Sau khi Ngọc Châu rời , Ngô ca nhi cầm thiệp mời hí hửng tìm mẫu . Lúc , Ngô phu nhân đang Ngô thái phó lải nhải bên tai đến mức sắp chai cả lỗ tai. Lão già cổ hủ cũng chỉ bấy nhiêu chuyện, đại ý là Bệ hạ kiên trì thượng triều suốt một tuần nay, vận thế của Đại Ung chắc chắn sẽ thăng hoa thêm một tầng cao mới!
Thật chẳng hiểu gì mà khen ngợi đến thế. Ngô phu nhân c.ắ.n hạt dưa, vẻ phụ họa cho lệ, nhưng tâm trí thì sớm bay tận chín tầng mây xanh.
Khi Ngô ca nhi bước , Ngô thái phó vẫn đang đến đoạn kích động: “Bệ hạ lúc ban cho bao nhiêu ân điển, thậm chí còn tỉ mỉ hỏi thăm tình hình của các nhi t.ử nhà , rằng sẽ dành vài suất cho đám tôn t.ử cung đảm đương chức thị vệ đấy!”
“Vậy mà khi báo tin vui, chúng nó dám bảo Bệ hạ hại chúng! Thật là nực hết chỗ !”
Ngô phu nhân đảo mắt trắng dã, mỉa mai: “Phải , chúng nó đều thánh tâm như ông.”
Ngô thái phó thở dài: “Đáng tiếc là con đường quan lộ của lão phu đời coi như đến hồi kết, chẳng tiền đồ của Ngọc ca nhi nhà sẽ về ?”
Dường như sực nhớ điều gì, lão lập tức dặn dò: “Chúng nhất định học theo Tống gia, tìm một mối thông gia khiến khó xử như ! Nhất định tìm cho Ngọc ca nhi một phu quân đỉnh đỉnh mới !”
Lời trúng ý Ngô phu nhân, bà hiếm khi hồn mà tiếp lời: “ thế, chúng cũng nên bắt đầu lưu tâm xem mắt cho con .”
Vừa nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo tới, Ngô ca nhi cầm thiệp mời bước , lớn tiếng reo hò: “Nương, Hoàng hậu nương nương mời chúng tiến cung ngắm hoa kìa!”
“... Ai cơ?” Ngô phu nhân lộ vẻ hoang mang, “Con ai mời chúng ?”
Ngô ca nhi cung kính dâng tấm thiệp lên: “Là Hoàng hậu nương nương ạ.”
Ngô phu nhân nhận lấy thiệp mời xem xét cẩn thận, Ngô thái phó cũng tò mò ghé đầu xem. Vừa thấy nét chữ, lão lập tức tán thưởng: “Chữ của Bệ hạ tiến bộ vượt bậc !” Sau đó lầm bầm: “Chỉ là Hoàng hậu xuất từ Tống gia, nét chữ ... lạ lẫm thế ?”
Lẽ nên như chứ.
Ngô phu nhân nhạo một tiếng, chỉ tay những nét chữ tuấn tú đoan trang mà : “Đây là chữ của Tống công tử, từng thấy y vẽ tranh đề thơ trong yến hội .” Sau đó bà liếc Ngô thái phó, như : “Còn một loại nét chữ khác á... tự nhiên là của ”
“Kìa phu nhân... thôi thì xin bà hãy giữ cho chút thể diện .” Ngô thái phó hổ che mặt.
Ngô phu nhân thèm để ý đến lão, sang hỏi Ngô ca nhi: “Ngọc Nhi ?”
Ngô ca nhi gật đầu lia lịa: “Con !”
Cậu nhóc mới tròn mười bốn tuổi, đây chỉ gặp Tống Đình Nguyệt vài thấp thoáng trong các buổi yến tiệc, nhưng cứ thấy là nhớ mãi quên. Lần nào cũng tự nhủ lấy hết can đảm để đến kết giao, nhưng đến lúc đối mặt thì chẳng dám bước tới. Lý do là bởi vì
“Tống công t.ử quá, con dám đến gần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-51.html.]
Ngô thái phó khi thường xuyên cổ vũ: “Ngọc ca nhi nhà chúng cũng kém cạnh gì, con thử xem?”
Ngô ca nhi lắc đầu như trống bỏi: “Con sợ vẻ dung tục của sẽ quấy nhiễu y.”
