Sau Khi Kết Hôn Với Đại Lão Hào Môn, Tôi Mang Thai - Chương 56

Cập nhật lúc: 2025-12-29 07:05:59
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Homestay là do Cố Nghi giới thiệu cho , Cố Nghi bạn của từng đến ở, môi trường phòng ốc và thái độ phục vụ đều , ông chủ homestay là một trẻ tuổi trạc tuổi bọn họ.

Xe dừng chân đồi, xuống xe, Hoắc Triệu Nam liền thấy một tấm biển chỉ đường ở ngã ba. Trên biển báo một dòng nhắc nhở —— 'Phía chính là nhà của Vỏ Sò Nhỏ nha', chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, chút đáng yêu, giống như chữ của trẻ con .

Diệp Thời Tinh khẽ "ừm" một tiếng, đầu vẫn còn choáng váng, nhưng so với lúc mới đến bến xe đỡ hơn một chút.

Dọc đường trồng ít hoa cỏ cây cối, Nhà Của Vỏ Sò ngay giữa sườn đồi, cửa là một cổng vòm hình vòng cung, bên dây leo hoa hồng leo bám đầy, bên trong là một cái sân nhỏ, cũng trồng nhiều hoa cỏ thực vật, từ xa giống như một khu vườn nhỏ.

"Các chú là khách đến trọ ạ?" Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng trẻ con non nớt.

Hai đồng thời đầu , chuyện là một bé trai năm tuổi, một tay cầm kẹo mút, một tay xách túi mua hàng.

Bọn họ còn kịp hỏi thăm thì từ trong nhà một thanh niên gầy gò bước , mày mắt dịu dàng, mái tóc ngắn màu hạt dẻ, eo thắt một chiếc tạp dề in hình hoa hướng dương.

"Là Tiểu Bối Xác về ?" Thanh niên đưa tay vén rèm cửa lên, thấy hai đang ở cổng vòm hoa hồng thì khựng một chút, ngay đó phản ứng : "Các Hoắc và Diệp ?"

Hoắc Triệu Nam hỏi: "Cậu chính là ông chủ Ôn của Nhà Của Vỏ Sò?"

Thanh niên gật đầu: "Là , hai vị mau mời ."

Nói xong, vẫy gọi bé trai ở phía bọn họ: "Tiểu Bối Xác, đồ mua xong ?"

Bé trai tên là Tiểu Bối Xác vội vàng chạy lon ton đến mặt thanh niên, ngoan ngoãn đưa túi mua hàng tay : "Mua xong ạ, ông ở tiệm tạp hóa còn cho con kẹo mút nữa." Nói , bé như làm ảo thuật lấy cây kẹo mút.

Thanh niên xoa đầu bé, mắng yêu một câu "đồ tham ăn", hỏi: "Đã cảm ơn ông ?"

Tiểu Bối Xác gật đầu: "Con ạ."

"Ngoan lắm." Thanh niên hỏi bé: "Vậy chào hai chú ?"

Tiểu Bối Xác lúc gì, thoáng qua Diệp Thời Tinh, sang Hoắc Triệu Nam, mới chậm chạp mở miệng: "Con chào hai chú ạ."

Thanh niên vỗ nhẹ lưng bé: "Được , xem tivi ." Đợi Tiểu Bối Xác nhà, vội vàng bước lên giúp chuyển hành lý.

Hoắc Triệu Nam: "Không cần , chúng tự làm ."

"Còn tưởng sáng mai các mới đến, nhưng chiều nay dọn dẹp phòng một nữa , thể ở bất cứ lúc nào." Thanh niên vẫn giúp cầm một ít đồ, xong chú ý tới sắc mặt của Diệp Thời Tinh: "Anh Diệp chứ?"

"Không ." Diệp Thời Tinh : "Chỉ là say xe thôi."

"Vậy nghỉ ngơi một lát ." Thanh niên định tới đỡ : "Tôi đưa các lên phòng lầu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ket-hon-voi-dai-lao-hao-mon-toi-mang-thai/chuong-56.html.]

[Truyện edit bởi team Cá Bảy Màu]

Phòng bọn họ đặt ở tầng hai, lên từ cầu thang ngoài trời bên hông, bài trí gần giống với phòng khách sạn, giường, nhà vệ sinh, bên ngoài còn ban công, cả căn phòng mang tông màu ấm áp, mang theo một phong cách điền viên tươi mới.

"Ở ban công thể thấy biển." Thanh niên bật đèn, tới cửa kính lùa giữa ban công và phòng ngủ, "Buổi sáng thể ngắm bình minh, nhưng buổi tối gió lớn, vẫn nên đóng thì hơn."

"Ga trải giường và vỏ chăn đều mới ." Thanh niên đột nhiên nhớ : "Các vẫn ăn tối đúng ? Vừa khéo đang nấu cơm, lát nữa thể cùng ăn."

Cậu xong Diệp Thời Tinh: "Anh Diệp nghỉ ngơi cho khỏe, ngủ một giấc là sẽ thôi."

Diệp Thời Tinh một tiếng cảm ơn.

Đợi khi thanh niên đóng cửa ngoài, trực tiếp vật xuống giường, chăn dường như mang phơi nắng, bên còn vương mùi hương của ánh mặt trời.

Diệp Thời Tinh cuộn thành một đoàn: "Em ngủ một lát đây."

Biết thật sự mệt , Hoắc Triệu Nam làm phiền mà giúp trai đắp chăn cẩn thận, thu dọn hành lý một chút, lấy một bộ quần áo để tắm.

Tắm xong , Diệp Thời Tinh vẫn đang ngủ, mặt chút đỏ.

Anh đưa tay sờ thử, chút nóng, phát sốt ?

Hoắc Triệu Nam nhẹ nhàng lay lay vai : "Tinh Tinh?"

Chàng trai mơ mơ màng màng ậm ừ một tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền, chẳng chút dấu hiệu nào là sắp tỉnh .

Hoắc Triệu Nam vẫn chút yên tâm, khi đắp khăn ướt cho xong liền cầm lấy điện thoại xoay ngoài.

Đến khi Diệp Thời Tinh tỉnh , Hoắc Triệu Nam vẫn về, trong phòng chỉ một .

Cậu một lúc, gọi một tiếng "chồng ơi", nhận hồi đáp, bèn sang sờ soạng tìm điện thoại tủ đầu giường. Hoắc Triệu Nam vội vàng, nhắn tin cho , tưởng đang ở lầu nên vén chăn dậy xuống.

Mở cửa , đúng lúc gặp ông chủ homestay đang chuẩn lên, tay bưng bát canh, chân bước lên bậc thang đầu tiên.

Ngẩng đầu thấy Diệp Thời Tinh, mỉm : "Anh Diệp dậy ? lúc uống bát canh gừng ."

Rèm cửa xâu bằng vỏ ốc, tường dán đầy giấy khen và tranh vẽ, cửa sổ treo dây trầu bà và chuông gió, gió đêm thổi qua, tiếng chuông vang lên lanh lảnh vui tai.

Diệp Thời Tinh bưng canh gừng cái tên giấy khen, là của bé tên Tiểu Bối Xác , cùng họ Ôn với ông chủ homestay, xem là hai cha con.

Trong đầu hiện lên từ "bố đơn ".

"Anh Hoắc sốt, sợ sốt cao nên lấy t.h.u.ố.c ." Thanh niên dọn dẹp bàn ăn: "Anh Diệp uống bát canh gừng , lát nữa đợi Hoắc về đúng lúc cùng ăn cơm."

Loading...