Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 49: Thang Tước
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:37:49
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bác sĩ ồ ạt trong thuyền từ cửa khoang bên , Mộc Dương nâng lên cáng đẩy bọn họ , giọng yếu gấp: “Mọi xem ——”
Vệ sĩ ban nãy bò từ sườn thuyền đến đuôi thuyền để nâng cũng đang trèo lên theo dây an , giúp bảo vệ khống chế tên bắt cóc còn đang giãy dụa hòng chạy thoát.
Vệ sĩ đánh với bọn bắt cóc, d.a.o nhỏ bay lên trung tạo thành hình parabol lạnh lẽo rơi trong biển.
Anh xách cổ áo của tên bắt cóc, ép hỏi: “Ai phái mày tới!?”
“Vậy mà còn mang vệ sĩ theo, đúng là minh tinh…… Đến tao cũng nhận .”
Tên mặt sẹo để ý chút nào: “Không ai phái tao tới, chỉ là tao sống lâu nữa nên tìm chôn cùng?”
“Địt mày!!”
Vệ sĩ dùng sức đánh gã một quyền, ông chủ cùng chồng ông chủ gặp nạn ngay mặt , hẳn là còn tiền thưởng năm nay nữa.
Một quyền chứa đầy sự phẫn nộ với việc mất tiền.
Tên mặt sẹo đ.ấ.m , giây tiếp theo thì bảo vệ lấy côn điện đập khiến thể gã tê rần.
Gã xoài mặt đất, mà còn sức ha hả, khó khăn ngoắc ngón tay với vệ sĩ.
Vệ sĩ lau vết m.á.u ở khoé miệng, lạnh nhạt xổm xuống.
“Trở về với ông chủ của mày…… Người , giống nó…… A!”
Tên mặt sẹo đột nhiên co giật run rẩy, đồng tử giãn , biểu cảm mặt là thống khổ vui thích.
*
Đây là nơi nào……
Mộc Dương cẩn thận phân biệt, hình như đang ở xe Giải Biệt Đinh.
Người lái xe là tái xế của Giải Biệt Đinh, ghế phụ là trợ lý Giang Đản, Giải Biệt Đinh nghỉ ngơi ghế , đôi mày nhíu .
Mình c.h.ế.t ?
Mộc Dương mê mang, nhưng Giải Biệt Đinh nhíu mày, định giơ tay vuốt cho nhưng làm thế nào cũng đụng , tay cứ xuyên qua .
Cậu chỉ thể xổm bên Giải Biệt Đinh, nhỏ giọng gọi: “Giải Biệt Đinh……”
Cậu gọi nhiều chút.
Ai khi nào sẽ biến mất chứ? Không gọi nhiều thì sẽ còn cơ hội.
Mộc Dương cảm giác sắp biến mất, bởi vì thể, , hẳn là linh hồn càng ngày càng nặng, cố sức dịch đến vị trí mặt đối mặt với Giải Biệt Đinh, cúi đầu hôn . Cách một thứ nguyên, đến gần Giải Biệt Đinh cuối cùng*.
*Câu gốc là 隔着一个次元与解别汀再来最后一次贴贴。 để nguyên là “thứ nguyên” là vì rõ nghĩa thật lắm. Trong tiếng Việt thì “thứ nguyên” nghĩa đó, nhưng nghĩ rằng trong truyện nó nghĩa như
Ai giây tiếp theo Giải Biệt Đinh mở hai mắt.
Trong nháy mắt đó, Mộc Dương cho rằng Giải Biệt Đinh thấy .
Giang Đản ở ghế lo lắng sốt ruột hỏi: “Anh khám tim thật hả?”
Giải Biệt Đinh dời tầm mắt xuyên thấu qua Mộc Dương, ngoài cửa sổ: “Không cần.”
Giang Đản thở dài: “Vậy nghỉ chút , lát nữa là giờ cao điểm , chắc sẽ kẹt xe.”
Giải Biệt Đinh: “Ừm.”
Rõ ràng c.h.ế.t nhưng Mộc Dương vẫn cảm nhận trái tim đang kinh hoàng, cứ luôn cảm thấy sẽ chuyện gì lành xảy .
Giải Biệt Đinh chỉ chằm chằm cửa sổ xe, cửa kính đậm màu phản chiếu ánh sáng từ chiếc nhẫn ngón áp út.
Mộc Dương hoảng sợ mà mở to hai mắt, dường như thể xuyên thấy, thấy con xe minibus màu đen đằng Giải Biệt Đinh gia tốc vọt lên, sắc mặt ghế điều khiển hung ác, giữa mày một vết sẹo xí……
“Giải Biệt Đinh!”
dù gọi như nào cũng thể ngăn hai xe va chạm .
