Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 143: Cơm tất niên

Cập nhật lúc: 2025-11-14 09:16:55
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa chính của biệt thự cao rộng, Mộc Dương với tới .

“Cao quá!”

“Để .”

Giải Biệt Đinh còn kịp đưa tay qua Mộc Dương đập cho một cái.

Mộc Dương bất lực : “Anh định bế em lên ?”

“…” Giải Biệt Đinh cánh cổng cao gần 3 mét, suy nghĩ một lát giang hai tay về phía Mộc Dương: “Lại đây.”

Mộc Dương vui vẻ chạy tới, Giải Biệt Đinh nhấc bổng lên.

“…”

Mộc Dương còn kịp kinh ngạc thì thấy vai Giải Biệt Đinh. Là một trai ngừng phát triển chiều cao ở mức một mét bảy mấy, đây là đầu tiên ngắm thế giới từ một độ cao như .

Không khí dường như cũng trong lành hơn một chút.

Mộc Dương căng thẳng vịn trán Giải Biệt Đinh, sợ ngã: “Anh giữ cho chắc đấy nhé, lỡ em ngã thì nửa đời của chăm sóc một tàn phế như em đấy…”

Giải Biệt Đinh: “…Ừ, sẽ ngã , đừng sợ.”

Mộc Dương cẩn thận cầm câu đối dài căn đường viền khắc cửa, dùng băng keo trong dán lên.

“Bên .”

Nghe thế, Giải Biệt Đinh đỡ chân Mộc Dương, bước sang hai bước.

Mộc Dương giơ câu đối còn lên, nhưng mãi thấy động tĩnh gì.

Giải Biệt Đinh tiện ngẩng đầu lên, bèn lên tiếng hỏi: “Sao thế?”

“Không gì…” Giọng Mộc Dương từ đỉnh đầu vọng xuống, lí nhí: “Cổ cấn em, đau quá…”

“…” Giải Biệt Đinh vòng tay nắm lấy eo Mộc Dương, nhấc lên một chút: “Dán .”

Mộc Dương vội vàng dán câu đối lên, cũng chẳng ngay ngắn , chỉ sợ Giải Biệt Đinh đủ sức, sẽ làm ngã đè lên .

Cũng may sức tay của Giải Biệt Đinh khỏe hơn tưởng nhiều.

Mộc Dương đặt xuống đất một cách vững vàng. Không còn hít thở khí cao nữa, chút tiếc nuối.

Mộc Dương bất ngờ giang hai tay về phía Giải Biệt Đinh, ôm chầm lấy một cái kiễng chân hôn chụt lên môi .

“Đã ‘cử cao cao’ thì tiện thể ‘ôm ôm hôn hôn’ cho đủ bộ luôn.”

Cậu chạy về phía gara, đầu một cách ranh mãnh.

Giải Biệt Đinh sững nửa giây, trái tim đập thịch một cái vì nụ … Dáng vẻ lúc của Mộc Dương thật sự , đến mức khiến thể rung động.

“Dán ở gara vẫn dễ hơn.”

Cửa gara độ cao như cửa cuốn bình thường, Mộc Dương chỉ cần kiễng chân là thể dán tới. Bỗng một đôi tay vòng tới từ phía , nhẹ nhàng đỡ lấy eo .

Mộc Dương: “Còn cửa nữa… Ưm…”

Giải Biệt Đinh xoay cằm , đột ngột hôn lên.

Hai tay Mộc Dương vẫn đang vịn cửa, cả Giải Biệt Đinh ôm trọn từ phía . Ánh nắng xuyên qua cổ Giải Biệt Đinh, rọi lên gò má tinh xảo, kiêu hãnh của , khiến hàng mi màu vàng nhạt khẽ run.

Hôn xong, Mộc Dương thở dốc hỏi: “Sao tự dưng …”

Giải Biệt Đinh: “Muốn hôn.”

chính thức ở bên vài tháng, nhưng Giải Biệt Đinh vẫn hiếm khi chủ động hôn sâu Mộc Dương ban ngày, vì , mỗi như thế đều là một bất ngờ thú vị.

Vành tai Mộc Dương ửng đỏ, hôn đáp một cái: “Hôm nay biểu hiện tệ, tiếp tục phát huy nhé!”

Giải Biệt Đinh khẽ nhếch môi, : “Được.”

Câu đối ở cửa càng dễ dán, vì cửa kích thước nhỏ hơn nên câu đối cũng là bản thu nhỏ.

