Hứa Miên với Chu Tẫn là hẹn gặp ở trường, nhưng thực chất cũng hai ngày đó.
Nhà trường gửi thông báo, yêu cầu tất cả tân sinh viên đều tham gia kỳ quân sự.
Đời Hứa Miên đột t.ử ngay trong ngày đầu tiên quân sự, còn từng trải nghiệm một kỳ quân sự thực sự là như thế nào cả.
Cậu tràn ngập mong đợi về kỳ quân sự . Đại Tây càng tràn trề mong đợi cả , bà chuẩn cho một đống đồ dùng quân sự vì sợ sẽ chịu khổ trong kỳ huấn luyện.
Đời Hứa Miên từng mua mấy thứ bao giờ, nhưng thấy khác mua , nào là kem chống nắng, nước hoa hồng, sữa dưỡng, kem phục hồi, quạt điện nhỏ và cả bình giữ nhiệt nữa.
Đại Tây nhét hết tất cả trong vali cho , bảo kéo về căn hộ ở gần trường học.
Hứa Miên là thích ăn mảnh. Mặc dù làn da của Chu Tẫn hề trắng, vốn sớm phơi nắng thành màu lúa mì khỏe khoắn, hoặc cũng thể là do màu da bẩm sinh thế , nhưng nếu mà còn đen hơn nữa thì sẽ mắt .
Cậu lén lút chia một nửa đống đồ đó cho Chu Tẫn, chuẩn mang đến ký túc xá của một đêm.
Chu Tẫn một gương mặt trai đến thế , nếu mà phơi đến cháy nắng hỏng da thì khiến thấy xót xa lắm.
Hứa Miên lên kế hoạch cho chuyện suốt hai ngày trời, còn chuẩn âm thầm lén lút đem qua tặng nữa.
Bởi vì nếu trực tiếp với Chu Tẫn, chắc chịu nhận.
Thế nhưng với Chu Tẫn về chuyện quân sự thì vẫn thể với về chuyện hợp đồng.
Viên luật sư mà Hứa Miên tìm làm việc quá chậm chạp, mãi đến tận bây giờ mới làm xong bản hợp đồng. Hứa Miên xem xét cực kỳ kỹ lưỡng, khi xác định bất kỳ điều khoản nào bất lợi cho Chu Tẫn mới lập tức gửi qua cho , đồng thời còn chuyển thêm cho một trăm nghìn tệ nữa.
Chu Tẫn phản hồi cực kỳ nhanh chóng: [?]
Hứa Miên: [Meme sói xám gõ cửa.jpg Cậu hợp đồng , đây là tiền lương của tháng đầu tiên đấy!]
Nói là phí b.a.o n.u.ô.i thì khó quá mà.
Với , tuy rằng ngoài miệng thì treo cái danh bao nuôi, nhưng hề làm bất kỳ hành động nào mà một kẻ b.a.o n.u.ô.i nên làm với Chu Tẫn cả.
Chu Tẫn đang ở trong ký túc xá của trường.
Chuyên ngành của họ bắt đầu học sớm, kỳ quân sự bắt đầu nhưng lên lớp tự học buổi tối .
Anh vốn dĩ xếp ca làm đêm, nhưng cuối cùng đành nhường ca đó cho khác.
Tiền lương tháng cũng nhận , tiền thể giữ trong tay chẳng bao nhiêu.
Người quản lý với rằng, thể ở tiếp tục làm việc nhưng đó là nể mặt của Hứa Miên, chứ chắc thể sắp xếp ca làm cho .
Chu Tẫn vốn dĩ định tìm việc làm thêm ở gần trường học.
Thế nhưng làm thêm nhiều chăng nữa thì cũng chẳng thể nào sánh bằng "tiền lương" mà Hứa Miên đưa cho.
Trong hợp đồng ghi rõ ràng, Hứa Miên b.a.o n.u.ô.i , mỗi tháng sẽ cho tiền cho đến ngày Hứa Miên cảm thấy chán ghét thì thôi.
Hợp đồng chẳng hề ghi rõ nên làm những gì.
Cứ như thể chỉ đang biểu đạt một ý tứ duy nhất: Hứa Miên vô duyên vô cớ cho tiền.
Chu Tẫn vốn nghĩ hôm đó Hứa Miên chỉ tùy tiện bừa mà thôi, thời điểm , những lời thốt từ miệng Hứa Miên bao giờ coi là thật cả.
Kiểu thuộc tầng lớp như Hứa Miên làm thể thật lòng cơ chứ, chẳng đến một ngày nào đó sẽ dễ dàng lòng đổi ngay thôi, mà chút tiền lẻ đối với Hứa Miên cũng chẳng đáng là bao.
