Sau Khi Bạn Trai Hung Thần Của Giáo Sư Góa Vợ Trở Lại - Chương 13: Tình Địch Hẹn Nhau
Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:19:08
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thì thầm của giáo sư Văn gảy nhẹ từng sợi dây thần kinh của Hứa Trú, khiến đại não tê dại.
Văn Hoài Quân lấy ba trăm tệ trong tay Hứa Trú, đó với : “Học trưởng, khai giảng vui vẻ.”
Hứa Trú ôm hoa, hoa hướng dương tràn ngập hương thơm của ánh mặt trời, lúc hồn Văn Hoài Quân xa .
Nói thật, giáo sư Văn hèn , dám ở lâu, sợ Hứa Trú những lời như “Tôi mệt mỏi”, “Tôi nhận hoa của ”, lồng n.g.ự.c vẫn còn đang đập thình thịch, đàn ông hơn ba mươi tuổi căng thẳng như một thằng nhóc vắt mũi sạch.
Còn bằng đứa trẻ tên Isaac dũng cảm, Văn Hoài Quân nghĩ.
Trên đường về ký túc xá, Hứa Trú tiện đường mua một chiếc bình hoa bằng đất nung màu vàng gạch, mang chất cảm như tranh sơn dầu của Van Gogh.
Cậu ngoài cửa cắm từng bông hoa hướng dương bình, mới ôm bình hoa, dùng lưng đẩy cửa , tiếp đó liền chạm đôi mắt xanh biếc trợn tròn của Isaac.
Isaac sô pha, mặt đặt một bó hoa hồng lớn, nhưng khung cảnh vô cùng thê lương.
Ánh mắt kinh nghi của ghim chặt bó hoa hướng dương trong lòng Hứa Trú, suýt chút nữa biến thành lắp: “Ồ... Trú, , cái ở ?!”
Trong lòng Hứa Trú dâng lên sự đồng tình hợp thời, liền mập mờ: “Mua.”
Lời cũng sai, bình hoa là do mua.
Isaac đương nhiên hiểu thành hoa hướng dương là mua, tự thở phào một lớn.
“Cậu ?” Hứa Trú đặt hoa bên cạnh bó hoa hồng, một bó lớn màu đỏ một bó lớn màu vàng, rực rỡ xán lạn cạnh , giống như món cà chua xào trứng.
“Vừa nãy tỏ tình với giáo sư Văn, từ chối .” Isaac vẻ mặt oán hận, “Anh lạnh lùng quá.”
“Chân trời góc bể thiếu gì cỏ thơm.” Hứa Trú chân thành khuyên nhủ.
Isaac lấy điện thoại , mở thời khóa biểu, “Tôi định học kỳ đến lớp vật lý đại cương của giáo sư Văn học ké để quen mặt.”
Ngón tay Hứa Trú cuộn , thầm nghĩ còn xong nữa ? Sao kiên trì bỏ thế ?
Ngoài mặt bận tâm, nhưng ánh mắt ngừng liếc về phía điện thoại của Isaac, General Physics... ba giờ chiều thứ ba thứ năm hàng tuần... phòng học 3402.
“Mặc dù giáo sư Văn là nhà vật lý học nổi tiếng , nhưng mỗi năm vẫn sẽ dạy một môn vật lý nhập môn, thử ?”
Hứa Trú hỏi: “Không học PhD ?”
Isaac lắc lắc ngón tay, “Loại môn học đại cương ai cũng thể đến dự thính, hơn nữa lớp của giáo sư Văn, đến sớm một chút, nếu sẽ giành chỗ .”
“ chắc thời gian.”
“Ồ đúng , học khoa kiến trúc mà.” Thấy bán hàng thành công, Isaac chút tiếc nuối.
Thế nhưng ngay tối hôm đó, Isaac ban ngày mới giáo sư Văn làm tổn thương trái tim, cùng một đàn ông cao lớn cao gần hai mét ôm hôn xô đẩy một mạch ngã trong phòng.
