Sau Khi Bạn Trai Hung Thần Của Giáo Sư Góa Vợ Trở Lại - Chương 14: Ý Nghĩa Của Tình Yêu

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:19:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Trú bấm điều khiển từ xa, thu màn chiếu , những ngón tay thon dài kẹp lấy một cây bút bảng trắng, nâng tay xuống chữ Xu Zhou, nét chữ đẽ thanh lịch.

“Tôi tên là Hứa Trú, trợ giảng của môn Lịch sử Kiến trúc.”

Thanh niên phương Đông mặc chiếc áo mỏng màu be xoay , ống tay áo xắn lên để lộ nửa đoạn cổ tay thon nhỏ trắng như ngọc.

Cậu mỉm nhạt, môi đỏ răng trắng, vặn bên ngoài cửa sổ tiếng chim én ríu rít bay qua, thả xuống một gian tràn ngập ý xuân trong trẻo.

Sự xôn xao của sinh viên bên bục giảng tức khắc lắng xuống, hàng chục đôi mắt đều thầy Hứa thu hút.

Bọn họ từng thấy trợ giảng nào đến .

“Được , sẽ dẫn dắt hệ thống những kiến thức mà giáo sư An giảng lớp, câu hỏi gì thể hỏi bất cứ lúc nào.”

Với tư cách là trợ giảng, Hứa Trú tự tổ chức lớp giải đáp thắc mắc, chủ yếu là giúp các bạn sinh viên ôn tập kiến thức, hiểu sâu hơn, đó trả lời các câu hỏi của họ.

Đây là tiết học đầu tiên của Hứa Trú tại Học viện Công nghệ Tư Thành, theo lý mà nên cảm thấy căng thẳng, nhưng khoảnh khắc bục giảng, thấy nhiều sinh viên bên , cảm giác căng thẳng đều biến mất.

Cậu cũng từng là một thành viên trong họ, yên lặng giảng bên .

Nội dung bài học hiện lên rõ ràng rành mạch trong đầu, Hứa Trú giống như những giáo viên khác dùng đến máy chiếu PPT, chỉ dùng một cây bút bảng trắng, ngay cả giáo án cũng cần, cử trọng nhược khinh hệ thống những điểm kiến thức lộn xộn một cách ngăn nắp trật tự.

“Phong cách của kiến trúc Ai Cập cổ đại vô cùng đa dạng...”

Hứa Trú giảng, vẽ một kim tự tháp nhỏ xíu bên cạnh những điểm chính.

“... Vương triều Assyria chia thành các thời kỳ khác , phong cách kiến trúc cũng đổi theo.”

Hứa Trú đổi một cây bút màu khác, gạch ba đường, lượt dùng các từ khóa miêu tả đặc điểm kiến trúc.

Bên bục giảng từ đầu đến cuối ai lơ đãng, thỉnh thoảng sinh viên giơ tay đặt câu hỏi, Hứa Trú đều sẽ dừng kiên nhẫn giải đáp.

Hứa Trú nhanh chậm giảng bài, cách dùng từ hài hước mà súc tích, đầu ngón tay vẽ những từ vựng trôi chảy và những hình vẽ chú thích nhỏ nhắn đáng yêu, cấu trúc rõ ràng, còn dùng các màu sắc khác để đ.á.n.h dấu các tầng lớp.

Rất nhanh hệ thống xong nội dung của một chương, nét chữ bảng tuyệt vặn phủ kín bảng trắng.

“Bây giờ là thời gian đặt câu hỏi tự do, thể đến hỏi . Các bạn câu hỏi thể rời .” Hứa Trú đậy nắp bút bảng trắng , xuống hàng ghế đầu tiên.

Các sinh viên giống như những củ cải từng từng một dậy, vây quanh Hứa Trú trả lời câu hỏi của những khác.

Nhiều sinh viên hơn lấy điện thoại chụp bảng của Hứa Trú, trong miệng chép miệng tán thán: “Đây là trợ giảng nhất mà từng gặp.”

Một khác xen : “Cũng là trai nhất.”

