Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 65

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:27:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả mặt và tai của Hứa Miên đều đang nóng bừng lên, thể đưa chút phản ứng nào cả, ngây hệt như một hòn đá, đờ đẫn và cứng đờ.

Người ngoài khi còn tưởng là trai thẳng đích thực chứ.

Hứa Miên sắp nung chín đến nơi thì Chu Tẫn đột nhiên buông tay .

Mí mắt Hứa Miên khẽ động đậy, vặn liếc thấy khóe môi Chu Tẫn đang nhếch lên.

Rõ ràng là đang cố tình trêu chọc .

"Chu Tẫn, bệnh ." Lần thì Hứa Miên thực sự tức giận . Cậu còn cứ ngỡ Chu Tẫn chuẩn cho sờ cơ ngực, cơ bụng với cơ tay nữa cơ chứ, thậm chí làm xong công tác tư tưởng cho bản luôn , một lạ hai quen mà.

Kết quả là Chu Tẫn chỉ đang cố ý trêu đùa thôi.

Chu Tẫn mắng nhưng tâm trạng ngược , thậm chí còn ăn nhiều thức ăn do Đại Tây làm.

Hứa Miên mắng thôi vẫn thấy đủ, nhân lúc đang ăn cơm còn thò chân giẫm nữa.

Chu Tẫn cũng hờ hững chẳng thèm phản ứng gì, cứ như thể chỉ mèo cào cho mấy cái thôi , đến một giọt m.á.u cũng chẳng thèm rỉ .

Hứa Miên trút giận đủ mới bắt đầu ăn cơm. Cậu và Chu Tẫn cũng thể nào ăn hết ngần thứ đồ ăn, vặn lúc đó Mã Lâm và Đinh Phi từ nhà ăn trở về, Hứa Miên liền gọi bọn họ cùng ăn chung cho vui.

Mã Lâm vốn thèm khách sáo với Hứa Miên, định chuẩn xuống thì Chu Tẫn lườm cho một cái.

Mã Lâm: "..."

Gì đây trời, đến cái mà cũng ăn ké . Chẳng lẽ đống đồ ăn là do đích Hứa Miên xuống bếp nấu ?

Tình cảm em của hai thật đấy ha.

Mã Lâm cuống quít xua tay: "Thôi thôi thôi, với Đinh Phi đều ăn no căng bụng mới về đây . Hai cứ ăn , ăn nhé, bọn thư viện một lát đây."

Mã Lâm kéo tuột Đinh Phi lập tức trốn chạy khỏi nơi thị phi đầy rẫy , sợ chậm trễ một chút thôi là sẽ g.i.ế.c diệt khẩu mất.

Hứa Miên xoa xoa cái bụng sắp vỡ tung vì no của thở dài: "Bọn họ lộc ăn , mang đồ ăn qua cho họ ."

Chu Tẫn: "Ừm."

Buổi chiều Chu Tẫn vẫn tiếp tục tham gia huấn luyện quân sự. Hứa Miên mang qua cho một đống đồ dùng, hai ngày cũng sai mang kem chống nắng tới cho Chu Tẫn , thế nhưng cũng chẳng là Chu Tẫn chịu dùng nữa.

Lần mang qua cho Chu Tẫn một lọ mới tinh, đây là nhãn hiệu do Đại Tây đặc biệt khuyên dùng, hôm nay chính Hứa Miên cũng đang dùng loại .

Cậu bôi lên tay cho Chu Tẫn, Chu Tẫn cúi đầu xuống, còn bôi cả lên cổ cho nữa.

Hứa Miên vốn dĩ cứ tưởng rằng Chu Tẫn thích dùng, chẳng ngửi thấy chút mùi kem chống nắng nào cả, kết quả là ngờ thích dùng đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-65.html.]

Hứa Miên vô cùng nghiêm túc bôi cổ cho , bôi cổ xong thì bôi luôn cả mặt cho nữa.

Chu Tẫn mấy ngày nay phơi nắng đến mức đen nhẻm . Vốn dĩ trắng trẻo gì, bây giờ càng đen hơn. Hứa Miên tự thấy với khi cạnh chẳng khác nào một đám mây trắng với một hòn than đen cả.

Dù cho Chu Tẫn thực chất vẫn đến mức đen như than.

Cậu Chu Tẫn biến thành một tên đen xì xì , như thế trông xí lắm.

