Sau Khi Bạn Trai Cũ Phá Sản, Bệnh Nan Y Của Tôi Đã Được Chữa Khỏi - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:19:53
Lượt xem: 203

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Lộc vật chiếc ghế lười, thở hồng hộc.

Dưới sự kiên trì của huấn luyện viên Phí, đổi từ bộ chậm ba phút thành chạy bộ chậm ba phút. Khi bấm đồng hồ kết thúc, hai chân mỏi nhừ, cố nén cơn ho, chống tay lên đầu gối, mất một lúc lâu mới thể thẳng lưng lên .

Nhân lúc huấn luyện viên rót nước, lê bước chân đến chỗ ghế sofa, ném trong đó.

Lớp bông bơm của ghế lười mềm mại đỡ lấy tứ chi của , Lâm Lộc thoải mái thở dài một .

“Phù ——”

“Cảm thấy thế nào?” Huấn luyện viên Phí tới.

“Toàn đều khó chịu,” Lâm Lộc gục đầu xuống, yếu ớt : “Nhất là chân cứ run rẩy, còn cổ họng thì như d.a.o cứa .”

“Cổ họng khó chịu là do khi chạy bộ ngài dùng miệng để thở, hãy thử dùng mũi để thở sẽ đỡ hơn một chút.” Huấn luyện viên Phí đặt cốc nước ấm mặt : “Ngài uống chút nước cho nhuận họng .”

Lâm Lộc nhận lấy cốc nước uống hai ngụm, thở dần dần định, cảm giác khô khốc đau rát ở cổ họng cũng từ từ biến mất.

Cậu lầm bầm: “Lần vẫn chạy bộ ?”

“Đương nhiên là chạy, đợi ngài thích nghi với thời gian ba phút, chúng sẽ kéo dài thời gian lên năm phút, mười phút…” Huấn luyện viên Phí vạch viễn cảnh tương lai.

Lâm Lộc kinh ngạc: “Vậy chắc thể đăng ký kỷ lục Guinness nhỉ?”

Huấn luyện viên Phí sặc nước bọt: “…… Lâm tổng, mức độ bình thường đều thể làm mà.”

Lâm Lộc thất vọng nhăn mũi. Do từ nhỏ cơ thể yếu ớt, ít khi vận động, học cũng đa phần là tuyển thẳng, bao giờ tham gia kiểm tra thể dục. Khi trường tổ chức đại hội thể thao, đều làm dẫn chương trình chứ từng xuống sân thi đấu, cho nên chút khái niệm nào về phương diện vận động.

Cậu cơ thể yếu hơn bình thường, nhưng quanh năm công tác chạy đôn chạy đáo khắp nơi, còn tưởng rằng thể chất của cũng khá , ngờ tố chất cơ thể kém đến mức .

Huấn luyện viên Phí thấy biểu cảm của , lập tức khen ngợi: “Thực so với báo cáo sức khỏe, biểu hiện của Lâm tổng hơn dự tính nhiều, thể kiên trì giỏi .”

Mặc dù chỉ là chạy chậm ba phút, ở giữa còn dừng ba .

Biểu cảm của Lâm Lộc giãn : “Vậy nghỉ ngơi một lát.”

Huấn luyện viên Phí gật đầu: “Ngài nghỉ ngơi mười lăm phút, chúng sẽ tiếp tục.”

Lâm Lộc sấp ghế lười lật , mò chiếc điện thoại đang rung bần bật trong áo khoác , mở khóa màn hình, là cuộc gọi của Khương Học Văn.

Bên còn một cuộc gọi nhỡ, Khương Học Văn gọi đến thứ hai mới kết nối. Nghe thấy giọng của Lâm Lộc, trái tim đang treo lơ lửng của mới âm thầm hạ xuống, thăm dò hỏi: “Lâm tổng, hiện tại ngài đang bận việc gì ?”

“À, đang tập luyện ở phòng gym.” Lâm Lộc cảm thấy chân vẫn còn mỏi, bèn đặt điện thoại lên bàn, xoa bóp chân chuyện với Khương Học Văn.

