Sau Khi Hôn Nam Thần Tôi Bỗng Có Thuật Đọc Tâm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-04-03 19:49:34
Lượt xem: 238
1
Cùng nam thần tham gia một buổi tụ tập, sau khi thua trò chơi, tôi đã chọn Thách.
Nhắm mắt rút thẻ bài, ngay khoảnh khắc rút xong, cả phòng riêng đã ồn ào cả lên.
Tôi nghe tiếng cười như sấm bên tai của cô bạn thân, tay cầm thẻ bài khẽ run lên.
Con nhỏ này cười ghê thế, chắc là tôi bốc phải cái yêu cầu oái oăm lắm đây.
"Ha ha ha ha ha vãi! Mau lên, đừng nhắm mắt nữa."
Lâm Hô Hô vỗ vai thúc giục, tôi mở mắt ra như thể sắp c.h.ế.t đến nơi, khoảnh khắc nhìn rõ thẻ bài, tay tôi run càng dữ dội hơn.
【Hôn sâu người bên cạnh.】
Bên cạnh tôi có tổng cộng hai người, một bên là Lâm Hô Hô, bên kia chính là nam thần tôi thầm mến.
Vốn dĩ Tống Văn Cảnh không ngồi đây, nhưng anh ấy nói không ngửi được mùi t.h.u.ố.c lá nên đã đổi chỗ với người bên cạnh.
Rồi ngồi đến ngay cạnh tôi.
Mọi người xung quanh bắt đầu hò hét, Lâm Hô Hô còn hùa vào ác hơn, cô nàng chống nạnh cảnh cáo: "Nói trước nhé, đừng có mà nghĩ đến việc hôn tớ."
"Con gái với nhau không được thân mật kiểu đó đâu!"
Cô ấy vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Tống Văn Cảnh.
Tiếng hò hét xung quanh càng dữ dội hơn.
Tôi cứng đờ người cầm thẻ bài nhìn về phía Tống Văn Cảnh, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Anh ấy yên lặng ngồi trên ghế, ánh đèn trong phòng riêng khá tối, tôi không nhìn rõ được vẻ mặt của anh ấy.
Nhưng từ lúc quen biết tới giờ, tôi và anh ấy còn chưa nói với nhau được mấy câu, huống chi là hôn môi.
"Nhanh lên đi, cơ hội ngàn năm có một này mà cậu không chớp lấy à!"
Cô bạn thân ghé sát tai tôi, nghiến răng.
Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng sao tôi dám hả trời.
Tống Văn Cảnh dường như cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn từ tiếng hò hét, anh ấy từ từ ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên thẻ bài.
Vẻ mặt vẫn không có biểu cảm gì.
Tôi lập tức thấy rén, "Hay là thôi vậy..."
"Được."
Lời tôi còn chưa nói hết đã bị Tống Văn Cảnh cắt ngang.
Anh ấy ngước mắt nhìn tôi, vẻ mặt thờ ơ, "Tôi không có ý kiến."
2
Tiếng hò hét xung quanh càng lớn hơn.
Lâm Hô Hô bật ra tiếng cười nghe ghê nhất từ trước đến giờ.
Giữa tiếng hò hét, tôi từ từ tiến lại gần Tống Văn Cảnh, khoảng cách càng gần, tim tôi càng đập nhanh hơn.
Khoảnh khắc môi chạm môi, yết hầu của Tống Văn Cảnh trượt lên xuống một cái.
Môi của Tống Văn Cảnh ấm áp, rất mềm.
Trước đây trên tường tỏ tình đã có người bàn luận về đôi môi của Tống Văn Cảnh, trông có vẻ rất dễ hôn.
Hôn lên rồi mới thấy... danh bất hư truyền.
Không biết có phải vì quá căng thẳng không, tôi đột nhiên cảm nhận được khóe môi Tống Văn Cảnh khẽ nhếch lên một chút.
Hình như... đang cười?
Tim tôi đập càng nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-hon-nam-than-toi-bong-co-thuat-doc-tam/chuong-1.html.]
Cái cảm giác c.h.ế.t tiệt này, mãi cho đến khi Lâm Hô Hô cười đến co quắp cả người, tôi mới hoàn hồn.
Hôn sâu thì tôi không dám, chỉ chạm nhẹ một cái rồi vội vàng lùi lại, đụng phải Lâm Hô Hô đang ở phía sau.
"Thế thôi á?!" Lâm Hô Hô trợn tròn mắt, giật lấy thẻ bài từ tay tôi, "Hôn sâu đâu?"
"Được rồi, được rồi." Mặt tôi nóng ran như muốn nổ tung, không dám ngẩng đầu nhìn ai.
Lâm Hô Hô thở dài một tiếng đầy tiếc nuối vì tôi quá nhát gan.
3
Một lúc sau, tôi mới định thần lại.
Mới phát hiện người bên cạnh đã đổi, Tống Văn Cảnh không biết từ lúc nào đã ngồi xuống tận cuối dãy.
Tôi nhìn Tống Văn Cảnh đang ngồi im lặng trong góc, lòng dạ rối bời.
Sao anh ấy đột nhiên lại ngồi xa tôi thế.
Trông sắc mặt anh ấy còn không được tốt cho lắm.
Anh ấy đang nghĩ gì vậy.
Anh ấy hối hận rồi sao!
Tâm trạng của anh ấy bị tôi phá hỏng hết!
Chắc là anh ấy ghét tôi rồi!
Nội tâm tôi như muốn nổ tung, đang định nghĩ xem có nên qua xin lỗi không.
Bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
【Cô ấy hôn mình rồi.】
?
Đây là giọng của Tống Văn Cảnh.
Tôi nhìn theo hướng giọng nói, Tống Văn Cảnh vẫn yên lặng ngồi ở cuối dãy, vẻ mặt không hề thay đổi.
Nghe nhầm sao?
Tôi ngờ vực nhìn Tống Văn Cảnh đang im lặng.
Giây tiếp theo, giọng nói của anh ấy lại vang lên bên tai.
【Môi cô ấy mềm thật.】
Tống Văn Cảnh khẽ chớp mắt.
【Phải nghĩ cách nào đó để cô ấy hôn mình lần nữa mới được.】
????
4
Tôi ngây người tại chỗ một lúc lâu chưa hoàn hồn, Lâm Hô Hô chơi xong lượt mới liền vỗ vỗ tôi.
"Sao thế, vui quá hóa ngốc à?"
"Cậu có..." Tôi lựa lời, "Nghe thấy lời Tống Văn Cảnh vừa nãy không?"
"Tống Văn Cảnh?" Lâm Hô Hô nhíu mày, ngẩng đầu liếc nhìn.
"Từ nãy đến giờ anh ta có nói gì đâu."
"Kiều Bảo, có phải cậu uống nhiều quá rồi không?"
"Vậy cậu ở đây nghỉ một lát đi nhé, ngoan."
Lâm Hô Hô nói xong lại bị réo đi chơi tiếp, tôi ngồi tại chỗ, chìm vào hoài nghi bản thân.
Chẳng lẽ thật sự nghe nhầm.
Nhưng mà cũng thật quá rồi đấy.