Làn da màu lúa mì nguyên bản của Chu Tẫn vốn dĩ cực kỳ hợp với , trông khỏe khoắn và tràn đầy sức sống, cho dù Chu Tẫn lúc nào trông cũng hệt như một bóng ma nam .

Bàn tay của Hứa Miên cứ thế sờ tới sờ lui xoa xoa vuốt vuốt mặt Chu Tẫn. Biểu cảm gương mặt Chu Tẫn chẳng hề biến đổi một chút nào cả, duy chỉ nhịp hô hấp là dường như dồn dập và nặng nề hơn đôi chút.

Mã Lâm và Đinh Phi từ thư viện trở về đang đực ở ngay cửa phòng ký túc xá, cũng cũng chẳng xong.

Không chứ, bọn họ cố ý lánh mặt nguyên cả một buổi trưa , hai em vẫn chịu kết thúc nữa hả trời.

Mã Lâm trố mắt một lát, cũng sang đưa tay sờ sờ mặt Đinh Phi thử xem , kết quả là liền Đinh Phi thụi cho một cùi chỏ bắp tay.

Bôi kem chống nắng cho Chu Tẫn xong xuôi, Hứa Miên ráng nhét thêm mấy chai t.h.u.ố.c uống giải cảm say nắng, nhét quạt điện nhỏ mini, nhét cả đống đồ ăn vặt và thịt bò khô đầy túi áo của Chu Tẫn nữa.

Hứa Miên tham gia quân sự, đây cũng cơ hội tự tay nhét nhiều nhu yếu phẩm túi áo cho ai như thế cả, nên căn bản chẳng hề quy định quân sự là tuyệt đối phép nhét quá nhiều đồ ăn thức uống lỉnh kỉnh trong túi áo.

Thế nhưng Chu Tẫn cũng mặc kệ và chịu mở miệng nhắc nhở . Chu Tẫn gì, Mã Lâm và Đinh Phi càng gan để lên tiếng nhắc nhở.

Chu Tẫn nhét căng phồng cả một đống đồ đạc trong túi áo như thế nhưng lúc sân tập huấn luyện trông vẫn cứ bình thản như chuyện gì xảy .

Huấn luyện viên của lớp bọn họ cũng đầu tiên thấy trong túi áo của nhét căng đét một đống đồ lỉnh kỉnh như thế, liền kìm tò mò ghé mắt bên trong một cái.

Chu Tẫn khẽ nghiêng né tránh một chút, cho huấn luyện viên .

Ngày thường Chu Tẫn vốn dĩ chẳng mấy khi chịu chuyện, lúc nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh lùng hằm hằm nhưng bù học cái gì cũng đều nhanh. Huấn luyện viên cực kỳ yêu thích và cảm thấy tố chất để lính. Thấy dáng vẻ của , huấn luyện viên liền cố tình cất tiếng trêu chọc: "Gì thế đồng chí Chu Tẫn, là đồ do bạn gái nhỏ tặng cho đấy phỏng?"

bộ dạng của Chu Tẫn thì đố ai mà nghĩ là bạn gái cho .

Ngày thường thiếu chủ động tiến gần bắt chuyện đong đưa với Chu Tẫn, thế nhưng gương mặt cau hằm hằm của trông còn đen hơn cả cái mặt của tiểu đoàn trưởng bọn họ nữa, lúc nào cũng trưng cái bộ mặt hệt như đang nợ tiền của .

Ai mà thèm yêu đương với thì chắc chắn là sở hữu một thần kinh thép vô cùng vững vàng và mạnh mẽ lắm mới chịu nổi.

Mí mắt của Chu Tẫn khẽ khẽ động đậy, cánh tay buông thõng tự nhiên xuống , vặn rơi ngay đúng vị trí bên cạnh túi áo để che canh cái túi .

"Không bạn gái." Chu Tẫn lạnh lùng cất giọng đáp .

Huấn luyện viên chậc lưỡi một cái: "Chậc, bạn gái mà che canh bao bọc kỹ càng đến thế cơ đấy. Tôi thèm ăn trộm đồ của , chỉ một tí thôi cũng ."

"Là bạn trai." Chu Tẫn mắt thẳng tắp về phía , tay vẫn khư khư che canh lấy cái túi áo, hệt như đang vô cùng lo sợ sẽ ai đó chạm thấy đống đồ bên trong .

Loading...