Sau Khi Bị Phu Quân Dâng Cho Bạo Quân - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:13:28
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Châu lúc mới sực tỉnh, vội vàng đáp: “Ta từ cửa hông xem bánh bao ở bếp chín , Bệ hạ và công t.ử hiện tại ở tẩm điện.”

Hắn việc phá hỏng chuyện của Bệ hạ, nhưng Hạnh Cửu chỉ cần đoán cũng rõ mười mươi. Vị nội giám già cảm thán: “Thật đúng là phúc lớn mạng lớn.” Có một vị chủ t.ử như Tống công tử, kẻ làm tớ như bọn họ quả thực là đại phúc phận.

Ngọc Châu cũng đồng tình, gật đầu lia lịa: “Phải đó, gặp công t.ử chính là phúc khí cả đời của !”

Hắn bỗng sực nhớ dường như lỡ làm chọc giận Bệ hạ. Bệ hạ sở dĩ bao dung cho cũng là nhờ ơn của công tử. Công t.ử đối xử với quá , cũng nên làm gì đó trong khả năng để giúp đỡ công t.ử mới ! Hồi tưởng nỗi phiền muộn ngày hôm qua của công tử, Ngọc Châu tiến gần Hạnh Cửu, hạ thấp giọng hỏi: “Công công, Bệ hạ ngày thường thích làm những gì nhất?”

Hạnh Cửu lập tức cảnh giác: “Ngươi hỏi thăm chuyện để làm gì?”

Ông sợ Ngọc Châu ý đồ , chỉ là sở thích của Đế vương xưa nay vốn thể tùy tiện tiết lộ cho ngoài, tránh kẻ tâm cơ lợi dụng. Ngọc Châu nghĩ thầm, công t.ử chuẩn lễ vật tạo bất ngờ, nếu cho nội giám thì cái sự bất ngờ chẳng sẽ tan biến hết ? Vì liền chống chế: “Chẳng là công t.ử nhà cùng Bệ hạ bồi dưỡng tình cảm , nên mới sai hỏi thăm xem sở thích thường ngày của Bệ hạ là gì.”

Hạnh Cửu thì bán tín bán nghi. Trước mặt Hoàng đế, ông luôn khẳng định chắc nịch về tình yêu của Tống công tử, nhưng trong lòng ông hiểu rõ, để Tống công t.ử thực tâm yêu Bệ hạ thì vẫn còn một quãng đường dài phía .

“Có thật ?” Hạnh Cửu xác nhận nữa. Tống công t.ử bỗng dưng đổi tính đổi nết như ? Trong lòng ông thầm tính toán, nhớ chuyện con mắt đáng sợ tối qua. Nếu Tống công t.ử ghi nhớ chuyện đêm qua, hẳn y sẽ thấu hiểu sự thiên vị và dung túng tột cùng của Bệ hạ dành cho . Tình yêu của bậc đế vương thể khiến bay bổng như gặp tiên, cũng thể khiến nảy sinh vô vàn mộng tưởng. Dù Tống công t.ử thanh lãnh tự giữ đến , sự tấn công mãnh liệt của Bệ hạ, e rằng cũng sớm muộn gì cũng luân hãm mà thôi.

Hạnh Cửu rốt cuộc cũng tự thuyết phục chính . Ông đang định sở thích của Bệ hạ chính là Tống công tử, nhưng nghĩ nên giúp Bệ hạ xây dựng một hình tượng thật . Thế là ông bày bộ dạng trịnh trọng : “Bệ hạ ngày thường tuy lên triều nhưng tấu chương đều xem xét hằng ngày, việc hôm nay tuyệt đối để sang ngày mai. Ngoài , Người còn đam mê cưỡi ngựa b.ắ.n cung, buổi chiều thường lui tới chuồng ngựa để rèn luyện thể. Buổi tối khi ngủ, Bệ hạ còn vài cuốn sách hoặc luyện chữ nữa...”

Nghe Hạnh Cửu thao thao bất tuyệt, Ngọc Châu bắt đầu nghi ngờ thính giác của vấn đề. Đây... đây thế nào cũng chẳng thấy giống Bệ hạ chút nào cả! Hắn quen Bệ hạ tuy lâu, nhưng ấn tượng đầu tiên qua lời đồn là một vị bạo quân, ấn tượng thứ hai là một vị lang quân từ trời rơi xuống giúp công t.ử trút giận và cứu mạng , ấn tượng thứ ba chính là một kẻ đăng đồ t.ử phận cao quý.

Rõ ràng là đưa công t.ử về nhà chờ gả, mà mới ngủ một đêm bắt hồi cung. Thậm chí cái đêm ở đó, Bệ hạ còn trèo tường lẻn , chiếm giữ công t.ử suốt cả một đêm dài! Ngọc Châu đờ mặt hỏi: “Công công, Người chắc chắn Người đang tới là Bệ hạ chứ?”