Isaac trong lúc tranh thủ đổi xin với Hứa Trú đang mang vẻ mặt khiếp sợ: “Thỉnh thoảng sẽ dẫn bạn giường về, thể kịp với .”
Người đàn ông cao lớn dùng sức vác Isaac lên vai, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa .
Bỏ một Hứa Trú trong phòng khách trống trải, tam quan vỡ vụn loảng xoảng rơi đầy đất.
Sau đó liên tiếp ba ngày, Isaac đều dẫn bạn giường về, hơn nữa là ba khác .
Hứa Trú từ sự kinh ngạc ban đầu, đến bây giờ bình tĩnh uống , còn thể chào hỏi bọn họ một tiếng.
Cậu hiểu mới về văn hóa Tây Quốc.
Nếu Isaac chỉ đưa giáo sư Văn lên giường như , Hứa Trú thể đặt trái tim trong bụng .
Văn Hoài Quân là như .
-
Những ngày Hứa Trú gần như cả ngày ngâm trong phòng làm việc của khoa kiến trúc, quá nhiều phần mềm vẽ đồ họa và công cụ mới lạ cần học hỏi, may mà An Xuân Ny hỗ trợ nhiều.
Tiến sĩ thực chất là một công việc, Hứa Trú và Tô Nhuệ cùng đảm nhiệm vị trí trợ giảng cho giáo sư An, bận rộn giúp bà chuẩn bài giảng, xử lý công việc, mỗi ngày đều trôi qua phong phú và khẩn trương.
Văn Hoài Quân dạo thí nghiệm khá bận, WeChat thường xuyên liên lạc với Hứa Trú.
Hứa Trú thường một ngày bận rộn lên giường, khung chat yên tĩnh ngẩn .
Cậu dường như quen với việc thường xuyên lời hỏi thăm của Văn Hoài Quân, bất kể là mười lăm năm , là mười lăm năm .
Văn Hoài Quân thì ? Hứa Trú đột nhiên nghĩ.
Mười lăm năm nay vượt qua như thế nào, tảo mộ cho ?
Hứa Trú rụt trong chăn, chỉ để lộ hai bàn tay ngoài, gõ chữ: Ngủ ?
Cậu suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn xóa .
Ngày hôm , Hứa Trú phơi khô hoa hướng dương thành hoa khô, những chiếc lá thon dài phai màu, nhưng màu sắc của cánh hoa giữ tươi sáng.
Một cụm lớn nở rộ bàn Hứa Trú, ánh sáng mờ ảo rèm sáo cắt thành từng mảnh từng mảnh, tia sáng vắt ngang đài hoa, hiện một sự vĩnh hằng mang tính lừa dối, vĩnh viễn khô héo.
Cậu đột nhiên nhớ đến câu thoại trong Bá Vương Biệt Cơ, hoa hướng dương phơi khô thể hiểu là một đời ?
Cùng với sự ấm lên từ từ của nhiệt độ, học kỳ mới bắt đầu.
Hứa Trú máy tính làm render, khả năng học hỏi của mạnh, bây giờ thể sử dụng thành thạo các phần mềm phức tạp.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Nhuệ kéo một chiếc ghế đến cạnh , một tiếng “Hi” bất ngờ khiến Hứa Trú giật nảy .
“Xin xin .” Tô Nhuệ vỗ vỗ lưng Hứa Trú vuốt giận cho , kết quả theo bản năng né tránh.
Tô Nhuệ thu tay về, mặt vẫn nở nụ : “Đàn em, bây giờ trong tay đang một dự án nghiên cứu, cảm thấy thể sẽ hứng thú, nên đến hỏi xem tham gia ?”
Tô Nhuệ đặt bản kế hoạch dự án mặt Hứa Trú, trang bìa là đề tài nghiên cứu: Phương pháp bảo tồn kiến trúc cổ Trung Quốc trong quá trình hiện đại hóa.
Hứa Trú liếc một cái, ánh mắt khựng , dần dần di chuyển xuống , từng dòng chi tiết.
Tô Nhuệ liền , chọn đúng đề tài , Hứa Trú hứng thú với cái .
