Sau Khi Bạn Trai Cũ Phá Sản, Bệnh Nan Y Của Tôi Đã Được Chữa Khỏi - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:19:48
Lượt xem: 222
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảy giờ sáng hôm .
Ánh nắng ấm áp len qua khe rèm dày nặng trườn giường, căn phòng tích tụ ấm cả đêm trở nên nóng nực ngột ngạt.
Lâm Lộc co tay co chân, rúc trong chăn, thấy điện thoại rung rè rè, mò lấy liếc qua thì thấy tin nhắn của bác sĩ chủ trị ở viện điều dưỡng, là thúc giục tái khám.
Cậu tiện tay ném điện thoại sang một bên, mu bàn tay áp lên trán, ho khẽ hai tiếng, hôm nay mở mắt cảm thấy cơ thể mệt mỏi nặng nề lạ thường, đặc biệt là cổ họng khô rát như cát chà qua.
Không giống đau dày, dày cơn đau co thắt, cũng giống cảm cúm, khoang mũi cảm giác nghẹt.
Lâm Lộc duỗi thẳng tay chân, giường vài phút, mới cố gắng gượng dậy, nhưng động đến chỗ nào, một cơn ngứa dâng lên trong cổ họng, bịt miệng, quấn chăn ho sặc sụa giường.
Mới bệnh tật mấy tháng, ngờ đổ bệnh.
Ho suốt hơn hai phút, cảm thấy phổi sắp ho ngoài, đầu óc cũng giật thình thịch, mắt lúc đen lúc trắng.
Lâm Lộc khó khăn lắm mới nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng càng đau như d.a.o cắt, bò bên mép giường thở hổn hển.
Trên tủ đầu giường còn đặt ly nước tối qua uống hết, Lâm Lộc sờ thành ly, nước lạnh ngắt, nhưng bây giờ cũng kén chọn gì, bưng lên uống miệng.
“Khụ khụ khụ—”
Nước lạnh kích thích cổ họng yếu ớt, ngược càng làm cơn ngứa ngáy dữ dội hơn, như thể phá vỡ một loại xiềng xích nào đó mà bùng phát, Lâm Lộc ho đến chóng mặt, mắt bỗng nhiên vô bông tuyết vụn vỡ lấp lánh.
Lần mất một khắc mới miễn cưỡng dịu , Lâm Lộc lảo đảo dậy, từng bước về phía cửa phòng ngủ.
Mở cửa phòng ngủ, xuống lầu bếp lấy nước.
Lâm Lộc cảm thấy cổ họng như một que diêm khô héo, chỉ cần chạm nhẹ là thể bùng phát tia lửa khó kiềm chế, chống tay lên mặt bàn đá cẩm thạch ho đến trời đất tối sầm.
Thịnh Nguy tập thể d.ụ.c buổi sáng xong từ bên ngoài trở về, khăn mặt còn vắt cổ, ngang qua phòng khách tầng một liền thấy Lâm Lộc ôm đầu gối, xổm đất, bịt miệng ho đến vai khẽ run.
“Sao thế?”
Thịnh Nguy tới, “Lại khỏe ?”
Lâm Lộc ngẩng đầu từ trong vòng tay một cái, cúi đầu ho, ho đến hoa mắt, vững, đành xổm xuống.
Cậu vẫn đang mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, Thịnh Nguy từ cao xuống xương bả vai mỏng manh của , khẽ run theo từng cơn ho, như thể thể bẻ gãy bất cứ lúc nào.
Thịnh Nguy cũng xổm xuống theo, đặt lòng bàn tay lên vai Lâm Lộc, vốn định đỡ , vì thấy Lâm Lộc xổm ở đó, bắp chân thon thả run rẩy, dường như đến xổm cũng vững.
ngờ đỡ lấy Lâm Lộc, Lâm Lộc như tìm điểm tựa, ngã phịch lồng n.g.ự.c .
“Đau dày ?”
Thịnh Nguy thấy xổm ở đó, còn tưởng khỏe trong bụng.
