Sau Khi Bị Phu Quân Dâng Cho Bạo Quân - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:47:53
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Y quy củ ấn triện lên ba tờ chỉ dụ cất , ánh mắt mong chờ của Công Nghi Tranh, y đem ngọc tỷ trả .
“Nguyệt Nô phong thêm vài nữa ?” Công Nghi Tranh hỏi.
Tống Đình Nguyệt lắc đầu: “Ba là đủ , nhiều quá sẽ còn quý giá nữa. Huống hồ cáo mệnh là thực ấp, nếu phong quá nhiều, chẳng sẽ còn đất đai để phong ?”
Công Nghi Tranh thích lời : “Vậy thì Trẫm sẽ đ.á.n.h chiếm thêm vài vùng đất nữa mang về cho ngươi!” Hắn làm tất cả những điều là để Đình Nguyệt tùy tâm sở dục, nếu phong một cái cáo mệnh cũng đắn đo thì cái chức Hoàng đế làm còn ý nghĩa gì?
“Vậy Nguyệt Nô phong cho ba nào?”
Tống Đình Nguyệt thu hồi thánh chỉ: “Xem biểu hiện của họ ngày mai .”
Trong lòng y tính toán riêng: Người dẫn đầu bày tỏ lòng trung thành sẽ phong cho phu nhân và hài t.ử lớn nhất; tiếp theo chỉ phong cho phu nhân; còn những đó thì nữa. Nhìn biểu hiện ngày hôm nay, ba đó chính là Ngô phu nhân, Ngô ca nhi và Tôn phu nhân.
Ba vị khi nhận thánh chỉ đều sững sờ hồi lâu, mãi mới tỉnh táo để tạ ơn trong tiếng chúc mừng của những phu nhân khác. Ngô ca nhi thì chút hoảng hốt. Cậu rõ ràng làm gì mà bỗng nhiên ban cho tước vị Hương quân. Đây vốn là vinh hiển chỉ dành cho hoàng quốc thích, mà Hoàng hậu nương nương ban cho !
Nhớ tình cảnh cung đình thời Tiên đế, Ngô ca nhi lấy hết can đảm hỏi: “Nương nương dự định mở nội cung ạ?”
Tống Đình Nguyệt ngạc nhiên : “Quả thực là , nhưng vẫn cần thêm một thời gian nữa.”
Dưới ánh mắt khích lệ của mẫu , Ngô ca nhi : “Thần theo hầu hạ bên cạnh Nương nương, Nương nương bằng lòng nhận thần ?”
Nhìn gương mặt và y phục của , trong đầu Tống Đình Nguyệt dần hiện một bóng dáng đáng yêu và thẹn thùng. “Ngươi tên là Ngô Ngọc Thư, đúng ?”
“Nương nương nhớ tên thần !” Ngô Ngọc Thư kinh hỉ trừng lớn mắt, “Vâng, thần chính là tên đó!”
Tống Đình Nguyệt hồi tưởng : “Ta nhớ ngươi thường lén , nhưng hễ là ngươi liền chạy mất.” Y mỉm với tiểu ca nhi: “Ngươi bằng lòng đến giúp , vui.”
Ngọc Châu bên cạnh hỏi với giọng chua loét: “Công tử, thần giúp mà vui ?” Hắn cảm thấy công t.ử nhà sắp nhặt thêm về nuôi !
Tống Đình Nguyệt lặng lẽ dỗ dành : “Ngươi đương nhiên là tin tưởng nhất. Rất nhiều việc quan trọng chỉ yên tâm khi giao cho ngươi thôi.”
Ly
Ngọc Châu lập tức tươi rạng rỡ: “Vậy thần sẽ nỗ lực làm thật nhiều việc cho công tử!”
Chuyện Ngô Ngọc Thư tiến cung cứ thế định đoạt chỉ trong vài câu . Chưa bàn tới việc Ngô thái phó ở nhà đang phát điên thế nào, Công Nghi Tranh khi tin , mặt mày xám xịt hỏi: “Trẫm Hoàng hậu hiền huệ rộng lượng, còn chủ động nạp thêm tiểu ca nhi cho Trẫm cơ đấy?”
...
“Ai thế?” Tống Đình Nguyệt xong liền nổi giận đùng đùng dậy. Sự phẫn nộ che giấu nỗi hoảng hốt trong lòng, khiến y theo bản năng trốn tránh một vấn đề thể trốn tránh. Nếu y sắp xếp cho Ngô Ngọc Thư như mà Bệ hạ cần, chẳng là hủy hoại danh dự của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-54.html.]
Công Nghi Tranh thấy dáng vẻ sốt sắng của y thì trong lòng thầm khẳng định: Quả nhiên đây là ý định thực sự của Đình Nguyệt. Đình Nguyệt rõ ràng tính chiếm hữu đối với .
