Rõ ràng vóc dáng bên lớp áo bệnh nhân vô cùng gầy gò mảnh khảnh, thế nhưng lúc trông chẳng khác nào một chiến binh vô cùng dũng mãnh, cái miệng nhỏ cứ thế mắng c.h.ử.i thèm ngừng lấy một nhịp.
Hận thể mắng cho Lâm Giác tự thấy hổ nhục nhã mà c.h.ế.t cho .
Mắng thôi vẫn đủ hả , còn bồi thêm hai cú giẫm thật mạnh lên bàn tay đang kêu oai oái vì đau của Lâm Giác, đó mới hầm hầm tức giận lôi Chu Tẫn bỏ .
Chu Tẫn gì, chỉ liếc Lâm Giác một cái sắc lẹm.
Ánh mắt của Chu Tẫn vốn dĩ luôn u ám và thâm trầm. Ngày thường vốn chẳng mấy khi thèm ai, thế nhưng một khi chằm chằm ai đó thì sẽ luôn khiến cho đối phương cảm giác rùng vì sự âm u đáng sợ .
Hiện tại Lâm Giác cũng đang trải nghiệm chính xác cái cảm giác đó.
Ánh mắt mà Chu Tẫn hệt như đang cảnh cáo, giống như đang diễu võ dương oai, cứ như thể đang cho .
Cho dù là ch.ó của Hứa Miên thì làm , làm ch.ó cũng còn sướng hơn cả .
Hứa Miên chẳng hề mà đang dắt ví thành chó. Cậu đang nóng đến mức chịu nổi, vốn dĩ mới bệnh nặng hồi phục nên cơ thể còn yếu ớt, giờ sắp phơi nắng đến mức thành "Hứa Miên khô" luôn . Cậu cứ thế kéo thẳng Chu Tẫn chạy một mạch về phía ký túc xá của .
Suốt dọc đường Chu Tẫn hề kháng cự chút nào, ngay cả khi về tới phòng ký túc xá cũng thế, mặc kệ cho Hứa Miên lật qua lật kiểm tra xem vết thương nào .
Chỉ là trong suốt cả quá trình , đều rủ mắt xuống, hệt như đang găm chặt ánh mắt một con mồi nào đó mà chằm chằm Hứa Miên, trong đôi mắt dường như đong đầy một làn sương mù dày đặc thể nào xua tan .
Mới mấy ngày gặp mà Hứa Miên gầy rộc hẳn , sắc môi thì trắng bệch, bộ đồ bệnh nhân khoác càng khiến trông mỏng manh đến mức như thể chỉ cần chạm nhẹ một cái là sẽ vỡ tan tành.
Một mỏng manh dễ vỡ như thế, mà ban nãy dám canh ở ngay mặt .
Những ngón tay của Chu Tẫn khẽ động đậy, bóp chặt lấy chiếc cổ gầy guộc nhỏ nhắn của Hứa Miên gặng hỏi xem rốt cuộc mấy ngày qua . Thế nhưng bàn tay mới nâng lên, ngay tại khoảnh khắc sắp sửa chạm cổ của Hứa Miên thì giọng khàn khàn, trầm thấp của đột ngột vang lên trong căn phòng ký túc xá trống trải: "Chỗ thương ."
"Đâu cơ?! Chỗ nào !" Đôi lông mày của Hứa Miên lập tức nhíu chặt , trông vẻ cực kỳ khẩn trương và lo lắng cho , vội vàng chộp lấy tay bắt đầu săm soi kiểm tra vô cùng kỹ lưỡng.
Cuối cùng, đập mắt là một tẹo vết m.á.u và một vệt đỏ ửng mu bàn tay của Chu Tẫn. Hứa Miên: "..."
Cậu chẳng cần kiểm chứng làm gì nữa, cái chắc chắn là do đ.ấ.m Lâm Giác mà để , mà vệt m.á.u nữa, trăm phần trăm là m.á.u của Lâm Giác luôn.
Trên mu bàn tay của Chu Tẫn căn bản chẳng lấy một vết thương hở nào cả.
Làm thế hả đại phản diện ơi, mấy ngày gặp mà bỗng trở nên yếu đuối, õng ẹo ? Một cái vết cỏn con như thế mà cũng tính là thương nặng cơ đấy phỏng.
Hứa Miên giả vờ giả vịt lấy ngón tay chọc chọc cái thương mu bàn tay của Chu Tẫn, lấy t.h.u.ố.c sát trùng bôi bôi quẹt quẹt cho . Cậu tự cảm thấy bản giống như đang dỗ dành một đứa con nít .