“Phòng gym?” Khương Học Văn khựng . Những việc như tập gym rèn luyện sức khỏe bao giờ trong phạm vi quy hoạch lịch trình của Lâm Lộc. Một là do công việc của Lâm Lộc quá bận rộn, thời gian cho phép, công việc của Lâm thị và Song Mộc đè nặng lên , bình thường ngay cả thời gian ngủ cũng ít. Hai là Lâm Lộc mặn mà gì với mấy môn vận động đổ mồ hôi.

Lâm tổng… tại bỗng nhiên bắt đầu phòng gym ?

Lâm Lộc xoa bóp bắp chân đau nhức: “Cậu gọi điện đến việc gì ?”

Khương Học Văn liền hồn, khôi phục vẻ tháo vát thường ngày: “Là thế , nửa đầu năm ngài đăng một bài báo một tạp chí định kỳ uy tín, gây ảnh hưởng trong phạm vi khá lớn, ngài còn nhớ ?”

“Là bài đăng CNQ ? Đề cập đến khái niệm liên quan đến lĩnh vực tài trợ công nghệ mới nổi?” Lâm Lộc suy nghĩ một chút.

Khương Học Văn : “ , cho nên đài kinh tế mời ngài làm một kỳ phỏng vấn chuyên đề.”

“Chuyện nhớ là từ chối mà.” Lâm Lộc nhàn nhạt .

“Vâng, nhưng đó đạo diễn của đài kinh tế chủ động liên hệ qua, Bách tổng lấy danh nghĩa là hợp tác của ngài để nhận lời phỏng vấn.” Khương Học Văn đang chuyện, loáng thoáng thấy đầu dây bên truyền đến tiếng rên rỉ như như , cực kỳ ám , đầu óc ong lên một tiếng: “…Lâm tổng, ngài… khỏe …”

“Hả? Không ,” Lâm Lộc cử động cổ tay mỏi nhừ: “Vừa đang xoa bóp chân.”

CNQ là tạp chí định kỳ uy tín trong giới tài chính nước ngoài, bài báo liên quan đến lĩnh vực tài trợ công nghệ đăng tải gây chấn động nhỏ trong giới. Khi đạo diễn đài kinh tế tìm đến , hy vọng nhận lời phỏng vấn chuyên đề, lúc đó mới trọng sinh vài ngày, chẳng còn sống mấy năm nữa, cũng lười xây dựng hình tượng gì đó, cho nên bảo Khương Học Văn từ chối cuộc phỏng vấn.

ngờ Bách Quý Ngôn mượn danh nghĩa hợp tác của để nhận lời phỏng vấn.

Tuy nhiên cũng bình thường thôi, Bách Quý Ngôn xưa nay luôn coi trọng danh tiếng, khao khát nổi tiếng, thích tận hưởng ánh mắt sùng bái của , cho dù là ngoài mười phút ngắn ngủi cũng sẽ chăm chút tỉ mỉ cho trang phục của .

Lâm Lộc nhéo nhéo bắp chân.

Bây giờ chuyện phỏng vấn giống như một miếng bánh mì bơ mà vứt , cho dù là thứ cần, cũng để cho chuột ăn trộm mất.

“Chuyện sớm với ?”

Khương Học Văn : “Là Bách tổng lén lút liên hệ với đạo diễn của đài, chuyện là do Bách tổng uống rượu, lúc khoác lác với khác chính miệng , bây giờ trong giới truyền tai , nhiều đều .”

“Được, hiểu .” Lâm Lộc ngẩng đầu lên, thấy huấn luyện viên Phí hiệu với , ý bảo thời gian nghỉ ngơi hết, vội vàng cúp máy: “Vậy nhé, cúp máy đây.”

Huấn luyện viên Phí dỗ dành như dỗ trẻ con khích lệ : “Lâm tổng lên nào, chúng làm thêm một tổ nữa.”

Lâm Lộc xoa chân dậy.

Huấn luyện viên Phí động viên: “Lâm tổng, thực ngài tiềm năng, đa những văn phòng cơ thể đều cứng nhắc, đầu tiên ngài thể kiên trì như là quá đáng quý .”

Lâm Lộc cũng nghĩ như , đây công tác chạy khắp nam bắc, tăng ca hai ngày ngủ là chuyện thường tình, lúc đó cũng thấy sức khỏe .

Cậu nảy sinh chút tự tin: “Ba phút ngắn quá , là tăng lên năm phút ?”

