Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 39: Thân mật

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:51
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên mới làm gì ?

Mang theo một con rùa đầu mời Giải Biệt Đinh tắm cùng ư?

Cách mấy nghìn ngày đêm đê mê, cuối cùng Mộc Dương cũng cảm nhận một nữa cái gì gọi là hổ và giận dữ chết.

—— thấy gì hết!

Giải Biệt Đinh màn hình, bình thản ừ một tiếng: “Cẩn thận điện thoại rơi trong nước.”

“……” Mộc Dương đưa điện thoại di động lên cái giá thấm nước, tùy ý để Giải Biệt Đinh xoa xoa mặt , bao giờ mở mắt nữa.

“Được .” Giải Biệt Đinh cầm khăn lông ướt nhẹp lau bọt mặt Mộc Dương, cuối cùng làn da trắng nõn cũng trở về với dáng vẻ ban đầu.

Thấy Mộc Dương vẫn mở mắt thì Giải Biệt Đinh bất đắc dĩ: “Anh thấy gì cả.”

Lúc lông mi Mộc Dương mới khẽ run mở , trùng hợp đối diện với ý chợt loé trong đôi mắt Giải Biệt Đinh.

Cậu sửng sốt trong chốc lát, một mặt là giật vì Giải Biệt Đinh , một mặt tủi rõ nguyên do.

Cậu cũng mang hình con rùa đầu mà mời Giải Biệt Đinh tắm cùng .

Đều do Phan Đạt Tương.

Còn bóng rổ của nữa.

Bỗng thấy mắt Mộc Dương đỏ lên, Giải Biệt Đinh luống cuống: “Làm ?”

Mặt Mộc Dương biểu cảm gì, cảm thấy như một tên ngốc.

Giải Biệt Đinh dứt khoát bao lấy bằng khăn tắm, đó ôm mang về phòng ngủ, trong lòng nghĩ tới những tin tức mà đó ……

Cảm xúc định, dễ dễ tức giận đều là biểu hiện rõ nhất của bệnh trầm cảm.

Tửu lượng của Giải Biệt Đinh cũng , lúc là lú mà men say bốc lên.

Tuy rằng hiện lên mặt, nhưng thật choáng váng, ngủ, thể cũng nóng hơn so với ngày thường nhiều.

Điều Mộc Dương cảm thụ .

Khăn tắm của Giải Biệt Đinh chỉ quấn eo, mà để tiện cho việc ôm thì khăn tắm Mộc Dương cũng chỉ đắp một phần lưng.

Vì thế n.g.ự.c dán ngực, eo bụng dán eo bụng, cái cổ thon dài dựa vai nóng bỏng.

Mộc Dương cảm thấy nóng lên, nhưng cũng thấy thật ấm áp.

Thân thể trong lồng n.g.ự.c ấm áp, dáng vẻ làm Giải Biệt Đinh bỗng dưng buông cho lắm.

Cồn làm lý trí tê mỏi, nhấp môi cái giường gần trong gang tấc, cứ bất động mà ôm Mộc Dương.

Không buông tay.

Mộc Dương gắng sức qua, chậm chạp nhận gì đó đúng.

Cậu thẳng về phía Giải Biệt Đinh, hai , hô hấp đan xen.

—— say ?

Giải Biệt Đinh nhíu mày theo bản năng: “Không.”

—— say.

Dường như Giải Biệt Đinh nhớ tới chuyện gì đó, đôi mày chậm rãi giãn , vứt bỏ nguyên tắc: “Ừm, say.”

Mộc Dương còn nhớ rõ lúc ở quán bar chỗ nhà Kiều Viện, Giải Biệt Đinh cũng uống rượu, tuy thất thố nhưng cũng mất lý trí, chỉ giống như bình thường, yên tĩnh lời.

—— hôn em .

Giải Biệt Đinh màn hình di động, ngừng thật lâu, như nhấm nuốt bốn chữ , đó mới chầm chậm sát gần Mộc Dương, hôn lên môi .

Như cảm thấy nụ hôn lắm, qua vài giây thì Giải Biệt Đinh chạm nữa.

Rõ ràng bọn họ từng nụ hôn còn sâu hơn , nhưng hiện giờ Mộc Dương vẫn tê rần nửa vì sự đụng chạm đơn giản .

Cậu ngây một chút, đó lập tức giãy giụa:

—— buông em xuống.

Nếu xuống thì chắc Giải Biệt Đinh thể cảm nhận thứ đang nhô lên mất.

“Không .” Giải Biệt Đinh nhíu mày, tìm lý do cho , “Em ngoan.”

Anh mới ngoan .

Mộc Dương phát vài tiếng kêu ngắn dồn dập từ yết hầu, còn lực uy h.i.ế.p bằng tiếng gầm gừ của con mèo sữa.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

—— như thoải mái.

Nhìn thấy dòng chữ , Giải Biệt Đinh mới chậm rãi đặt Mộc Dương lên giường, tuy rằng cảm giác say còn tan nhưng tay vẫn vững vàng, còn quên lót cái gối đầu mắt cá chân của Mộc Dương.

