Sau Khi Đọc Được Tâm, Bị Tiểu Hoàng Đế Giám Sát Sát Sao - Chương 23: (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:59:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Thiếu An đến chút tự nhiên, còn câu “ cho cay” khiến trăm mối cảm xúc lẫn lộn. Hắn gắp một cái cánh vịt cho miệng.

Vị giác lập tức đ.á.n.h thức, một mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Là một hương vị đặc biệt, nhưng khiến vô cớ mê mẩn.

Hắn ăn thêm vài miếng mì, sợi mì tươi ngon mềm mượt, nước dùng đậm đà, ăn bụng khiến cảm giác hạnh phúc ngập tràn.

Theo bản năng hít hít mũi, Ngụy Thiếu An hỏi: “Hoài Thư nghĩ đến việc làm đồ ăn ngon cho trẫm ?”

Đầu óc Thẩm Hoài Thư lúc minh mẫn lắm, ngay cả mắt cũng hoa, căn bản phân biệt tình hình hiện tại. Chỉ gì thì đó: “Ta xin Bệ hạ.”

Ngụy Thiếu An thần sắc sững sờ, : “Xin trẫm chuyện gì?”

Thẩm Hoài Thư nghĩ nghĩ : “, là xin . Ngài là một quân vương . Nhân ái bá tánh, tài năng mưu lược lớn. Là đây nên đối xử với ngài như , cũng nên coi mạng như cỏ rác. Tất cả đều là của . Cho nên Bệ hạ làm gì thì cứ dũng cảm mà làm, tuyệt đối sẽ cản trở, cũng sẽ đối xử với ngài như hôm qua nữa. Ta xin ngài, ngài tha thứ cho ?”

“Tha thứ cho ngươi ?” Nhìn đôi mắt trong veo của Thẩm Hoài Thư, và dáng vẻ ngây ngô của y. Ngụy Thiếu An đột nhiên chút .

lời đến mức , thẳng cũng chẳng . Dù lúc toạc móng heo, cùng lắm cũng như Trần Lễ , cho y một đao là xong.

Cho nên Ngụy Thiếu An mắt đột nhiên trầm xuống, uy nghiêm độc quyền của đế vương vô tình bộc lộ . Hắn mặt y dường như biến thành một khác, trầm giọng : “Thẩm Hoài Thư, kể những gì ngươi làm với trẫm, chỉ riêng những việc ngươi làm hại bá tánh, lạm sát vô tội, làm thể tha thứ là tha thứ . Ngươi g.i.ế.c đó xin , ngươi nghĩ ích lợi gì ?”

Nói xong câu , Ngụy Thiếu An chuẩn tinh thần Thẩm Hoài Thư sẽ nổi trận lôi đình, nhưng đợi một lúc. Lại thấy Thẩm Hoài Thư dậy mắt đỏ hoe : “ những điều đó đều làm. Kể từ khi đến đây, từng làm bất cứ điều gì trái lương tâm. Ta gì? Các ngươi từng từng đều c.h.ế.t. Ta gì?”

Y uất ức thút thít xong, liền giật lấy cái bát và đôi đũa mặt tiểu hoàng đế, ăn bắt đầu rơi nước mắt, nghẹn ngào : “Không cho ngươi ăn nữa, cho ngươi c.h.ế.t đói. Cho ngươi , các ngươi đều , đều bắt nạt .”

Y uất ức đến cực độ, nước mắt lã chã rơi bát, xoa xoa mũi, tiếp tục ăn. Vừa ăn thút thít.

Y cũng thể hiểu , tại xuyên đến đây chịu tội, y về nhà, nhớ cha , nhớ chiếc giường lớn hai mét của , và cả điện thoại thông minh cùng những bạn .

Cho nên y ghét cái nơi lạnh lẽo .

Ngụy Thiếu An ngẩn . Bị những lời ăn khớp và những hành vi từng xuất hiện đây của y làm cho như thấy quỷ.

TD.

Hắn theo bản năng đầu Tiểu Trần và Trịnh tổng quản ngoài cửa. Lại thấy hai họ, một vẻ mặt đờ đẫn, một vẻ mặt kinh hãi.