Huấn luyện viên Phí can ngăn: “Vẫn nên tuần tự từng bước…”

Lâm Lộc kiên quyết đòi chạy năm phút.

Kết quả thời gian qua một nửa, mệt đến mức thở , cuối cùng dừng dừng, chạy xong năm phút, còn sức nổi một câu nào, thở hồng hộc liệt ghế lười.

Sự tự tin biến mất sạch sẽ, nên đ.á.n.h giá cao bản như .

Huấn luyện viên Phí xổm bên cạnh xoa bóp chân cho , nín : “Cho nên Lâm tổng , mới khuyên ngài nên tuần tự từng bước.”

“Hôm nay là cứ tiếp tục ba phút nhé? Hoàn thành sáu tổ là đạt mục tiêu .”

Lưng Lâm Lộc toát một lớp mồ hôi mỏng, nghỉ ngơi một lúc lâu mới miễn cưỡng gật đầu.

Huấn luyện viên Phí cố nhịn .

Khó khăn lắm mới chịu đựng xong sáu tổ, Lâm Lộc mệt đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng động đậy nổi, nhất là bắp chân mỏi nhừ hận thể bệt xuống máy chạy bộ.

Huấn luyện viên Phí đỡ lấy , điều chỉnh bộ điều khiển của máy chạy bộ, : “Vừa vận động xong, tuyệt đối thể xuống ngay như , đỡ ngài chậm thêm hai phút nữa.”

Lâm Lộc gần như ép buộc kéo lê bước chân .

“Mệt quá, nổi nữa …”

“Lâm tổng bên ngoài xem, đừng tập trung sự chú ý chân nữa.”

Trước mặt máy chạy bộ là cửa sổ sát đất khổng lồ, bầu trời trong xanh như gột rửa, tuyết ở phương Nam tan nhanh, khi tuyết ngừng rơi, đến hai ngày gần như tìm thấy dấu vết của tuyết đọng.

Từ lầu xuống, phía xa là dòng sông tĩnh lặng trôi, gần ngay mắt là ngã tư đường xe cộ tấp nập, khu vực lân cận nhiều tòa nhà văn phòng, phố đa phần là nhân viên công sở mặc âu phục, một tay cầm cà phê, tay kẹp túi tài liệu, vội vã chạy đua với thời gian.

Hơi thở của Lâm Lộc dần dần chậm , hô hấp định, huấn luyện viên dìu từ máy chạy bộ bước xuống.

“Lâm tổng,” Huấn luyện viên Phí đẩy một cánh cửa : “Bên trong là phòng tắm, ngài tắm rửa một chút ?”

Lâm Lộc đổ một mồ hôi, đang cảm thấy khó chịu: “Tắm một chút .”

Cậu bước phòng tắm, gian bên trong rộng rãi hơn tưởng tượng, từ khăn tắm, dụng cụ cho đến sữa tắm đều là của các thương hiệu lớn, khác gì đồ dùng ở nhà.

Lâm Lộc dùng bồn tắm để ngâm , chỉ tắm qua loa, lúc thì thấy huấn luyện viên Phí đang bưng chiều bước , đặt lên chiếc bàn dài màu kaki.

Lâm Lộc bưng tách hồng lên uống một ngụm, hương vị cũng tệ: “Ở đây còn tặng kèm chiều ?”

Huấn luyện viên Phí ho khan một tiếng: “ , là đặc quyền VIP.”

Thực phòng gym dịch vụ chiều, mặc dù tầng năm nhà hàng phục vụ 24/24, nhưng các hội viên bắt buộc tự đến đó bỏ tiền mua.

Các món ăn trong phòng gym cũng là một tuyệt phẩm, đặc biệt là các bữa ăn giảm mỡ và đồ chay, nhiều chen chúc đây đều là vì tay nghề đầu bếp ở nơi .

phận của Lâm Lộc khá đặc biệt, là mà giám đốc yêu cầu chăm sóc đặc biệt, hơn nữa thể chất cũng khác với thường, vấn đề tụt đường huyết, tụt huyết áp nghiêm trọng. Những thứ như đồ ngọt, thích tập gym bình thường sẽ đụng . đối với Lâm Lộc thì là thứ bắt buộc nạp .

Nhất là khi vận động tiêu hao năng lượng lớn, nếu kịp thời bổ sung, cơ thể Lâm Lộc dễ xảy vấn đề.