“Giáo sư An cũng phê duyệt , bà ủng hộ chúng làm nghiên cứu về phương diện .” Tô Nhuệ .
“Chỗ .” Hứa Trú chỉ vài dòng chữ trong bản kế hoạch, “Những quỹ , đều thành lập để bảo tồn kiến trúc cổ ?”
Tô Nhuệ gật đầu: “Những năm gần đây Hoa Quốc thành lập ít quỹ, dân gian cũng góp nhiều công sức cho việc bảo tồn kiến trúc cổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ban-trai-hung-than-cua-giao-su-goa-vo-tro-lai/chuong-13-tinh-dich-hen-nhau.html.]
Hứa Trú những cái tên đó, trong lòng dâng lên sự cảm động.
Xem mười mấy năm nay, xã hội ngày càng coi trọng việc bảo tồn văn hóa truyền thống, càng ít đích tham gia trong đó.
Nếu thể gặp những phụ trách của các quỹ , Hứa Trú bày tỏ sự ơn nhỏ bé của .
Tô Nhuệ dường như Hứa Trú đang nghĩ gì: “Tôi cũng cảm thấy họ tuyệt, hy vọng bản trong tương lai thể thành lập một quỹ tương tự. Nếu cũng , chúng thể cùng ...”
Ý của quá rõ ràng, Hứa Trú khó chịu nhíu mày.
Tô Nhuệ dường như thấy, trong giọng điệu mang theo chút khoe khoang: “Tôi hẹn lịch phỏng vấn với một quỹ , chúng chắc chắn thể lấy tư liệu thực tế chi tiết.”
“Được.” Hứa Trú bình thản .
Tô Nhuệ vội : “Vậy tìm...”
Một tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời Tô Nhuệ.
Là điện thoại của Hứa Trú reo.
“Xin , điện thoại một lát.” Hứa Trú với Tô Nhuệ, đó liền cầm điện thoại khỏi cửa.
Tô Nhuệ vẻ mặt mất kiên nhẫn, bầu khí đang phá hỏng .
Điện thoại là do viện nghiên cứu gọi tới, yêu cầu Hứa Trú đến làm kiểm tra cho xuyên mỗi tháng một , Đại học Tư Thành một điểm kiểm tra.
Hứa Trú ok, một lát nữa sẽ đến.
Hứa Trú cúp điện thoại, hẹn Tô Nhuệ thời gian khác bàn bạc chi tiết, liền chạy trối c.h.ế.t thẳng đến điểm kiểm tra.
Không hiểu vì , sự tiếp cận thẳng thừng của Tô Nhuệ khiến Hứa Trú thoải mái.
Hứa Trú đột nhiên gặp Văn Hoài Quân, bọn họ gần một tuần gặp , chắc là thể thấy nhỉ?
Điểm kiểm tra ngay trong tòa nhà nghiên cứu của Học viện Công nghệ Tư Thành, Hứa Trú đẩy cửa kính , thấy Mia và Andre, hai nghiên cứu viên bên cạnh Văn Hoài Quân trong hỏi đáp đầu tiên.
“Là Hứa Trú ?” Mia lật lật cuốn sổ tay tay.
“ .”
“Anh là sinh viên của Học viện Công nghệ Tư Thành ?” Andre lật xem hồ sơ của , “Vậy thì qua đây tiện quá .”
Hứa Trú mỉm : “Mười phút bộ.”
Mia và Andre theo lệ cũ hỏi Hứa Trú một câu hỏi xoay quanh phương diện tâm lý, Hứa Trú lượt trả lời.
Bầu khí thoải mái, thế là khi trả lời xong tất cả các câu hỏi, Hứa Trú tùy ý mở miệng: “Hôm nay giáo sư Văn ở đây ?”
“Không .” Mia cúi đầu gì đó, : “Sếp hôm nay hình như việc. Andre, giáo sư Văn ?”
Trong lòng Hứa Trú hụt hẫng một trận.
Andre nhún vai: “Tôi cũng đây.”