Lâm Lộc yếu ớt lắc đầu: “Cổ, cổ họng…”
“Cổ họng khó chịu ?”
Lâm Lộc nhắm mắt, vùi đầu n.g.ự.c gật gật, Thịnh Nguy chằm chằm khuôn mặt tiều tụy trắng bệch , dù ho dữ dội như , mặt Lâm Lộc cũng lấy một tia huyết sắc.
Lâm Lộc ốm yếu trông đặc biệt mỏng manh yếu ớt, hình liễu yếu đào tơ lảo đảo ngã lòng , đầu ngón tay siết chặt chiếc áo thun thấm mồ hôi n.g.ự.c , như một sự dựa dẫm vô thức.
Thịnh Nguy hít sâu một , lướt một nữa những trải nghiệm của kiếp trong đầu, thể Lâm Lộc mê hoặc.
“Có đến bệnh viện ?”
“Không… cần… .”
Thịnh Nguy bế về phòng ngủ, đặt một ly nước nóng tủ đầu giường, “Nếu cổ họng thoải mái thì ngậm chút viên ngậm ho , nào.”
Lâm Lộc vẫn nhắm mắt, dám mở mắt, mở mắt là thấy trời đất cuồng, như những vết gỉ loang lổ lan trong tầm mắt .
Cơ thể của mới yên mấy tháng, ngờ bắt đầu , thật chí tiến thủ.
Thấy Lâm Lộc nhắm chặt mắt, miệng hé mở, vẻ chờ đút.
Thịnh Nguy khẽ c.h.ử.i mấy câu, bóc hai viên ngậm ho khỏi vỉ, nhét miệng Lâm Lộc.
Kiếp đúng là nợ Lâm Lộc.
“Viên ngậm ho nhai, cứ ngậm ở chỗ ngươi thấy thoải mái, còn bàn, rót nước nóng cho ngươi, đợi nước nguội bớt hẵng uống, lúc nóng và lúc lạnh đều uống, sẽ làm bệnh nặng thêm.”
Thịnh Nguy trầm giọng : “Biết ?”
Lâm Lộc nhắm mắt ngoan ngoãn gật đầu.
Thịnh Nguy chằm chằm vài giây, mới đầu sang phòng bên cạnh tắm rửa, ngoài, do dự một lát, vẫn cầm điện thoại lên, gọi một cuộc.
Hôm nay là ngày làm việc, Trợ lý Tiền đang lái xe, dùng bluetooth nhận điện thoại: “Thịnh tổng gì dặn dò ạ?”
Thịnh Nguy kẹp điện thoại vai, tay cầm khăn lau tóc, “Hôm nay cần đến đón , đến công ty sắp xếp tài liệu mang qua đây cho , các việc còn trình bày qua email.”
Trợ lý Tiền cảm thấy ngạc nhiên, dạo Thịnh tổng như một kẻ cuồng công việc, đây là đầu tiên đề nghị làm việc tại nhà.
“Vâng, sắp xếp ngay.” Anh lập tức đầu xe.
Đợi Thịnh Nguy đóng cửa rời , Lâm Lộc xoa xoa cổ họng, vén chăn lên xuống.
Cậu xoay , gối đầu lên cánh tay, chăn quấn chặt lấy cơ thể, cứ thế lơ mơ ngủ .
Vốn dĩ ngủ đủ giấc, cộng thêm cơ thể mệt mỏi lờ đờ, nên ngủ nhanh.
Lúc tỉnh , là khát làm cho tỉnh.
Cậu một giấc mơ dài đằng đẵng và chóng mặt giày vò lâu, dường như cứ ngừng rơi xuống, rơi xuống, cho đến khi mở mắt mới cảm thấy cuối cùng chạm đất.
Ngủ một giấc bù cũng thấy sảng khoái, ngược tình trạng đầu óc choáng váng càng thêm nghiêm trọng.
Thời gian điện thoại là hơn mười một giờ trưa, Dì Hứa vẫn lên gọi xuống ăn cơm, xem là Thịnh Nguy cho bà khỏe.
Lâm Lộc khẽ ấn cổ họng, đưa tay sờ ly nước.
