Mã Lâm và Đinh Phi chằm chằm ở cách đó xa. Bọn họ cũng chẳng Lâm Giác và Chu Tẫn với những gì, chỉ thấy hai đột nhiên cùng rời .
Nhìn kiểu gì thì chuyện cũng thấy vô cùng kỳ quặc.
Mối quan hệ giữa Lâm Giác và Chu Tẫn căng thẳng như giương cung bạt kiếm, kiểu gì cũng giống loại thể tụm một chỗ với .
Mã Lâm lo lắng cho Chu Tẫn, nhưng và Đinh Phi chẳng làm , cả hai cái đều kiểu chịu lắng bọn họ.
Sau một hồi do dự đắn đo, Mã Lâm vẫn quyết định gửi tin nhắn cho Hứa Miên bốc mất tăm mất tích suốt mấy ngày nay.
"Tín nam nguyện dùng mười năm độc của Đinh Phi để đổi lấy việc em của Chu Tẫn là Hứa Miên thấy tin nhắn ." Mã Lâm gửi xong liền cầm điện thoại vái lạy mấy cái, đó lập tức kéo Đinh Phi tiếp tục theo dõi Chu Tẫn và Lâm Giác.
Đinh Phi: "..."
Chu Tẫn và Lâm Giác tới một khu rừng nhỏ .
Nơi camera giám sát, bình thường cũng thưa thớt qua , vốn dĩ là thánh địa hẹn hò của các cặp đôi.
Mã Lâm thực sự nghi ngờ Lâm Giác thầm yêu đơn phương Chu Tẫn , chứ nếu thì tại hẹn chạy tới cái chốn đồng m.ô.n.g quạnh như thế làm gì.
Cậu và Đinh Phi dám bám quá gần vì sợ phát hiện, chỉ đành lén lén lút lút theo từ đằng xa nên cũng rõ hai họ đang gì.
Chỉ thấy Chu Tẫn và Lâm Giác mới đặt chân tới khu rừng nhỏ vắng vẻ, nắm đ.ấ.m của Chu Tẫn trực tiếp nện thẳng một cú trời giáng mặt Lâm Giác.
Hứa Miên thấy tin nhắn khi mới Đại Tây cho phép xem điện thoại.
Cậu sốt li bì suốt ba ngày ba đêm, đầu óc mê cả , mãi mới khôi phục chút ý thức thì trong đầu chỉ nghĩ đến việc nghịch điện thoại.
Hứa Miên phát sốt mà hề bất kỳ triệu chứng báo nào. Đêm hôm đó ngủ ở căn nhà cũ của nhà họ Hứa, sáng hôm Đại Tây gọi xuống ăn sáng thì thấy chẳng chút phản ứng nào cả. Trong lúc tình thế cấp bách, Đại Tây xông thẳng phòng thì mới phát hiện hôn mê bất tỉnh vì sốt cao.
Đến cả bác sĩ cũng thể tìm nguyên nhân, Hứa Miên cảm cúm chẳng mắc bệnh tật gì, chỉ cơ thể đều bình thường, thế nhưng vẫn cứ phát sốt, còn là sốt cao dứt rơi hôn mê.
Cứ như thể sẽ ngủ mãi mà bao giờ tỉnh nữa .
Thế nhưng tự bản Hứa Miên rõ lý do tại .
Đêm hôm đó, mơ suốt cả một đêm. Trong giấc mơ cứ lặp lặp cảnh tượng đột t.ử ở đời .
Khi đột tử, hề cảm thấy đau đớn, thế nhưng trong giấc mơ cứ liên tục trải nghiệm cái nỗi đau đớn tột cùng khi cận kề cái c.h.ế.t. Đau đến mức khiến tưởng rằng bản c.h.ế.t thêm một nữa, tưởng rằng thực chất căn bản chẳng hề xuyên sách biến thành một khác gì cả, tất cả thứ qua chẳng qua chỉ là một giấc mộng đẽ của lúc lâm chung mà thôi.
Lúc tỉnh , mũi vẫn còn đang cắm ống thở oxy.
Hứa Miên ngỡ rằng thực sự c.h.ế.t và cũng xuyên sách, mà chỉ đang đưa bệnh viện để cấp cứu thôi, cho đến tận khi thấy Đại Tây.
Đại Tây bảo hôn mê suốt hai ngày trời, Hứa Minh sắp lật tung cả cái bệnh viện lên .
