Hứa Miên dù gầy thì cũng là một đàn ông trưởng thành, mà Chu Tẫn bế cứ nhẹ tênh như bế một đứa trẻ. Cậu còn kịp định thần thì m.ô.n.g chạm ngay phần thịt đùi của Chu Tẫn .
Ban đầu định leo xuống, nhưng khẽ nhúc nhích thấy cả cứng đờ, dám động chạm lung tung nữa. Đùi là nơi nhạy cảm đến thế nào cơ chứ, Chu Tẫn dù "yếu" giống chăng nữa thì cũng thể cử động lung tung ở chỗ đó .
Hứa Miên định để chân chạm đất để trượt xuống, nhưng Chu Tẫn như liệu tất cả. Một tay đỡ lưng , tay nắm lấy chiếc chân thương, chẳng để cho chút gian xoay xở nào.
Hứa Miên nghi ngờ hôm nay Chu Tẫn phát điên thật . Tự nhiên xuất hiện ở đây, giờ làm hành động , chẳng lẽ g.i.ế.c phi tang xác giữa nơi hoang vu hẻo lánh ? Đầu óc nóng loạn, nhưng chẳng thấy sợ hãi.
Ngay từ đầu, Hứa Miên hề sợ Chu Tẫn. Chu Tẫn hiện giờ vẫn biến thành đại phản diện ác chừa việc gì như , mà dù trở thành đại phản diện chăng nữa thì đó cũng là do dồn đường cùng. Ai cũng vì sống sót mà thôi, Chu Tẫn cũng , và Hứa Miên cũng thế.
Ban đầu ở bên cạnh Chu Tẫn là để giữ mạng, nhưng cũng hẳn chỉ đơn thuần là vì mạng sống. Cậu thử xem thể đổi phận của Chu Tẫn . Trước đây đổi phận của chính , từ lúc sinh đến khi c.h.ế.t , cả đời đều nỗ lực chỉ để tồn tại, cảm thấy chẳng ngày nào cuộc sống thực sự thuộc về cả.
Cậu thực cũng giống như những đứa trẻ khác, cha , nhận nuôi, học t.ử tế mà làm thêm, thật nhiều bạn bè, ở trong ký túc xá tán gẫu cùng bạn. Hồi đó dù nỗ lực thế nào cũng xoay chuyển cuộc sống khổ cực, nhưng giờ đổi cuộc đời của nguyên chủ, và cũng đổi cả cuộc đời của Chu Tẫn nữa.
Hứa Miên sợ Chu Tẫn, chỉ sợ giữ vững đạo đức nghề nghiệp của một kim chủ. Cậu đưa tiền cho Chu Tẫn bán , nếu thật sự làm thì Chu Tẫn g.i.ế.c vứt xác cũng chẳng quá đáng chút nào.
Cơ mà Chu Tẫn hiện giờ trông giống như sắp g.i.ế.c phi tang xác, chẳng ai g.i.ế.c mà bế nạn nhân lên đùi như bế trẻ con thế cả. Hứa Miên hổ luống cuống, trong khi chẳng thấy gì, một chân thể dùng lực, chỉ thốt lên: "Chu... Chu Tẫn?"
Giọng của Hứa Miên run rẩy thấy rõ.
Giọng của Hứa Miên run rẩy thấy rõ. Hoàn là run vì hổ.
Vừa , Hứa Miên vươn tay định chọc cánh tay Chu Tẫn, kết quả vì thấy gì, một bàn tay chạm thẳng lên mặt Chu Tẫn, lòng bàn tay còn đôi môi mềm mại khô khốc của đối phương chạm nhẹ .
Cứu mạng, là cứ g.i.ế.c luôn cho .
Hứa Miên hận thể ngay cái loa trong đầu để phát Chú Đại Bi Tĩnh Tâm Chú, tiếc là , chỉ thể tự thầm niệm, đồng thời run rẩy thu tay về.
Tay còn kịp rời khỏi mặt Chu Tẫn, Chu Tẫn nắm lấy cổ tay , trầm giọng hỏi: "Lạnh ?"
Hứa Miên câu hỏi làm cho ngơ ngác, vô thức trả lời: "Không lạnh."
Chu Tẫn "ồ" một tiếng, kéo tay Hứa Miên vòng qua ôm lấy eo . Anh mặc áo, gần như là da thịt kề sát với Hứa Miên, nhiệt độ truyền qua lớp da khiến Chu Tẫn cảm thấy thỏa mãn.