Nước nguội .
Cậu đành miễn cưỡng dậy, một tay cầm ly rỗng, một tay chống tường từ từ ngoài.
Đi qua phòng sách tầng hai, cửa đang mở.
Thịnh Nguy bàn làm việc xử lý công vụ, thấy tiếng động liền ngẩng đầu, đó tới.
“Tỉnh ?” Thịnh Nguy cúi đầu : “Cổ họng còn đau ?”
Lâm Lộc ốm yếu tựa vai , mí mắt cụp xuống, giọng yếu ớt khàn khàn: “…Vẫn… khó chịu.”
“…”
Thịnh Nguy nhận mặt Lâm Lộc tựa vai nóng ran, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ, quả nhiên sốt .
trông giống cảm cúm.
Hắn quyết đoán : “Đến bệnh viện.”
Lâm Lộc cũng cảm thấy giống cảm cúm, thích bệnh viện cũng lười cử động, cố chịu thêm chút nữa là khỏi, thế là lắc đầu.
Thịnh Nguy cũng thấy lắc đầu, nhưng trực tiếp phớt lờ ý của , tìm một chiếc áo khoác trùm lên đầu Lâm Lộc, xách xuống lầu.
Quản gia tới, lo lắng hỏi: “Lâm vẫn khỏe ạ?”
Thịnh Nguy: “Đau họng, sốt nhẹ, nguyên nhân là gì, đưa đến bệnh viện xem .”
Quản gia dáng vẻ ốm yếu, ủ rũ, gầy gò xanh xao của Lâm Lộc, đau lòng : “Tôi cũng cùng nhé.”
“Nhiều cũng chuyện .”
Thịnh Nguy bình tĩnh : “Ông thời gian thì tìm một bác sĩ gia đình, tư chất đáng tin, kinh nghiệm phong phú, sẽ tự xét duyệt.”
Quản gia chấn động: “Tôi làm ngay.”
Thịnh Nguy lái xe định, Lâm Lộc ngủ một mạch đến bệnh viện, thể tính ngủ bao lâu, mở mắt là quy trình cũ rích lấy m.á.u xét nghiệm.
Bác sĩ bảo há miệng xem, mặt nở nụ thoải mái: “Không bệnh gì to tát, chỉ là viêm họng cấp, triệu chứng nặng, kèm theo sốt nhẹ.”
“Là do ngoài gió thổi ?”
Lâm Lộc miễn cưỡng ngẩng đầu suy nghĩ, bình thường đều gần trưa mới ngoài dạo, nhưng hôm qua tâm trạng , ăn tối xong ngoài một chuyến, ngờ trúng chiêu.
Cậu ủ rũ gật đầu.
Bác sĩ dặn dò : “Mạch m.á.u của tương đối yếu, đặc biệt là cổ họng, bình thường chú ý bảo vệ giữ ấm, mùa đông mặc quần áo cao cổ, hơn nữa nếu gió lạnh thổi mặt, cũng đừng há miệng thở, chuyện, đặc biệt là uống nước lạnh kích thích cổ họng.”
Tuy viêm họng cấp đối với bình thường là bệnh nhẹ, nhưng cơ thể Lâm Lộc quá yếu, đến thì thành bệnh nặng.
Giọng Thịnh Nguy trầm thấp: “Bao lâu thì khỏi?”
Bác sĩ triệu chứng của Lâm Lộc, trầm ngâm : “Trước tiên truyền nước hạ sốt , viêm họng nhanh thì ba bốn ngày là khỏi, chậm thì một tuần, tuần ít chuyện thôi, cố gắng giữ tâm trạng vui vẻ.”
Một khắc , Lâm Lộc phòng truyền dịch.
Gần đây bệnh viện đông , sảnh truyền dịch vắng hoe, bác sĩ thấy triệu chứng của cũng khá nhẹ, chỉ cần truyền hai túi nước, một hai tiếng là xong, nên cũng cần ở phòng bệnh riêng.
Người tiêm cho Lâm Lộc là một y tá trẻ, lẽ là mới, tay nghề cũng thành thạo.
