Chị tự cảm thấy bản hỏi câu chút đường đột và mạo quá.
Câu hỏi nếu mà đem hỏi Mã Lâm và Đinh Phi thì chắc chắn hai bọn họ sẽ thể nào trả lời .
Thế nhưng hôm nay chị gặp may, hỏi chính là Hứa Miên.
Hứa Miên tuyệt đối thể để cho khác mối quan hệ giữa và Chu Tẫn. Bản và Chu Tẫn vốn dĩ cũng chẳng là cái loại quan hệ mờ ám đó thật, coi là thật và Chu Tẫn cũng bao giờ coi là thật cả.
Giữa và Chu Tẫn thực chất vô cùng trong sáng và thuần khiết.
Ở phương diện thì Hứa Miên chính là tiếng nhất .
Hứa Miên trả lời một cách vô cùng dứt khoát và sảng khoái: "Dạ ạ."
Chu Tẫn nên giữ một thể trong sạch, thuần khiết để yêu đương thì mới đúng.
Cậu thề bóng đèn là sẽ mang theo cái bí mật bản từng "bao nuôi" Chu Tẫn xuống mồ luôn.
Hứa Miên dứt lời khẳng định là " ", thì lớp của Chu Tẫn cũng vặn giải tán.
Huấn luyện viên của bọn họ đang chuyện gì đó với Chu Tẫn, trong khi đó ít trong lớp đang đảo mắt phía ngoài hàng rào sắt, hướng thẳng ánh mắt về phía bọn Hứa Miên. Mã Lâm và Đinh Phi là hai hăng hái nhất, còn nhảy cẫng lên hớn hở vẫy vẫy tay chào Hứa Miên nữa chứ.
Bị nhiều dồn dập dán mắt chằm chằm như thế, chị khóa dù phấn khích đến mấy chăng nữa thì lúc cũng chẳng thể nào phấn khích nổi nữa .
Mấy thuộc tuýp nửa hướng nội như các chị là như đấy, bạn bè bên cạnh thì mới gom đủ dũng khí. Giờ bao nhiêu dồn mắt như thế , đừng là dũng khí, chị còn nên giấu mặt đây.
Bao nhiêu đều đang Hứa Miên, đều thấy Hứa Miên , thế mà chỉ mỗi Chu Tẫn là thấy.
Chu Tẫn chuyện với huấn luyện viên xong thì cứ thế tự lấy nước của .
Thường ngày vẫn cứ như , giờ nghỉ ngơi cũng chẳng thèm chuyện với ai. Đến cả Mã Lâm và Đinh Phi một ngày cũng chẳng với nổi lấy một câu, cùng sống một mái nhà mà chẳng khác nào đang ở chung với một câm cả.
Hứa Miên ngậm lấy ống hút, cũng chôn chân tại chỗ thèm nhúc nhích.
Cậu rõ ràng hẹn với Chu Tẫn là hôm nay sẽ qua đây thăm , thế mà Chu Tẫn vẫn thèm tìm , còn thấy nữa chứ.
Chu Tẫn mù .
Hứa Miên cũng mấy năm qua vợ chồng Đại Tây chịu đựng kiểu gì nữa. Nguyên chủ coi họ như cây ATM rút tiền, thời gian còn thì coi như khí.
Giờ đây chỉ mới một lát Chu Tẫn thấy thôi mà tự tay xử lý đứa con "bất hiếu" .
Hứa Miên hút hết sạch đống trân châu, đúng lúc đang cúi đầu định cắm ống hút cốc sữa thứ hai thì đột nhiên cảm thấy một bóng sừng sững tiến ngay mặt .
Cái nãy còn đang ở tít sân tập là Chu Tẫn, lúc đây lù lù ngay mặt .
Hứa Miên ngửa đầu lên, cố ý sa sầm mặt mày thèm hé răng lấy một lời, còn cố tình lùi về phía một bước nhỏ nữa chứ.
Cậu mới định cúi đầu xuống để ngậm lấy ống hút thì một bàn tay của Chu Tẫn chộp lấy cốc sữa thứ hai của . Anh khom lưng ghé sát hỏi: "Cái là mang cho đấy ?"
Hứa Miên: "?"
Anh là bản đang hỏi cái gì hả đại phản diện ơi!
Cái là của mà!
Mãi mới thoát khỏi cái chế độ kiểm soát ăn uống khắt khe hệt như ác ma của Đại Tây, Hứa Miên hận thể một uống liền tù tì mười cốc cho bõ ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-62.html.]