Lập tức đăng bảng của Hứa Trú lên diễn đàn ẩn danh của trường, tiêu đề in đậm : Tôi xin gọi Xu Zhou là trần nhà của giới trợ giảng!!

Bên nhanh chóng trả lời: Đây là bảng ? Không, đây là tác phẩm nghệ thuật chứ!

Còn ghen tị: Giá như trợ giảng môn sinh học của cũng logic rõ ràng thế thì mấy:)

Chức vụ trợ giảng đa phần do nghiên cứu sinh tiến sĩ đảm nhiệm, nhưng các nghiên cứu sinh tiến sĩ cũng đa phần là đầu tiên trong đời bước lên bục giảng, vì trình độ giảng dạy đồng đều, đa phần là PPT bản thảo, hoặc là bảng rồng bay phượng múa.

Một chiến binh lục giác như Hứa Trú, khoa trương một chút, thể là năm mươi năm mới gặp một trong mắt các sinh viên.

Chủ thớt đăng một bức ảnh mới của Hứa Trú, trẻ tuổi sinh viên vây quanh, những ngón tay thon dài cầm bút điểm giấy, ánh mắt dịu dàng sinh viên, dường như đang hỏi hiểu .

Mái tóc đen dài vắt ngang vành tai , để lộ dái tai nhỏ hình bán nguyệt, và một đoạn cổ trắng ngần, tuấn mà nhã nhặn, xinh xa cách.

Bình luận bên lập tức đổi hướng, gào thét ầm ĩ spam màn hình.

Nhan cẩu 1: Lớp thể walk-in ?! Tôi học ké!!

Nhan cẩu 2: Cho xin mã lớp , thực sự chỉ hứng thú với lịch sử kiến trúc thôi, tuyệt đối tâm tư gì khác!

Nhan cẩu 3: Chủ thớt ? Chụp thêm chứ!!

Bài đăng một đường bay thẳng lên cao, cùng với bài đăng thần thánh “Giáo sư mà bạn ngủ cùng nhất” treo cao chót vót trang chủ.

Hứa Trú đang chìm đắm trong học thuật gì về tất cả những chuyện , câu hỏi của sinh viên liên tục dứt, cũng vui vẻ giải đáp.

Một ly cà phê đột nhiên đặt mặt Hứa Trú, bối rối ngẩng đầu lên, thấy Tô Nhuệ.

Tô Nhuệ tiếng Trung: “Giảng hơn nửa tiết , giọng cũng mệt nhỉ, uống chút .”

Anh xổm xuống một nửa, tầm mắt ngang bằng với Hứa Trú, ánh mắt quan tâm.

Các sinh viên bên cạnh đều mang vẻ mặt hưng phấn.

đây từng học lớp giải đáp thắc mắc của Tô Nhuệ, nhận Tô Nhuệ, chào hỏi : Chào thầy Tô!

Hứa Trú động ly cà phê đó, cũng dùng tiếng Trung trả lời : “Cảm ơn, mang nước , cần .”

Tô Nhuệ đương nhiên lấy , điểm đến là dừng, mang cà phê đến, ý tứ đến .

Ngay từ cái đầu tiên thấy Hứa Trú, Tô Nhuệ rung động.

Sau đó khi Bá Vương Biệt Cơ, Tô Nhuệ liền chắc chắn Hứa Trú và là cùng một loại .

Nội tâm của Hứa Trú thực hề thiện như vẻ bề ngoài, lịch sự, cũng luôn giữ cách với .

Cho nên chiến lược của Tô Nhuệ là tinh tế tỉ mỉ, từ từ theo đuổi, núi băng lạnh đến mấy cũng sẽ ngày tan chảy.

Tô Nhuệ cố ý tặng cà phê mặt sinh viên, chính là để Hứa Trú tiện từ chối, bọn họ tiếng Trung mà khác đều hiểu, điều tạo một tầng khí mật.

Chủ thớt xông pha tuyến đầu hóng hớt đương nhiên bỏ qua cảnh tượng , một bức ảnh mới đăng trong lầu.

Trong ảnh, một trai rạng rỡ ánh mặt trời đang xổm nửa mặt Hứa Trú, đang tặng cà phê cho , nụ rạng rỡ, giống như một chú ch.ó Golden Retriever lớn.