“Vừa dùng xong bữa tối, Ngô thái phó gửi một đạo cấp tấu lên.” Công Nghi Tranh mở tấu chương đặt mặt thanh niên. Nét chữ đó chút biến hình, đủ thấy Ngô thái phó đang vội vã thế nào. Lời lẽ trong tấu chương vô cùng khẩn thiết, rằng Ngô Ngọc Thư tính tình ngây thơ, thích hợp ở trong cung, càng thích hợp làm phi t.ử của Bệ hạ.
Sau khi xem xong, Công Nghi Tranh lập tức sai xác minh sự thật và chuyện Ngô Ngọc Thư tự tiến cử hôm nay. Rõ ràng là Đình Nguyệt giữ để làm việc, lời đồn đổ hết lên đầu thế ! Hắn giải thích với Đình Nguyệt thế nào đây?
Thế là Công Nghi Tranh nảy một ý tưởng tuyệt diệu, liền hỏi vặn hoàng hậu của : “Ngươi xem, Ngô thái phó gấp gáp đến mức dâng tấu chương lên , xem sự việc quả thật...”
Những lời đồn thổi trong kinh thành lẽ nhiều đếm xuể. Tống Đình Nguyệt lộ vẻ lo lắng: “Không hiện tại Ngọc Thư thế nào ?”
Sắc mặt Công Nghi Tranh cứng đờ: “Nguyệt Nô đang cái gì ?” Lẽ Đình Nguyệt cùng lên án những kẻ truyền tin đồn thất thiệt, đó thuận nước đẩy thuyền bảo đừng cho Ngô Ngọc Thư tiến cung nữa chứ? Hắn sớm điều tra , cái tên Ngô Ngọc Thư mỗi khi dự tiệc đều chằm chằm Đình Nguyệt rời mắt, rõ ràng là mưu đồ bất chính!
Tống Đình Nguyệt nhẫn nại giải thích một nữa: “Ngọc Thư tính tình hồn nhiên nhát gan, khi những lời đồn , trong lòng sẽ nghĩ thế nào nữa...” Chắc là hổ đến mức dám khỏi cửa mất thôi.
Y suy nghĩ một chút, nắm lấy bàn tay đang ôm lấy , nghiêng đầu đàn ông: “Bệ hạ, thể cho thần mượn dùng phượng ấn một chút ?”
Sắc mặt Công Nghi Tranh giãn : “Cho thì , nhưng Nguyệt Nô lấy nó để làm gì?” Hay là Đình Nguyệt mang phượng ấn quanh kinh thành một vòng để tuyên bố chủ quyền? Hay để bày tỏ tình yêu với ?
Công Nghi Tranh nghĩ thầm, bất chợt c.ắ.n nhẹ một cái lên môi thanh niên, đó cọ cọ lên vành tai y, trầm giọng trấn an: “Trẫm chỉ là của một ngươi thôi, hãy tin tưởng Trẫm ?”
Tống Đình Nguyệt: “………… Hả?”
Y hiểu vì Bệ hạ đột nhiên như , nhưng thấy vẻ đắc ý nên cũng làm hỏng tâm trạng của , liền : “Thần vẫn luôn tin tưởng Bệ hạ.” Dừng một chút, thanh niên rũ mắt nhỏ giọng bổ sung: “Thần cũng chỉ là của một Bệ hạ thôi.”
Công Nghi Tranh vui mừng hớn hở, hận thể ngay lập tức bế Đình Nguyệt lên kiệu liễn dạo khắp nơi. Đây là Hoàng hậu của , thê t.ử của , trong lòng của ... cũng là yêu đến c.h.ế.t sống , sẵn sàng vì mà phụng hiến tất cả.
Hắn giống như một chủ nuôi mèo, nhấc bổng chú mèo nhỏ lên để khoe khoang với rằng nó xinh và đáng yêu thế nào.
“Nguyệt Nô, Trẫm thực sự tngươi.”
“Thần... thần cũng thích Bệ hạ!”
Y bế lên đặt lên bàn. Kể từ đêm qua tìm phương pháp mới, Công Nghi Tranh giống như "nuôi hư" cái miệng, những cái ôm hôn đơn giản còn làm thỏa mãn nữa.
Lại hỏng thêm một bộ quần áo. Bộ y phục y chuẩn lâu, định sẽ mặc thêm một nữa, nhưng giờ dính đầy "mưa móc" của Bệ hạ nên chỉ đành bỏ .
“ Thích bộ y phục ?” Giọng Bệ hạ khàn khàn: “Thích thì Trẫm sẽ làm thêm cho vài bộ nữa, Trẫm cũng thấy nó .” Hắn cảm thấy thể nhịn thêm bao lâu nữa, chỉ mong mau chóng đến ngày đại hôn để Đình Nguyệt hiểu rõ thế nào là " liên lụy" thực sự.
Thanh niên ngửa đầu , trong mắt phủ một lớp sương mù: “Bệ hạ, thể giao phượng ấn cho thần ?”
“Cho cho cho, cái gì cũng cho ngươi hết!” Công Nghi Tranh lập tức gọi vọng cửa: “Đi lấy phượng ấn trong kho đến đây!”