Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 28: Mất giọng
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:40
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Dương ngơ ngẩn phòng cấp cứu, Giải Biệt Đinh nắm lấy tay gọi điện cho Mộc Nam Sơn.
Mộc Nam Sơn bên thấy chuyện Diêu Diên té xỉu thì trở nên nôn nóng: “Ba tới , lập tức đến bệnh viện đây!”
Lần Diêu Diên tới cũng thương lượng với Mộc Nam Sơn, khi Mộc Nam Sơn phát hiện thì đặt vé máy bay muộn hơn Diêu Diên nửa giờ, nhưng vẫn thể cùng xe lửa với Diêu Diên nên chậm một bước.
Bất cứ lúc nào thì chờ đợi luôn dày vò, Mộc Dương trải qua vài .
Kiếp kết hôn 5 năm, chờ Giải Biệt Đinh đầu liếc một cái, chờ đợi ba gọi điện tha thứ, chỉ Giải Biệt Đinh ôm một cái, cũng chỉ Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên một câu ‘ Ba trách con ’.
cuối cùng chờ gì, trong quá trình chờ đợi tử vong thì dần hết hy vọng.
Những gì trải qua đời chẳng khác nào chuyện , bao nhiêu trong giới lấy câu chuyện của để tán gẫu.
Mộc Dương chẳng quan tâm, trốn tránh như con rùa đen rút đầu, chỉ cần ngoi đầu lên thì sẽ chịu thương tổn.
vận mệnh như đang trêu đùa , cho cơ hội sống , nhưng vẫn thể làm thứ, mà tình huống thì vẻ còn tệ hơn đời .
Tại như ?
Cậu gọi tên Giải Biệt Đinh, nhưng lời còn kịp thốt thì bỗng yết hầu thấy cuồng, Mộc Dương che bụng nôn khan, Giải Biệt Đinh vội vàng vỗ lưng , gọi bác sĩ.
Một trận nôn khan dài .
Thanh âm xung quanh như sương mù hoá, Mộc Dương rõ nổi. Những câu hỏi của bác sĩ y tá kéo dài vô hạn, hình thành tiếng vang m.ô.n.g lung trong tai của , bộ nhưng đại não trì độn thể hiểu hàm nghĩa trong đó.
Mộc Dương chỉ lặp động tác nôn mửa, như nôn hết những gì trong dày.
Bữa sáng tiêu hoá một nửa rơi xuống đất, khoé miệng cùng đầu gối của Mộc Dương cũng may mắn thoát khỏi, rõ ràng dày trống rỗng nhưng dừng , nước vàng mang mùi tanh chua chát phun từ cổ họng, đến khoang miệng của cũng xót chịu .
Cho đến khi Giải Biệt Đinh giữ lấy đôi tay đang quơ lung tung của , ôm trong lồng ngực: “Anh đây, ở đây.”
Mộc Dương an tĩnh trong nháy mắt.
Cậu nắm chặt áo Giải Biệt Đinh, thở quen thuộc mấy ngày ôm ấp bao bọc lấy , vùi mặt Giải Biệt Đinh, chịu buông tay như thể thấy lời xung quanh.
Giải Biệt Đinh vỗ nhẹ lưng , nhíu mày nên làm gì bây giờ.
“Ngoan —— chúng súc miệng nhé.”
Giải Biệt Đinh lặp hai ba , Mộc Dương mới phản ứng.
Cậu thong thả mà rời mặt từ trong lồng n.g.ự.c của Giải Biệt Đinh, lời mà nhận nước súc miệng y tá đưa.
Bác sĩ tới làm kiểm tra cho Mộc Dương: “Cậu cảm thấy dày như nào ?”
Mộc Dương há miệng thở dốc, gì như thể đang tắt tiếng.
Cậu nắm chặt ống tay áo của Giải Biệt Đinh, cúi đầu lắc đầu.
Bác sĩ kiên nhẫn hỏi: “Cậu cho là thoải mái ở thì chúng mới trợ giúp .”
Mộc Dương mím chặt đôi môi, nữa lắc đầu, dùng ngón tay lên lòng bàn tay Giải Biệt Đinh.
Giải Biệt Đinh nhíu mày, cẩn thận cảm nhận ý của Mộc Dương: “Không thoải mái ?”
Bác sĩ nhíu mày, nâng cằm Mộc Dương: “Há miệng cho xem, a ——”
Mộc Dương há to miệng, nhưng thể kêu a .
Bác sĩ buông tay , nghiêm túc hỏi: “Là chuyện là ?”
Mộc Dương gật đầu, đó im lặng mà lắc đầu.
Lần nữa, chỉ nắm chặt ống tay áo Giải Biệt Đinh, tránh bên cạnh .
Bác sĩ bất đắc dĩ, ông chuyển sang Giải Biệt Đinh: “Nếu tháng làm kiểm tra sức khoẻ thấy vấn đề, suy xét xem liệu kích thích nên mới sinh phản ứng .”