Hai ghép đôi, chính là kiểu ấm áp cún con công X thanh lãnh mỹ nhân thụ mà đại chúng thích đu nhất.

Hướng gió trong lầu đổi, ít thiếu nam thiếu nữ ngờ thất tình đến nhanh như , đu .

Còn sinh viên khoa kiến trúc lên tiếng, từng học lớp của Tô Nhuệ, cũng giảng , hơn nữa cao to trai.

Dưới bài đăng tràn ngập bong bóng màu hồng, đợi đến lúc xây đến tầng một trăm, Hứa Trú cuối cùng cũng trả lời xong tất cả các câu hỏi.

Tô Nhuệ vẫn luôn yên lặng đợi bên cạnh, thật sự giống hệt một bạn trai, thậm chí sinh viên còn với : Chúc phúc! Hai tuyệt lắm.

Tô Nhuệ cũng phản bác, chỉ híp mắt tạm biệt với sinh viên.

“Cùng về phòng làm việc chứ?” Tô Nhuệ hỏi.

Hứa Trú thu dọn đồ đạc, trả ly cà phê uống một ngụm nào cho Tô Nhuệ, nở một nụ lịch sự.

“Cảm ơn , nhưng vệ sinh , về . Cà phê cũng đừng lãng phí.”

Đều là trưởng thành, sự ám chỉ trong ngoài lời rõ ràng, Tô Nhuệ cũng dây dưa nữa, chỉ là biểu cảm chút bất đắc dĩ.

Hứa Trú ở trong nhà vệ sinh một lúc mới ngoài, hành lang trống trải.

Thực Tô Nhuệ , tài hoa, lớn lên cũng trai, nhưng Hứa Trú chính là thể nào hứng thú với , trái tim giống như bê tông cốt thép bịt kín .

Hứa Trú một , ánh mắt lướt qua phòng bên cạnh.

4401, 4402, 4403...

Cậu đột nhiên nhớ lớp vật lý của Văn Hoài Quân chính là hôm nay, ba giờ rưỡi chiều, địa điểm ở phòng học 3402.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ban-trai-hung-than-cua-giao-su-goa-vo-tro-lai/chuong-14-y-nghia-cua-tinh-yeu.html.]

Nhìn đồng hồ, lớp nửa tiếng , Hứa Trú bước chậm , ngang qua thang máy, mũi chân xoay một cái, cuối cùng vẫn xuống lầu.

Có quỷ mới tại nhớ rõ một phòng học đến .

3402 là một phòng học lớn thể sánh ngang với hội trường, Hứa Trú nhẹ nhàng đẩy cửa , thấy bên trong đen kịt đại khái ba bốn trăm đang , còn nhiều sinh viên giành chỗ, chỉ đành sàn nhà.

Hứa Trú khom lưng , tìm một góc ở hàng ghế cuối cùng xuống, gập lưng xuống, giống như kẻ trộm chột về phía đàn ông ở giữa bục giảng.

Phòng học lớn, Hứa Trú tin chắc Văn Hoài Quân thấy .

Văn Hoài Quân xa vời, cũng cao lớn, giống như minh tinh sân khấu, chói lóa và tự tin.

Áo khoác âu phục của Văn Hoài Quân cởi để sang một bên, mặc áo sơ mi đen, thắt cà vạt, cúc áo cài cẩn thận đến tận cúc cùng, vặn để lộ yết hầu.

Hai chân thon dài bao bọc trong quần âu, theo từng bước tự nhiên của , giày da gõ nhịp nền gạch cẩm thạch, lúc xoay , thể thấy độ dày của cơ n.g.ự.c và vòng eo săn chắc, khiến nhịn mà tơ tưởng đến đường V-line ẩn lớp vải.

Khiến Hứa Trú nhịn mà hoài niệm, những nhịp điệu xa xôi, thầm kín, ướt át đầm đìa đó.

Cậu cảm thấy khát, một ngọn lửa bùng lên suýt chút nữa thiêu rụi đầu óc Hứa Trú.

