Cậu dứt khoát hỏi Chu Tẫn tài xế đưa qua đó .
"Đi ." Tối nay Chu Tẫn vẻ nhiều. Bàn giờ chỉ còn hai bọn họ, xung quanh ồn ào vì đầy rẫy sinh viên ngoài kiếm ăn. Chu Tẫn lẽ vì rõ nên cố ý cúi ghé sát , "Về chỗ của , Miên Miên."
Chu Tẫn chuyện với ai cũng luôn lạnh lùng, đối với ai cũng như lạ.
Hứa Miên sự giễu cợt từ hai chữ "Miên Miên" lạnh lẽo .
Hứa Miên: ...
Hứa Miên kinh hãi.
Hứa Miên chấn động.
Hứa Miên cố tỏ bình tĩnh, "... Tất nhiên là đưa về ký túc xá ."
Cậu nghi ngờ gì việc nếu đưa Chu Tẫn về chỗ ở riêng, thứ chờ đợi chắc chắn là một hiện trường phục thù.
Chu Tẫn hề lộ vẻ tiếc nuối.
Anh chẳng lạ gì câu trả lời của Hứa Miên.
Hứa Miên luôn .
Khi đông thì bảo vệ , thích , cho một phận đặc biệt.
Khi ai thì coi như lạ mà đẩy xa.
Bất kể là hư tình giả ý là diễn kịch chăng nữa.
Nếu Hứa Miên hư tình giả ý, sẽ xem thể làm đến mức độ nào.
Bây giờ Hứa Miên chịu đưa về.
Cũng chẳng đây Hứa Miên đưa bao nhiêu về .
Đùi của Hứa Miên nhỏ như thế, rõ ràng chỉ cần dùng chút lực là thể bẻ gãy, mà thịt.
Cũng bao nhiêu từng bóp đùi Hứa Miên giống như nãy.
Hứa Miên chỉ cảm thấy thái độ của Chu Tẫn đột nhiên trở nên lạnh hơn, cũng ghé tai chuyện nữa mà thình lình dịch xa, như thể rạch ròi quan hệ với .
Hứa Miên chớp mắt: "."
Lại nữa đây đại phản diện, chẳng lẽ đây là câu trả lời ?
Tôi mà đưa về nhà chắc chẳng vui vẻ gì cho cam.
Sao mà khó chiều thế .
Hứa Miên đau đầu, Hứa Miên dịch ghế gần Chu Tẫn.
Cậu dịch, Chu Tẫn cũng dịch.
Hai cứ nhích qua nhích , suýt chút nữa là hết một vòng cái bàn tròn.
Sắp đủ để mở một cuộc họp bàn tròn luôn .
Đến mức bạn học đang đợi bàn bên cạnh nổi nữa, đành mạo hiểm hỏi một câu: "Hai bạn gì ơi, hai còn ăn ? Nếu ăn nữa thì nhường chỗ cho bọn tớ ?"
Hứa Miên: "..."
"Xin nhé." Hứa Miên lý nhí xin , đầu chẳng dám ngẩng lên, sợ ai đó chụp đăng lên tường trường, cúi gầm mặt, một tay túm lấy cánh tay Chu Tẫn lôi tuột khỏi hiện trường.
Cậu cũng chẳng kéo Chu Tẫn chạy bao xa, đến khi bớt ngượng , sực tỉnh thì hai cách phố ăn vặt một đoạn dài.
Dưới ánh đèn đường chỉ còn hai bọn họ, ánh đèn kéo dài bóng của cả hai mặt đất.
Cái bóng chồng chéo, quấn quýt lấy , trông hệt như một cặp tình nhân đang lén lút hẹn hò.
Hứa Miên quanh bốn phía, sắc mặt Chu Tẫn, đoạn đá đá giày , chỉ ngay lập tức đường ai nấy với Chu Tẫn cho xong.
Cậu đá thì thôi, đá một cái, Chu Tẫn nhớ cũng từng giống như , từng nắm lấy cái đùi ẩn lớp vải của Hứa Miên, ánh mắt càng thêm u ám.
Chu Tẫn đột ngột chộp lấy bả vai Hứa Miên, cho cử động lung tung.
Anh dùng lực mạnh, Hứa Miên giật thót , lập tức dám đá nữa.
Chu Tẫn chỉ cần một cánh tay là thể bao trọn lấy , cao lớn vạm vỡ như thế, còn trực tiếp ấn lòng thì chẳng ai thấy gì cả, ước chừng bóp c.h.ế.t ở đây chắc cũng chẳng ai phát hiện .
Là mạo , trai ạ.
