu-dien-ha-mang-thai-da-om-bung-bau-bo-tron/chuong-11.html.]
“Tôi .” Bùi Tranh khẽ gật đầu với tài xế, lấy điện thoại từ túi quần , tắt chế độ máy bay gọi của bà Hà.
Kết nối ngay lập tức.
Đầu dây bên , Hà Thanh Thanh mặt mày rạng rỡ: “Con trai , con và Tạp Tạp đến nơi ? Vừa nãy quên với con, đặt bữa trưa cho hai đứa ngay tại khách sạn nhà .”
“Với , bảo quản lý sảnh khách sạn bên đó… là Tiểu Lý . Dọn dẹp phòng suite hướng biển ở tầng cao nhất, tạm thời dùng làm phòng tân hôn cho hai đứa. Ừm… Tạp Tạp thích cách bài trí đó ?”
“À đúng … khi con đưa Tạp Tạp mua sắm, nhớ mua cho nó một cái điện thoại. Thằng bé làm mất điện thoại xong cứ mãi mua… Haizz! Trời ơi tội nghiệp, đây thằng bé sống những ngày tháng khổ sở thế nào mà tạo nên tính cách ngoan ngoãn, hiểu chuyện như thế… Càng nghĩ càng xót xa.”
Lược bỏ N câu lải nhải của bà Hà…
… Cuối cùng tổng kết:
“Bùi Tranh, những điều con khắc ghi trong lòng, đối xử với Tạp Tạp. Tạp Tạp mua gì, ăn gì… chỉ cần , con mua cho nó, nhà thiếu tiền.”
Bùi Tranh đến khách sạn trong tiếng chuyện điện thoại của bà Hà.
…
Hải Thiên Nhất Sắc là một khách sạn 5 thuộc tập đoàn Bùi thị, vị trí địa lý dựa biển và bên cạnh đảo. Bước lên bậc thang lát đá cẩm thạch sáng bóng, đập mắt là cảnh tượng mỗi bước một cảnh, mười bước một bức tranh.
Nhiệt độ ấm áp như bốn mùa xuân khiến cảnh sắc hoa nở rộ, trong làn gió nhẹ lay động, hương hoa thoang thoảng bay đến. Xuyên qua sảnh hoa bằng đá cẩm thạch rực rỡ sắc màu, các tiện nghi ở sảnh khách sạn càng thêm lộng lẫy, khắp nơi đều toát lên vẻ xa hoa, tráng lệ.
Giám đốc Lý Vĩ chờ sẵn ở bãi đậu xe nội bộ từ sớm. Thấy chiếc xe riêng đón Bùi tổng từ sáng xuất hiện trong tầm mắt, vội vàng chạy tới mở cửa.
Ba năm , Bùi tổng từng đến chi nhánh công ty ở Quỳnh Hải thị sát, khi đó ở khách sạn của tập đoàn và tiếp đón cũng chính là .
Ba năm , Bùi tổng cùng yêu mới cưới một nữa nghỉ tại Hải Thiên Nhất Sắc để hưởng tuần trăng mật, tiếp đón vẫn là . Hai vinh dự đều thuộc về , thật là một niềm vinh dự!
Giống như trong ký ức, Bùi tổng vẫn là Bùi tổng nho nhã, lịch thiệp mà nhớ. Một bộ vest cao cấp màu trắng bạc, tô điểm phụ kiện vặn ở cổ áo, n.g.ự.c áo và cổ tay áo. Chỉ là bộ trông…
Hơi giống như từ lễ cưới bước , thật trang trọng.