Chỉ là hơi phai màu.
Sơn màu đỏ luôn thấm ra, tôi cọ mấy lần, nước mới miễn cưỡng trong.
Lý Huyền vẫn luôn đứng cách đó không xa nhìn tôi, dường như muốn nói lại thôi.
Lâu dần, tôi nhịn không được: "Đứng ngây ra đó làm gì, lại đây giúp một tay!"
Anh "ồ" một tiếng, cuối cùng cũng đi tới giúp tôi đỡ thang.
Tôi đứng trên thang lau sạch bóng đèn cuối cùng, trong lòng vẫn cảm thấy có chút tức giận:
"Lần sau anh trang trí đừng mua đèn chùm nữa có được không? Phiền c.h.e.c đi được."
Anh khẽ "ừm" một tiếng.
Tôi lại nói: "Mua cũng được, anh tự gọi người dọn dẹp, em không làm việc này thay anh đâu."
Anh gật đầu: "Được."
Tôi nắm giẻ lau trong tay, cẩn thận xuống đất.
Người phụ nữ tóc dài đang khóc vừa giặt xong tấm thảm.
"Phu nhân." Cô ấy rụt rè gọi tôi: "Như vậy được chưa ạ?"
"Được rồi, giúp đỡ nhiều rồi."
Tôi đem thảm phơi lên sào, liên tục cảm ơn cô ấy: "Chị làm việc nhà giỏi thật! Cảm ơn chị! Vất vả rồi!"
Nước mắt của cô ấy đột nhiên ngừng rơi.
Cô ấy ngây ngốc nhìn tôi, đứng yên bất động tại chỗ.
Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô ấy, chân thành nắm lấy tay cô ấy: "Nói mới nhớ, sắc mặt cô kém quá, chắc là thiếu m.á.u rồi. Nhớ ăn nhiều gan lợn vào."
Hốc mắt cô ấy lại đỏ hoe.
Tôi quay người đi phơi đồ mới, lúc quay lại thì phát hiện người phụ nữ kia đã biến mất.
Tôi hỏi: "Ơ, cô ấy đâu rồi?"
Lý Huyền nhìn cơn mưa rào vừa tạnh, ánh nắng ban mai dần ló dạng, khóe môi nở một nụ cười nhạt.
"Đi đến nơi mà cô ấy nên đến." Giọng anh rất khẽ, như một đám mây chỉ cần thổi nhẹ là tan:
"Bấy nhiêu năm, cuối cùng cô ấy cũng có thể đi rồi."
Sàn nhà đã khô gần hết, tôi đi ra hành lang dựng thẳng lại mấy khung tranh.
Lý Huyền đứng bên cạnh giúp tôi dùng nước đá xử lý một số góc, giúp hiệu suất làm việc của tôi tăng lên không ít.
Trên sàn hành lang vẽ một trận pháp ngũ mang tinh xấu xí, tôi suy nghĩ một chút, tìm sơn màu hồng, lấp đầy màu sắc vào chỗ đó, sau đó đính thêm kim cương giả, sửa thành trận pháp thiếu nữ phép thuật.
Lúc nghỉ ngơi, tôi thấy Lục Quan Kỳ người bẩn thỉu hôi hám đi ngang qua, lập tức tóm lấy cậu ta.
Tôi nhờ Lý Huyền múc một chậu nước, gội đầu cho cậu ta, sau đó cầm kéo lên.
Một lát sau, mái tóc dài che mắt của Lục Quan Kỳ đã bị tôi cắt thành kiểu tóc đuôi sói, để lộ khuôn mặt thanh tú vốn có.
"Nhìn đi." Tôi đắc ý khoe với Lý Huyền: "Đẹp trai hơn nhiều rồi!"
Lý Huyền hừ lạnh một tiếng: "Cũng thường thôi."
Lục Quan Kỳ ú ớ muốn nói gì đó, tôi nghe không hiểu câu nào.
Cậu ta cúi đầu chào tôi, sau đó biến mất ở cuối hành lang.
Đến tối, hai bé gái song sinh bắt đầu chạy nhảy chơi bóng trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/quy-tac-thuan-phuc-boss-khung-bo/chuong-7.html.]
Tôi bắt lấy quả bóng, tung hứng hai cái.
Hai cô bé nắm tay nhau đi đến trước mặt tôi, đồng thanh nói: "Chơi với chúng e. đi."
Nhiệt độ đột nhiên lại giảm xuống mấy độ, gáy tôi lạnh toát.
"Không được." Lý Huyền nói.
Hai bé gái hỏi: "Tại sao?"
"Vì cô ấy là vợ tôi."
Hai bé gái cụp mắt ủ rũ.
Tôi dở khóc dở cười: "Anh ghen với trẻ con làm gì? Đừng nghe anh ấy, tôi chơi với các em."
Tôi trả bóng lại cho hai cô bé, sau đó mỗi tay dắt một đứa, cùng chúng đi lên hành lang tầng hai.
Phải nói rằng, tinh lực của trẻ con quả nhiên dồi dào hơn người lớn, chơi một lúc đã đến mười hai giờ đêm.
Khi tiếng chuông mười hai giờ vang lên, hai bé gái cũng biến mất.
Tôi quay đầu hỏi Lý Huyền: "Các em ấy đâu rồi?"
Lý Huyền không trả lời tôi ngay.
Anh đi đến bên cạnh tôi, đưa tay ôm tôi vào lòng
Tôi mở to mắt trong lòng anh.
"Lý Huyền.” Tôi khó hiểu gọi: "Anh sao thế?"
Anh vẫn không nói gì.
Tôi cảm thấy một trận lạnh lẽo.
Bàn tay lạnh lẽo của Lý Huyền đỡ lấy gáy tôi, áp tôi vào vai anh.
Hơi thở the mát như có như không, giống như giọt mực rơi vào hồ nước, lặng lẽ lan ra trong không khí.
Cuối cùng tôi cũng nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh:
"Cảm ơn em."
Mặc dù không hiểu anh muốn cảm ơn chuyện gì, tôi vẫn đưa tay ra, từ từ ôm lấy anh.
Việc sửa chữa căn nhà diễn ra thuận lợi hơn dự kiến.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cả căn nhà đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Trong đó có công lao của Lý Huyền - năng lực của anh ấy thực sự rất thích hợp để dọn dẹp.
Đồng thời, tôi phát hiện ra những người bạn cùng phòng lần lượt biến mất.
Đứa bé cụt tay khóc lớn lúc nửa đêm, người phụ nữ béo ú đi lại rung chuyển cả mặt đất và ông già độc nhãn lúc nào cũng ồn ào.
Mọi người đều đang dần biến mất.
Cuối cùng, cả căn nhà chỉ còn lại tôi và Lý Huyền.
Sáng sớm một ngày nọ, trong trấn cuối cùng cũng hửng nắng.
Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, chiếu sáng căn nhà cũ đã được thay đổi diện mạo.
Cư dân trong trấn không hẹn mà cùng nhau đi ra khỏi nhà, ngẩng đầu nhìn trời quang mây tạnh.
Tôi vui mừng thò người ra ngoài cửa sổ, gọi Lý Huyền: "Nắng rồi!"
Lý Huyền yên lặng đứng trong bóng tối, nụ cười thanh tú mà dịu dàng:
"Ừ, nắng rồi."