Ông ngoại chữ , nét chữ phóng khoáng, mạnh mẽ. Tuy Mộc Dương học hành chẳng , nhưng chữ cũng tệ, đó là do hồi nhỏ luyện theo ông ngoại mà .

“Anh ký tên cho em ?”

Mộc Dương thấy ngứa ngáy trong lòng, ghé sát tai Giải Biệt Đinh, thì thầm với thở ấm nóng: “Ký lên em.”

Yết hầu Giải Biệt Đinh căng cứng: “Chỗ nào ?”

bây giờ là ban ngày, lớn trong nhà đều ở đây, nhưng Mộc Dương vẫn hề kiêng dè mà trêu chọc: “Anh ký chỗ nào thì ký chỗ đó… Đến lúc đó em còn thể xăm, xăm chữ ký của lên luôn…”

Có lẽ Mộc Dương làm cho suy nghĩ lệch lạc, phản ứng đầu tiên của Giải Biệt Đinh là ký lên mông.

Rồi liên tưởng đến cảnh lúc xăm, sẽ khác chạm chỗ đó… Giải Biệt Đinh khó chịu cau mày: “Không .”

“Cái gì cơ?” Mộc Dương chớp mắt, “Là xăm ký tên?”

Yết hầu Giải Biệt Đinh trượt lên xuống, nắm tay Mộc Dương kéo nhà: “Xăm thì … Ký tên thì .”

Mộc Dương ngoan ngoãn theo , nở một nụ gian xảo.

Anh vẻ suy nghĩ một lát: “ thật, lỡ như xăm ở chỗ riêng tư quá thì cũng ngại… Hay là học xăm một chút, về xăm cho nhé…”

“Cậu thích eo, đùi, là mông…”

Giải Biệt Đinh nhịn nữa, xoay ấn lên tường mạnh bạo hôn xuống, khí giữa đôi môi thoáng chốc hút cạn.

Một lúc lâu , Giải Biệt Đinh mới buông Mộc Dương , giọng trầm xuống: “Cậu ngoan một chút .”

“Không ngoan đấy.” Mộc Dương ngoéo lòng bàn tay Giải Biệt Đinh, “Anh , thích chỗ nào? Anh thích chỗ nào thì em xăm ở chỗ đó.”

Giải Biệt Đinh siết c.h.ặ.t t.a.y hơn: “Không xăm , hại da lắm.”

Mộc Dương định là sẽ , chỉ là một chữ ký nhỏ như thôi, nhưng hai đến phòng khách. Ông ngoại và bà ngoại đều ở đó nên cũng tiện mấy lời trêu ghẹo nữa.

Giải Biệt Đinh khẽ thở phào một để ai thấy.

Mộc Dương khi bung hết sức tấn công thế đúng là khó chống đỡ.

“Ngoại tinh nhân!” Mộc Dương gọi con mèo lông đang quấn quýt bên chân bà ngoại, “Lại đây, ba bế nào.”

Bà ngoại đánh một cái: “Gọi bậy bạ gì đấy?”

Mộc Dương ôm con mèo lòng, lớn từng mới đầu thực hiện ước mơ vuốt mèo… chỉ là lông để mà vuốt.

“Miêu miêu, đói con?” Bà ngoại dịu dàng đút cho Ngoại tinh nhân vài viên hạt.

Mộc Dương: “…”

Cái tên “Miêu miêu” là tên gọi thống nhất quốc ? Hễ cứ thấy con mèo nào quen là y như rằng sẽ gọi là miêu miêu .

Cậu xoay , cầm bàn chân mềm mại của Ngoại tinh nhân vẫy vẫy về phía Giải Biệt Đinh: “Nào, đây là ba lớn của mày!”

Giải Biệt Đinh: “…”

Mộc Dương ghé sát tai thì thầm: “Hết cách , ai bảo chịu để em gọi là ba, thế thì đành tìm cho một đứa con trai thôi, thì hương hỏa nhà em chẳng là đứt đoạn ?”

Giải Biệt Đinh nghẹn lời.

“Meo~”

Nghe tiếng mèo kêu, Diêu Diên từ trong bếp : “Dương Dương, con mặc cho mèo con cái áo , hôm nay lạnh lắm, nó chẳng lông!”

Mộc Dương ngẩn : “Nó còn cả quần áo nữa ạ?”

Diêu Diên bưng một nồi thịt bò hầm khoai tây: “Tết mà, một bộ quần áo mới ?”