Lâm Lộc xắn tay áo lên, đưa cánh tay mặt cô y tá trẻ, cô y tá liền gặp khó khăn.
Mạch m.á.u của Lâm Lộc nhỏ, da trắng, thoáng qua căn bản tìm điểm xuống kim.
Lâm Lộc cúi đầu, chằm chằm cánh tay , cũng thất thần.
Kiếp trong thời gian ở phòng bệnh, ngày nào cũng tiêm, truyền nước, nên bác sĩ đặt kim luồn cho , đến cuối cùng vùng mạch m.á.u đó trở nên to sưng, màu tím đen đáng sợ, hơn nữa hề tan .
Cô y tá trẻ liên tiếp ba mũi đều tiêm sai chỗ, trán căng thẳng đổ mồ hôi, ngón tay cũng dùng sức đến trắng bệch.
Thịnh Nguy mím chặt đôi môi mỏng, khuôn mặt vốn lạnh lùng lúc càng thêm vô tình: “Nhìn cho kỹ .”
Cô y tá trẻ trong lòng áy náy, chạm ánh mắt lạnh lùng của , sợ đến cúi đầu, như sắp đến nơi.
Người ở quầy y tá cũng chú ý đến tình hình ở đây, thông thường, y tá mới hai cơ hội, cô y tá trẻ ba mũi đều tiêm , y tá trưởng tới : “Để .”
Lâm Lộc dựa lưng ghế, dáng vẻ ốm yếu như sắp ngất bất cứ lúc nào, miễn cưỡng mở mắt, khích lệ: “Khụ khụ… , ai cũng quá trình mà, hơn nữa mạch m.á.u của đúng là khó tìm, cứ để cô thử .”
Cô y tá trẻ ngẩng mặt lên, trong mắt Lâm Lộc chứa ý , cong môi với cô, trong mắt oán trách, cũng mất kiên nhẫn, như một sự an ủi bình tĩnh, vô cớ khiến cảm thấy tin cậy, dập tắt sự hoảng loạn và tự trách của cô.
Mặt cô y tá trẻ đỏ bừng.
Thịnh Nguy liếc , nhíu mày, hít sâu một tự nhắc nhở , đây đều là giả dối, là giả dối của Lâm Lộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ban-trai-cu-pha-san-benh-nan-y-cua-toi-da-duoc-chua-khoi/chuong-32.html.]
Cô y tá trẻ dồn hết khí thế, bình tâm trạng.
Mũi thứ tư cuối cùng cũng tiêm trúng.
“Cảm ơn…” Dán băng keo cố định đầu kim, cô y tá trẻ lấy hết can đảm lời cảm ơn, ngẩng đầu lên phát hiện Lâm Lộc nghiêng đầu sang một bên ngủ .
Truyền dịch hiệu quả, đến bốn mươi phút, cơn sốt nhẹ của Lâm Lộc lui, chỉ là cổ họng như một cục bông chặn , rát ngứa.
Sau khi ngủ dậy, Trợ lý Tiền đang nhỏ giọng báo cáo công việc với Thịnh Nguy, Lâm Lộc dùng bàn tay còn rảnh dụi mắt, yếu ớt thẳng dậy, lẩm bẩm: “Thịnh… ca…”
Giọng quá nhỏ và đứt quãng, Thịnh Nguy bên cạnh , cũng suýt nữa rõ gì, cho đến khi tay áo giật hai cái, mới nhận Lâm Lộc tỉnh.
Thịnh Nguy liếc sắc mặt , vệt hồng khỏe mạnh tan má: “Xem hạ sốt .”
“…Thuốc…” Lâm Lộc mấp máy môi.
Lúc phát tiếng, cổ họng như cục bông đốt cháy, rát bỏng đau đớn vô cùng, Lâm Lộc cố nhịn mãi mới ho thành tiếng.
Thịnh Nguy đưa tập tài liệu giấy trong suốt: “Rót cho một ly nước.”
“Trước khi uống t.h.u.ố.c ăn chút gì đó lót ,” Trợ lý Tiền thu tài liệu: “Tôi mua cho Lâm tổng chút gì đó ăn , tiện thể lấy ít nước nóng.”
