Trong lòng căn bản chẳng chút lưu luyến quyến luyến gì cả, hớt hải chạy qua đây chẳng qua là vì sợ Lâm Giác sẽ giở trò độc thủ với Chu Tẫn.
Giờ đây thấy Chu Tẫn vẫn là một nguyên vẹn sứt mẻ gì thì mới thể yên tâm .
Cậu cũng chẳng hề trông mong hy vọng Chu Tẫn sẽ chủ động mở miệng gì với .
Chu Tẫn đây vốn dĩ chẳng mấy chào đón , hôm nay càng kiệm lời hơn nữa, đến cả việc buông lời mỉa mai mà cũng lười chẳng buồn làm.
Cũng thể là do quá nhiều ngày thèm mặt nên Chu Tẫn càng lười thèm đếm xỉa đến hơn nữa.
Mối quan hệ giữa với mà thể mỏng manh và dễ vỡ đến nhường cơ chứ, chỉ mới gặp vài ngày thôi mà lập tức ngoắt trở về thời kỳ giải phóng .
Hứa Miên thầm tự đau buồn và u sầu, tự thấy bản dạo cứ hệt như Lâm Đại Ngọc , yếu ớt ẻo lả thích sầu t.h.ả.m vu vơ.
Hứa Đại Ngọc thậm chí còn chẳng thèm đợi nổi lấy một câu tạm biệt nữa.
Chu Tẫn căn bản chẳng thèm mở miệng gặng hỏi lấy một câu xem tại đột ngột chạy tới đây, và mấy ngày qua biến và làm những chuyện gì nữa.
Lúc Hứa Miên rời thì Chu Tẫn vẫn đang ở họng gió của điều hòa, chắc là đợt quân sự làm nóng bức bực bội lắm .
Hứa Miên chẳng chút lưu luyến chia ly nào từ mặt cả, chỉ thấy mỗi một khúc gỗ mặt đơ mà thôi.
Hứa Miên trèo lên ghế phụ lái của Đại Tây. Đại Tây còn mua sẵn cả sữa nóng cho nữa. Giữa cái thời tiết oi bức thế , nhưng vì mới đại bệnh hồi phục nên cũng chỉ thể uống đồ nóng mà thôi.
Hứa Miên hút một ngụm thật to, rũ đầu sầu não. Ngược , Đại Tây thì cứ chằm chằm ngoài cửa kính xe, về một hướng nào đó sang bên gò má đang phồng lên vì hút trân châu của Hứa Miên. Càng bà càng cảm thấy, thảo nào nhiều thích con trai đến thế.
Sao mà đáng yêu như cơ chứ.
Đại Tây mỉm : "Kia là Chu Tẫn con."
Bà đưa tay chỉ về phía gốc cây cách đó xa.
Bà từng phái điều tra , bất kỳ đối tượng nào của Hứa Miên bà đều nắm rõ thông tin.
Dĩ nhiên là bà nhận Chu Tẫn.
cũng hẳn là đối tượng nào của Hứa Miên bà cũng đều nhận mặt , vì mấy đây trông cứ na ná như cả.
Còn Chu Tẫn thì khác biệt , cao lớn, làn da trắng, vóc dáng thô ráp, bụi bặm vô cùng.
Chỉ cần sừng sững ở đó một cái là thể nhận ngay .
"Cậu đang ở trong ký túc xá mà ." Hứa Miên vẫn đang mải nhai trân châu trong cốc sữa. Đã bao nhiêu ngày nay ăn thứ gì hương vị đậm đà nên hiện tại đang cực kỳ trân trọng.
Dù trong thâm tâm rõ là Chu Tẫn đang ở trong ký túc xá, nhưng Hứa Miên vẫn ngoan ngoãn lời Đại Tây mà phóng tầm mắt về phía nơi bà chỉ.
Và , lập tức chạm đúng ánh mắt của Chu Tẫn.
Khoảng cách rõ ràng là xa đến như , thế mà cũng chẳng hiểu tại bản thể chuẩn xác tìm ánh mắt của Chu Tẫn.
Cậu cũng vì Chu Tẫn thể chuẩn xác thấu qua để bắt trúng ánh mắt của như .
Càng thể hiểu nổi tại Chu Tẫn đột nhiên xuất hiện ở chỗ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-60.html.]
Chẳng lẽ là lẳng lặng bám đuôi theo suốt một quãng đường dài từ nãy đến giờ ?