Huấn luyện viên Phí chỉ tay về một hướng: “Tôi phòng ngoài, nếu ngài nhu cầu gì thì phòng ngoài tìm .”

“Được, vất vả cho .” Lâm Lộc với .

Làn da sẫm màu của huấn luyện viên Phí đỏ lên, vẻ mặt ngượng ngùng rời .

Đợi khi huấn luyện viên Phí rời , Lâm Lộc lấy điện thoại , “tách” một tiếng chụp bức ảnh chiều.

Sau đó nhắm góc phòng, nơi ánh nắng nhất chụp thêm một tấm “tách”, tự động chỉnh sửa ảnh, đăng lên vòng bạn bè.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi thu hoạch một lượng lớn lượt thích và bình luận.

Những ngày Lâm Lộc gần như ngày nào cũng chụp ảnh chiều do dì Hứa làm, tinh mắt lập tức phát hiện bối cảnh đúng.

[Lâu Dương: Chỗ vẻ giống nhà họ Thịnh, đang ở bên ngoài làm chuyện gì thế? Rút d.a.o cảnh cáo. jpg]

[Dư Diệu: Là phòng gym đúng , Lộc Lộc đến phòng gym do Thẩm Tu Vị mở ?]

……

Lâm Lộc bọn họ lúc nào cũng chăm chăm vòng bạn bè như thế, trò chuyện với Lâu Dương vài câu, giải thích tình hình một chút. Lâu Dương đang ở phòng gym thì vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Cậu cũng ngày nghĩ thông suốt cơ đấy.”

Chẳng chỉ là phòng gym thôi , gì mà nghĩ thông suốt chứ.

Tin nhắn riêng của Dư Diệu cũng nhanh chóng ập đến.

[Dư Diệu: Lộc Lộc, bây giờ đang ở phòng gym của Thẩm Tu Vị ?]

[Lộc: Mắt tinh thật đấy.]

[Dư Diệu: Đương nhiên, tuy tớ từng đến phòng gym đó, nhưng tớ đoán ngay:)]

[Lộc: Chưa từng đến, đoán ? Kinh ngạc. jpg]

[Dư Diệu: Cậu sang bên trái xem, bức tranh sơn dầu tường là do Thẩm Tu Vị đấu giá năm ngoái, tớ nhớ rõ lắm, treo ở nhà, chắc chắn là treo ở phòng gym .]

[Lộc: Sherlock Holmes · Diệu]

[Dư Diệu: A a a tớ cũng ! Lần hẹn cùng nhé!]

Ăn xong chiều, Lâm Lộc gương sờ sờ bụng , do tập luyện xong , vùng bụng dường như thể lờ mờ sờ thấy đường nét cơ bắp.

Bắp chân cũng ……

Lâm Lộc soi gương ngắm nghía, niềm vui của thể chia sẻ chứ?

Cậu dùng điện thoại chụp một tấm ảnh, thuận tay gửi cho Thịnh Nguy.

Ong ong ——

Nửa của cuộc họp đang diễn .

Vấn đề về việc triển khai phát triển lái xe thông minh thảo luận suốt hơn một tiếng đồng hồ, ngoài việc tiếp nối các thành quả nghiên cứu đó, còn điều chỉnh phương hướng và phân công nhiệm vụ dựa các vấn đề mà Giáo sư Đinh đưa .

Tổng phụ trách dự án và giám đốc các bộ phận lượt phát biểu đề cử nhân tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ban-trai-cu-pha-san-benh-nan-y-cua-toi-da-duoc-chua-khoi/chuong-36.html.]

Trên bàn họp thỉnh thoảng truyền tiếng bàn luận nhỏ, kế hoạch dự án phát đến tay từng cá nhân.

Nhóm nghiên cứu cốt lõi nơi Giáo sư Đinh làm việc chắc chắn là trọng tâm của bộ dự án, cho nên tổng phụ trách dự án và giám đốc các bộ phận đều nhét của nhóm dự án cốt lõi, điều cũng ảnh hưởng đến thành tích và đ.á.n.h giá của họ.

Cả phòng họp bao trùm bởi một làn khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g vô hình.