Thịnh Nguy gật đầu.
Bác sĩ dặn dạo ít chuyện, nhưng vì cổ họng đau ngứa , Lâm Lộc ngược càng chuyện.
Cậu lười biếng dựa ghế truyền dịch, duy trì tư thế thoải mái, giật giật tay áo Thịnh Nguy, thu hút sự chú ý của : “Còn… mấy túi… nước?”
“Hai túi.”
Thịnh Nguy tập trung tài liệu, “Ngươi còn thể ngủ một giấc nữa.”
“Ngủ … ,” Lâm Lộc lẩm bẩm: “Chán… quá.”
Ra ngoài vội quá, điện thoại cũng vứt ở phòng ngủ mang theo, Lâm Lộc hé mí mắt, nheo mắt máy tính xách tay của Thịnh Nguy.
Thấy Thịnh Nguy phản ứng, Lâm Lộc từ từ đưa tay mò đến con chuột, giây tiếp theo cổ tay liền giữ : “Bệnh mà còn quậy thế ?”
“Chán… chơi.”
Thịnh Nguy từ chối: “Bên trong nhiều tài liệu quan trọng.”
“Tôi đụng… tài liệu,” Lâm Lộc ngẩng mặt lên, với vẻ mặt vô tội đáng tin, đầy mong đợi : “Tôi chỉ… chơi một lát thôi.”
Thịnh Nguy nào tin lời ma quỷ của .
khoanh tay bên cạnh xem một lúc lâu, Lâm Lộc quả thực quan tâm đến tài liệu công việc của , mà lên mạng tùy tiện chọn một bộ phim yên tĩnh bắt đầu xem.
Bộ phim là một phim tình cảm phương Tây từ thời xa xưa, bố cục đối xứng, tông màu cổ điển, ngờ Lâm Lộc thích thể loại phim , Thịnh Nguy bên cạnh xem hai phút còn hứng thú, đầu xử lý tài liệu.
Lâm Lộc quấn áo khoác , chỉ lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Sau khi tỉnh cảm thấy lạnh, ghế xem phim một lúc, cái lạnh từ tay chân truyền đến càng dữ dội hơn.
Còn vì khứu giác nhạy bén, càng ngửi rõ mùi t.h.u.ố.c khử trùng đặc trưng trong bệnh viện hòa lẫn với mùi , khiến buồn nôn, thậm chí thể cảm nhận axit dày đang cuộn trào trong bụng, chèn ép thành dày, ngừng trào lên.
Thịnh Nguy đang tài liệu giấy, đột nhiên cảm thấy vai trĩu xuống.
Lâm Lộc vùi đầu vai Thịnh Nguy, hít một thật sâu, mùi hương quen thuộc tức thì tràn ngập lồng ngực.
Dạ dày đang cồn cào nôn ọe cũng từ từ dịu .
Thịnh Nguy đưa tay đẩy , một lúc Lâm Lộc cúi đầu cọ tới, tóc theo động tác lay động, cọ bên cổ .
Cứ qua như , Thịnh Nguy xoa xoa thái dương, nghiêng đầu Lâm Lộc.
Đầu Lâm Lộc yên tĩnh tựa cánh tay , đang chăm chú xem phim, từ góc độ của thể thấy đuôi tóc Lâm Lộc mồ hôi lạnh làm ướt dính bên má, chiếc cổ trắng bệch yếu ớt thấy huyết sắc, tay cũng khẽ đặt bụng.
Thịnh Nguy căng mặt: “Tại ngươi thể thẳng lên?”
“Ngồi thế … thoải mái,” Lâm Lộc phản ứng chậm nửa nhịp, giọng điệu lười biếng, khàn khàn yếu ớt: “Mùi ở đây… khó ngửi quá…”
Thịnh Nguy “chậc” một tiếng, chỉ cảm thấy Lâm Lộc quá khó chiều. Lúc sắp xếp một phòng bệnh, thời gian ngắn, cần đến phòng bệnh là Lâm Lộc, bây giờ chê sảnh truyền dịch mùi quá nồng cũng là Lâm Lộc.
sức nặng của Lâm Lộc tựa quá nhẹ, gần như thể bỏ qua, Thịnh Nguy lười để ý, tiếp tục xem tài liệu.