Chu Tẫn theo dõi , thế nhưng chẳng thèm trốn trốn tránh tránh một chút nào, cứ thế sừng sững quang minh chính đại.
Cái cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ rốt cuộc là đây nhỉ.
Cứ như thể từng thấy ở đó .
Chu Tẫn sừng sững ở đó hệt như một cái cây, bất di bất dịch, dường như sắp hòa làm một với cảnh vật xung quanh.
Hứa Miên mới thò nửa cái đầu ngoài định cất tiếng gọi , thì đột ngột ngoắt đầu bỏ mất.
Hứa Miên: "..."
Cái quái gì thế , theo dõi mà chẳng thèm hé răng với một câu.
Chẳng lẽ chứng nghiện theo dõi chứ.
Hứa Miên hút trân châu sùm sụp thầm mắng thầm ở trong lòng, đúng lúc chiếc điện thoại đặt đầu gối của đột ngột rung lên.
Là tin nhắn gửi đến từ Chu Tẫn.
Chu Tẫn hỏi: [Khi nào thì ?]
Hứa Miên lạch cạch gõ phím trả lời: [Đợi khỏe hẳn !] Cậu sang xác nhận với Đại Tây một chút về thời gian xuất viện, mới nhắn bổ sung thêm: [Hai ngày nữa!]
Chu Tẫn nắm chặt chiếc điện thoại sải bước cái nắng gắt đổ lửa. Bóng lưng của cao lớn vạm vỡ, nhưng hề cô độc chút nào, trông hệt như một nam sinh đại học bình thường sải bước dán mắt điện thoại.
Khóe môi cũng khẽ khẽ cong lên một nụ nhàn nhạt.
Hứa Miên hai ngày là đúng hai ngày , hề nuốt lời.
Thế nhưng hiện tại Hứa Miên căn bản chẳng cần thiết trường học làm gì. Tân sinh viên đang tham gia kỳ quân sự tập trung, Đại Tây lo lắng cho sức khỏe của nên dùng đặc quyền để xin miễn huấn luyện cho luôn. Thậm chí trong suốt thời gian quân sự , Hứa Miên còn chẳng cần lên lớp tự học buổi tối nữa.
Nói theo đúng nguyên văn lời của Đại Tây thì chính là: Ở nhà ngủ sướng hơn , việc gì đến lớp học chỉ để bấm điện thoại cơ chứ.
Đại Tây chiều chuộng con cái đến mức vô pháp vô thiên, ba nhà thì ép con cái học hành, còn bà thì cho con học.
Thế nhưng Đại Tây cho, Hứa Miên vẫn ở nhà học bài, hơn nữa còn đến trường để gặp Chu Tẫn.
Chu Tẫn vẫn đang trong kỳ huấn luyện quân sự, Hứa Miên liền thẳng tới sân tập luôn. Đại Tây sợ nóng nên chuẩn sẵn cho nào là mũ chống nắng, quạt điện nhỏ, thậm chí còn bắt mặc cả áo chống nắng nữa.
Sau một trận ốm nhớ đời bồi bổ thêm mấy ngày, Hứa Miên gầy nhưng cũng chẳng béo lên tẹo nào. Có điều sắc mặt của trông vô cùng hồng nhuận, đôi mắt đào hoa lấp lánh sáng ngời càng tôn lên gương mặt vốn dĩ vô cùng tinh xảo , khiến thể nào dời mắt nổi.
Trong lồng n.g.ự.c còn đang ôm khư khư hai cốc sữa đá, một cốc cắm sẵn ống hút để tự uống, còn cốc thì một cái là ngay là mua mang đến cho khác .
Cậu đột ngột xuất hiện như thế trông vô cùng lạc quẻ giữa một đám tân sinh viên đang khoác bộ quân phục.
Gần khu vực sân tập cũng mấy sinh viên khóa tới để xem tân sinh viên huấn luyện, ai nấy đều che ô và cầm theo đồ uống lạnh.
Thế nhưng Hứa Miên giữa họ trông vẫn khác biệt.
Hứa Miên dường như sở hữu cái loại bản lĩnh thể khiến khác nhận ngay lập tức giữa biển mênh m.ô.n.g chỉ bằng một cái liếc mắt .
Hứa Miên đến khá sớm, đến mức ngay cả lớp của Chu Tẫn vẫn còn kết thúc đợt tập luyện. Cả một đám đông khổng lồ đang hăng say luyện tập đều bước.