Thịnh Nguy trao cho Giáo sư Đinh quyền tự quyết đầy đủ, để Giáo sư Đinh tuyển chọn nhân tài ông cần. Giáo sư Đinh cúi đầu đ.á.n.h dấu danh sách nhân sự, chi phối tiến trình của cả phòng họp.

Trợ lý Tiền canh ở cửa phòng họp, bỗng nhiên điện thoại trong túi rung lên, cúi đầu , là điện thoại của Thịnh tổng.

Trên màn hình nhảy một tin nhắn, là do Lâm tổng gửi đến.

Nếu đổi khác, Trợ lý Tiền chắc chắn sẽ làm phiền Thịnh tổng, đợi Thịnh tổng giải tán cuộc họp gọi cũng .

chuyện của Lâm tổng… cho dù Thịnh tổng rõ, nhưng dựa khả năng quan sát sắc mặt của Trợ lý Tiền trong thời gian , cũng chuyện của Lâm tổng luôn ưu tiên hơn tất cả việc khác.

Thế là trong lúc ở bộ phận nghiên cứu phát triển đang tranh đấu gay gắt, Trợ lý Tiền lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Thịnh Nguy, nhỏ: “Thịnh tổng, tin nhắn của ngài.”

Thịnh Nguy nhận lấy điện thoại, tin nhắn là do Lâm Lộc gửi đến một phút .

[Tập ở phòng gym mệt quá, nhưng chiều ngon lắm “Hình ảnh”]

Trong phòng tập tràn ngập ánh sáng, một bàn chiều trông phong phú hấp dẫn.

Thịnh Nguy xem xong tin nhắn , điện thoại khẽ rung hai cái, thêm hai tin nhắn nữa gửi đến:

[Vừa nãy thực hiện sáu tổ chạy bộ, cảm giác đường nét cơ bắp .]

[“Hình ảnh”“Hình ảnh”]

Lần hình ảnh là đồ ăn.

hấp dẫn hơn cả đồ ăn.

Lâm Lộc tấm gương lớn, lẽ là tắm xong, vòng eo thon thả bao phủ bởi một lớp da mỏng manh, trắng đến trong suốt, ửng lên sắc hồng nhàn nhạt, hai chân co , đôi chân thon dài thẳng tắp thấp thoáng những đường nét trơn tru, lộ thớ thịt mịn màng.

Khoảnh khắc , dường như thể chạm mắt với Lâm Lộc trong bức ảnh.

Lúc , bên cạnh Thịnh Nguy là giám đốc bộ phận nghiên cứu phát triển.

Ông tranh cãi đỏ mặt tía tai với phụ trách chính của dự án, tức giận xuống, cũng chú ý đến động tĩnh của Thịnh tổng, theo bản năng liếc sang.

Thịnh tổng ít khi xem điện thoại trong cuộc họp, chẳng lẽ công ty xảy chuyện lớn gì

Giám đốc bộ phận lo lắng sốt ruột, lén lút đầu , kết quả liếc mắt thấy bức ảnh .

Giám đốc bộ phận: “!?”

Ông dụi dụi mắt, nhịn thêm nữa, nhưng Thịnh Nguy tắt ảnh , trả lời Lâm Lộc.

Mới tập luyện một ngày mà nghĩ đến chuyện đường nét cơ bắp, nghĩ nhiều quá .

Thịnh Nguy trả lời: [Hừ, nghĩ nhiều .]

Lâm Lộc nhận tin nhắn trả lời, cầm lên xem, nhịn bật , gần như thể tưởng tượng vẻ mặt lạnh lùng của Thịnh Nguy khi phát tiếng khẩy đó.

Thịnh Nguy định trả điện thoại cho Trợ lý Tiền, nhận một tin nhắn nữa của Lâm Lộc: [Anh đang làm gì đấy? Tiểu hồ ly thò đầu. jpg]

[Họp.]

[Không việc gì đừng làm phiền .]

Lâm Lộc cử động ngón tay: [ thành quả huấn luyện nha, làm thể nhịn chia sẻ chứ. Tiểu hồ ly tủi ôm ôm. jpg]

Biết Thịnh Nguy đang họp, Lâm Lộc càng hăng hái hơn.

Cậu nhấp một ngụm hồng , ôm điện thoại ghế sofa gõ chữ: [Vừa nãy tra bản đồ phòng gym, phát hiện một bất ngờ, là gì ?]

