Sau Khi Kết Hôn Với Đại Lão Hào Môn, Tôi Mang Thai - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-01-04 08:41:47
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ tiễn lên xe, về nhà, còn bước phòng khách, Hoắc Triệu Nam liền : "Anh vẫn còn một món quà tặng cho Tinh Tinh."

Diệp Thời Tinh , tò mò hỏi: "Gì thế ạ?"

Hoắc Triệu Nam nắm lấy tay : "Đi theo ."

Diệp Thời Tinh theo lên lầu, cứ tưởng món quà mà đối phương để trong phòng ngủ, nào ngờ Hoắc Triệu Nam thẳng đến phòng đàn, đẩy cửa .

Trước khi chuyển về nhà mới, Diệp Thời Tinh từng Hoắc Triệu Nam dẫn đến đây một .

Lúc đó cũng thấy phòng đàn , nhưng vì luôn nhớ tới một vài ký ức , nên trừ đó từng đến xem nơi , càng từng bước .

Hoắc Triệu Nam bật đèn, nắm tay dắt , để bên cạnh, đó chậm rãi mở nắp đàn lên. Ngón tay vô tình lướt qua những phím đàn trắng muốt, trong khoảnh khắc phát một âm thanh êm tai, vang vọng khắp căn phòng trống trải.

Đây là chuẩn đàn cho một bản nhạc ?

Diệp Thời Tinh đang nghĩ ngợi, liền thấy đôi tay đàn ông đặt lên những phím đàn đen trắng xen kẽ, tiếng đàn vang lên, những ngón tay thon dài nhảy múa linh hoạt ánh đèn.

Hoắc Triệu Nam đàn thử một đoạn dừng , hỏi trai bên cạnh: "Tinh Tinh thử ?"

Diệp Thời Tinh lắc đầu: "Anh đàn ."

Cậu lâu chạm đàn piano.

Hoắc Triệu Nam dậy, để giữa, đó xuống phía lưng : "Cùng đàn nhé."

Hả? Đàn gì cơ?

Diệp Thời Tinh cảm giác điều với . Thật những lời tối qua một ít, nhưng kịp trả lời thì ngủ , mãi đến giờ vẫn tìm cơ hội thích hợp để nhắc .

Cậu khựng một chút mở lời: "Những gì tối qua em đều thấy hết."

Hoắc Triệu Nam nghiêng đầu : "Hửm?"

"Em chỉ vì buồn ngủ quá nên mới còn sức trả lời thôi." Diệp Thời Tinh chậm rãi : "Không gì là ích kỷ ích kỷ cả, cũng đừng nghĩ như . Nếu em nhất quyết đồng ý liên hôn, thì chẳng ai thể ép buộc em ."

Hoắc Triệu Nam gật đầu: "Ừm, ." Tiếp đó hỏi: "Vậy Tinh Tinh còn nhớ những lời phía đó ?"

Lần thì Diệp Thời Tinh thật sự nhớ nổi, lúc đó buồn ngủ díu cả mắt, chỉ loáng thoáng vài câu đầu.

Hoắc Triệu Nam nắm lấy tay : "Cùng đàn xong bản nhạc Tinh Tinh sẽ thôi."

Khoảnh khắc tay đặt lên phím đàn, Diệp Thời Tinh hoảng hốt như trở về nhiều năm về . Khi còn nhỏ, cũng phía nắm tay dạy đàn như thế , những lời dịu dàng dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

[Truyện edit bởi team Cá Bảy Màu]

'Bản nhạc tên là Thời Gian Và Những Vì Sao, là tặng cho Tinh Tinh đấy.'

'Cũng là tên của con ạ?'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ket-hon-voi-dai-lao-hao-mon-toi-mang-thai/chuong-90.html.]

' . Tinh Tinh học cho giỏi nhé.'

'Dạ .'

Tiếng đàn du dương kéo dòng suy tư của con trở về thực tại, im bặt theo nốt nhạc cuối cùng.

Diệp Thời Tinh ngẩn ngơ một lúc lâu mới từ từ tìm giọng của : "Sao đàn bản nhạc ?"

Đây là ký ức độc nhất vô nhị giữa .

Hoắc Triệu Nam vẫn buông tay, chuyển sang nắm chặt lấy bàn tay : "Nghe em đàn qua một nên nhớ kỹ."

Điều càng khiến Diệp Thời Tinh mờ mịt hơn: "Lúc nào cơ?"

Hoắc Triệu Nam : "Tinh Tinh nhớ ."

Diệp Thời Tinh: "..."

Diệp Thời Tinh: "Anh , cùng lắm... cùng lắm thì em đền bù cho ."

Hoắc Triệu Nam khẽ: "Được, đây là Tinh Tinh đấy nhé." Sau đó chậm rãi kể tiếp: "Đó là năm mười tám tuổi, ba tổ chức lễ trưởng thành cho , mời nhiều khách khứa."

Diệp Thời Tinh mơ hồ chút ấn tượng, từng tham dự một bữa tiệc của giới hào môn, nhưng quên mất là của nhà nào .

Hoắc Triệu Nam tiếp tục : "Hôm đó náo nhiệt, đều vui vẻ, cảm thấy chẳng ý nghĩa gì. Bọn họ đến thật lòng chúc mừng sinh nhật , mà chỉ vì là Nhị thiếu gia nhà họ Hoắc mà thôi. Sau khi rời tiệc, sân dạo bộ, vô tình thấy tiếng đàn vọng từ phòng piano."

Diệp Thời Tinh khựng : "Không lẽ là em ?"

" , là em." Hoắc Triệu Nam gật đầu: "Vì bận rộn chuyện tiệc tùng nên hôm đó tập đàn xong quên đóng cửa. Lúc đầu tưởng là Cố Nghi, đến cửa mới phát hiện là một bé lạ mặt."

Làn da trắng, mái tóc ánh mặt trời như tráng một lớp vàng kim rực rỡ, cả trông trong suốt tựa như thủy tinh.

Đó là tiếng đàn từng bao giờ, rõ ràng là một giai điệu vui tươi, nhưng qua ngón tay của mang theo một nỗi u buồn man mác.

Anh bé và tiếng đàn thu hút, vốn định hỏi là ai, kết quả vì quá chăm chú nên đến khi bé rời vẫn kịp xuất hiện.

Diệp Thời Tinh hỏi: "Sau đó ghi nhớ bản nhạc luôn ?"

Hoắc Triệu Nam "ừ" một tiếng: "Sau đó vốn định tìm em, nhưng nghĩ , lẽ em khác thấy dáng vẻ lúc đó của . Mãi về , gặp ở quán bar, liếc mắt một cái nhận đó là em."

Không ngờ còn một đoạn hồi ức như , nhưng Diệp Thời Tinh thật sự nhớ nổi nữa.

Cậu im lặng một lát : "Bản nhạc tên là Thời Gian Và Những Vì Sao, là cho em."

"Thời Gian Và Những Vì Sao..." Hoắc Triệu Nam lặp theo : "Hay thật đấy."

Diệp Thời Tinh trầm mặc một chút: "Có lẽ lúc đó em bệnh , nên dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh em..."

"Ừm." Hoắc Triệu Nam gỡ tay , ôm lấy từ phía : "Bây giờ đến lượt ở bên cạnh em."

Loading...