Mộc Nam Sơn đang loay hoay với khay hải sản, liền đẩy gọng kính: “Nào chỉ một bộ, con suýt nữa thì dọn sạch kho hàng của shop online đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-143-com-tat-nien.html.]

“Làm gì chuyện khoa trương như thế?”

Mộc Dương theo hướng Mộc Nam Sơn chỉ, quả nhiên thấy cả một tủ quần áo của mèo con.

Đủ cả màu hồng, vàng, xanh lá, nào là đồng phục JK, váy vóc, vest tây, thứ gì cũng .

Cậu ghen tị.

Mộc Dương: “Con còn bao giờ nhiều quần áo mới như một lúc…”

Giải Biệt Đinh khựng một giây: “Tôi mua cho ?”

Mộc Dương gật đầu lia lịa: “Em cũng nhiều như !”

Giải Biệt Đinh dừng một chút chậm rãi gật đầu.

“Cậu thích những thứ ?”

Mộc Dương hiểu ý , tiện tay lấy một chiếc váy nhỏ mặc cho Ngoại tinh nhân: “Quần áo mới thì ai mà thích chứ?”

“...Được.” Bước chân của Giải Biệt Đinh nặng nề.

*

“Ăn cơm thôi!”

Bà ngoại gọi , lúc mặt trời khuất núi, coi như là một bữa tối khá sớm của cả nhà.

Mà vốn dĩ bữa cơm tất niên cũng chẳng giờ giấc cố định, nhà ăn từ trưa, nhà đợi đến tối.

Nhà hàng xóm sát vách của họ ăn cơm từ hai ba giờ, còn mang sang cho nhà họ một đĩa sủi cảo.

“Hôm nay uống ít rượu thôi nhé?” Rượu vang đỏ khui sẵn, Diêu Diên rót cho từng , “Lát nữa ăn xong chơi một ván mạt chược.”

Bà ngoại gật đầu: “Dương Dương tối ngoài chơi con?”

Mộc Dương lắc đầu: “Con ạ.”

Năm nay Phan Đạt Tương thành phố, ba đưa du lịch . Hơn nữa Giải Biệt Đinh của công chúng, Mộc Dương gây thêm phiền phức cho , mà gặp những khác cũng tiện, thế nên ở lì trong nhà vẫn là thoải mái nhất.

Bà ngoại vui vẻ : “Thế thì , con với Tiểu Giải cũng chơi nhé.”

Mộc Nam Sơn cầm một cây pháo hoa nhỏ sân: “Không pháo thì đốt pháo hoa lấy lệ .”

Trong hoàng hôn nhá nhem, cây pháo hoa nhỏ xèo xèo nổ tung, vẽ nên một vầng lửa đỏ rực nền trời se lạnh.

Mộc Nam Sơn bước nhà, đóng cửa : “Được , ăn cơm thôi!”

Hôm nay tổng cộng mười sáu món ăn, sáu thêm một con mèo, cũng coi như là đông vui tấp nập.

Ngoại tinh nhân một chỗ riêng, mặc chiếc váy nhỏ sặc sỡ và đang ăn pate.

“Nào, cạn ly!”

Cả nhà sáu cùng nâng ly chạm : “Năm cũ qua, chúc năm mới hơn!”

Người một nhà quây quần bên luôn những câu chuyện bao giờ dứt. Giải Biệt Đinh thỉnh thoảng cũng góp vui vài câu. Vốn là luôn dè dặt, thế mà giờ đây cũng thả lỏng hơn hẳn. Đây là đầu tiên rõ thế nào là một gia đình trọn vẹn.

Có điều, và Mộc Dương cũng coi là một tổ ấm nhỏ trọn vẹn, dù giống những gia đình khác cho lắm.

“Ăn cái .” Mộc Dương gỡ hết thịt ở càng cua bỏ bát của Giải Biệt Đinh. “Cả món trứng hấp lòng đỏ nữa, cũng là món tủ của ba đấy.”

Giải Biệt Đinh đặt đĩa tôm bóc xong sang bên cạnh bát của Mộc Dương, mới gắp thịt cua lên ăn: “Ngon lắm.”

Bà ngoại cứ gắp thức ăn cho Giải Biệt Đinh lia lịa: “Ăn nhiều , Tiểu Giải gầy quá, xem ai nấy đều tròn trịa chắc nịch, Tiểu Giải chẳng tí thịt nào !”