Đây chính là điện đường học thuật đấy, trong đầu mày đang nghĩ cái thứ phế liệu gì ! Hứa Trú tự đỏ mặt.

Hứa Trú bây giờ hiểu danh tiếng “Bạo Quân” từ , cũng như độ tin cậy của dữ liệu tám mươi phần trăm sinh viên đều ngủ với giáo sư Văn.

Hứa Trú tự véo một cái, ép buộc bản chuyển sự chú ý sang nội dung bài giảng.

Trên màn hình PPT khổng lồ chiếu một bức ảnh bầu trời , Hứa Trú gần như nhận ngay lập tức, đây là mùa hè năm ngoái, sân thượng tòa nhà thí nghiệm của Đại học Bắc Thị, Tam giác mùa hè mà bọn họ cùng ngắm .

Nhịp tim Hứa Trú ầm ầm tăng tốc.

Giọng của giáo sư Văn rõ ràng mạnh mẽ: “Vật lý là một môn học rộng lớn, chúng nghiên cứu từ những thứ nhỏ bé nhất, đến những thứ khổng lồ nhất.”

“Thực cũng giống như các bạn, cũng thường xuyên cảm thấy lạc lối, bởi vì tự nhiên quá đỗi bao la, những gì nhân loại thể nhận thức chỉ là hạt muối bỏ biển.”

Anh tiếp tục : “ mỗi cảm thấy hoang mang, đều sẽ nghĩ đến bức ảnh .”

Văn Hoài Quân chỉ bức ảnh bầu trời màn hình: “Mười mấy năm , và một ở đây thấy Tam giác mùa hè, đây là bức ảnh chụp .”

“Lúc đó vẫn là sinh viên năm hai khoa vật lý, buổi sáng thầy giáo vặn giảng về nền tảng của thuyết tương đối rộng, bầu trời đêm, cảm thấy trời trôi nổi là hình học Riemann.”

Bên bục giảng vang lên tiếng .

bên cạnh với một câu,” Ánh mắt Văn Hoài Quân dịu dàng, “Em : Nếu bây giờ những vì rơi xuống, c.h.ế.t cũng hối tiếc.”

Câu loa phóng thanh khuếch đại, từng chữ từng chữ gõ tai Hứa Trú.

Hứa Trú mở to mắt, sự chua xót nháy mắt dâng lên sống mũi.

Đêm hè, thiếu niên, bầu trời , đây là ba từ vựng bao hàm điều nhất thế gian, tất cả đều dừng ở mùa hè mười lăm năm .

Hôm đó Văn Hoài Quân tan học, đeo cặp sách hào hứng chạy đến tìm Hứa Trú, : “Học trưởng, radio, thời tiết hôm nay thích hợp để ngắm Tam giác mùa hè!”

Hứa Trú đang lắp ráp mô hình kiến trúc, nửa lỗ tai, hỏi: Tam giác lớn gì cơ??

“Chính là ba ngôi sáng, Ngưu Lang Chức Nữ đấy.” Văn Hoài Quân nhào tới, đôi mắt lấp lánh Hứa Trú qua khe hở của mô hình, khuôn mặt tuấn tú vẻ ngốc nghếch.

Hứa Trú dừng tay lắp ráp mô hình, thu dọn đồ đạc, “Đi thôi.”

Hai song song sân thượng, vai kề vai, ngửa mặt lên, màn đêm sâu thẳm kéo dài đến tận chân trời vô tận, trung quả thực ba ngôi sáng nhất, xung quanh là dải ngân hà rải rác như những viên kim cương vụn.

Trước đó, Hứa Trú từng ngắm bầu trời một cách t.ử tế.

Văn Hoài Quân học chút kiến thức thiên văn học lớp, ghé sát Hứa Trú khoe khoang, chỉ cho Hứa Trú tên của từng ngôi một.

Hứa Trú thật giả, tin tưởng, chỉ là đợi đến lúc giảng đến lĩnh vực vật lý, Hứa Trú hiểu gì nữa.

Văn Hoài Quân giảng mãi giảng mãi, giọng dần mềm nhũn , đầu ngưng thị góc nghiêng của Hứa Trú.