Trong đầu Hứa Miên lập tức bổ não cảnh tượng ba Hứa trưng cái bộ mặt hung dữ hăm dọa bác sĩ rằng nếu chữa khỏi thì sẽ bắt tất cả chôn theo, nghĩ tới đó kìm mà bật .
Cười đến mức ho sặc sụa cả nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-56.html.]
Cậu cũng là bản đang cảm thấy may mắn vì thực sự xuyên sách .
Ít nhất thì làm như thể cứu rỗi cuộc đời của hai con .
Đó là của nguyên chủ và của Chu Tẫn.
Đại Tây tìm nguyên nhân gây bệnh, nhưng tự bản Hứa Miên lý do tại , chắc chắn là do giấc mơ .
Cậu vốn dĩ cứ tưởng rằng bản mấy để tâm, bản cũng mong đợi kỳ quân sự , thế nhưng cơ thể của quá đỗi thành thật. Cứ hễ đến thời gian là nó bắt đầu tự động nhắc nhở .
Cậu thể hé răng với Đại Tây nguyên nhân là vì cái , nên đành bất lực đón nhận sự yêu thương chăm bẵm đến từ Đại Tây, đến mức hận thể cơm bưng nước rót phục vụ tận nơi.
Hứa Miên hầu hạ đến mức như , mãi mới làm cho Đại Tây từ bỏ cái ý định đó thì chẳng cách nào để chơi điện thoại.
Cậu hứa với Chu Tẫn là sẽ hẹn gặp ở trường, thế mà kết quả bây giờ đang bẹp dí giường bệnh, ngay cả việc xuống đất thôi cũng sự cho phép, thế còn thể gửi tin nhắn cho Chu Tẫn nữa chứ.
Không Chu Tẫn coi là một tên lừa đảo lớn .
Như chẳng công cốc hết cả .
Hứa Miên ngày nào cũng đòi Đại Tây cho nghịch điện thoại.
Đại Tây từ một lúc ban đầu đến cả việc ở chung một gian với cũng dám, mà giờ đây ngay cả một yêu cầu nhỏ nhoi chơi điện thoại của bà cũng ngó lơ, còn dùng lời của bác sĩ để ép nữa chứ.
Hứa Miên hận thể lóc om sòm một trận.
Tất nhiên là cũng chẳng nháo, khi tỉnh táo thì Đại Tây cũng đưa điện thoại cho .
Việc đầu tiên Hứa Miên làm khi cầm lấy điện thoại chính là tìm Chu Tẫn.
còn kịp tìm thì tin nhắn của Mã Lâm.
Mã Lâm báo rằng Chu Tẫn xảy xung đột với Lâm Giác.
Hứa Miên lập tức nghĩ ngay đến việc đêm hôm đó Lâm Giác lái xe tông c.h.ế.t Chu Tẫn, cái tên vẫn chịu từ bỏ ý định thế nhỉ.
Cậu còn chẳng kịp hỏi han Mã Lâm xem tình hình cụ thể , một mặt lồm cồm bò dậy khỏi giường bệnh để mặc quần áo, mặt khác điên cuồng nhắn tin và gọi điện cho Chu Tẫn.
Đại Tây rửa trái cây mang cho , thấy đang vội vã ngoài, còn kịp ngăn cản thì Hứa Miên ôm lấy cánh tay cô nài nỉ: "Mẹ ơi, bây giờ con chuyện cực kỳ gấp đến trường ngay lập tức."
Hứa Miên bao giờ cầu xin bà như cả.
Trước đây Hứa Miên cái gì thì trực tiếp lệnh thôi. Có đôi khi Đại Tây cảm thấy Hứa Miên còn là Hứa Miên nữa, nhưng đôi lúc cảm thấy vẫn cứ là Hứa Miên.
Dù cho Hứa Miên biến thành dáng vẻ gì chăng nữa thì bà vẫn cứ yêu thương , nhưng bà càng hy vọng con trai là một đứa trẻ bình thường, làm nũng với ba .
Hứa Miên làm nũng cầu xin cô như thế khiến bà căn bản cách nào từ chối , bà thậm chí còn đích lái xe đưa Hứa Miên .
Chiếc xe lao vun vút, Hứa Miên vẫn thể bình tĩnh , ở đường bắt đầu nhắn tin hỏi Mã Lâm xem Chu Tẫn đang ở .
Nghe thấy hai chữ "Chu Tẫn", Đại Tây khá là bất ngờ.