Khi thẳng thì Giải Biệt Đinh thấy sự khác thường của Mộc Dương.

Anh cong lưng đắp chăn đàng hoàng cho Mộc Dương thì Mộc Dương dùng sức lôi kéo, khó khăn lắm mới chống cạnh .

Như để hả giận, Mộc Dương ngẩng đầu cắn lên hầu kết của Giải Biệt Đinh.

Đau.

Cảm giác đầu tiên là đau, nhưng Giải Biệt Đinh cử động, thật cũng say lắm, chỉ là suy nghĩ cùng hành động chậm hơn so với bình thường thôi.

Anh hiểu Mộc Dương tức giận, cứ tùy ý để Mộc Dương cắn, vì sợ sức lực chống đỡ thể mà còn ôm lấy bả vai Mộc Dương bằng một tay.

Lục hàm răng của Mộc Dương khẽ nhẹ dần, chằm chằm cổ Giải Biệt Đinh mà xót xa vành mắt.

Đôi khi thật sự Giải Biệt Đinh nghĩ gì, thích thật ư? Dù tim đập cũng là giả.

Vậy thì tại thích ?

Đơn giản là vì cảnh gọi là tử vong trong giấc mơ, sợ mất , sợ sẽ thật sự c.h.ế.t giường bệnh như ‘trong mộng’, cho nên dù là như thế nào, Giải Biệt Đinh đều dựa , cố gắng đón ý hùa theo , chăm sóc , hy vọng sống .

Còn cả vấn đề trong tâm lý của Giải Biệt Đinh nữa, thật sự cái gì gọi là yêu ?

Dường như Giải Biệt Đinh dục vọng với , ngay cả hôn môi cũng ít.

Nếu yêu một thì thật sự thể nhịn hôn môi, ôm, đụng ?

Giải Biệt Đinh quá dung túng .

Dung túng đến mức Mộc Dương cảm thấy dù làm gì thì Giải Biệt Đinh cũng sẽ chịu, cũng vẫn canh giữ bên .

điều đó chỉ thể là ảo giác.

Không ai sẽ vĩnh viễn ở tại chỗ chờ , tất cả đều tiến về phía , chỉ bước một bước nào, thậm chí còn lui về phía .

“Mộc Dương ——” Giọng Giải Biệt Đinh khàn, đừng cắn, nhưng cuối cùng bảo gì.

Mộc Dương giật giật, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua điểm nhô lên của hầu kết Giải Biệt Đinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-39-than-mat.html.]

Giây tiếp theo, gáy một đôi bàn tay hữu lực nâng lên, nụ hôn giống như mưa rền gió dữ cướp hô hấp của ——

“Ưm ——”

Tiêng kêu dồn dập ép nuốt trở , Mộc Dương gắt gao nắm chặt góc áo Giải Biệt Đinh, một tay vô thức đẩy , cho đến khi đụng tới nơi nên chạm .

Ai bảo dục vọng chứ.

Chỉ là bao giờ để thấy mà thôi.

Mộc Dương ngây một chốc, cứ như trong chốc lát thôi mà còn đường sống để giãy giụa, Giải Biệt Đinh đè tới mức hít thờ nổi.

Ở góc mà thấy, trong đôi mắt đen của Giải Biệt Đinh mang theo sự bướng bỉnh khó , cho đến khi ấn nơi nào đó thì lý trí mới trở về, chậm rãi buông trong lồng ngực, thấp giọng : “Xin .”

—— làm ?

Không bất luận nguyên nhân gì, Mộc Dương cảm thấy tâm tình Giải Biệt Đinh .

Giải Biệt Đinh vuốt ve vai Mộc Dương, đột ngột hỏi: “Ở bên thoải mái ?”

Mộc Dương ngẩn một lát mới phản ứng , đang tới Phan Đạt Tương.

Giải Biệt Đinh , vẻ mặt dần dần lạnh lùng như thường ngày: “Không , em đói ?”

Mộc Dương mím môi, Giải Biệt Đinh một lúc lâu mới gõ chữ: Cậu là bạn.

Phan Đạt Tương là loại hình tuỳ tiện cẩn thận, khi ở bên thì sẽ căng thẳng cảm thấy mạo phạm, hơn nữa với giao tình trong nhiều năm của bọn họ, việc Phan Đạt Tương khuyên giải an ủi thể giúp trong lòng Mộc Dương thả lỏng hơn chút.

giống ……

Cậu sẽ căng thẳng vì sợ Phan Đạt Tương tức giận sợ bỏ , mà Giải Biệt Đinh……

Mộc Dương cúi đầu, đại khái là bao giờ cho nên mới luôn lo lo mất như , nhưng dám .

“Anh , nhưng em……”

Giải Biệt Đinh khó thấy mà nhíu mày, đó chậm rãi giãn mày .

Anh chỉ cảm thấy khi Mộc Dương ở bên khác thả lỏng, mà sự tồn tại của sẽ chỉ làm Mộc Dương khó chịu.