Hứa Miên trưng đôi mắt đào hoa vô tội mà ngơ ngác Chu Tẫn, chỉ thiếu nước hai chữ "tha mạng" lên mặt thôi.
Ánh đèn đường phản chiếu đôi mắt đào hoa của sáng long lanh.
Đôi mắt ưu thế bẩm sinh, lúc lạnh lùng thì gợi cảm, lúc lạnh lùng thì thâm tình, lúc ngơ ngác uất ức thì cứ như đang làm nũng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-42.html.]
Hoàn cách nào phớt lờ .
Ngọn lửa vô danh trong lòng Chu Tẫn đột nhiên tan biến, mà cảm thấy tự nhiên, ánh mắt dừng làn môi hé mở của Hứa Miên, giọng trở nên khô khốc: "Tiền trả thế nào."
Sao nhắc đến chuyện nữa!
Sóng qua sóng khác tới ?
Cuộc đời pháo hôi mà lận đận thế .
Hứa Miên định bảo cần trả, còn kịp thì Chu Tẫn hình như ý đó, hỏi: "Lấy cái gì để trả."
Hứa Miên ngẩn một giây.
Tiền thì còn lấy cái gì trả nữa.
Tất nhiên là lấy tiền trả .
"Cơ thể ?" Chu Tẫn mà tự hỏi tự trả lời luôn.
Gió đêm cũng lớn lắm, tiết trời nóng thế thì gió nổi lên cũng chẳng bõ bèn gì, càng chuyện gió thổi ù tai.
Hứa Miên thực sự nghi ngờ tai lấp kín , nếu thấy mấy lời mê sảng thế .
Cậu run rẩy: "Cái… cái gì cơ?"
Đại phản diện ơi, hình như cơ thể vật lý đúng ?
Cho dù nguyên chủ ý đồ an phận với , nhưng thì nhé.
Được , tuy thỉnh thoảng cũng chút xíu, nhưng tuyệt đối làm chuyện cưỡng đoạt .
Hứa Miên hét lớn thỉnh cầu trời cao soi xét lòng trung thành của .
Chu Tẫn cho cơ hội đó.
Hoặc là Chu Tẫn đang nhảm thật.
Nói nhảm xong liền tỉnh táo ngay lập tức, bắt đầu phản bác lời .
Chu Tẫn càng thêm lạnh lùng xa cách: "Không gì."
Sắc mặt thối, đến một lời chào cũng bỏ , giống như đang tự giận chính .
Chỉ để cho Hứa Miên một bóng lưng.
Hứa Miên bỗng thấy bóng lưng Chu Tẫn trông thật hiu quạnh và cô độc, từng một qua bao nhiêu con đường như thế .
Cậu nảy sinh một nỗi thôi thúc lao lên ôm lấy .
Hứa Miên: "..."
Mình chắc chắn cũng bắt đầu nghĩ quẩn .
Căn hộ ở gần trường, chỉ mất mười mấy phút bộ là tới. Hứa Miên một ngược về phía phố ăn vặt, một xuyên qua đám đông.
Trước đây Hứa Miên cũng thường xuyên đường đêm một .
Cậu tiền, ban ngày học nên chỉ thể làm thêm buổi tối, làm đến thật muộn, đợi nghỉ ngơi hết mới nghỉ.
Không phương tiện giao thông, tự bộ về chỗ ở.
Nhiều lúc mệt lắm vẫn ráng mà , xung quanh yên tĩnh, Hứa Miên thỉnh thoảng cũng sợ, đôi khi nghĩ nếu ai đó cùng thì mấy.
thích kết bạn.
Kết bạn là một chuyện phiền phức, đủ tâm trí để quan tâm bạn bè.
Đôi khi ngay cả bản còn chẳng an ủi nổi.
Hứa Miên nghĩ về những chuyện quá khứ đó, vốn tưởng là chuyện mới xảy lâu, nhưng giờ hồi tưởng cứ như trôi xa lắm .
Chẳng còn thể về .
Chắc là về nữa, thấy ai xuyên sách mà còn về cả.
Tất nhiên xuyên sách thật sự mà từng thấy cũng chỉ mỗi thôi.
Cuộc sống hiện tại của khác biệt, một cuộc đời mới, hơn nhiều.
dường như vẫn .
Cậu vẫn cứ một đường đêm.
Hứa Miên cũng chẳng thấy sợ, khu đại học náo nhiệt, dù xa vẫn thấy tiếng ồn ào từ phố ăn vặt vọng .
Nhộn nhịp hơn con đường đêm một từng đây nhiều.
Chỉ là chẳng hiểu , cứ cảm thấy ai đó đang theo .