Hứa Trú cũng , hai đôi mắt kề sát , chóp mũi gần như chạm chóp mũi, thở đan xen.

“Học trưởng.” Văn Hoài Quân lẩm bẩm, “Trong mắt .”

Tim đập vang dội, Hứa Trú từng thấy nhịp tim nào nặng nề đến thế, giống như hai mặt trống gõ từng nhát từng nhát bên tai.

Văn Hoài Quân chậm, chậm tiến gần, cánh tay mạnh mẽ lộ lớp áo cộc tay chống bên chân Hứa Trú.

Anh thở dốc giống như một con thú non trưởng thành, nhưng ánh mắt mềm mại đến , gần như khiến Hứa Trú cảm thấy bi thương.

“Phải làm đây.” Văn Hoài Quân khẽ tự lẩm bẩm một , thực sự khổ não, làm .

“Tôi thích .”

Xong , Văn Hoài Quân tuyệt vọng nhắm mắt . Sao , cứ thế mà .

Trong đêm tối gì cả , bầu trời chút phòng .

Có lẽ vì quá thích, thích đến mức mở lời thế nào, thích đến mức bất cứ lúc nào cũng giống như một sai lầm, thích đến mức khiến đau lòng.

Hứa Trú sâu sắc, sâu sắc ngưng thị , từ trong mắt Văn Hoài Quân, thấy nước mắt của chính , giống như một lớp vỏ, giống như một vòm trời khác.

Nhịp thở của Văn Hoài Quân căng thẳng, giống như một t.ử tù tự đưa đầu giá treo cổ, chờ đợi lưỡi đao đồ tể giáng xuống, lung lay sắp đổ.

Hứa Trú sẽ đẩy , Hứa Trú sẽ hôn .

Văn Hoài Quân cảm thấy khó hiểu, tại rõ ràng là chuyện liên quan đến sự thích, cảm thấy đau.

Giống như đợi lâu đến cả một thế kỷ, những vì sắp khô héo .

“Ừm.” Hứa Trú cất tiếng ngắn ngủi.

“Nếu bây giờ những vì rơi xuống, c.h.ế.t cũng hối tiếc.”

Từ sâu trong bầu trời đêm truyền đến một tiếng “cạch” khẽ khàng, hai đồng thời cảm thấy một luồng điện đ.á.n.h trúng trái tim.

Ngòi nổ từ ngoài năm ánh sáng, thiêu rụi bộ đêm hè.

Bọn họ chầm chậm tiến gần, giống như những vì xa xôi đang chậm rãi xoay chuyển, môi kề môi, khẽ chạm , cẩn thận từng li từng tí, trầm mặc trằn trọc.

Văn Hoài Quân ban đầu nhẹ nhàng, hôn như một chiếc lông vũ, tiếp đó liền trở nên hung mãnh, tràn đầy sự lỗ mãng của loài thú đầu tiên nếm thử mùi vị mặn mòi, c.ắ.n mút đôi môi Hứa Trú một cách sâu nặng, nuốt chửng.

Bầu trời đêm như kẹo bông gòn nướng chảy, dính dớp nhỏ giọt xuống nhân gian.

Hai chỉ hôn, ngừng hôn, ôm lấy, siết lấy, một vò nát trong lòng, hung hăng vò nát, nhịp thở rối tinh rối mù, ý thức sớm bay bổng lên trung, khiêu vũ cuồng loạn cùng với cái tam giác Riemann nào đó.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bọn họ đang thở dốc, hình như rơi lệ, đó hôn .

Bọn họ hôn suốt cả một đêm hè, ánh lấp lánh.

Người đàn ông trưởng thành xa vời bục giảng, giảo hoạt lật lên một góc nhỏ xíu của câu chuyện lãng mạn đó, chỉ một chút xíu xiu tiếng lòng của .

“Mỗi khi cảm thấy hoang mang, đều sẽ nhớ , một từng với câu .”

“Cho nên với các bạn sinh viên, vật lý thể hiện quy luật của vũ trụ, nhưng, tình yêu trao cho vũ trụ ý nghĩa.”

Tác giả lời :

Hứa Trú: Cái đồ ch.ó má , thực sự sẽ đấy

Loading...