Lâm Lộc yên phận hai phút, bắt đầu kéo áo , ngón tay chỉ nam phụ màn hình: “Hắn… phản… bội nam chính ?”
“…” Gân xanh trán Thịnh Nguy giật một cái, “Ta làm ?”
Toàn bộ khuôn mặt Lâm Lộc đều vùi trong áo khoác, nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, như thể hỏi tại .
Thịnh Nguy lạnh lùng: “Vừa xem.”
“Cùng… xem.”
Thịnh Nguy: “Không hứng.”
Mí mắt Lâm Lộc nhíu , vì cả khó chịu nên chỉ mở một nửa, cơ thể vùi trong áo khoác như một con vật nhỏ đang tìm kiếm ấm, cọ cánh tay .
“Anh … hứng thú… với cái gì?”
Thịnh Nguy để ý đến , đưa tay kéo cổ áo Lâm Lộc lên cao che miệng: “Ít thôi, xem phim của ngươi .”
Chưa đầy nửa tiếng, Trợ lý Tiền .
Thấy Lâm Lộc co ro ghế truyền dịch, mặt là máy tính xách tay của Thịnh Nguy, khỏi ngạc nhiên.
Chiếc máy tính là thứ Thịnh tổng luôn dùng để xử lý các tài liệu khẩn cấp, mà Lâm Lộc lấy xem phim, xem Thịnh tổng đối xử với Lâm Lộc còn dung túng hơn trong tưởng tượng.
Trợ lý Tiền đặt chiếc túi trong tay xuống: “Lâm tổng, mua cho ít bánh mì nhỏ và cacao nóng, để ở đây nhé.” Thực đường còn chọn vài cuốn tạp chí tài chính cho Lâm Lộc g.i.ế.c thời gian, nhưng thấy Lâm Lộc đang xem phim nên lấy .
Bánh mì nhỏ mềm xốp, lúc nuốt cũng gây gánh nặng gì cho cổ họng.
Lâm Lộc cả buổi sáng ăn gì, bụng quả thực đói, ăn vèo hai miếng bánh mì nhỏ là hết.
Không ngờ bột t.h.u.ố.c trị viêm họng khi pha tanh đắng, Lâm Lộc ngửi thấy mùi đó tránh xa.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thấy nóng trong cốc dần tan , Thịnh Nguy liếc mắt: “Sao uống?”
Lâm Lộc co ro trong áo khoác, dựng cổ áo lên, như thể đang tập trung bộ phim, thấy gì.
Thịnh Nguy nhướng mày, đây là cố tình phớt lờ lời ?
Hắn đẩy cốc giấy đến mặt Lâm Lộc, cốc giấy che mất phụ đề máy tính.
Lần Lâm Lộc cuối cùng cũng phản ứng, đầu ngón tay chậm chạp mò về phía cốc giấy, ai cũng thể sự miễn cưỡng của .
Trợ lý Tiền nín .
Mỗi Lâm Lộc đổ bệnh đều trở nên trẻ con. Thịnh Nguy chịu vẻ lề mề của , trực tiếp cầm cốc giấy nhét tay Lâm Lộc, “Uống nhanh lúc còn nóng, thì lát nữa pha .”
Lâm Lộc ậm ừ đáp một tiếng, vẫn chăm chú màn hình.
Lúc bên cạnh tiếng động, đang bế con truyền dịch cũng đang cúi đầu dỗ con, đứa bé sáu bảy tuổi, chuyện giọng mũi nghèn nghẹt như cảm, trong lòng làm nũng: “Mẹ ơi t.h.u.ố.c đắng quá, uống …”
“Không uống thì bệnh khỏi , chúng là tiểu nam t.ử hán đúng ? Nếu sức khỏe , làm bảo vệ ?” Người mở nắp bình giữ nhiệt, dỗ dành: “Nhắm mắt , bịt mũi là uống ngay.”
