Thiếu niên bị đánh thức từ từ tỉnh lại, mở ra đôi mắt đỏ như m.á.u ươn ướt.
"... Tỉnh rồi sao?"
Người trước mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc, tôi có chút nghẹn lời:
"Anh là... Lý Huyền sao?"
"Ừm."
Nụ cười bên khóe môi anh như có như không, trông tâm trạng rất tốt.
Trong lúc nói chuyện, anh hơi xoay người, chống tay lên thái dương, chăm chú nhìn tôi:
"Sao vậy?"
Có lẽ là do vừa mới ngủ dậy, toàn thân anh toát ra vẻ mềm mại lười biếng vô hại, trong mắt còn vương chút hơi nước mỏng.
Tôi không hiểu điều gì đã khiến anh thay đổi nhiều như vậy chỉ sau một đêm.
"... Sao anh lại biến thành thế này?"
"Em không thích sao?" Anh dùng ánh mắt vô tội tiến lại gần tôi hơn một chút.
"Không phải..."
Anh cười, kéo tay tôi đặt lên má mình khẽ cọ:
"Em thích là được."
Bầu không khí đang tốt đẹp, cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Tôi buông tay Lý Huyền ra: "Anh ở đây đợi em một chút."
Lý Huyền ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, tôi đi tới mở cửa, nhìn thấy người đàn ông trung niên NPC hôm qua.
Một ngày không gặp, quầng thâm mắt của anh ta lại nặng thêm.
"Xin chào, tiểu thư Gà." Anh ta vẫn lễ phép như cũ: "Tôi có được một số thông tin hữu ích, đến báo cáo với cô, chắc chắn sẽ giúp ích cho cô hoàn thành ủy thác."
"Vào trong nói chuyện nhé?"
"Thôi, thôi."
Anh ta xua tay liên tục:
"Tôi nói ở đây là được rồi."
Anh ta lấy ra một xấp tài liệu, lật từng trang.
"Xét về hiệu quả, muối có hiệu quả kém nhất, thời gian cũng ngắn; đốt gỗ đào có thể nhận được sự bảo hộ, tỏi thì cần phải bện thành vòng đeo lên cổ..."
"Gà trống có hiệu quả tốt nhất nhưng phải cẩn thận chủ nhân của căn nhà có thể sẽ can thiệp..."
"... Điều tra cho thấy, chủ nhân của ngôi nhà cổ này tên là Lý Huyền, được gọi là 'Hàn Ma', có thể điều khiển khí lạnh, còn có thể thông qua tiếp xúc đọc được ý thức của con người, biết được sở thích của con người, đáng sợ hơn là..."
Anh ta nói một tràng dài, tôi chỉ nghe hiểu được một chữ "Lý Huyền".
Tôi vội vàng tiếp lời: "Lý Huyền à, tôi biết."
Thiết lập thật là ngầu.
Nói như vậy, dáng vẻ hiện tại của anh ta là do đọc ý thức của tôi mà biến thành sao?
Thảo nào lại phù hợp với gu thẩm mỹ của tôi như vậy.
Tôi có chút hiểu tại sao Trần Phù lại nói anh ta đẹp trai——một khuôn mặt hoàn mỹ phù hợp với gu thẩm mỹ cá nhân, được thiết kế riêng cho bạn, sao có thể không đẹp trai chứ?
Tôi chìm đắm trong cảm xúc của mình, không nhìn thấy sắc mặt người đàn ông trước mặt "xoẹt" một cái trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/quy-tac-thuan-phuc-boss-khung-bo/chuong-6.html.]
"Cô đã gặp nó rồi sao?"
Tôi đáp đương nhiên: "Đúng vậy."
Anh ta còn rất tốt nữa là.
Sắc mặt người đàn ông lại trắng thêm vài phần.
Anh ta run rẩy đưa tài liệu cho tôi, nhưng tôi không đủ kiên nhẫn để xem hết đống tài liệu đó.
Vì vậy, tôi đi thẳng vào vấn đề hỏi anh ta: "Vậy, tôi phải làm thế nào mới được coi là hoàn thành ủy thác?"
"Cái này..." Anh ta ấp úng: "Dọn sạch 'đồ vật' trong nhà là được."
Nói trắng ra là vẫn phải dọn dẹp, cái này tôi giỏi.
Tôi lập tức đảm bảo: "Yên tâm đi, tôi sẽ nhanh chóng giải quyết."
Người đàn ông đột nhiên kính nể tôi: "Chúc cô may mắn."
Tiễn người đàn ông đi, tôi đóng cửa lại, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Từ thông tin hiện có suy đoán, điều kiện thông quan của trò chơi có lẽ có hai:
Một, độ hảo cảm của Lý Huyền đạt tiêu chuẩn.
Hai, căn nhà được sửa chữa xong.
Để hoàn thành trong thời gian ngắn, dường như đều không phải chuyện dễ dàng.
Tôi chuyển ánh mắt sang Lý Huyền.
Không biết anh lấy đâu ra một quả táo, đang từ tốn gọt vỏ cho tôi.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh quay đầu lại, mỉm cười với tôi: "Sao vậy?"
Giọng anh so với hôm qua càng êm tai trầm thấp hơn.
Tôi không khỏi đau đầu.
Tôi không giỏi yêu đương, chính xác mà nói, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng yêu đương.
Tình trạng hiện tại, cũng không thể thoát ra ngoài xem hướng dẫn.
Tuy nhiên, từ thái độ hiện tại của Lý Huyền đối với tôi mà nói, anh hẳn là không ghét tôi, chỉ là không biết độ hảo cảm đã đến mức nào rồi.
Tôi suy nghĩ một chút, mở miệng hỏi: "Anh có thể hôn em một cái không?"
Động tác của Lý Huyền khựng lại, vành tai đỏ ửng: "Cái, cái gì?"
"Hôn em một cái.” Tôi tiến lại gần anh một chút, nghiêm túc nhìn anh: "Không được sao?"
Lý Huyền ném ngay quả táo ra: "Không, không hay lắm!"
Anh bỏ lại câu nói đó, trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi.
Xem ra độ hảo cảm quả nhiên chưa đạt tiêu chuẩn.
Tôi thất vọng thở dài.
Chiều hôm đó, tôi chính thức bắt tay vào công việc sửa chữa căn nhà.
Vì khối lượng công việc quá lớn, tôi còn cầu cứu mấy người bạn cùng phòng.
Đầu tiên lắp lại khung cửa sổ bị rơi, sau đó dùng giấy báo cũ bịt kín cửa sổ, đóng ván gỗ lên.
Tiếp theo tiến hành dọn dẹp toàn bộ căn nhà.
Tôi đem tất cả thảm, gối các loại chuyển hết ra ngoài, sau đó dùng nước xà phòng cọ rửa hai tầng lầu trên dưới một lượt.
Sàn gỗ vốn bẩn thỉu sau khi cọ rửa, lộ ra màu sắc ban đầu.