Xe đen lật nghiêng ở ven đường, Giải Biệt Đinh ngã vũng máu, qua đường xung quanh nghị luận sôi nổi, khó lắm mới đến cứu trợ, Giải Biệt Đinh chỉ an tĩnh chiếc nhẫn ngón áp út, để bọn họ cứu tài xế cùng Giang Đản ——
Anh mất cơ hội chạy trốn nhất, vụ nổ bùng lên cao.
Ánh lửa khắc trong mắt Mộc Dương, kéo Giải Biệt Đinh, nhưng như trói mà thể động đậy, chỉ trơ mắt Giải Biệt Đinh thiêu chết.
“Giải Biệt Đinh……”
Cậu tuyệt vọng gọi.
*
Ngực Mộc Dương phập phồng kịch liệt, mở mạnh mắt , thứ đập trong mắt là trần nhà trắng bóc.
Người nhức mỏi chịu nổi, nhưng vẫn sức lực gì, một bên của gương mặt chật căng, Mộc Dương giơ tay sờ thì thấy là băng vải.
Ở mép giường một cô gái đang, hình như là Kiều Viện.
“Tỉnh ?” Kiều Viện ngạc nhiên vui vẻ mà ngẩng đầu, vội vàng ấn chuông gọi, “Thế nào, cảm thấy chỗ nào ?”
Ban nãy chỉ là mộng ?
Mộc Dương véo bản , quá đau, chỉ tê tê ——
Rốt cuộc mới là mộng……
Cậu cố sức mà lắc đầu, ngữ điệu nghẹn ngào mỏng manh: “Giải Biệt Đinh……”
“Anh .” Đột nhiên Đàm Giác đến gần trả lời hộ, “Chỉ là thần kinh căng thẳng quá, hô hấp quá độ, dùng thuốc ở bệnh viện nên cũng hơn .”
Giải Biệt Đinh ở đây.
Mộc Dương lo sợ yên, Đàm Giác đang lừa .
“Anh hôn mê một ngày một đêm, vẫn luôn ngủ.” Đàm Giác thở dài, “Ba của dẫn tới khách sạn gần đây để đặt phòng nghỉ ngơi chút.”
Cũng do thái độ của Mộc Nam Sơn cứng rắn quá, nếu chắc hẳn Giải Biệt Đinh sẽ .
Mộc Dương hít , giật khoé miệng nghĩ tới Diêu Diên: “Mẹ……”
Kiều Viện trả lời: “Đến cục cảnh sát phối hợp điều tra.”
Mộc Dương cứng đờ, khó khăn gật đầu.
Từ tạm biệt ở thành nhỏ , liên hệ với Kiều Viện, ngờ gặp mặt tiếp theo chật vật như .
Bác sĩ tới mau, làm kiểm tra phần cho Mộc Dương: “Tình huống thể về cơ bản là định, nhưng lượng thuốc tê thấp nên trong hai ngày thể tứ chi sẽ tê mỏi, thể hoạt động hoặc thử chườm nóng, nếu 24 giờ còn như thì nhất định kịp thời liên hệ nhân viên công tác.”
Đàm Giác gật đầu: “Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thấy vẻ mặt Mộc Dương mờ mịt, Kiều Viện giải thích: “Người tiêm cho nhiều thuốc tê, đó thạch cao rớt, nhưng tổn thương đến chân, còn những phần khác thì , chỉ là phía trầy da vì va chạm.”
Mộc Dương chút ấn tượng.
Lúc ở góc tường Diêu Diên cùng Kiều Viện chuyện, đó thì vai trái tê rần, kéo xuống xe lăn……
Cậu dùng sức véo nữa, rõ ràng cảm nhận đau đớn, cùng với xiu xíu cảm giác tê mỏi.
Hẳn là mộng.
Tiếng bước chân nhẹ nhưng gấp càng ngày càng gần, tim Mộc Dương nhảy, cần nghĩ cũng là Giải Biệt Đinh.
Giải Biệt Đinh bước dồn dập đến cửa phòng bệnh, đối mắt với Mộc Dương giường bệnh.
Đàm Giác lắc đầu, lúc mới ngủ bốn giờ.
Cậu đưa theo Kiều Viện ngoài, dành thời gian cho hai ở cũng một chỗ.
Mộc Nam Sơn theo từ đằng cũng ngừng ở cửa phòng bệnh, để Mộc Dương thấy ông, ông vỗ bả vai Kiều Viện vất vả , đó lấy gói t.h.u.ố.c lá theo thói quen, nhưng nghĩ đây là bệnh viện nên chỉ thể cất .
Bầu khí trong phòng bệnh an tĩnh, Giải Biệt Đinh ở bên giường, dùng tăm bông dính nước ấm nhuận môi cho Mộc Dương.