Đứa bé ưỡn ngực: “Mẹ giúp con bịt mũi, con uống một là hết, con làm tiểu nam t.ử hán của .”
Thịnh Nguy đầu , như : “Sao, Lâm tổng cũng giống trẻ con cần dỗ ?”
Lâm Lộc chớp mắt, khuôn mặt ốm yếu lộ vài phần mong đợi: “Thịnh ca dỗ thử xem ?”
Thịnh Nguy: “…”
Hắn nên cà khịa với Lâm Lộc, Lâm Lộc chẳng chút liêm sỉ nào, nào chịu thiệt cũng là .
Nói thì , Lâm Lộc vẫn cầm cốc giấy lên, ngửa đầu uống một cạn sạch, vị tanh đắng lan lưỡi.
Lâm Lộc nhíu mày, vị đắng từ cuống lưỡi lan đến tận dày, thậm chí còn cảm thấy buồn nôn.
Cậu thật sự ghét vị đắng, dù kiếp trải qua một thời gian dài như trong phòng bệnh, cũng bao giờ quen với vị đắng của thuốc.
Cậu thà tiêm thêm hai mũi mu bàn tay còn hơn là uống thứ giống như t.h.u.ố.c độc .
Trợ lý Tiền đúng lúc : “Lâm tổng uống chút cacao nóng ạ.”
Vị sô cô la ngọt ngào béo ngậy lập tức xua tan vị đắng trong miệng, lông mày Lâm Lộc cũng giãn .
Phim chiếu xong, túi t.h.u.ố.c cũng hết, y tá kịp thời đến rút kim cho Lâm Lộc.
Lâm Lộc ấn lỗ kim, mệt mỏi dựa ghế, liếc Thịnh Nguy bên cạnh.
Thịnh Nguy vẫn đang cùng Trợ lý Tiền thảo luận công việc, đột nhiên một cuộc điện thoại công việc gọi đến, hiệu cho Trợ lý Tiền, cầm điện thoại lối thoát hiểm.
Trợ lý Tiền ở , nhanh nhẹn thu dọn các tài liệu giấy xung quanh.
Lâm Lộc sờ sờ cổ họng, khi uống thuốc, vị trào ngược lên là một chút bạc hà thoang thoảng, cảm giác bỏng rát như lửa đốt ở đó cũng còn rõ rệt nữa.
Bây giờ là buổi chiều, trong phòng truyền dịch dần đông lên, bệnh nhân qua bước sàn nhà phát tiếng lách cách, còn nhiều bệnh nhân xe lăn đẩy đẩy .
Hai con bên cạnh dậy rời , một chỗ trống, một đàn ông trẻ tuổi lập tức nhanh chân giành lấy chỗ .
Lâm Lộc yếu ớt nhắm mắt, cảm nhận xuống bên cạnh mới ngẩng đầu lên .
Đập mắt là một gương mặt quen thuộc, so với rạng rỡ, Uông Kiệt rõ ràng tiều tụy hơn nhiều, đối diện với ánh mắt của Lâm Lộc, mặt thoáng hiện lên vẻ ngỡ ngàng và lúng túng.
Những cảnh tượng gặp ở bệnh viện hiện về, tưởng Lâm Lộc sa cơ, sức chế nhạo , đó vả mặt t.h.ả.m hại mà bỏ chạy.
Để gặp Lâm Lộc, cố tình đổi bệnh viện, ngờ gặp .
Uông Kiệt nổi nữa, trực tiếp đầu bỏ .
Trợ lý Tiền thăm dò hỏi: “Lâm tổng quen ạ?”
“Không quen.” Lâm Lộc uể oải ngáp một cái.
Trợ lý Tiền nhớ vẻ mặt của Uông Kiệt lúc đó giống như quen, “Anh vẻ quen .”
Lâm Lộc: “…Trí nhớ .”
Trợ lý Tiền: “?”
Tác giả lời :
Lộc Lộc: Không dỗ ?
Thịnh tổng:?
Lộc Lộc: Lừa đảo!