Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 25: Không sao
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:36
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hít thở nào.”
Giải Biệt Đinh buông Mộc Dương , vỗ nhẹ lên vai .
Lúc Mộc Dương mới phục hồi tinh thần , câu ngẩn ngơ, thở hổn hển dồn dập.
“Đừng .” Giọng Giải Biệt Đinh nhỏ, dùng lòng bàn tay lau nước mắt mặt Mộc Dương, “Đừng cảm thấy khó xử……”
Mộc Dương đ.ấ.m một cái
Sau đó nghẹn ngào ôm lấy : “Anh giỏi xuyên tạc cảm xúc thật đấy.”
Giải Biệt Đinh sửng sốt một chút, dùng tư thế ôm lấy Mộc Dương.
Bọn họ ôm màn đêm, tiếng ếch kêu cùng tiếng ve làm nhạc đệm.
“Về nhà.” luôn vài thứ sẽ phá hư bầu khí, Mộc Dương buồn buồn , “Muỗi cắn .”
Nghe như nào cũng thấy là đang tủi .
“…… Được.”
Khi Giải Biệt Đinh đẩy xe lăn con đường nhỏ thì camera còn đặt đùi Mộc Dương, chụp một tấm nào.
Mộc Dương đầu mặt hồ tối tăm, khi nãy hẳn là nên chụp mấy tấm.
Lúc học thì thể gọi là học sinh ngoan , ít trốn học ngủ, căn bản nhớ liệu thầy từng nhắc tới hiện tượng Tyndall .
là .
Trong nháy mắt chùm sáng chiếu lên mặt hồ giống như thần linh rơi xuống.
Lúc Mộc Dương mới quen Tiêu Thừa Mặc thì hỏi tại làm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, câu trả lời là một vài cảnh sắc thể khiến cho con thấy kỳ tích.
Hiện giờ nhớ khung cảnh đó, Mộc Dương theo bản năng nắm lấy tay Giải Biệt Đinh, hóa phong cảnh thật sự năng lực chữa trị con .
Cũng lẽ phong cảnh, mà là cùng ngắm phong cảnh, là Kiều Viện, là Giải Biệt Đinh.
Trong lòng vẫn thấy buồn bực, nhưng khi bước một bước đó thì cũng đau khổ như tưởng tượng.
Trước khi về nhà, Giải Biệt Đinh tìm nhà tiệm tạp hóa mua bình nước hoa, cẳng chân cùng cánh tay Mộc Dương muỗi đốt
Bật chiếc đèn màu vàng ấm, Mộc Dương ở giường, Giải Biệt Đinh ở bên giường, bôi nước hoa lên tay chân Mộc Dương.
CẢm xúc Mộc Dương bình hơn, ngơ ngác chờ đợi kết quả cuối cùng.
Khi ngửi thấy mùi hương gay mũi trong khí, Mộc Dương đột nhiên : “Khi còn nhỏ muỗi cắn, ba sẽ véo thành hình chữ thập.”
Giải Biệt Đinh ngừng , véo mấy vết muỗi đốt cánh tay Mộc Dương thành hình chữ thập.
Móng tay của cắt gọn gàng, dấu vết khi véo nhạt, nhưng cũng là bởi dùng lực do sợ Mộc Dương đau.
“Mỗi ba đều rằng, véo thành chữ thập nghĩa là làn da đó phong ấn, về sẽ muỗi cắn nữa.”
Mộc Dương xong đỏ hốc mắt: “Đều là gạt …… Rõ ràng vẫn muỗi cắn.”
Vốn ngôn từ nghèo nàn của Giải Biệt Đinh khiến nên dỗ Mộc Dương như nào, chỉ thể lấy một gói khăn giấy cho Mộc Dương.
Mộc Dương dùng đôi mắt ửng hồng : Cuối cùng thích ? Chẳng nên ôm một cái ……”
“……” Giải Biệt Đinh ôm trong ngực, vỗ nhẹ lưng .
Người từng c.h.ế.t mặt , hiện giờ thể ôm trong ngực, làn da ấm áp, rúc trong lồng run rẩy như một con mèo con.
Ngoại trừ đau lòng thì còn cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, giống như cả thế giới đều nắm trong lòng bàn tay.
Cuộc gọi tới từ Diêu Diên đến bất ngờ, hô hấp của bà nhanh: “Dương Dương…… Để Tiểu Giải nhận điện thoại ?”
Trong lòng Mộc Dương run rẩy: “Vâng……”
Diêu Diên trực tiếp gọi điện cho Giải Biệt Đinh cũng vì sợ Mộc Dương nghĩ nhiều, nhưng thẳng với Mộc Dương về những việc thì sợ chấp nhận , nên quanh co một chút.
“Mẹ.”
“Tiểu Giải, Kiều Viện……”
Giải Biệt Đinh Mộc Dương, Mộc Dương mặt về phía ngoài cửa sổ, cũng .
