Chu Tấn quanh năm làm việc, lòng bàn tay thô ráp đều là vết chai, Hứa Miên da dẻ mịn màng, da mặt càng mịn hơn, mới mấy cái cọ đến mức da mặt ửng đỏ.
Đại thiếu gia như Hứa Miên, chỉ mặt đều thể nuôi nấng , gương mặt xinh một chút dấu vết nào từng chịu khổ, thiếu niên mười tám mười chín tuổi còn chính là độ tuổi nụ hoa chực nở, giòn tan mềm mại.
Tính khí Hứa Miên nhỏ, ở mặt khác thích xị mặt, ở mặt thích giả vờ thuận theo , tưởng rằng những tiếng thối nát thấu trời của Hứa thiếu ở bên ngoài.
Ngủ say nên chút phòng , gương mặt sờ còn mềm mại hơn cả khi bằng mắt.
Chu Tẫn sống đời mười chín năm, khi ba mất thì lớn lên trong những trận đòn roi, khi ba mất thì ngủ những tấm ván gỗ cứng nhất, từng bốc gạch cũng từng rửa bát.
Thế nhưng bao giờ chạm thứ gì mềm mại đến thế.
Rõ ràng là một kẻ thối nát, mục rỗng, mà vẻ ngoài xinh , rực rỡ và mềm mại vô cùng.
Khiến lột trần cái lớp vỏ giả tạo , hủy hoại nó.
Gương mặt của Hứa Miên chính cọ đến đỏ bừng. Lúc Chu Tẫn gọi thức dậy, Hứa Miên cảm thấy gò má đau, xoa xoa mặt sang chiếc gối của Chu Tẫn.
Gối là do bảo mua, tiêu tốn nhiều tiền như , thể kém chất lượng đến thế, ngủ đến mức đau cả mặt.
Cũng may hiện tại Chu Tẫn ngủ.
Cậu vô ý ngủ quên mất, vốn dĩ ngượng ngùng , nên cũng chẳng dám với Chu Tẫn kiểu "Sao bảo là cái gối tệ thế", là "Sao gọi dậy sớm hơn".
Mì trương hết cả .
Mì bò là Chu Tẫn mua ở phố ăn vặt bên ngoài, nước dùng và mì đóng gói riêng mà mì vẫn trương, nhưng trương ăn vẫn ngon.
Chu Tẫn còn mua thêm cả thịt bò nữa, dày Hứa Miên lớn đến thế, ăn một nửa là nuốt nổi nữa .
Lúc nãy đúng là đói thật, khi Chu Tẫn bảo mua đồ ăn cho , còn chẳng thèm suy nghĩ mà trả lời theo bản năng.
Bây giờ ăn no mới sực nhớ , chắc là Chu Tẫn sẽ bỏ độc trong mì nhỉ.
mà dám sai Chu Tẫn chạy vặt cho .
Mà Chu Tẫn mà cũng chịu chạy vặt cho thật.
Lấy làm mồi thế đúng là hy sinh lớn quá mà.
Hứa Miên cảm thấy bản thật dễ dỗ dành, nãy còn giận dỗi vì Chu Tẫn coi như xa lạ, giờ vì một bát mì mà tâm trạng lên hẳn.
Cậu ăn mỗi lúc một chậm rì, thật sự là nuốt trôi nữa . Cơ thể gốc dày quá nhỏ, chứ như Hứa Miên đây làm lụng nhiều, ăn liền hai bát lớn cũng chẳng béo lên nổi.
Còn bây giờ thì chịu, chỉ ăn hơn nửa bát mà thôi.
Hứa Miên lãng phí, đang cố gượng ép lùa nốt mấy sợi mì miệng thì đột nhiên một bàn tay giật phắt chiếc bát nhựa .
Không do dáng vẻ ăn uống chật vật của làm Chu Tẫn vui , lạnh lùng sa sầm mặt mày, giật luôn cả đôi đũa của trực tiếp lùa mì miệng. Anh chẳng thèm liếc lấy một cái, chỉ buông lời mỉa mai: "Ăn nổi thì đừng ăn nữa."
"Đó là đồ dùng qua mà..." Đầu óc Hứa Miên chẳng còn nghĩ gì khác, chỉ dồn hết chú ý việc Chu Tẫn đang dùng đôi đũa mà dùng.
Thế nhưng muộn mất , Chu Tẫn nuốt trôi mì xuống từ đời nào.
Cứ như là răng , ăn mà chẳng thèm nhai. Còn chút đỉnh mì trong bát, chỉ hai ba miếng là nuốt gọn bụng.