Đây mới chỉ là cốc thứ hai thôi đấy nhé.
Hứa Miên bướng bỉnh trợn mắt lườm đối phương.
Trong đáy mắt Chu Tẫn chợt xẹt qua một tia trêu đùa: "Cảm ơn nhé."
Anh giật phắt cốc sữa đá từ trong tay Hứa Miên, chẳng thèm năng gì thêm mà trực tiếp tu một uống sạch luôn hơn nửa cốc.
Bàn tay của Hứa Miên trong tích tắc trống trơn còn gì cả.
Cái tên mà ngang ngược vô lý đến thế cơ chứ, là mang đến cho hồi nào cơ chứ!
Hứa Miên uất ức thầm mắng c.h.ử.i ở trong lòng.
"Không chi." Ba chữ nghiến răng nghiến lợi rặn qua kẽ răng.
mà thôi bỏ .
Chu Tẫn dẫu cũng chịu cảm ơn với , cất công tới đây thăm , dù thì cũng thể tay tới cho .
Mấy cái nhóm chị khóa kéo bầy kéo lũ tới đây vì Chu Tẫn nãy giờ ai nấy đều mang theo nước cả.
Cậu cũng thể mua thêm cốc khác cơ chứ.
Hứa Miên im bặt gì, nhưng một đôi mắt thì hận thể dính chặt cái cốc sữa đang sắp sửa Chu Tẫn tiêu diệt đến tận giọt cuối cùng .
Mí mắt của Chu Tẫn khẽ khẽ động đậy, ánh mắt quét qua một lượt mấy bạn nữ đang bên cạnh Hứa Miên.
Mấy chị vốn dĩ đều chuẩn dắt díu rời , tân sinh viên quân sự giải tán một cái là lát nữa căn tin chẳng khác nào cuộc chiến giành giật tàn khốc.
Thế nhưng đột ngột thấy Chu Tẫn sải bước nhanh như bay thẳng về phía bọn họ, làm cho gót chân của mấy chị hệt như đóng đinh chặt cứng tại chỗ tài nào nhúc nhích nổi.
Người mà Chu Tẫn đang dán mắt chằm chằm chính là chị khóa mới bắt chuyện tán gẫu với Hứa Miên khi nãy.
Ngay từ khoảnh khắc Hứa Miên mới xuất hiện ở đây là lập tức phát hiện .
Hứa Miên từng hẹn với là sẽ tới trường gặp mặt, thế nhưng chẳng thèm báo là sẽ trực tiếp mò tới tận sân tập quân sự .
Cậu quá đỗi chói sáng và thu hút ánh , hễ cứ xuất hiện ở là ai nấy cũng đều sẽ bất giác ngoái đầu ngắm .
Trong đầu Chu Tẫn đôi lúc sẽ đột ngột nảy ý nghĩ điên cuồng giấu nhẹm , để bất kỳ ai khác ngắm Hứa Miên.
Không khác , và cũng tuyệt đối cho phép bất kỳ ai phép .
Cái cảm giác cũng hệt như việc cho phép đám trai bao lượn lờ đong đưa mặt Hứa Miên hôm nọ .
Hứa Miên đội chiếc mũ chống nắng và kẹp thêm chiếc quạt điện nhỏ mini, thế nhưng gương mặt nhỏ ngắn vẫn cứ phơi nắng đến mức đỏ bừng lên như gấc chín.
Ánh mắt của Chu Tẫn dừng chị khóa mấy giây, rõ ràng là hề mở miệng buông một câu nào cả, thế nhưng chị khóa sợ khiếp vía đến mức bất giác lùi về một bước nhỏ.
Cô bạn cùng vốn dĩ nãy giờ vẫn luôn miệng xúi giục chị bạo gan lên tiến tới xin cách thức liên lạc của Chu Tẫn, dẫu thì nãy Hứa Miên cũng bảo là Chu Tẫn vẫn còn đang độc , nên ai nấy đều quyền theo đuổi cả thôi.
Thế nhưng giờ thì chị khóa dám nữa .
Trước đó từng mang nước đến tặng cho Chu Tẫn, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm bố thí cho đối phương lấy một cái mà cứ thế lầm lũi bỏ thẳng, chẳng thèm nể nang giữ chút thể diện nào cho cả.
Đừng đến chuyện xin phương thức liên lạc của .