Hôm nay Chu Tẫn cũng vô cùng kỳ lạ, hợp tác một cách kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-59.html.]
Hứa Miên rốt cuộc tại xảy xung đột với Lâm Giác, nhưng bất kể là vì cái gì chăng nữa thì chắc canh đó đều là của Lâm Giác cả.
Sau vụ việc ầm ĩ ngày hôm nay, và Chu Tẫn coi như kết thù sâu đậm với cái tên tiểu nhân Lâm Giác .
Lâm Giác giống như Phương Hoành, đ.á.n.h bầm dập đến nông nỗi thì cho dù báo cảnh sát chăng nữa thì cũng tuyệt đối chịu yên bỏ qua như .
Sự lo lắng khiến đôi lông mày của Hứa Miên cau chặt hơn, càng để cho Chu Tẫn cuốn mớ rắc rối nên chỉ đành liên tục dặn dò: "Sau hễ cứ thấy Lâm Giác là bơ nhé, đừng thèm để ý đến làm gì cả."
"Tâm địa của độc ác lắm, chẳng thứ lành gì . Lần dám đ.â.m , hôm nay dám đ.á.n.h , ngày mai chẳng định giở cái trò gì lên cậunữa." Hứa Miên cứ thế lải nhải càu nhàu mãi thôi, mái tóc ngủ bù xù rối nùi cũng khẽ lắc lư theo từng nhịp điệu chuyện của .
Chu Tẫn: "Ừm."
"Cậu dám sủa là chó, thấy mới là con ch.ó ghẻ thì , , bảo là ch.ó thì đúng là sỉ nhục loài ch.ó quá mất."
Chu Tẫn: "Ừm."
Hôm nay Chu Tẫn ngoan ngoãn một cách lạ lùng, chẳng thèm hỏi han gì mà cũng chẳng buồn hé răng câu nào cả, thậm chí còn hề so đo tính toán với về cái vụ leo cây thất hứa như nữa.
Hứa Miên cảm thấy chút kỳ quặc, nhưng tự thấy hình như cũng chẳng gì là lạ cả.
Bộ dạng của thì kiểu gì mà chẳng là đang bệnh cơ chứ.
Hứa Miên xử lý xong vết thương cho Chu Tẫn, đúng lúc Đại Tây gửi tin nhắn đến hỏi khi nào mới chịu ngoài.
Đại Tây vẫn đang đợi ở ngay ngoài cổng trường, bà sợ cứ mải lo giải quyết xong chuyện của Chu Tẫn quên khuấy mất việc trở bệnh viện.
Vành tai Hứa Miên khẽ nóng ran lên, vô thức cảm thấy tình cảnh hiện tại cứ hệt như đang lén lút trốn hẹn hò phụ réo gọi về nhà .
Thế nhưng Chu Tẫn thể thèm hẹn hò với cho .
Hứa Miên ôm lấy điện thoại hưởng thụ luồng gió mát họng thổi của máy điều hòa vài giây: "Tôi về nhà đây."
Cậu ngửa đầu lên Chu Tẫn, mí mắt của vẫn còn đang sưng húp cả lên, đôi mắt đào hoa xinh tuyệt trần giờ đây mất vẻ rực rỡ thường ngày, trông cứ xám xịt và u ám.
Chu Tẫn cực kỳ ghét việc thấy một đôi mắt như của Hứa Miên.
Khóe môi mím chặt thành một đường thẳng tắp, đôi con ngươi đen láy thâm trầm, trông hệt như đang hờn dỗi vui.
Lại làm thế hả đại phản diện ơi, cứ chằm chằm như thế làm thấy sợ hãi lắm đấy nhé.
Hứa Miên tự vuốt vuốt xoa xoa cánh tay của , cố gồng chịu đựng áp lực mà cất tiếng dặn dò: "Lúc ở đây thì nhớ ăn uống đầy đủ và ngủ nghê cho đàng hoàng đấy nhé, xem cả quầng thâm mắt của cũng lộ hết cả kìa." Cậu làm mà những lúc vắng mặt thì Chu Tẫn chịu ngủ cơ chứ, chẳng qua là cũng chỉ đang cố tìm bừa chuyện để và đem nguyên văn mớ lời dặn dò của Đại Tây chụp bừa lên mà thôi. Chứ nếu thì cứ thế lầm lũi rời thì đúng là ngượng ngùng và kỳ quặc c.h.ế.t : "Thôi , đây."