Hứa Miên bận rộn suốt một đêm, đáng lẽ mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ ngay, kết quả bây giờ chẳng tài nào chợp mắt nổi.
Cứ nhắm mắt là hình ảnh Chu Tẫn đ.á.n.h hiện đành, phòng bệnh lấy một chiếc ghế, cứ xổm đất đến mức tê cả chân, cuối cùng đành bệt xuống sàn.
Ngồi kiểu đó khiến m.ô.n.g đau.
Vừa đau lạnh.
Cũng may Hứa Miên đây thường xuyên nếm trải cảnh , tuy nguyên quen nhưng thì quá quen .
Cậu cứ thế gắng gượng chờ đến khi y tá tới truyền dịch cho Chu Tẫn, cặp tình nhân giường bên cạnh cuối cùng cũng tỉnh giấc. Hứa Miên cần rón rén nữa, lập tức bò dậy rũ rũ hai chân cho đỡ tê.
Cậu rũ chân, chằm chằm chỗ y tá đang cắm kim cho Chu Tẫn.
Cậu mặt , chỉ mu bàn tay, thấy mũi kim thuận lợi đ.â.m mới âm thầm thở phào, rằng thẳng ngoài.
"Ơ kìa đừng cử động! Lệch kim !" Y tá đột nhiên hét lên.
Đầu Chu Tẫn chuyển động theo hướng Hứa Miên , tay cũng vô thức cử động theo.
Mũi kim mới cắm , mới nhúc nhích, chỉ lệch sang một bên mà m.á.u còn bắt đầu rỉ ngoài.
Y tá đau hết cả đầu, một tay rút kim, một tay bảo Chu Tẫn ấn chặt vết tiêm.
Chu Tẫn chẳng những mà còn định lật chăn lên, trông như xuống giường đến nơi.
Chân còn kịp chạm đất thì nửa cái đầu ló .
Hứa Miên chớp mắt, ngơ ngác hỏi: "Sao ? Có chuyện gì thế?"
Cậu ngoài mấy bước thấy tiếng y tá la hét gì đó.
Chu Tẫn nhanh tay đắp chăn: "Không gì."
Hứa Miên bám lấy cánh cửa "ồ" một tiếng: "Tôi mua bữa sáng cho ."
"Được." Chu Tẫn duỗi thẳng chân lớp chăn, cực kỳ phối hợp đưa bàn tay còn cho y tá tiếp tục châm kim.
Y tá khóe miệng giật giật: "..."
Tốt nhất là gì .
Hứa Miên mua một đống đồ ăn về. Trên đường , còn hỏi thăm Tóc Vàng về diễn biến vụ việc tối qua, nhắn tin nhóm chat gia đình, rằng tối qua lén chơi với Tóc Vàng muộn quá nên ngủ quên luôn, hôm nay về nhà.
Đại Tây trả lời, còn Hứa Minh vốn luôn dậy sớm nên phản hồi ngay lập tức: [Lại về nhà ?]
Hứa Miên: [Mèo con ló đầu.jpg]
Hứa Miên chột .
Cậu chơi với Tóc Vàng, mà là tìm Chu Tẫn.
chuyện tối qua chút nghiêm trọng, còn đ.á.n.h với , đập vỡ đầu , còn dùng đến phận thiếu gia nhà họ Hứa.
Đại Tây và Hứa Minh sớm muộn gì cũng sẽ chuyện thôi.
Chu Tẫn đeo mặt nạ, ai là ai, ngay cả chủ quán bar chắc cũng rõ.
Hứa Miên Đại Tây và Hứa Minh chuyện là vì Chu Tẫn.
Cậu họ điều tra thì chắc chắn sẽ , nhưng trong lòng vẫn mang tâm lý cầu may.
Chỉ cần , Đại Tây và Hứa Minh sẽ vờ như .
Mọi đều đang diễn, diễn, mà Đại Tây và Hứa Minh cũng đang diễn.
Hứa Minh: [Chú ý an ]
Hứa Miên: [Mèo con gật đầu.jpg]
Hứa Miên: [Vâng ạ thưa ba]
Hứa Miên cất điện thoại về phía phòng bệnh. Chu Tẫn đang giường truyền dịch, cặp tình nhân giường bên cạnh đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chút quái dị.
Lúc Hứa Miên bước , còn thấy bạn nữ thở phào nhẹ nhõm một cách hề che giấu, với vẻ thôi, dường như điều gì đó nhắn nhủ.
"Sao thế ạ?" Hứa Miên ngơ ngác.
Bạn nữ nọ vội vàng lắc đầu gật đầu, liếc Chu Tẫn, Hứa Miên.
Một bé xinh xắn như thế , tìm một đối tượng hung dữ đến cơ chứ.