Nếu rời xa thể làm Mộc Dương sống hơn, thì thể

“Không .” Giải Biệt Đinh sờ vành tai ửng hồng vì hôn môi của Mộc Dương, nghiêm túc , “Dương Dương, dù là chuyện gì, khi ở bên , quyền lựa chọn vĩnh viễn thuộc về em.”

“……”

Mộc Dương gõ chữ hỏi: Bao gồm chuyện phẫu thuật?

“……” Giải Biệt Đinh khoẻ, trái tim lâu đau đơn giờ hung hăng co rút.

Anh ngang ngược : “Không bao gồm chuyện .”

Mộc Dương há miệng thở dốc, cổ họng rát tới mức ngứa đau.

Cậu gì đó nhưng thể dùng câu từ để giải thích rõ ràng.

Đến cuối cùng, chỉ thể tức giận kéo khăn tắm của Giải Biệt Đinh xuống khi sắp dậy.

“……” Giải Biệt Đinh sửng sốt vài giây một cách rõ rệt, đó cúi đầu .

Mộc Dương nắm chặt lấy, nhưng làm như nào nên chỉ thể nắm lấy mà dám cử động.

Hai giằng co một cách kì cục, cả Giải Biệt Đinh căng thẳng, cánh tay trắng lạnh hiện lên gân xanh, cơ bụng cũng trở nên cứng đờ.

“Mộc Dương ——”

Mộc Dương cúi thấp đầu, nhanh chóng nhập chữ, hai tay đều đang run:

—— Giải Biệt Đinh, em khó chịu.

Sau đó thứ đều thuận theo tự nhiên, Giải Biệt Đinh ôm lấy Mộc Dương, một bàn tay xoa nhẹ cổ , một bàn tay giúp giảm bớt khó chịu.

Nhận chân trái bó thạch cao của Mộc Dương đang cử động thì Giải Biệt Đinh còn dùng lực vỗ bốp hông trái của : “Để chân tử tế , đừng nhúc nhích.”

Mộc Dương nghẹn đỏ đôi mắt: “……”

Có bản lĩnh thì làm , cũng đừng nhúc nhích.

“Như ?”

“……”

Nếu giờ phút Mộc Dương thể thì chắc hẳn chửi bậy.

Hỏi cái rắm.

Mộc Dương cắn chặt môi, ngăn sự ngứa ngáy trong cổ họng, nhưng trải nghiệm từng trong hơn hai mươi năm qua vẫn làm tự chủ phản ứng, oán hận động tác của Giải Biệt Đinh, khiến cho thứ trở về.

Hoá .

Đời dù kết hôn 5 năm cũng chạm , cho nên tính vẫn thích .

Mộc Dương tức khó chịu, nhưng thấy chút may mắn khó .

Lúc đây, chắc là cũng thích chút chút .

Điện thoại đặt ở đầu giường của Giải Biệt Đinh sáng lên bởi một tin tức, # Giải Biệt Đinh đội mưa đêm khuya để mua Takoyaki là yêu tới mức nào # trực tiếp lên hot search, mà điều khiến Mộc Dương ngây đề mục, mà là hình nền di động của Giải Biệt Đinh, đó là bức ảnh nở nụ cứng ngắc do Phan Đạt Tương chụp.

Trên đầu còn một con rùa.

“……”

Giải Biệt Đinh cũng thấy màn hình di động sáng lên, dùng ngữ điệu trần thuật mà : “Em với .”

Mộc Dương trả lời, chỉ thể liệt trong lồng n.g.ự.c của Giải Biệt Đinh, bởi vì cái chân trái bó thạch cao giữ nên thể nhúc nhích, chỉ thể dâng lên thứ cho .

Ngữ điệu Giải Biệt Đinh vẫn giống y lúc thường: “Cậu còn ôm em.”

Mộc Dương , khi sắp kết thúc thì cắn lên cần cổ phiếm mồ hôi mướt mát của Giải Biệt Đinh, phát tiếng kêu dồn dập của con thú nhỏ, như uy h.i.ế.p Giải Biệt Đinh đừng nữa.

Hai trái tim đang cổ động khó lắm mới bình tĩnh , bầu khí khô nóng trở nên kì lạ, cả ngươi Mộc Dương đều là mồ hôi, mới tắm xong mà giờ rửa nữa.

Cậu lên án Giải Biệt Đinh:

—— chân chuột rút .

Nếu ban nãy Giải Biệt Đinh đè lên chân cho cử động thì chuột rút.

“…… Xoa bóp.”

Cảm giác say của Giải Biệt Đinh tan , mảng hỗn độn mà hai gây duỗi tay lấy khăn giấy.

Sau khi lau qua một , Giải Biệt Đinh bắt đầu giúp xoa chân.

Mộc Dương ngứa, chịu nổi mà cuộn tròn về , mặt mày trầm tĩnh của Giải Biệt Đinh, trong đầu bỗng loé sáng.

Mộc Dương thong thả gõ chữ hỏi: Sao Phan Đạt Tương ôm em?

Đối mặt với đôi mắt tìm tòi nghiên cứu của Mộc Dương, động tác Giải Biệt Đinh cứng đờ.

Loading...