Giải Biệt Đinh một chút về tình huống cho Diêu Diên: “Họ chuẩn dọn .”
“Sao đột nhiên chuyển nhà……” Giọng Diêu Diên bắt đầu run lên, bà đột nhiên nâng cao tông giọng, “Nhất định là chủ ý của đàn bà ! Nhất định là !”
“Huỷ hoại nửa đời của con gái vẫn đủ ? Hiện giờ còn chạy……” Diêu Diên kích động, bà bình hô hấp một lát, bình tĩnh : “Bác sẽ khiến cho bà tù.”
Giải Biệt Đinh theo bản năng đưa điện thoại xa hơn, cũng cảm thấy ầm ĩ mà sợ Mộc Dương thấy.
Sau khi cúp máy, Giải Biệt Đinh về phía Mộc Dương đang im lặng, nhẹ nhàng đè tay : “Bác trai bác gái sẽ xử lý , em cần nghĩ nhiều.”
Mộc Dương ừ một tiếng, ngơ ngẩn về phía ngoài cửa sổ.
Cậu cũng nên .
Nếu Kiều Viện chuyển nhà thì ở đây cũng còn ý nghĩa gì.
Chỉ là luyến tiếc gian phòng nhỏ , tuy rằng gia cụ làm từ gỗ đỏ xưa cũ, khăn trải bàn thêu hoa cùng giường lớn kiểu Âu hợp với gu thẩm mỹ của Mộc Dương, nhưng mấy ngày Giải Biệt Đinh ở bên bầu bạn như mơ.
Bọn họ giải quyết cơm chiều một cách qua loa, đó là lau như thường ngày.
Không do lời bên hồ đêm nay , Mộc Dương luôn cảm thấy khác mấy ngày đây.
biểu cảm của Giải Biệt Đinh vẫn giống y đúc ngày thường, tựa như quan hệ giữa bọn họ xảy biến hóa nào.
Thật Mộc Dương còn lau môg, nhưng thật sự nên lời, sự thẹn thùng bắt đầu tán loạn trong lòng.
Cậu chần chờ chớp mắt: “Anh lật .”
Giải Biệt Đinh hoài nghi ngước mắt: “…… Cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-25-khong-sao.html.]
“Để bò!” Mộc Dương cắn răng, “Sau đó ngoài.”
Giải Biệt Đinh dừng một chút, nhất thời hiểu Mộc Dương làm gì, nhưng vẫn làm theo lời .
Thật ngày nào cũng lau, nhưng mỗi đều lau nên sạch , Mộc Dương luôn cảm thấy quá thoải mái, điều ảnh hưởng tới tâm lý của , khiến cảm thấy hôi hám.
Tư thế tay vòng thoải mái, đặc biệt là khi tưởng tượng đến việc Giải Biệt Đinh còn đang ở ngoài cửa thì quả thật là dày vò.
Chậu nước đặt mặt đất, Mộc Dương khó khăn rửa khăn lông ba mới cảm thấy thoải mái nhẹ nhàng, nhưng đó gặp một nan đề, tư thế bò khiến kéo nổi quần lên.
Chân thể mượn lực khiến phần hông của thể nâng lên, Mộc Dương im lặng thật lâu mới quyết định đầu hàng hiện thực: “Giải Biệt Đinh!”
Cậu dứt lời, Giải Biệt Đinh đến.
Anh im lặng tư thế kỳ quặc của một lát, đó vô cùng bình tĩnh đến mép giường, khom lưng mặc quần cho , lòng bàn tay còn cố ý vô tình cọ lên làn da xanh nhạt.
Cả Mộc Dương run lên.
Không khí ám kéo dài tới khi thấy tin nhắn Diêu Diên gửi đến mới dần tan ——
【 Dương Dương, suy nghĩ thật lâu, vẫn cho con ,
Mẹ thể vờ như chuyện của Kiều Viện, dù đó cũng là đứa con mang thai mười tháng mới sinh , khác ôm …… Mẹ càng nghĩ càng thấy với con bé.
Tối hôm qua suy nghĩ một đêm, làm việc sai trái trả một cái giá thật đắt, pháp luật quyết định tương lai của đàn bà .
Rất xin vì gọi bà như thế,nhưng thể bình tĩnh đối diện với đàn bà đó, cũng chấp nhận nổi việc con gọi là .
Dù trong con chảy dòng m.á.u của ai, con luôn luôn là con của , chỉ là con của thôi.
Trừ điều thì còn gặp Kiều Viện một , tâm sự với con bé về chuyện …… Dương Dương, làm con đau buồn, nhưng Kiều Viện giống với —— đều là hại. 】
Diêu Diên gọi điện bởi vì giọng bà nghẹn.
Nhiều năm như đây là đầu bà khắc khẩu với Mộc Nam Sơn, nguyên nhân cũng là vì Mộc Dương.