Trời mới khi y tá khỏi, cô trải qua sự tra tấn gì.
Cái giường , sắc mặt trắng bệch trông như quỷ , cứ bất động chằm chằm cửa, đến nhãn cầu cũng chẳng buồn xoay một cái.
Giường của cô gần cửa, ai tưởng đang lườm cô , tưởng cô với huyết hải thâm thù gì bằng.
Cô vốn bảo bạn trai kéo rèm , nhưng bạn trai cô mới nhúc nhích một cái là lườm bạn trai cô ngay.
Ánh mắt đó cứ như g.i.ế.c đến nơi, còn đáng sợ hơn cả lúc nãy.
Thôi thì thà đừng cử động còn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-157.html.]
là rợn cả , làm cả phòng bệnh lạnh ngắt.
Cô chỉ báo cảnh sát cho xong.
Giờ thì , Hứa Miên về một cái là nhiệt độ phòng bệnh như sang xuân luôn.
Hứa Miên chuyện gì xảy , mua một đống đồ ăn, chủ yếu là vì bản ăn. Mệt mỏi cả đêm, ngủ thì ăn một chút cũng chẳng .
Cậu chia cho Chu Tẫn hai bát cháo, chỗ còn đều là tự ăn hết.
Chu Tẫn lời nào, chỉ rũ mắt chằm chằm mặt Hứa Miên.
Hứa Miên ngậm miếng bánh trong miệng, hai má phồng lên, động tác nhai trở nên thật chậm chạp.
Cậu cũng mù cơ chứ.
Chu Tẫn lộ liễu như thế, mù cũng thể cảm nhận .
Hứa Miên giả vờ như thấy.
Cậu là cơm , Chu Tẫn làm gì, thì no bụng chắc?
Hứa Miên lạnh mặt tiếp tục ăn.
Ăn hai miếng, Chu Tẫn cuối cùng cũng cầm thìa lên.
Lại ăn thêm hai miếng nữa, cái thìa trong tay Chu Tẫn kêu "cạch" một tiếng, rơi mặt bàn.
Chu Tẫn rũ mắt nhặt thìa lên, gương mặt lạnh lùng thoáng hiện vẻ luống cuống.
Dáng vẻ ủ rũ như một đứa trẻ làm sai chuyện, tay còn đang run rẩy.
Trông đáng thương.
Đáng thương đến mức khiến xót xa.
Hứa Miên giữ khuôn mặt lạnh tanh giật lấy cái thìa trong tay Chu Tẫn, đem rửa sạch cẩn thận lau khô, đưa cho .
Trước khi Chu Tẫn kịp nhận lấy, Hứa Miên rụt tay về: "Để đút cho."
Thôi bỏ .
Chu Tẫn thương , xương cốt thương thì cử động cũng sẽ ảnh hưởng theo thôi.
Không tiện ăn uống cũng là lẽ thường tình.
Hứa Miên múc một thìa cháo thật đầy đưa đến bên miệng Chu Tẫn.
Mí mắt Chu Tẫn run rẩy, ngước mắt chằm chằm Hứa Miên.
Hứa Miên đến mức gượng gạo: "Nóng lắm ?"
Chu Tẫn như thế, cứ cảm giác thứ đang húp cháo mà là chính .
"Không nóng." Chu Tẫn chẳng thèm thổi nuốt gọn miếng cháo miệng, nuốt xong còn thấp giọng : "Cảm ơn trai."
Cái gì cơ?
Định chơi văn học ngụy em thật đấy ?
Hứa Miên: "..."
Tay Hứa Miên run lên, suýt chút nữa thì ném bay cái thìa ngoài.
"Đừng gọi bậy." Hứa Miên cảnh cáo , mặt lạnh tanh tiếp tục múc cháo.
Chu Tẫn nuốt thêm một miếng, giọng trầm thấp: "Chẳng Miên Miên với bác sĩ là em trai ?"
Hứa Miên: "."
Thính tai thế để làm gì .
Cái cần thì , cái cần thì cho bằng sạch.
"Tôi cái gì thì là cái đó chắc?" Hứa Miên bực bội.
Biết thế chẳng thèm đút cho nữa.
Đồ ăn cũng chặn nổi cái miệng .
Lúc nãy chẳng im thin thít đó ?
Chẳng lười chuyện lắm ?
Chẳng ngoài hai chữ "Miên Miên" thì gì khác ?
Chu Tẫn "ừm" một tiếng: "Anh trai em là gì thì em là cái đó, trai bảo em làm gì thì em làm cái đó."
Nghe thì vẻ ngoan ngoãn.
Cứ như đang chơi trò "ngụy em play" .
Nếu địa điểm là ở bệnh viện.