Dưới mắt Giải Biệt Đinh quầng thâm đen, càng rõ ràng hơn làn da trắng lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-49-thang-tuoc.html.]
Môi cũng hồng hào chút nào, lộ màu tím nhạt nhẽo.
“Em ……”
Mộc Dương thấy thì nhớ tới vụ tai nạn xe cộ trong giấc mộng ban nãy, chân thật đến đáng sợ, làm cảm thấy như đó là chuyện thật sự xảy .
Cậu nâng cái tay vô lực lên, chống lên n.g.ự.c chạm tay với Giải Biệt Đinh.
Dường như hề gián đoạn, Giải Biệt Đinh dùng sức nắm .
Sau đó thả lỏng tay hơn chút, nhẹ nhàng nắm, ừ một tiếng: “Có đau ?”
Mộc Dương lắc đầu, lẩm bẩm: “Có thuốc tê…… Không đau.”
Vậy mà Giải Biệt Đinh nhẹ, vỗ mái tóc rối của Mộc Dương: “Chờ em nghỉ ngơi xong thì chúng về nhà.”
Mộc Dương: “Vâng……”
Cậu cảm giác điểm gì đó đúng, nhưng thể .
Cho đến khi Giải Biệt Đinh bưng ly nước, mà ly nước rơi.
Cũng may đó chỉ là ly giấy, nhưng nước rải đầy đất, đến mép giường đệm chăn cũng ướt.
Mấy bên ngoài động tĩnh cũng , Đàm Giác thấy thế thì nhíu mày hỏi: “Vẫn dùng lực ?”
Mộc Dương hoảng hốt: “Tay làm ?”
“Không .” Giải Biệt Đinh trấn an mà một cái.
Mộc Dương xin giúp đỡ mà về phía Mộc Nam Sơn: “Ba……”
cũng chuyện gì quá lớn, nếu Đàm Giác sẽ thể mặt : “Vấn đề lớn, thể là cơ bắp thần kinh hoặc mềm tổ chức bầm tím, kêu bác sĩ đến xem.”
Trong quá trình chờ đợi bác sĩ, Mộc Nam Sơn đến mép giường xoa đầu Mộc Dương: “Dương Dương chịu khổ .”
Một câu thật bình thường thôi nhưng vẫn khiến Mộc Dương đỏ mắt nửa ngày, thể rõ cảm giác trong lòng.
Rất nhanh thôi bác sĩ đến, giống như Đàm Giác là chuyện gì lớn, cánh tay trật khớp lúc kép Mộc Dương ở du thuyền, thể sẽ bầm tím, trở về nên chườm nóng.
“Cái cần chú ý nhất là tim, cố gắng đừng thức đêm, làm việc và nghỉ ngơi hợp lý, cũng chú ý cảm xúc, đừng để d.a.o động quá lớn.”
Giải Biệt Đinh là làm việc và nghỉ ngơi quy luật nhất mà Mộc Dương từng gặp, trừ lúc công tác thì đều ngủ sớm dậy sớm.
Nhịp tim Giải Biệt Đinh loạn vì .
Trong lòng Mộc Dương buồn đến khó chịu, hoảng đau, gọi Giải Biệt Đinh đến bên , chạm , ôm , như mới cảm giác chân thật.
chẳng bao lâu thì cảnh sát tới.
Những nhân viên liên quan đều ngoài, chỉ để Mộc Dương, Giải Biệt Đinh cùng Mộc Nam Sơn, còn Diêu Diên trở về cùng cảnh sát.
Sắc mặt Diêu Diên cũng tái nhợt vô cùng, bà về phía Mộc Dương há miệng thở dốc, vô lực .
Thân phận của tên mặt sẹo điều tra , gã là một tên tội phạm truy nã đang lẩn trốn, gã còn bệnh nan y, còn bao nhiêu thời gian.
Theo lời cung của gã, gã khi c.h.ế.t hưởng lạc một cuối cùng, cho nên trộm làm giả phận, lấy thủ đoạn phi pháp lên du thuyền, bắt cóc Mộc Dương là vì tìm đệm lưng khi chết.
lỗ hổng trong lời khai của gã nhiều, còn cả lời lúc thần trí tỉnh táo ——
Bởi vì lúc gã vệ sĩ giữ du thuyền thì độc của m.a t.u.ý phát tác.
Cuối cùng bởi vì lượng hít quá lớn, cứu nổi nên chết.
Manh mối cứ chặt đứt như , nhưng điểm kỳ quái còn nhiều.
Ví như nếu tìm làm đệm lưng thì chọn Mộc Dương đang xe lăn? Hay do nếu chọn nam thì cho dù thuốc tê tay thì cũng khống chế .