“…… Phản ứng thế nào?” Giọng Giải Biệt Đinh khàn.
“Cậu thấy đó, tiếng.” Bác sĩ châm chước , “Nên điều trị tâm lý.”
Giải Biệt Đinh: “Rất nghiêm trọng ư?”
Bác sĩ lắc đầu: “Việc phụ thuộc , thông thường đều là tạm thời thôi, liên tục mấy giờ hoặc mấy ngày khỏi, thể khiến tâm lý rộng mở hơn là .”
Lúc Giải Biệt Đinh giao lưu cùng bác sĩ, dường như Mộc Dương gì, chỉ nắm chặt quần áo cúi đầu yên lặng chờ.
Ra khỏi văn phòng của bác sĩ, Giải Biệt Đinh định giúp Mộc Dương chuyện: “Khát ?”
Mộc Dương lắc đầu, ánh mắt chằm chằm phía n.g.ự.c Giải Biệt Đinh.
Giải Biệt Đinh cúi đầu , vị trí đó là nơi Mộc Dương vùi mặt lúc , dính một chút bãi nôn dơ bẩn, lúc khô , dính chất vải màu đen thì trông càng sạch sẽ.
Mộc Dương bỗng vươn tay, nghiêm túc moi vết nôn bẩn đó, chăn chú đến mức dường như cả thế giới chỉ còn mỗi chuyện .
Giọng Giải Biệt Đinh khàn tới mức lời, trong lòng xuất hiện từng cơn đau âm ỉ.
“Đừng đụng nó, lúc về giặt là .”
Mộc Dương , Giải Biệt Đinh chỉ thể tùy ý tiếp tục cậy, cho đến khi nó rơi xuống.
Giải Biệt Đinh đẩy xe lăn của Mộc Dương tới hành lang dài, Mộc Dương ấn phanh xe lăn , Giải Biệt Đinh dừng hỏi : “Làm ?”
Mộc Dương tay Giải Biệt Đinh, Giải Biệt Đinh giật , đưa tay qua, Mộc Dương trong lòng bàn tay : Không gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-28-mat-giong.html.]
“Không gặp ai?” Giải Biệt Đinh sờ đầu Mộc Dương, đó mới nhận , “Không gặp bác sĩ?”
Đầu tiên là Mộc Dương hé miệng, như ừ một tiếng, nhưng thể nên chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Cậu một chữ lên lòng bàn tay Giải Biệt Đinh, đó là chữ mà thể và từ khi còn nhỏ, là âm điệu đầu tiên thể và cũng là chữ cái đầu tiên : Mẹ.
“Em gặp ?”
Mộc Dương gật đầu nhẹ.
Diêu Diên đưa đến trong phòng bệnh bình thường, bà tỉnh, chỉ ngơ ngác giường bệnh, về phía cửa phòng bệnh.
Khi nhận xuất hiện là Giải Biệt Đinh cùng Mộc Dương, bà ngẩn một lát, dù che giấu giỏi nhưng nơi đáy mắt vẫn hiện lên vẻ thất vọng.
Sự thất vọng cũng nhằm ai, kể cả xuất hiện ở đây là Mộc Nam Sơn thì Diêu Diên cũng sẽ phản ứng như .
khi xuất hiện trong mắt Mộc Dương thì trực tiếp khiến dừng xe lắm, gì cũng chịu tiếp.
Diêu Diên thấy .
Mộc Dương trì độn mà nghĩ như thế, là con của tên trộm.
Bác sĩ phá vỡ cục diện bế tắc đúng lúc, gọi Mộc Dương cùng Giải Biệt Đinh lối nhỏ của phòng bệnh: “Người bệnh xảy chuyện gì, vì chịu kích thích và cảm xúc kích động mới khiến thần kinh sốc, trở về nghỉ ngơi thật , tránh cho cảm xúc d.a.o động quá lớn là .”
Mộc Dương chỉ thấy câu đầu tiên “Không chuyện gì”, những chữ khác lọt tai.
Thông qua lối nhỏ hẹp hòi, lặng lẽ Diêu Diên trong phòng bệnh.
Hai con lơ đãng mà một cái, Diêu Diên còn kịp gọi Dương Dương, Mộc Dương dời tầm mắt, đẩy xe lăn chuyển khỏi phòng bệnh.
*
Mộc Nam Sơn cùng cảnh sát đến, nhóm cảnh sát chính là nhóm hỗ trợ Giải Biệt Đinh báo án tìm Mộc Dương lúc .
Bọn họ tiến đến về tình huống, khi về chuyện lừa bán dân cư thì đôi mày nhăn .
“Ý của ông là, con gái của Lộ Uyển thật là con ông, nhưng đánh tráo hơn hai mươi năm?”