Ngô thái phó: “............” Thật là làm bộ làm tịch!
Cũng chính vì lẽ đó mà lão đối với Tống thượng thư chút mắt, cảm thấy đó là kiểu "phượng hoàng nam" điển hình. Thậm chí lão còn luôn cảnh giác dặn dò Ngô ca nhi: “Gả chồng tuyệt đối gả thấp! Bằng trong lòng sẽ ôm oán hận, đến khi một mai đắc thế, sẽ tìm cách tra tấn con thế nào !”
Ngô ca nhi nghi hoặc hỏi : “Cha, con thấy Tống đại nhân và Tống phu nhân tình cảm mà, con còn thấy Tống đại nhân mua bánh ốc kem cho phu nhân nữa.”
“Chỉ một chiếc bánh ốc kem mà mua chuộc con ?” Ngô thái phó nổi giận đùng đùng, đó cũng lập tức mua cho phu nhân và Ngô ca nhi hẳn một năm tiền điểm tâm.
Ngô phu nhân chỉ thầm cảm thán: “ là lão ngoan đồng.” Bà xoa xoa khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của hài tử: “Được , hôm nay con ngoan ngoãn cùng tỷ tỷ Hoạ Mi làm bảo dưỡng nhan sắc, ngày mai nương sẽ trang điểm cho con thật , nhất định vài câu với Tống công tử, ?”
Ngô ca nhi vui vẻ gật đầu, hớn hở trở về tìm hầu chuẩn . Ngô thái phó trừng mắt: “Bà thật sự định dẫn nó ?”
Ngô phu nhân bực bội đáp: “Vì ?”
Ngô thái phó cứng họng: “............”
Lão chẳng lẽ rằng cảm thấy Tống gia vẫn còn đang trong thời gian khảo sát, nên yên tâm để Ngọc ca nhi ? Tống Nguyên thể giả vờ giỏi đến thế chứ! Suốt bao nhiêu năm qua mà hề lộ sơ hở, cũng chẳng đứa con ngoại thất nào tìm đến quấy rối, thế mà ...
Thấy lão im lặng, Ngô phu nhân dứt khoát: “Ông tin đôi mắt của , còn cũng tin đôi mắt của . Ta hiểu Tống phu nhân, nàng là thật lòng giả tạo.” Nói xong bà liền rời , để mặc Ngô thái phó một vỗ bàn bôm bốp.
“Phản ! Tất cả đều phản !”
Ly
Lão trong phòng mấy vòng, đó dắt theo gã sai vặt thẳng tới cửa hàng trang sức ở Xương Nhạc Phường. “Mau, đem những bộ ngọc quan và trang sức lộng lẫy nhất đây cho ! Lão phu bao trọn bộ!”
Con trai và thê t.ử của lão, tuyệt đối thể thua kém cái gã thất phu Tống Nguyên !
Ngày hôm , Ngô ca nhi thức dậy những món đồ mà phụ gửi tới làm cho lóa cả mắt. Một hầu bên cạnh : “Công tử, đây đều là những thứ lão gia thức đêm chọn mua về đấy, công t.ử mau chọn xem hôm nay sẽ diện bộ nào?”
Ngô ca nhi đến hoa cả mắt, cuối cùng chọn một chiếc ngọc quan màu xanh bích nhạt, phía đính phỉ thúy to bằng hạt đậu, kèm theo những sợi tua rua dài ngắn khác làm phụ kiện để tết mái tóc dài.
“Chọn cái , thấy Tống công t.ử đội, trông vô cùng xinh .”
Cậu thầm nghĩ, hôm nay Tống công t.ử sẽ mặc y phục màu gì. Nếu như tình cờ mặc cùng màu với ... chẳng sẽ cái cớ để bắt chuyện !
Về phần Tống Đình Nguyệt, hôm nay y dự định mặc một bộ y phục sắc trắng pha hồng nhạt để trông trang trọng hơn một chút. Đêm qua, y cùng Công Nghi Tranh náo loạn một hồi lâu. Xưa nay luôn là Công Nghi Tranh giúp đỡ y, y cứ mãi suy nghĩ rằng bản cũng nên làm điều gì đó cho . Những ngày gần đây ở nhà, y qua vài quyển sách về kỹ xảo làm hài lòng nam nhân, nên cũng ý thử thi triển một phen.