Lần cuộc họp của bộ phận nghiên cứu phát triển đặc biệt quan trọng, chuẩn suốt nửa năm trời, thậm chí còn liên quan đến việc chuyển hướng lĩnh vực tương lai của Thịnh thế.

Thịnh Nguy rõ tầm quan trọng của cuộc họp, nhưng hiện tại ảo giác lơ đễnh, tin nhắn làm phân tâm.

Trong cuộc họp, ít quản lý cấp cao xung quanh chú ý đến hành động cúi đầu xem điện thoại của Thịnh tổng.

Chẳng lẽ Thịnh thị xảy chuyện lớn gì ? Là dự án công trình lớn nào đó xảy vấn đề? Hay là quan hệ công chúng xuất hiện khủng hoảng? Hay là bên ngân hàng đến ?

Nghe những lời thì thầm phỏng đoán của bên cạnh, giám đốc dự án: ……

Qua hai phút, tin nhắn của Thịnh Nguy gửi đến: [Có lời thì thẳng.]

Lâm Lộc che miệng khẽ một tiếng, lười biếng lật trả lời: [Đừng như mà, là chuyện liên quan đến , nếu Thịnh đồng ý với một yêu cầu, sẽ cho .]

Thịnh Nguy: “……”

Hắn hít sâu một : [Cậu làm gì?]

Lâm Lộc suy tính vài phút, mới hì hục gõ: [Ừm… vẫn nghĩ , nợ nhé?]

Thịnh Nguy trầm mắt xuống, hàm răng nghiến chặt.

Lâm Lộc đúng là làm ăn nhất mà từng gặp, vĩnh viễn chịu thiệt thòi, quả thực khắc sâu sự trao đổi ngang giá trong xương tủy.

Nếu là yêu cầu của Lâm Lộc… chắc chắn đa phần đều là những chuyện dễ dàng đạt .

quá hiểu Lâm Lộc, cho dù đồng ý, Lâm Lộc chắc chắn vẫn sẽ tìm cách khác để bắt đồng ý.

Thịnh Nguy: [Được, .]

Lâm Lộc một cái: [Lúc tìm bản đồ thì phát hiện phòng gym ngay đường từ tòa nhà Thịnh thị về nhà, cho nên Thịnh tan làm tiện đường đón về cùng nhé.]

Thịnh Nguy: …………

Sau đó Lâm Lộc nhận tin nhắn trả lời của Thịnh Nguy nữa.

Cuộc họp kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ cuối cùng cũng hồi kết, máy chiếu nóng đến mức thể chạm .

Cuộc họp giải tán, Thịnh Nguy dậy rời , áp lực bao trùm phía phòng họp mới tan biến sạch sẽ.

Các quản lý cấp cao lo lắng sốt ruột, thì thầm trao đổi: “Trong cuộc họp cứ thấy Thịnh tổng xem điện thoại.”

“Quả nhiên là xảy vấn đề , dự án mật nào rò rỉ ?”

“Sao nghĩ như ? Biết là do đàm phán tiếp nhận dự án thành công, dẫn đến công trình chậm tiến độ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Chẳng lẽ công trình lớn nẫng tay …”

chốt hạ: “Tóm chắc chắn là chuyện lớn.”

Toàn bộ tầng lớp cao cấp bao phủ bởi một đám mây đen, chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, nhóm nội bộ quản lý cấp cao đều đang thảo luận về chuyện .

Giám đốc dự án rõ nội tình: “……”

Xử lý xong công việc trong ngày, lên chiếc xe thương vụ trở về biệt thự.

Trợ lý Tiền khởi động máy, nắm vô lăng hỏi: “Thịnh tổng, chúng dừng ở phòng gym ?”

Thịnh Nguy lạnh lùng: “Dừng cái gì mà dừng?”

Lâm Lộc bảo đón, đón thật ?

Hắn cũng đồng ý.

Cứ để Lâm Lộc đợi ở đó .

Trợ lý Tiền thấy tâm trạng cấp , vô cùng thức thời ngậm miệng .

Kết quả Thịnh Nguy bước huyền quan, bước chân khựng , phát hiện Lâm Lộc thoải mái cuộn ghế sofa vẫy tay chào .

Thịnh Nguy: “……”

Sau bữa tối hôm đó, Lâm Lộc trở về phòng ngủ tắm rửa, thời gian gần đến 9 giờ tối.

