Kỳ quân sự kết thúc, Hứa Miên ngày nào cũng chạy đến trường.
Đại Tây vốn dĩ định ở căn hộ để chăm sóc cho . Thế nhưng ở hai ngày, đến giờ ngủ là bà chẳng thấy bóng dáng Hứa Miên . Bà đành về nhà và bảo tài xế mang cơm nước qua cho .
Mỗi buổi trưa Hứa Miên đều mang cơm cho Chu Tẫn. Cậu vốn để Mã Lâm và Đinh Phi ăn cùng nên bảo Đại Tây nấu dôi nhiều.
Chu Tẫn vốn chịu bao cực khổ của đợt quân sự, dù làm nhiều đến thì vẫn thể ăn sạch bách chỗ đồ ăn thừa.
Qua mấy ngày liền, Mã Lâm và Đinh Phi vẫn một nếm thử tay nghề của Đại Tây.
Kỳ quân sự sắp đến hồi kết, hội sinh viên và các câu lạc bộ của các học viện bắt đầu tuyển thành viên mới.
Đời Hứa Miên căn bản còn kịp tham gia mấy đợt tuyển thành viên . Cậu khi bận rộn làm thêm kiếm tiền sinh hoạt phí nên thời gian tham gia bất kỳ hoạt động nào.
Bây giờ thì khác , Hứa Miên một cuộc sống đại học bình thường, và cũng để Chu Tẫn trải nghiệm cuộc sống sinh viên đúng nghĩa.
Vừa mới kết thúc đợt tập luyện một là Hứa Miên lôi kéo Chu Tẫn xem tuyển thành viên của các câu lạc bộ.
Cậu còn cầm về cho Chu Tẫn cả một đống tài liệu giới thiệu về hội sinh viên. Bản Hứa Miên thì định hội sinh viên. Cậu còn đang ý định chuyển chuyên ngành nên thấy cần thiết đó làm gì.
Chu Tẫn thì khác. Chu Tẫn thể hội sinh viên để trải nghiệm. Anh cực kỳ thích hợp để làm cán bộ hội sinh viên. Nhất là kiểu cán bộ chuyên kiểm tra điện thoại giờ tự học buổi tối . Anh mà cứ lù lù đó một thì đố đứa ai dám ở ngay mắt mà lén lút giấu điện thoại đấy.
Chỉ riêng việc tưởng tượng cảnh tượng đó thôi cũng thấy vô cùng buồn .
Hứa Miên kìm mà bật khúc khích, đến mức đôi mắt đào hoa cong tít . Chu Tẫn cầm một đống tài liệu hội sinh viên nhưng căn bản chẳng thèm lấy một chữ. Anh đang dán mắt chằm chằm tờ poster tuyển thành viên của câu lạc bộ tay Hứa Miên.
Trên tấm poster in hình mấy nam sinh đại học đang cởi trần khoe trọn một hình vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp. Phía bên còn đề mấy chữ lớn: "Câu lạc bộ Quyền ".
Ánh mắt của Chu Tẫn bỗng chốc tối sầm .
Dạo gần đây Hứa Miên ngoan ngoãn quá mức, làm cho nhất thời quên béng mất thói cả thèm chóng chán, núi trông núi nọ của .
Anh để Hứa Miên ngắm bất kỳ đàn ông nào khác cả.
"Dạo Miên Miên thích kiểu đàn ông như thế ?"
Mỗi khi Chu Tẫn mở miệng gọi hai tiếng "Miên Miên", Hứa Miên đều tự động cảm thấy chắc chắn là chẳng gì cả. Cậu cứ cảm giác hệt như là đang buông lời mỉa mai, kháy đểu .
Hứa Miên thể nào nổi nữa, trưng bộ mặt ngơ ngác mờ mịt hỏi : " gì cơ?"
Dạo gần đây rõ ràng là vô cùng an phận thủ thường và chẳng thèm gây bất kỳ chuyện rắc rối gì cả mà.
Cậu hề tụ tập chơi bời với đám đàn em, cũng hề chạm mặt Lâm Giác Phương Hoành lấy một nào cả.
Sau hôm Chu Tẫn tẩn cho một trận trò thì Lâm Giác xin nghỉ phép và miễn quân sự luôn, từ đó tới nay từng bén mảng trường học thêm một nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-66.html.]
Hứa Miên cũng chỉ mới phong thanh từ miệng của Đại Tây kể là Lâm Giác đang bẹp ở nhà để dưỡng thương. Ngoài miệng thì chỉ dám bao biện dối trá bảo với nhà là mới gặp một vụ t.a.i n.ạ.n xe nhỏ.
