Sau Khi Bạn Thân Biết Tôi Là Người Song Tính - 06

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:26:58
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Việt Đàm Chu bảo: "Ngay chỗ hàng rào trường mới một sạp bán hạt dẻ rang đường, thích ăn ngọt nên tớ mua một túi lớn."

Nói đoạn, vén áo đồng phục lên, bên trong quả nhiên giấu một túi to đùng.

Tôi bật , kéo xuống.

"Bị thầy cô phát hiện là mời phụ đấy nhé." Tôi trêu chọc.

Việt Đàm Chu trưng vẻ mặt "trời sợ đất sợ": "Nếu phát hiện thì chia cho thầy cô một ít, dĩ hòa vi quý mà."

Tôi lời lẽ của làm cho phì .

Quả thực, thành tích của Việt Đàm Chu vẫn như khi, vị trí đầu khối bao giờ tuột khỏi tay . Cũng chính vì thành tích quá xuất sắc nên thầy cô trong trường luôn giữ thái độ "mắt nhắm mắt mở" với .

Và kéo theo đó, họ cũng đối xử với như .

Một tay cầm cốc nước, một tay nắm mấy hạt dẻ, lặng lẽ ngắm những ngón tay thon dài, trắng trẻo của Việt Đàm Chu bóc từng hạt dẻ nóng hổi đút miệng .

Tôi thầm nghĩ, Việt Đàm Chu thực sự quá .

Tôi may mắn đến nhường nào mới thể kết giao với một bạn và ưu tú như thế chứ. ^^

 11

Đôi khi tự hỏi, Việt Đàm Chu ưu tú như , chắc chắn sẽ nhiều thích .

Sự thực chứng minh, đúng là nhiều thích thật.

Vào ngày lễ tình nhân, bàn của Việt Đàm Chu chất đầy những món quà lớn nhỏ.

Tôi chống cằm cái mặt bàn chật kín , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Việt Đàm Chu thực sự nhiều yêu mến.

Tôi dùng ngón tay kẹp lấy một thỏi socola hình trái tim ở góc bàn, lặng lẽ xoay nó hết vòng đến vòng khác.

Việt Đàm Chu liếc , bất lực hỏi: "Muốn ăn ?"

Tôi thỏi socola đó, nhe răng : "Không lắm , đây là quà tặng mà."

Việt Đàm Chu gật đầu vẻ tán đồng. Sau đó, thu hồi thỏi socola trong tay , cùng với một đống quà bàn, dọn sạch sành sanh.

Tôi trố mắt những món quà gói ghém tinh xảo tống gọn một chiếc túi đen lớn mà Việt Đàm Chu mới mua.

Tôi thắc mắc: "Không chứ Việt Đàm Chu, keo kiệt thế."

Việt Đàm Chu nhướng mày, lấy từ trong ngăn bàn một chiếc hộp lễ phẩm đính những viên kim cương hồng nhỏ xíu, khẽ đẩy đến mặt .

Tôi ngạc nhiên : "Cái là cho tớ ?"

Việt Đàm Chu gật đầu.

Tôi hớn hở mở , bên trong xếp ngay ngắn chín viên socola với đủ loại hình dáng khác .

Tôi nhíu mày, thắc mắc hình dáng của chúng chẳng hề ăn nhập gì với phong cách sang chảnh của vỏ hộp thế .

Việt Đàm Chu khẽ khắng giọng một tiếng.

Tôi liếc , thấy lúc đang ngoảnh đầu ngoài cửa sổ. Da Việt Đàm Chu trắng, nên chỉ cần đỏ mặt một chút là lộ rõ ngay. Nhìn cái gáy đỏ hồng một mảng lớn , trong lòng bỗng hiểu .

Tôi cầm một viên trông vẻ "ưa " nhất lên nếm thử.

Sau đó kinh ngạc thốt lên: "Oa, Việt Đàm Chu, mua cái thế, ngon quá, vị xoài !"

Đôi mắt Việt Đàm Chu lập tức sáng bừng lên. Đôi mắt đen láy lấp lánh phản chiếu vẻ mặt cường điệu của .

Duật Vân

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/06.html.]

"Thật sự... ngon lắm ?"

Tôi cong mắt, khẳng định chắc nịch: "Đây là loại socola ngon nhất mà tớ từng ăn."

Nói , cầm một viên socola đưa đến bên môi Việt Đàm Chu.

Việt Đàm Chu vô thức há miệng, cuốn viên socola trong. Cậu vốn thích đồ ngọt, nhưng vì thích nên đôi khi cũng ăn cùng một chút.

Thế nên khi vị socola chút kỳ lạ tan trong miệng, theo bản năng nhíu mày .

Tôi mím môi, nhịn mà bật thành tiếng.

Lúc Việt Đàm Chu mới phản ứng , vội vàng lấy socola còn : "Thôi, để tớ mua cái khác cho ."

Tôi nhanh tay lẹ mắt ôm chặt socola lòng: "Không nha, tặng cho tớ thì là của tớ."

Tôi đưa ngón trỏ ngoắc ngoắc mặt Việt Đàm Chu. Cậu chỉ khổ bất lực.

Nghĩ đến việc Việt Đàm Chu chuẩn quà cho , thấy cũng nên tặng quà mới .

Tôi kéo tay áo Việt Đàm Chu, đột ngột áp sát mặt gần , thì thầm: "Cậu món quà gì ? Tớ tặng ."

Việt Đàm Chu rũ mắt, lặng lẽ khuôn mặt .

Chỉ thấy mặt đỏ lên, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo , gục đầu hõm vai .

Cậu nhỏ: "Để tớ ôm một lát là ."

Tôi bảo món thì tính là quà cáp gì chứ.

Việt Đàm Chu suy nghĩ một lát bảo: "Vậy thì ôm lâu thêm một lát nữa."

Tôi bĩu môi. Đến khi sực tỉnh mới nhận lúc cả lớp đang đổ dồn ánh mắt về phía hai đứa.

Tôi ngượng ngùng ho khẽ, hiệu cho Việt Đàm Chu buông tay.

Việt Đàm Chu ngước mắt thản nhiên quét một vòng quanh lớp, tiếp tục vùi đầu xuống.

Tôi: "?"

Tôi đành các bạn học, đưa một lời giải thích yếu ớt: "Cậu chỉ là buồn ngủ thôi."

Nhìn vẻ mặt " tin nổi một chữ" của đám bạn, nụ mặt cứng đờ.

Cũng kể từ ngày hôm đó, trong trường bắt đầu lan truyền nhiều tin đồn về và Việt Đàm Chu.

Việt Đàm Chu bận tâm. Thấy sắc mặt thản nhiên chút ảnh hưởng của , cũng chẳng thèm để ý nữa. Hai đứa vẫn cứ đường .

Tôi thầm nghĩ, chỉ cần ở bên cạnh Việt Đàm Chu mãi thế .

 12

"Bạn học , làm ơn hãy nhận lấy bức thư của ."

Ở những góc mà chú ý, tin đồn ngày càng lan rộng, thậm chí truyền khắp cả trường. Trong đó cả lời đồn đại rằng và Việt Đàm Chu là gay.

Tôi lặng lẽ phong thư màu hồng , ánh mắt chút đờ đẫn.

Tầm mắt di chuyển từ phong thư lên khuôn mặt của thiếu niên mặt.

Biểu cảm của gần như sụp đổ. Tôi há miệng, đồng ý mà cũng chẳng từ chối.

Cậu thiếu niên đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh như đang đợi câu trả lời từ .

Tôi thắc mắc mở lời: "Tớ là con trai mà."

 

Loading...