Những lời Hứa Miên từng , bây giờ cũng nên coi là thật.
Khi Hứa Miên b.a.o n.u.ô.i , đó là đang yêu đương với , là bạn trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-53.html.]
Nói b.a.o n.u.ô.i , nhưng chẳng yêu cầu làm gì cả.
Nói là yêu đương với , thế nhưng đưa tiền cho .
Cái tính là gì đây, sự bố thí của kẻ giàu ?
Đến cả chuyện yêu đương mà cũng bất bình đẳng như thế .
Hay là đang nhắc nhở điều gì, cảm thấy hôm đó làm quá trớn .
Chu Tẫn bên cạnh bàn, gương mặt lạnh lùng cứng nhắc.
Mã Lâm và Đinh Phi đang chơi game, vốn dĩ bọn họ định rủ Chu Tẫn chơi cùng, nhưng khi thấy chiếc điện thoại cũ rích từ thời đại nào của thì thầm thấy may mắn vì ý định đó.
Hứa Miên rõ ràng giàu như , thế mà Chu Tẫn dùng một chiếc điện thoại nát đến thế.
Chẳng đây là một kiểu thú vui kỳ lạ gì giữa hai bọn họ , hai dám hỏi mà chỉ dám thầm đoán mò.
Một ván game kết thúc, Mã Lâm còn đang định c.h.ử.i bới đồng đội ngu ngốc thì ngẩng đầu lên thấy Chu Tẫn sa sầm mặt mày đờ đó. Trông cứ như sắp bóp nát cả chiếc điện thoại đến nơi, tỏa một luồng khí lạnh cực kỳ khó chọc , dọa cho Mã Lâm lập tức nuốt ngược lời định trong bụng, lén lút liếc mắt hiệu với Đinh Phi.
Chẳng cần đoán cũng , chắc chắn là liên quan đến Hứa Miên .
Chu Tẫn lúc nào cũng giữ khư khư đúng một cái biểu cảm như , đối với bọn họ cũng thế mà đối với giáo viên cũng thế.
Cũng chỉ ở mặt Hứa Miên là biểu cảm của mới phong phú hơn một chút.
Dù là tức giận tức giận.
Hai họ cãi , dù thì bọn họ cũng tuyệt đối chen .
Hứa Miên đợi lâu mà Chu Tẫn vẫn trả lời tin nhắn.
Cái tên rõ ràng là , nãy Hứa Miên còn thấy thanh trạng thái hiển thị "đang nhập..." cơ mà.
Nhập một lúc thì biến mất.
Hứa Miên kiểm tra bản hợp đồng thêm một nữa.
Rõ ràng là chẳng vấn đề gì cả, điều khoản đều rõ ràng là lợi cho Chu Tẫn.
Chu Tẫn thiếu tiền, còn thì thiếu tiền. Thứ đưa cho Chu Tẫn là để chuộc bớt tội của nguyên chủ, mà cũng là vì giúp đỡ Chu Tẫn.
Hứa Miên hiểu rõ cái cảm giác túng quẫn vì thiếu tiền, cảm giác như mạng sống chẳng còn thuộc về nữa, cả đời đều chịu khổ chịu sở chỉ để sinh tồn.
Dù cho cái "cả đời" đó của ngắn ngủi vô cùng.
Cậu Chu Tẫn chịu nhiều đau khổ như trong nguyên tác nữa. Cho dù bản Chu Tẫn là năng lực, tiền thì vẫn sẽ vươn lên thành đại phản diện, nhưng lỡ như tiền , cần trở thành đại phản diện nữa thì .
Không đối đầu với nhân vật chính, làm những chuyện phạm pháp trái lương tâm, thể sống thật và làm một bình thường thì chẳng là điều nhất .
Hứa Miên đợi đến sốt cả ruột, kìm mà gửi tiếp một chiếc sticker: [Meme sói xám gõ cửa.jpg]
Phía bên Chu Tẫn bắt đầu hiển thị trạng thái "đang nhập...".
Sợ nhập một lúc lặn mất tăm, Hứa Miên liên tục gửi điên cuồng mấy cái meme sói xám gõ cửa.
Khắp cả giao diện trò chuyện của hai là hình sói dữ, hệt như một cuộc quấy rối đầy kịch liệt.
Cuối cùng Chu Tẫn cũng chịu nổi sự quấy rầy nữa, bắt đầu trả lời tin nhắn: [Không cần làm gì mà cũng cho tiền , Hứa thiếu?]
Hứa Miên: [ , đúng ]
Trả lời xong mới sực thấy , như thế thì kỳ quá mất.