Một kẻ sĩ diện và cực kỳ coi trọng hình tượng bản như Lâm Giác thì đời nào dám hé răng thật với gia đình là đập cho bầm dập như thế.
Gia đình nhà họ Lâm bảo bọc và cưng chiều như bảo bối . Dù đến mức mù quáng nuông chiều như cách mà Đại Tây và Hứa Minh chiều chuộng , nhưng nếu để cho họ bảo bối nhà đ.á.n.h nông nỗi thì chắc chắn nhà họ Lâm sẽ bao giờ chịu yên bỏ qua như .
Hứa Miên căn bản chẳng thèm bận tâm đến việc tại đột ngột hôm đó Chu Tẫn tay đập Lâm Giác. Dù thì chắc chắn tuyệt đối bao giờ là của Chu Tẫn cả.
Chu Tẫn hiện tại vẫn hắc hóa để biến thành một đại phản diện tàn bạo, nên sẽ bao giờ chủ động ức h.i.ế.p kiếm chuyện với khác cả. Anh là một vô cùng ẩn nhẫn và sống cực kỳ lý trí. Trước đây nguyên chủ hành hạ sỉ nhục đến mức long trời lở đất như thế mà còn chẳng thèm bóp c.h.ế.t tươi nguyên chủ ngay lập tức cơ mà.
Bởi nên việc Chu Tẫn tay đập Lâm Giác, chắc chắn trăm phần trăm là do của Lâm Giác .
Đã còn chắc chắn là một cực kỳ tày đình và thể nào tha thứ nổi nữa chứ.
Dù thì cũng đổi một dạo thanh tịnh.
Chu Tẫn vẫn dán mắt tấm poster tay Hứa Miên. Hứa Miên chẳng hiểu bản rốt cuộc đắc tội gì với Chu Tẫn nữa, đành cúi đầu cùng chăm chằm tấm poster .
Hứa Miên: "..."
Mặt Hứa Miên bỗng chốc đỏ bừng bừng lên như gấc chín: "Không , cái là cầm đại thôi, chứ thích kiểu như thế ..."
Cứu mạng với, rốt cuộc là đứa nào hãm hại mà lén nhét poster in hình trai cởi trần khoe cơ bắp tay thế !
Hứa Miên căn bản nhớ nổi tấm poster từ mà nữa. Cậu chỉ nhớ như in vụ dàn trai bao ở hội sở hôm nọ khiến Chu Tẫn như phát điên ép sờ nắn cơ bắp của .
Cũng may là hiện tại ở đây đang đông , chắc là Chu Tẫn sẽ dám giở trò điên rồ .
Ngượng thì ngượng thật đấy, thế nhưng đôi mắt của Hứa Miên hệt như cài đặt sẵn thiết định vị , cứ tự động nhắm thẳng vị trí cơ n.g.ự.c của Chu Tẫn mà liếc.
Rồi cuống cuồng dời mắt chỗ khác.
"Thế thì thích kiểu nào?"
Giọng của Chu Tẫn trầm thấp hệt như ác ma đang rỉ tai thì thầm. Rõ ràng là thanh âm của chẳng hề chút thăng trầm gợn sóng nào cả, thế nhưng Hứa Miên vẫn cứ cảm giác như đang buông lời mỉa mai, kháy đểu .
Tên dạo gần đây làm thế .
À , chính xác là kể từ vụ dàn trai bao ở hội sở hôm đó, Chu Tẫn cách năng mỉa mai .
Có lẽ là bởi vì đây luôn cố gắng nhẫn nhịn kìm nén, còn bây giờ khi nhận tính khí của vốn dĩ hiền lành chẳng mấy khi nổi giận nên thèm nhịn nữa. Có thù hằn gì là bắt đầu lôi trả đũa từ từ hết.
Hứa Miên đúng thật là hiền lành và chẳng mấy khi cáu gắt với ai.
Đời làm gì tư cách để mà nổi nóng cơ chứ. Cứ hễ chút thời gian rảnh rỗi nào là cắm đầu cắm cổ làm thuê làm mướn bán mạng như trâu như ngựa cho . Gặp ai cũng tươi niềm nở và cúi đầu khom lưng khúm núm. Suốt từ sáng sớm cho tới tận đêm khuya lúc nào cũng trưng bộ mặt giả tạo, dù thấy thì vẫn cứ mỉm . Có những ngày còn chẳng thèm ngẩng đầu lên thẳng lưng nổi lấy một nào cả.