Hai đều nhất trí việc Mộc Dương vĩnh viễn là con bọn họ, thậm chí cũng lo nhiều, nhưng với việc Lộ Uyển, nuôi của Kiều Viện, tù thì ý kiến trái chiều.
Trên một phương diện thì đây là chuyện của hai mươi năm , khó để lấy bằng chứng , chắc thể chứng minh là Lộ Uyển cố ý ôm nhầm đứa trẻ.
Bọn họ chỉ một phong thư của qua đời làm chứng, nhưng chắc thể làm chứng cứ.
Mà quan trọng nhất chính là Mộc Nam Sơn cho rằng dù đó cũng là đẻ của Mộc Dương, nuôi dưỡng Kiều Viện hơn hai mươi năm, làm quá chuyện thì chắc chắn sẽ .
Vừa lời thì cảm xúc của Diêu Diên nhịn nổi nữa: “Con của em mà em nuôi chắc? Em cần bà nuôi nó hơn hai mươi năm mà đến đại học cũng học nổi !?”
Mộc Nam Sơn : “Diên Diên, em thể ích kỷ như …… Vừa bà tù để trả giá, Dương Dương hận chúng , tiếp tục ở bên chúng ——”
“Huống chi Viện Viện nàng nuôi hơn hai mươi năm, khác gì cảm tình giữa em và Dương Dương, chúng làm như thì con bé còn nhận chúng ư?”
“Em ích kỷ?” Hai mắt Diêu Diên đỏ bừng, bả vai mỏng manh run đến kỳ cục, “Con gái của em nhận tên trộm làm …… Em ích kỷ ư?”
*
Mộc Dương yên nửa ngày, nên trả lời như thế nào.
Cậu nếu thật sự làm Lộ Uyển tù, lẽ Kiều Viện sẽ hận bọn họ.
Tiếp xúc trong mấy ngày khiến nhận rằng tình cảm của Kiều Viện với nặng.
nếu thì giống như đang cắt lòng Diêu Diên.
Cậu thấy lạ khi Diêu Diên sẽ gặp Kiều Viện, dù cũng ai thể bình tĩnh coi như chuyện gì xảy khi đứa con hoài thai mười tháng mang ?
Không vứt thứ thế là .
Không thể phủ nhận, khi thấy câu “Dù trong con chảy dòng m.á.u của ai, con luôn luôn là con của , chỉ là con của thôi” của Diêu Diên, Mộc Dương cảm giác trái tim của sắp nổ tung.
Vừa thống khổ áy náy, thể kìm chế mà cảm thấy như cứu rỗi bởi sự chiếm hữu của Diêu Diên.
Mộc Dương giương đôi mắt, dùng sức mở to, làm nước mắt rơi xuống, nhưng đôi mắt cố gắng.
Trước mắt chỉ sương mù mênh mông, lông mi cũng ướt nhẹp mà dính , Mộc Dương hít cái mũi, chật vật bao nhiêu thì bấy nhiêu chật vật: “Giải Biệt Đinh, hôn em .”
Cậu cần một cái hôn, cần một cái ôm.
Chỉ cần bọn họ vứt bỏ , Mộc Dương coi như 5 năm giãy giụa xót xa đó bao giờ xảy , coi như thời gian bệnh tật tra tấn đến mức vô cùng thống khổ tuyệt vọng bao giờ xuất hiện.
Cậu sẽ đóng vai đứa con ngoan của Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên thật , để bọn họ thất vọng đau buồn.
Môi của Giải Biệt Đinh giống với mà nóng, còn mềm, nhưng khá khô, lúc đụng má còn ngứa.
Mộc Dương thấy rõ mặt , rơi lệ cứng hỏi: “Nước mắt ăn ngon ?”
“…… Mặn.” Giải Biệt Đinh.
“Vậy, khụ khụ ——” Mộc Dương sặc bởi nước miếng của , “Vậy còn hôn? Ưm ——”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Miệng ngăn một cách bất ngờ, Mộc Dương an phận hơn, khoang miệng hấp thu khí mà hô hấp như nào, kể cả cảm thấy sắp thở nổi nữa thì vẫn giãy dụa.
Lần đầu tiên Giải Biệt Đinh thể hiện ham xâm chiếm như , cánh tay càng ôm càng chặt, như khảm trong thể.
Hô hấp trở , Mộc Dương thở hổn hển ho khan, thấy Giải Biệt Đinh nhỏ giọng : “Xin .”
“…… Không .”
Chỉ cần là xin thì cả.
=========
Tiểu kịch trường:
Mộc Dương tự dạy chồng dỗ : Thời gian hôn em, ôm em, còn yêu em…
Đến buổi tối, Mộc Dương thẹn quá hoá giận: Đệt, việc ngủ với em cũng để em ?
Mặc kệ, rời nhà trốn !