“Sếp dạo khá bận, lên lớp, làm thí nghiệm, đăng journal...” Mia bẻ ngón tay đếm.
“Còn tán gái nữa.” Andre xen , “Lần còn thỉnh giáo chúng nửa ngày trong phòng thí nghiệm cơ mà.”
Mia lớn, đúng nha! Cũng theo đuổi đến !
Hứa Trú nhanh chóng bắt từ khóa: “Tán gái?”
“Này.” Mia chạm đầu gối Hứa Trú, cố gắng kéo Hứa Trú phe hóng hớt: “Anh là sinh viên của Học viện Công nghệ Tư Thành, chắc chắn biệt danh của giáo sư Văn chứ?”
“Bạo Quân.” Hứa Trú chậm rãi nhả hai chữ.
“Bingo!” Andre vỗ tay, “ Bạo Quân dạo tính tình đại biến, dịu dàng với chúng hơn , từ mắng năm phút rút ngắn xuống còn mắng hai phút.”
“Hơn nữa,” Mia và Andre giống như đang tấu hài, “Anh dạo mà bắt đầu học nấu ăn , hôm nọ thấy một cuốn 《Thế Giới Mỹ Thực Đại Toàn》 bên cạnh cuốn 《Thiên Thể Vật Lý Tổng Luận》 của .”
Hứa Trú đúng lúc lộ biểu cảm “Wow”, nhưng tim đập thình thịch.
Andre hai tay ôm tim: “Trời ơi, ai sẽ là nàng Lọ Lem may mắn đây?”
Hứa Trú thầm nghĩ, đúng , ai sẽ là nàng Lọ Lem may mắn đây?
Không Lọ Lem là ai, nhưng hoàng t.ử Bạo Quân đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Văn phòng của Văn Hoài Quân trong tòa nhà nghiên cứu của Học viện Công nghệ Tư Thành, lúc cửa văn phòng đóng chặt, giọng tức giận của một phụ nữ truyền từ máy tính của giáo sư Văn, cách một lớp cửa cũng thể thấy.
Văn Hoài Khanh gầm thét: “Văn Hoài Quân, rốt cuộc còn nhớ một công ty ? Trong tay cổ phần đấy! Hơn nữa còn mang họ Văn!”
“Mau lên mạng , đều đang đợi !”
“Xin , bận quá quên mất.” Văn Hoài Quân day day sống mũi.
Văn Hoài Khanh “bụp” một tiếng cúp điện thoại.
Bị ồn ào đến mức đau tai, giáo sư Văn đặt báo cáo thí nghiệm trong tay xuống, kết nối từ xa đại hội cổ đông, bắt đầu bài phát biểu của em gái nhà .
Văn Hoài Quân lật xem báo cáo thường niên của tập đoàn, ánh mắt dừng ở mảng từ thiện.
Anh đột nhiên nghĩ đến, nếu Hứa Trú trở về , thì để mấy quỹ kiến trúc cổ đó tổng hợp các dự án thực tế trong những năm qua, chừng Hứa Trú sẽ ý tưởng hơn cho phương án bảo tồn.
Văn Hoài Quân liền gửi email cho mấy phụ trách, định tìm một thời gian mở một cuộc họp ngắn với họ, liền gửi năm khung giờ khác để họ chọn.
Kết quả thể gom đủ khung giờ rảnh rỗi của tất cả , Văn Hoài Quân hỏi: Các vị lịch trình gì ?
Những phụ trách của mấy quỹ hề liên lạc với hẹn mà cùng trả lời: Có hai sinh viên hẹn , phỏng vấn về chuyện bảo tồn kiến trúc cổ.
Ai? Văn Hoài Quân hỏi.
Những phụ trách báo lên những cái tên giống : Tô Nhuệ, Hứa Trú.
Văn Hoài Quân xoay bút một vòng, giống như một thiếu niên hư hỏng giảng.
Anh gõ bàn phím: Các vị cần nữa, .
Tác giả lời :
Lúc Tiểu Tô vẫn gì về thực lực của đối thủ ...