hiện giờ cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Vốn dĩ định lên kế hoạch kỹ càng mới tìm cơ hội thích hợp để trò chuyện với Chu Tẫn, nhưng chuyện của Phương Hoành hôm nay khiến Hứa Miên hiểu rằng, lý do nguyên chủ là bước ngoặt trong cuộc đời đại phản diện chắc chắn chỉ vì những tổn thương mà trực tiếp gây .
Nguyên chủ gây thù chuốc oán nhiều như , hết Phương Hoành thì sẽ Triệu Hoành, Vương Hoành gì đó. Đây mới là lúc nguyên chủ chơi chán. Một khi chơi chán , đừng là kẻ thù, ngay cả đám theo cũng thể tay với Chu Tẫn. Mà tất cả những điều , chắc chắn đều sẽ đổ hết lên đầu nguyên chủ.
Vì , ngay cả khi bây giờ đối xử tệ với Chu Tẫn như nguyên chủ, cũng thể khiến hận thù của Chu Tẫn dành cho ngày càng sâu sắc. Đến lúc đó, làm mà sống nổi!
Cho nên, để bảo mạng sống, chỉ còn cách giữ Chu Tẫn bên cạnh . Vừa để bảo vệ , để nguyên chủ chuộc .
Hơn nữa! Làm như sẽ sụp đổ thiết lập nhân vật!
Dẫu nguyên chủ cũng thích Chu Tẫn đến thế, nếu bây giờ đột nhiên thả , phù hợp với logic hành động của nguyên chủ thấy cưỡng ép bắt về, khiến đám đàn em điên cuồng nhét thêm đàn ông mới cho cho xem.
Cậu thấy "bản " của Chu Tẫn trong cái nhóm , hu hu hu.
là làm sợ đàn ông luôn mà. Chữa khỏi hẳn cái bệnh thích đàn ông bao nhiêu năm nay của luôn.
Đặc biệt là bầu khí tĩnh lặng và trầm mặc như lúc , càng làm sâu sắc thêm nỗi sợ nam sắc của .
Chu Tẫn gì chứ! Cậu thật sự thấy gì đấy chứ?!
Hứa Miên nhịn , khẽ xoay về phía Chu Tẫn. Trong mắt hiện lên vẻ hy vọng. Dường như, câu trả lời đối với vô cùng quan trọng. Cứ như thể câu "thích" của là chân thành .
Thứ "thích" đáng giá mấy đồng? Loại yêu thích rẻ mạt chỉ khiến thấy buồn nôn.
Sắc mặt Chu Tẫn càng thêm lạnh lẽo, nửa ngày mới lạnh một tiếng: "Tôi quyền lựa chọn ?"
Hứa Miên: "..."
Hỏi lắm. Cậu . Mà cũng .
Hứa Miên gượng gạo: "Không ."
Chu Tẫn gì thêm, đôi mắt rũ xuống cũng chẳng rõ đang . Chỉ là biểu cảm trông càng đáng sợ hơn.
Hứa Miên nuốt nước bọt: "Nếu , hợp đồng soạn xong sẽ gửi cho , cho phương thức liên lạc."
"Hứa thiếu gia mà ?" Giọng Chu Tẫn nhàn nhạt, mang theo ý mỉa mai.
Hứa Miên: "..."
Cứ cảm giác còn hung dữ hơn lúc đầu. Là do hung dữ bằng nguyên chủ ? Không lẽ nguyên chủ ?
Chữ "Có" đến bên miệng nuốt ngược trong, Hứa Miên ngẩng cằm chất vấn: "Cậu thái độ gì đấy?"
Cái bộ dạng đó, cứ như một con mèo quý tộc . Cao cao tại thượng.
Chu Tẫn chằm chằm , bất kỳ phản ứng nào. Mới mấy câu bắt đầu lộ nguyên hình . Chu Tẫn lạnh trong lòng.
"Sau dùng thái độ chuyện với , !" Hứa Miên nắm chặt nắm đấm, đưa yêu cầu một cách hung dữ.
Nói xong, đầu, làm bộ như đang tức giận mà lao thẳng cửa, rời khỏi phòng tạp vụ.
Chạy đến nơi Chu Tẫn thấy nữa, Hứa Miên mới vịn tường chậm chạp bước . Cứu mạng, sợ đến nhũn cả chân . Làm thiếu gia mà khó thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-14.html.]