Chu Tẫn bao giờ thấy thỏa mãn đến thế. Từ nhỏ đến lớn, luôn nỗ lực chỉ để sống sót, từng khao khát thứ gì, nhưng giờ đây khao khát Hứa Miên. Chỉ cần dán sát Hứa Miên khiến thấy đủ đầy.
thế vẫn đủ. Anh nhiều hơn nữa. Anh hòa làm một với Hứa Miên, biến bản thành một phần cơ thể của . Đôi mắt đen thẳm của Chu Tẫn chằm chằm Hứa Miên trong bóng tối, như nuốt chửng lấy .
Hứa Miên thấy Chu Tẫn đang , còn chẳng dám đối diện với gương mặt . Hiện giờ đang tạp niệm, tuy trong bóng tối chẳng thấy gì nhưng bản thấy chột .
Cậu vốn dĩ lạnh, nhưng giờ thì thực sự lạnh nữa, vận động một hồi đến vã mồ hôi. Cơ thể Chu Tẫn dù yếu nhưng nóng, đang ôm trong lòng nên cũng nóng theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-80.html.]
Hứa Miên rốt cuộc Chu Tẫn làm gì, đó liền thấy bên tai : "Tôi lạnh."
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên chạm chạm vùng thắt lưng ấm áp của Chu Tẫn.
Anh gọi thế là lạnh đấy ?
“Vậy là cái gì, là máy làm lạnh ?”
Hứa Miên chớp chớp mắt.
“Tôi áo mặc, lạnh.” Chu Tẫn nâng hai chân lên, xốc Hứa Miên lên , để Hứa Miên trượt lòng , áp sát .
Cứ như thể coi Hứa Miên là một chiếc lò sưởi .
Quần áo của Chu Tẫn dùng làm băng gạc quấn chân, Hứa Miên vốn tin Chu Tẫn thấy lạnh, nhưng giờ thuyết phục. Gió trong núi lớn như thế, mặc quần áo còn thấy lạnh, huống chi là Chu Tẫn đang cởi trần. Chu Tẫn bày trận thế lớn như , làm suýt chút nữa tưởng rằng sẽ xảy chuyện gì đó ở nơi , hóa chỉ là để lấy làm công cụ sưởi ấm.
Hứa Miên vốn định xuống, nhưng giờ nữa. Cậu cảm thấy bản những suy nghĩ , trong khi Chu Tẫn thì , chỉ sưởi ấm mà thôi. Muốn sưởi ấm cũng gì sai, Chu Tẫn vốn dĩ nên ở đây, tất cả là vì nên mới thành thế , giúp sưởi ấm thì . Chỉ cần Chu Tẫn phát hiện những suy nghĩ của là .
Chu Tẫn bế chắc chắn, cơ bắp đùi tuy cứng nhưng vẫn thoải mái hơn là mặt đất. Hứa Miên cuối cùng cũng yên lòng mà im lặng, trong lòng Chu Tẫn, thử chạm thắt lưng của , dùng lòng bàn tay để sưởi ấm cho . Khi tâm trí tĩnh , tay trở nên lạnh hơn cả Chu Tẫn, là ai đang sưởi ấm cho ai nữa.
Chu Tẫn vốn thích khác chạm , nhưng lúc phản ứng gì, chắc hẳn là đang cần ấm. Hứa Miên cảm thấy đủ ấm, bắt đầu nhích tới gần hơn, rúc sâu lòng Chu Tẫn. Vì đang đùi nên việc thuận tiện, vươn tay ôm chặt lấy .
Chu Tẫn vẫn phản ứng, Hứa Miên lén thì thấy trong bóng tối, nhắm mắt, dường như bắt đầu ngủ. Hứa Miên cũng buồn ngủ, từ lúc ngã xuống đến giờ lâu, còn thương, đói mệt. Thấy Chu Tẫn động đậy, Hứa Miên nhẹ nhàng cọ đầu vai vài cái, nhắm mắt ngủ .
Hơi thở của Hứa Miên dần trở nên đều đặn. Trong bóng tối, Chu Tẫn mở mắt
Hứa Miên ôm lấy cổ , đầu tựa vai , giống như tin tưởng , giống như thích .
Chu Tẫn rõ, nhưng giống như cái gì cũng đều thấy hết. Anh cúi đầu, hít thở nặng nề bên cạnh cổ Hứa Miên, đôi cánh tay kìm nén mà siết chặt .
Anh c.ắ.n da thịt Hứa Miên, nhưng càng để Hứa Miên c.ắ.n da thịt hơn, để Hứa Miên để dấu vết cơ thể .
Cổ của Hứa Miên mảnh khảnh và yếu ớt đến thế, ngỡ như chỉ cần tóm lấy là sẽ gãy ngay.
Trước đây Chu Tẫn từng bóp nghẹt vặn gãy nó, nhưng bây giờ, Hứa Miên bóp lấy cổ .
Cho dù vặn gãy cũng chẳng cả.
…