Vị nội giám hùng hồn khẳng định: “Lão phu làm mà lừa ngươi , Bệ hạ chính là một bậc quân chủ oai hùng bất phàm như thế đấy!”

Ly

Ngọc Châu chỉ câm nín, hôm nay rơi im lặng dường như nhiều quá mức. Hắn xác nhận nữa với Hạnh Cửu: “Hằng ngày Bệ hạ đều như thật ?”

Hạnh Cửu gật đầu chắc nịch: “Bệ hạ thực sự cần cù đến thế đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-43.html.]

Ngọc Châu đờ đẫn đáp: “Được ...” Bệ hạ cảm thấy hối hận là . Hắn cũng chẳng giờ hai họ đang làm gì bên trong nữa.

*** Ngọc Châu rời gây động tĩnh gì lớn, nhưng Tống Đình Nguyệt vẫn thấy . Y lập tức thoát khỏi trạng thái thẩn thờ, vội vàng dậy cảnh sắc bên ngoài hành lang. Thừa Minh điện là nơi ở của bậc đế vương, xung quanh trồng nhiều trúc xanh và tùng bách, từ xa chỉ thấy một màu xanh um tươi . lúc , trong mắt Tống Đình Nguyệt chẳng còn thấy gì khác ngoài hình bóng của Công Nghi Tranh đang phản chiếu những cột trụ.

Đôi mắt y làm thế ? Tống Đình Nguyệt hoài nghi chằm chằm bóng đen đang dần mở rộng cột, cho đến khi y nam nhân từ phía vòng tay ôm trọn lấy.

“Nguyệt Nô, đám cây cỏ bằng Trẫm ?”

Sao so sánh với cỏ cây hoa lá chứ? Tống Đình Nguyệt khó hiểu hỏi: “Bệ hạ, Người họ là...?” Không lẽ Người đang đến mấy cây trúc với cây tùng thật !

Công Nghi Tranh đáp lời, chỉ cúi đầu khẽ c.ắ.n lấy vành tai đỏ hồng như cánh hoa của y. Tốt lắm, y hiểu . Bệ hạ rõ ràng là đang ghen tị với cả đám thực vật . Tống Đình Nguyệt hiểu, nhưng y chẳng thể nào thông suốt nổi cái logic . Y hôn hít ngủ cùng đám cây cối đó, cũng chẳng tâm sự gì với chúng, y chỉ là nhiều thêm vài cái mà thôi. Về phương diện , y thực sự cách nào theo kịp mạch suy nghĩ của Bệ hạ.

Y định suy nghĩ kỹ hơn một chút, nhưng Bệ hạ chẳng cho y cơ hội đó. Hắn cứ dán chặt lấy vành tai y mà hôn tới hôn lui, giống như một đứa trẻ đang thưởng thức viên kẹo ngọt, nhất định l.i.ế.m láp cho bằng sạch lớp vỏ bên ngoài, đ.á.n.h dấu chủ quyền của lên đó mới chịu thôi. Trẻ con vốn là , khi gặp thứ yêu thích, chúng sẽ tìm cách để chiếm làm của riêng.

Y cũng nỡ vạch trần suy nghĩ của Bệ hạ. Một Bệ hạ như hẳn là đáng yêu, nhưng nếu chẳng may khiến Người thẹn quá thành giận thì Người sẽ đối xử với y thế nào nữa. Ngọc Châu chỉ mới rời một lát, tính tình Bệ hạ vốn thất thường, y thật sự tài nào nắm bắt nổi, chỉ sợ bản chống đỡ sức ép .

“Bệ hạ?”

Người phía bỗng nhiên bất động, dựa hẳn lên y, chỉ còn nhịp thở dần trở nên dồn dập cùng những tiếng rên khẽ khó nhận . Tống Đình Nguyệt mà lòng hoảng hốt, vội vàng xoay , ngay lập tức bàn tay to lớn chế trụ gáy, đôi môi ngậm chặt lấy.

“Đừng bọn chúng nữa...” Nam nhân khẽ mút lấy cánh môi mềm mại, lời như mang theo sự khẩn cầu, “Về trong mắt ngươi chỉ Trẫm... ?”

Khóe môi hôn qua một vẫn còn ửng hồng nhuận sắc, đầu lưỡi cũng vì mút mát mà trở nên tê dại. Tống Đình Nguyệt định mở miệng trả lời, nhưng thở mát lạnh của nam nhân lập tức cuốn lấy đầu lưỡi y, khiến y chỉ thể phát những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Y rằng y sẽ cố gắng. Thế nhưng Bệ hạ chẳng cho y cơ hội để thốt lên lời nào. Phải chăng Người đang sợ hãi câu trả lời?

Lông mi thanh niên khẽ run rẩy, y nỗ lực ngẩng cao đầu, chủ động đưa đầu lưỡi phác họa theo hình dáng bờ môi của nam nhân, rụt rè thử đáp đầu lưỡi của đối phương. Y cố gắng chống đỡ lấy hình đang dần bủn rủn, ôm chặt lấy Bệ hạ.

 

Loading...