Trong phòng tạp vụ, ánh đèn dường như càng tối hơn. Chu Tẫn chôn chân tại chỗ về phía cửa phòng, một hồi lâu mới bán quỳ xuống, lau sạch vết dấu chân đôi giày da.
Lau xong đôi giày da, coi như từng chuyện gì xảy , chỉnh đốn trang phục tiếp tục làm việc.
Chỉ là khi ngang qua cái giá, ánh mắt dừng lâu lọ t.h.u.ố.c mà Hứa Miên để . Cuối cùng, vẫn đụng lọ t.h.u.ố.c đó.
Công việc một ngày của Chu Tẫn bận rộn, gần như chạy chạy khắp cả tầng lầu. Chuyện của Phương Hoành cũng gây bất kỳ ảnh hưởng nào tới , điều vài nhân viên kể đầu đuôi sự việc với ánh mắt mấy bình thường.
Phương Hoành ở chỗ bọn họ cũng coi như là kẻ khét tiếng xa, với tính cách của , lẽ thường đời nào chịu bỏ qua cho Chu Tẫn. Thế mà hôm nay, Phương Hoành tới giờ vẫn đến tìm Chu Tẫn, ngược còn rời sớm.
Nghe đều liên quan đến vị tiểu thiếu gia họ Hứa .
Hứa Miên đó là hạng gì chứ? Nổi danh là tính khí thất thường ham chơi. Hôm qua trúng Chu Tẫn, hôm nay bảo vệ Chu Tẫn, chẳng tâm tư thể duy trì bao lâu.
nếu là bọn họ, họ sớm cam tâm tình nguyện . Theo hạng như Hứa Miên, đến chuyện khác, tiền bạc chắc chắn sẽ thiếu. Dù cũng hơn là làm một nhân viên phục vụ ở đây.
Chỉ loại tự cao tự đại như Chu Tẫn mới bày cái bộ mặt như c.h.ế.t đó. ai bảo bọn họ cao ráo, trai bằng Chu Tẫn chứ. Mà cao ráo trai thì cũng chẳng ích gì, Chu Tẫn chẳng vẫn là kẻ đó .
Đám đó mỗi kẻ một ý đồ, gần như hiện rõ hết lên mặt. Chu Tẫn cũng coi như thấy, tự làm việc, im lặng tiếng.
Mãi đến hơn bảy giờ sáng, mới kết thúc công việc hôm nay để về phòng tạp vụ. Còn cửa, phát hiện điểm bất thường.
Có từng đến đây.
Toàn bộ đống đồ đạc lộn xộn bẩn thỉu trong phòng tạp vụ đều biến mất, đó là một chiếc sofa mềm mại thoải mái và một chiếc giường đôi lớn thể chứa ba trưởng thành. Phòng còn đặt thêm tủ đầu giường, đèn đầu giường, và sát tường là một chiếc tủ quần áo lớn chứa đầy quần áo bên trong.
Chiếc đèn cũ kỹ đỉnh đầu bằng một chiếc đèn trần xa hoa. Vừa bật đèn, ánh sáng chói đến mức khiến mở mắt nổi.
Không cần đoán cũng là ai làm.
Chu Tẫn theo bản năng lấy điện thoại . Quả nhiên nhận một yêu cầu kết bạn từ "Miên".
Ghi chú lời mời: Phòng mới thích ? 0.0
Sắc mặt Chu Tẫn lập tức sa sầm, trực tiếp lờ yêu cầu kết bạn . Ai cho phép Hứa Miên tự tiện động đồ đạc của ?
Anh tìm một vòng trong phòng tạp vụ mới phát hiện , chiếc giường xếp và ba lô của đều đặt ngay ngắn bên cạnh chiếc giường đôi . Ba lô dấu hiệu lục lọi.
Còn lọ t.h.u.ố.c Hứa Miên đưa thì đặt riêng tủ đầu giường, bên còn dán một tờ giấy ghi chú.
Viết rằng: Phải dùng đấy!
Khiến ngó lơ cũng khó.
Thật diễn kịch.
Chu Tẫn khẩy một tiếng, nhấn đồng ý yêu cầu kết bạn của Hứa Miên.
Tin nhắn của Hứa Miên gửi tới ngay lập tức: Chào [Nắm đấm.jpg] Tôi là Hứa Miên
Chu Tẫn: ?
Hứa Miên: “...”
[Miên thu hồi một tin nhắn]