Lần đầu tiên cảm nhận sự nhiệt tình của bậc trưởng bối, Giải Biệt Đinh câu nệ: “Cháu cảm ơn bà ngoại ạ.”

Mộc Dương vội bênh vợ : “Anh mặc đồ trông gầy thế thôi, chứ cởi là cơ bắp đấy!”

Hôm nay còn nhấc bổng cả lên , sức tay dạng .

Diêu Diên nhịn : “Thế còn hơn con nhiều, mỡ là mỡ.”

Mộc Dương: “…”

Cậu véo véo eo , bĩu môi.

Rõ ràng là gầy mà, béo chỗ nào chứ.

Rượu ngà ngà, đều ở trong trạng thái say. Vì còn chơi mạt chược nên Mộc Nam Sơn uống nhiều, còn Giải Biệt Đinh thì ai chuốc rượu .

Ông ngoại thói quen uống rượu, nếu thì chắc chắn sẽ tha cho Giải Biệt Đinh.

“Nào, lì xì năm mới đây.”

Mộc Nam Sơn lấy năm bao lì xì, hai cái cho ông bà, hai cái cho bọn trẻ, một cái cho bà xã nhà .

Diêu Diên bật nhận lấy: “Năm nay chuẩn lì xì, mua quần áo mới cho các con , lát nữa nhớ lên nhé.”

Ông ngoại cũng móc từ trong túi hai bao lì xì đỏ chót, vẻ mặt nghiêm túc nhét lòng Mộc Dương: “Của cháu, của nó.”

Mộc Dương lanh lẹ đưa cái còn cho Giải Biệt Đinh.

“Cháu cảm ơn ông ngoại.”

Ông ngoại gật đầu, hít một thật sâu: “Đã kết hôn thì sống cho tử tế, đừng để chê .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ông cũng cổ hủ, giới càng tiền thì càng cởi mở, chuyện đồng tính yêu họ cũng nhiều .

Chỉ là ông quá rõ vũng nước sâu thế nào, tình cảm cũng khó mà bền lâu, nên chỉ sợ Mộc Dương cũng sẽ chịu tổn thương.

Nếu thể, ông đương nhiên hy vọng Mộc Dương thể con đường bình thường hơn, cưới vợ sinh con, như chung sẽ định hơn.

Mộc Dương thích , ông cũng nỡ làm chuyện chia rẽ uyên ương.

“Hai đứa lên quần áo , đồ thì ném sọt đồ bẩn, lát nữa tiệm giặt ủi sẽ cho tới lấy.” Diêu Diên vỗ vai Giải Biệt Đinh, “Đồ cần giặt thì cứ vứt máy giặt lầu hai.”

“Vâng ạ.”

Quần áo mới chuẩn nguyên bộ, đặt ngay ngắn giường.

Từ áo giữ nhiệt, quần giữ nhiệt cho đến áo len, áo khoác đều đủ cả. Diêu Diên còn chuẩn cho hai những kiểu dáng tương tự , mặc chung một chỗ trông giống đồ đôi.

Mộc Dương tiện tay cầm máy ảnh lên, chụp một tấm cho Giải Biệt Đinh đang cúi đầu cài cúc áo.

“Vợ trai quá!”

Giải Biệt Đinh ngước mắt: “Vợ?”

Mộc Dương: “Ơi!”

Giải Biệt Đinh nhịn , tiến lên xoa đầu Mộc Dương: “Anh đặt quần áo cho em .”

Mộc Dương ngẩn : “Nhanh ? Cho em xem nào.”

Giải Biệt Đinh do dự đưa điện thoại cho .

Mộc Dương danh sách đặt hàng gồm một loạt Hán phục, đồng phục JK và các loại váy vóc rơi sự im lặng đến kỳ quái.

“Anh… là…” Mộc Dương nghẹn họng hồi lâu mới tiếp, “Có hôm nay uống nhầm thuốc , khả năng lý giải vấn đề thế?”

Giải Biệt Đinh trầm ngâm một giây: “Không thích mấy kiểu ? Có thể trả .”

Anh thật sự chọn mấy thứ nên gửi thẳng đo vòng eo, vòng mông, chiều rộng vai và chiều cao của Mộc Dương cho bán, nhờ họ chọn giúp hơn mười bộ đủ các kiểu.

“Đừng trả.” Mộc Dương gằn, “Em thích, thích xem mặc.”

Tay Giải Biệt Đinh run lên, vội vàng bấm hủy đơn hàng.

--------------------

Loading...