Ngụy Thiếu An hỏi: Hắn là ai? Hắn đang ở ? Người đang lóc t.h.ả.m thiết mặt rốt cuộc là ai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-doc-duoc-tam-bi-tieu-hoang-de-giam-sat-sat-sao/chuong-23-2.html.]

quá quen với thủ đoạn của Thẩm Hoài Thư, lúc cũng dám lơ là, vẫy tay bảo Tiểu Trần mang một lọ thuốc, đưa cho Thẩm Hoài Thư đang đau buồn : “Mật nước, uống sẽ quên hết khổ sở.”

Thẩm Hoài Thư dụi dụi mắt : “Tiểu hoàng đế, ngài hạ độc g.i.ế.c ?”

Ngụy Thiếu An lạnh : “Phải, trẫm chính là hạ độc g.i.ế.c ngươi. Ngươi uống uống. Hoặc trẫm sai đổ …”

Lời còn xong, lọ t.h.u.ố.c giật lấy.

Thẩm Hoài Thư ngửa đầu uống thẳng lọ Tán Mềm Vàng bụng. Ợ một cái ném lọ t.h.u.ố.c : “Lão t.ử chơi với các ngươi nữa. Lão t.ử về Trung Quốc.”

Ngụy Thiếu An vốn định đỡ y, nhưng vẫn cau mày thuận thế đỡ y khi y sắp ngã, lạnh : “Trung Quốc? Thẩm Hoài Thư, ngươi mưu quyền soán vị đó đổi niên hiệu thành Trung Quốc, tấn công quốc gia nào nữa?”

Sau đó sai vác y kiệu.

Trên đường, Tiểu Trần vô cùng khó hiểu : “Bệ hạ, tại cho một lọ t.h.u.ố.c độc, trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t cho xong?”

Ngụy Thiếu An trong kiệu xoa xoa trán: “Trước đây khó tìm cơ hội g.i.ế.c , cho nên mỗi cơ hội đều ngàn năm một. bây giờ thì khác . Trẫm đoạt binh quyền chỉ là chuyện ngày một ngày hai. Cơ hội g.i.ế.c còn nhiều, cho nên trẫm nghĩ thể để c.h.ế.t dễ dàng như . Lát nữa mang đến tẩm điện của trẫm, trẫm hôm nay cũng nếm trải cái gọi là nhục nhã.”

Thẩm Hoài Thư thì nghiêng ngả ở một đầu kiệu, xóc đến mức nôn, nhưng cảm thấy vô lực, như đang ở mây.

Qua lâu, khi y mở mắt nữa, cảnh vật mắt vẫn còn mơ hồ, y theo bản năng bò dậy từ mặt đất, lảo đảo xuống bàn sách, hề phát hiện bên cạnh còn một khác đang .

Y tiện tay cầm lấy một thứ mở đặt mắt xem.

Trên đó những khu vực nạn đói trong mấy năm gần đây. Chưa xong, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng lạnh lùng: “Thẩm Hoài Thư, nếu ngươi thể nghĩ cách làm cho dân chúng còn chịu đói nữa. Lập công chuộc tội, trẫm thể xem xét hôm nay động đến ngươi.”

“Khiến dân chúng còn chịu đói nữa?” Thẩm Hoài Thư mơ mơ màng màng, cũng chỉ hiểu câu . Lại kết hợp với những gì trong tấu chương, vẻ hiểu mà hiểu.

Trong lòng thì lẩm bẩm, thể uống rượu nữa, bây giờ đang ở tình huống nào y e rằng cũng thể nắm rõ. Hơn nữa y tửu lượng cực tệ, khi uống rượu còn mất trí nhớ tạm thời. Một khắc còn điên điên khùng khùng, khắc thể quên . Mà bất kể đắc tội với ai, ngày mai e rằng cũng nhớ rõ lắm.

Còn nhớ ở thời hiện đại mấy uống rượu với y.

Y thử giãy dụa một chút, xem thể tiếng lòng của bên cạnh , xem tình hình bây giờ là thế nào. rõ ràng hễ uống rượu là ngay cả kim chỉ nam cũng mất tác dụng.

Loading...