Nuốt xong , dường như Chu Tẫn mới thấy tiếng Hứa Miên . Anh ngẩng đầu lên, lạnh lùng hỏi: "Cái gì cơ?"
Ăn cũng ăn , Chu Tẫn chú ý nên Hứa Miên cũng chẳng thể nhắc nhở thêm, cũng thể toạc là " mới ăn nước bọt của đấy", Hứa Miên chỉ đành đỏ bừng cả tai gắp nốt chỗ thịt bò thừa cho : "...Tôi bảo là đừng chỉ ăn mỗi mì, ăn cả thịt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-52.html.]
Cứu mạng, thể ngượng ngùng đến mức cơ chứ.
Hứa Miên ôm lấy mặt, dám thẳng Chu Tẫn.
Chu Tẫn ăn mì thừa của , ăn cả thịt thừa của nữa.
Anh đúng là quá xa, quá bắt nạt khác .
mà lãng phí thì đáng hổ thật.
Ăn no uống say xong xuôi, Hứa Miên mang một gương mặt đỏ bừng Đại Tây gọi điện thoại réo về ăn hải sản.
Hứa Miên no đến mức căng cả bụng, nhưng thể từ chối Đại Tây. Đại Tây bảo cố ý tìm đầu bếp giỏi về làm, còn đặc biệt nấu theo đúng khẩu vị của nữa.
Hứa Miên hứa hẹn xong bắt đầu rầu rĩ, làm mới để Đại Tây nhận là no . Vừa cúp điện thoại ngẩng đầu lên thì phát hiện Chu Tẫn đang chằm chằm.
Hứa Miên đến mức thót cả tim, luôn cảm thấy ánh mắt của Chu Tẫn kỳ lạ.
Cứ như thấu tâm can , giống như đang thông qua để một thứ gì khác .
Cậu còn kịp gì thì Chu Tẫn cúi đầu xuống tiếp tục ăn thịt, tựa như cái lúc nãy chỉ là vô tình chứ chẳng ý đồ gì khác.
Lần Chu Tẫn ăn chậm, còn cái kiểu chẳng thèm nhai nữa.
Chắc là đại phản diện cũng sợ bản nghẹn c.h.ế.t bởi miếng thịt bò dai ngoách thôi.
Thời gian còn sớm, Hứa Miên vội vã về nhà nên trực tiếp bảo tài xế đến thẳng cửa hội sở đón . Trước khi , cũng quên tìm giúp Chu Tẫn đổi một chiếc gối đầu mới.
Chu Tẫn tuy rằng ở ký túc xá, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ đây làm thêm và ngủ . Mặt tuy dày thật đấy, nhưng mặt dày cũng đến mức đáng tội chịu khổ bởi cái gối đầu kém chất lượng . Hiện tại Hứa Miên là nhiều tiền nhất, tiêu chút tiền lẻ chẳng thấy xót chút nào.
Đặt đơn xong xuôi, Hứa Miên bám ở cửa vẫy vẫy tay với Chu Tẫn: "Chu Tẫn, hẹn gặp ở trường nhé! Cảm ơn bát mì bò của , ngon lắm luôn."
Ngoại trừ chỗ thịt bò dai ngoách .
Chu Tẫn chẳng buồn đưa bất kỳ phản ứng nào.
Cứ như thể tối nay từng xảy chuyện gì, tiểu thiếu gia nhà họ Hứa vẫn là tiểu thiếu gia nhà họ Hứa, còn Chu Tẫn vẫn cứ là Chu Tẫn.
Giữa hai họ vẫn ngăn cách bởi một cách vô cùng xa xôi.
Thế nhưng Chu Tẫn vốn dĩ chính là cái kiểu như , Hứa Miên cũng lười so đo tính toán với . Cậu đầu chạy biến, bóng lưng dần dần biến mất ở nơi cánh cửa chật hẹp của căn phòng chứa đồ.
Chu Tẫn rủ mắt xuống.
Người ngoài đều quan hệ giữa Hứa Miên và gia đình . Nhà họ Hứa yêu thương , nuông chiều , nhưng Hứa Miên bao giờ để tâm. Cậu đối xử với ba Hứa và Hứa bằng thái độ cực kỳ tồi tệ, chẳng giống như đối xử với ba ruột của chút nào.
Rõ ràng là đang hưởng thụ tất cả thứ mà ba Hứa và Hứa mang .
Hứa Miên rõ ràng vô cùng thiết với Hứa.
Cậu rõ ràng là Hứa Miên.
chẳng hề giống Hứa Miên chút nào.
Rõ ràng là một kẻ thối nát mục rỗng.
càng giống như một xinh , rạng rỡ và sáng bừng.
…