“…… Phải.” Mộc Nam Sơn ngờ Mộc Dương gọi cảnh sát, vốn ông làm đến nước , nhưng nếu cảnh sát tới thì cũng khó để rút lui.
“Con của nhà họ Kiều……” Ông cảnh sát một bên dường như cha ruột Kiều Kiến Chấn của Mộc Dương, ông cẩn thận mặt mày của Mộc Dương, ký ức hơn hai mươi năm phai màu, nhưng vẫn thể nhận mảy may, “ là giống thật……”
“Chú quen ?” Đồng nghiệp của ông hỏi.
“Chú còn nhỏ bên , Kiều Kiến Chấn ở đầu hẻm phố đông, tiếng là trai, nếu điều kiện trong nhà điều kiện thì thể chuyển từ phố đông đến phố tây.”
Mộc Dương né tránh hướng về Giải Biệt Đinh ở đằng , đánh giá.
Mộc Nam Sơn chắn mặt câu: “Hiện giờ đàn bà chuẩn chuyển nhà, vợ đang nghi là họ chạy nên phiền hỗ trợ truyền lời.”
Việc đúng là khó làm.
Hơn hai mươi năm việc lừa bán dân cư hiếm thấy, nhiều nhà bán mà mua còn nhiều hơn.
Tất nhiên khi lừa bán bắt thì sẽ chịu hình phạt, nhưng mua thường bình an gặp chuyện gì.
Tình huống của Lộ Uyển còn phức tạp hơn, bà làm giao dịch tiền tài mà chỉ đổi con của hai nhà, đơn giản là ôm nhầm con.
Đoàn lên xe.
Cảnh sát trẻ tuổi : “Liệu hiểu lầm trong đó khônh? Người đời đều chú trọng con trai mà, cố ý đổi thành con gái chứ?”
Mộc Nam Sơn lạnh mặt: “Chuyện thì nên hỏi làm.”
Ông cảnh sát cẩn thận nhớ : “Tôi nhớ cái năm mà con của nhà họ Kiểu sinh hình như lừa bán, lúc vì cứu con mà Lộ Uyển mất một ngón tay.”
Tim Mộc Nam Sơn run lên, cùng yên lặng Mộc Dương.
Trong xe để xe lăn , Mộc Dương Giải Biệt Đinh ôm lấy đặt ở ghế , cái chân bó thạch cao thì đặt đùi Giải Biệt Đinh, xe lăn gấp để ở trong cốp xe.
Mộc Nam Sơn xoa đầu Mộc Dương: “Còn đau chân ?”
Mộc Dương chậm rãi lắc đầu, trong miệng chỉ phát một tiếng nghẹn ngào cùng âm điệu dồn dập, nhưng một chữ nào.
Mộc Nam Sơn nhíu mày, cảm thấy phù hợp, từ khi ônh đến Mộc Dương cũng mở miệng gọi ông nào, ban đầu ông còn cho rằng Mộc Dương đang giận dỗi, hoặc là đang cảm thấy buồn, nhưng sắp nửa tiếng mà Mộc Dương cũng chuyện với ai.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Dương Dương làm ?”
Giải Biệt Đinh Mộc Dương một cái: “Bác sĩ là phản ứng chướng ngại, đang mất giọng.”
Mộc Nam Sơn hít sâu một , đàn ông ngày thường nghiêm khắc cứng rắn nữa đỏ vành mắt vì con: “Ba với con.”
Mộc Dương chậm rãi lắc đầu, dày bắt đầu cuồng như sông cuộn biển gầm.
Mộc Nam Sơn gì với ? Hơn hai mươi năm , tình yêu cùng sự dung túng mà Mộc Nam Sơn dành cho đủ nhiều, rõ ràng là thiếu quá nhiều.
Giải Biệt Đinh nhận thấy Mộc Dương thoải mái, cầm thật c.h.ặ.t t.a.y .
Khi tới nhà Lộ Uyển thì xuất hiện hình ảnh hai con xách theo rương hành lý trốn như bọn họ tưởng tượng, mà là Kiều Viện ngăn Lộ Uyển đang dọn dẹp quần áo, nghiêm túc : “Mẹ, trốn tránh ý nghĩa gì.”
Đọng tay dọn dẹp của Lộ Uyển vẫn ngừng, bà ngừng : “Nếu khônh thì họ sẽ tìm tới cửa ——”
“Mẹ, vẫn luôn dạy con là khi làm thì đường hoàng, tuân theo quy tắc……” Kiều Viện im lặng một lát, hỏi: “Con , năm đó ôm nhầm…… Là cố ý ?”
Diêu Diên cứ luôn là tên trộm, Kiều Viện cũng hoài nghi từ sớm.
đây là mà cô yêu và tin tưởng từ khi còn nhỏ, bảo vệ bà mặt khác là bản năng. Hơn hai mươi sống nương tựa lẫn , cảm tình trong đó thể nên lời .