Lâm Lộc xuống lầu tới phòng khách, giúp việc sớm dọn dẹp sạch sẽ phòng khách và trở về phòng , cho nên tầng một yên tĩnh.

Cậu xuống ghế sofa phòng khách, bật tivi, chuyển sang kênh tài chính.

Một lát , Thịnh Nguy cũng xuống lầu lấy nước, Lâm Lộc sớm phát hiện Thịnh Nguy thói quen xuống uống nước khi tắm xong.

Nghe thấy tiếng dẫn chương trình trong tivi, mày Thịnh Nguy nhíu , liếc về phía ghế sofa, liền thấy Lâm Lộc đang chằm chằm màn hình một cách say sưa.

Thịnh Nguy quét một ánh mắt lạnh lẽo qua: “Giờ ở đây làm gì?”

“Xem tivi mà.” Lâm Lộc thuận tay vớ lấy một chiếc gối ôm, ôm trong lòng: “Tiện thể chuẩn một chút.”

Thịnh Nguy rót một cốc nước lạnh, uống từng ngụm lớn, yết hầu chuyển động lên xuống nhịp nhàng: “Chuẩn làm gì?”

Hắn liếc Lâm Lộc, cũng chuẩn sẵn sàng —— nếu Lâm Lộc còn , bắt đồng ý một yêu cầu mới cho nguyên nhân.

Hắn tuyệt đối sẽ dứt khoát từ chối.

ngoài dự đoán của , Lâm Lộc hề như .

“Quý Ngôn sẽ tham gia với tư cách khách mời phỏng vấn chuyên đề kỳ ,” Lâm Lộc tăng âm lượng tivi lên: “Tôi xem đây là chương trình như thế nào… Nếu Quý Ngôn nổi tiếng, giá trị thương hiệu của Song Mộc cũng sẽ tăng lên theo nước dâng thuyền lên…”

“Phỏng vấn chuyên đề?”

Lại còn tham gia phỏng vấn chuyên đề gì đó, tay Bách Quý Ngôn vươn dài thật đấy.

Thịnh Nguy khựng , sắc mặt âm trầm đáng sợ, nhớ Bách Quý Ngôn từng tham gia cuộc phỏng vấn chuyên đề nào , nhưng nếu bây giờ , thì cuộc phỏng vấn Bách Quý Ngôn đừng hòng .

Tâm tư khẽ động, Thịnh Nguy móc điện thoại từ trong túi gọi cho Trợ lý Tiền.

Lâm Lộc đạt mục đích, tâm trạng thoải mái, bỗng nhiên ăn hoa quả.

Cậu dậy bếp, mở tủ lạnh, bên trong bày biện các loại trái cây tươi ngon.

Lâm Lộc luôn ưu ái loại măng cụt nhiều nước và ngọt lịm.

Cậu chọn một quả to bằng lòng bàn tay, khi rửa sạch ở bồn rửa, chọn một con d.a.o gọt hoa quả mắt.

Cậu bao giờ tự cắt hoa quả, nhất là tay còn đang quấn băng gạc, quả măng cụt quá tròn trịa đầy đặn, loay hoay nửa ngày cũng làm cho quả măng cụt vững , thế là thử dùng bàn tay quấn băng gạc ấn giữ, tay trái cắt, đầu tiên cắt trượt, mũi d.a.o trượt qua bên cạnh ngón tay.

Lần thứ hai cũng

Lần thứ sáu cũng thế…

Thịnh Nguy cúp điện thoại trở , khoanh tay cầm d.a.o khoa tay múa chân với quả măng cụt: “Cậu đang cắt măng cụt là cắt ngón tay thế?”

Hắn giật lấy con d.a.o gọt hoa quả, động tác trôi chảy thành thạo rạch một đường vỏ măng cụt, đó tách phần thịt quả trắng như tuyết bên trong : “Ăn .”

Lâm Lộc ngượng ngùng xoa tay: “Tôi sắp tìm bí quyết mà.”

Thịnh Nguy khẩy: “Tôi sợ đợi đến lúc tìm bí quyết, cũng chẳng còn là nguyên vẹn nữa .”

Tác giả lời :

Lộc Lộc: Thương cái tay qa

Loading...