Ví như thuốc tê của gã tới từ , khi trải qua việc khám nghiệm tử thi, thể của tên mặt sẹo , căn bản là bệnh.
Hoặc là gã dối, hoặc là gã lừa bịp.
“Anh Giải, Mộc, các nghĩ cẩn thận xem, đây các đối thủ là nào mang thù oán ?”
Tất nhiên Mộc Dương thể , tuy hỗn, nhưng cũng chỉ là ham chơi, nay tiếp xúc với nào ác độc như , càng thể gây thù đến mức g.i.ế.c như .
Thấy Mộc Dương lắc đầu còn Giải Biệt Đinh thì , cảnh sát bèn tiếp tục hỏi: “Dựa theo lời vệ sĩ của , tên mặt sẹo khi giật bởi côn điện thì một câu, ‘ trở về cho chủ của mày, giống nó ’, suy nghĩ gì về câu ?”
những lời ngoại trừ vệ sĩ thì còn ai , hơn nữa theo thời gian thì cơn nghiện m.a t.u.ý của tên mặt sẹo đó phát tác.
Giải Biệt Đinh nhíu mày, như đang suy tư điều gì đó.
Mộc Dương đột nhiên nhớ rằng Giải Biệt Đinh dẫn bệnh viện kiểm tra giọng , thấy mặt cỏ đối diện của bệnh viện tàng cây.
Cậu vẫn luôn cho rằng đó là ảo giác.
Cảnh sát xác nhận nữa: “Anh chắc chứ, đó chân trái?”
Mộc Dương chần chờ gật đầu: “Hẳn là .”
Giải Biệt Đinh cũng một cái tên: “Người giống …… Tôi chỉ thể nghĩ đến Thang Tước.”
Cảnh sát ngước mắt hỏi: “Thang Tước là ai?”
Sắc mặt Giải Biệt Đinh lạnh lùng: “Chồng của .”
vấn đề ở chỗ, Thang Tước cùng trong lời của Mộc Dương hẳn là một, chân Thang Tước hẳn là vấn đề, trừ khi những năm gần đây xảy chuyện gì.
Cảnh sát ghi chép thời gian địa điểm và tên : “Vâng, cảm ơn phối hợp, chúng sẽ cẩn thận điều tra.”
……
Cảnh sát , Diêu Diên ôm Mộc Dương nghẹn ngào một lúc, nhưng thể lời nào.
Áy náy cùng đau lòng như thể cây kim, cứ đ.â.m một đống tim bà.
Sau một hồi, cho đến khi Mộc Nam Sơn bảo để Mộc Dương nghỉ ngơi thì Diêu Diên mới hôn lên trán Mộc Dương buông , giọng khàn khàn: “Dương Dương, con nghỉ ngơi nhé.”
Ra phòng bệnh, bà trầm mặc một hồi lâu, nghĩ trong thời gian xảy đủ chuyện.
Số khắc khẩu bà cùng Mộc Nam Sơn trong mấy ngày nay bằng cả khắc khẩu trong vài năm.
“Nam Sơn, chúng tâm sự .”
Mộc Nam Sơn vợ giảm mười cân trong đầy hai tháng thì đau lòng thôi: “Được.”
nhiều chuyện đời khó mà vẹn đôi đường.
*
Khi phòng bệnh yên tĩnh là nửa giờ , Kiều Viện xong thì rời , Giải Biệt Đinh ở mép giường với Mộc Dương.
Mộc Dương cảm giác trong miệng khô: “Em đánh răng……”
Giải Biệt Đinh lập tức .
Anh đỡ Mộc Dương dậy, đó bảo Đàm Giác mua cái bồn cùng cái ly, mười phút nước ấm đặt mặt Mộc Dương.
Cánh tay Mộc Dương còn nhắc nổi, Giải Biệt Đinh đánh răng giúp , lực tay nhẹ.
Miệng Mộc Dương đầy bọt, hàm hồ : “Dùng sức một chút, miệng bẩn quá……”
Giải Biệt Đinh nhéo cằm , tỉ mỉ chải sạch sẽ ở mỗi một chỗ trong khoang miệng , đưa nước cho súc miệng.
Mộc Dương súc miệng ba , cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn chút.
Cánh tay Giải Biệt Đinh cũng dùng lực , để Đàm Giác tiến đổ nước trong bồn và dọn dẹp đồ dùng tẩy rửa.
Mộc Dương nắm ngón út Giải Biệt Đinh, chỉ chỉ miệng .
Giải Biệt Đinh hiểu, giơ tay sờ bên môi : “Làm ?”
Mộc Dương: “…… Hôn em một cái.”
Cậu luôn khống chế nối mà nghĩ đến giấc mộng tai nạn xe cộ , Giải Biệt Đinh cách xa một chút là phân biệt cảnh trong mơ với hiện thực.