Quá trình này tốn một chút thời gian, khi tôi mang đồ về đến nhà, trời đã hơi muộn.
Lý Huyền đứng ở cửa đợi tôi, nhìn thấy đồ trong tay tôi, dường như sững sờ.
Tôi xin lỗi anh ta: "Thực sự xin lỗi, đã tốn hơi nhiều thời gian."
Anh ta nhường đường cho tôi, giữ im lặng.
Tôi đi vào bếp, đặt đồ xuống.
Giây tiếp theo, tôi bị đẩy ngã xuống đất.
Tôi bất ngờ không kịp đề phòng, bị đẩy trượt trên sàn nhà đầy bụi một đoạn.
Bụi bay lên khiến tôi ho sặc sụa, tôi khó khăn lắm mới lấy lại hơi, liền thấy Lý Huyền áp sát tôi, đôi mắt đỏ như m.á.u gần như chạm vào chóp mũi tôi.
Tôi không hiểu ra sao: "… Anh làm gì vậy?"
"Câu này phải để tôi hỏi cô mới đúng.” Giọng điệu của anh ta mang theo sự cay đắng khó phát hiện: "Cô cũng muốn g.i.e.c tôi sao?"
"Ai nói tôi muốn g.i.e.c anh?"
"… Cô lừa tôi!"
Anh ta đột nhiên nổi giận, cánh tay đen thui vươn ra, ném mạnh những thứ tôi vừa mua vào tường.
"Cô lừa tôi!"
Anh ta lặp đi lặp lại, tất cả con mắt trên người đều méo mó nhảy nhót.
Vô số âm thanh chói tai từ bốn phương tám hướng chui vào tai tôi.
"G.i.e.c… g.i.e.c cô ta…"
Tôi vất vả lắm mới mua được đống nguyên liệu với giá cắt cổ, cứ thế mà đổ sông đổ bể, tôi cũng có tính khí đấy.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra, đứng dậy rồi quát lớn:
"Anh bị bệnh à?! Không phải chỉ là về muộn một chút thôi sao? Có phải là không nấu cơm cho anh đâu! Đến mức phải kêu la đánh g.i.e.c nhau à?"
Tôi nhìn đống đồ bị ném nát bét, đau lòng đến mức nước mắt sắp rơi xuống.
"Bệnh kiều thì bệnh kiều, phá hoại nguyên liệu làm gì…"
Lý Huyền giống như bị dội một gáo nước lạnh, nhanh chóng bình tĩnh lại.
Anh ta nhìn tôi rồi lại nhìn đống nguyên liệu bị ném nát, đột nhiên im lặng.
Một lúc lâu sau, anh ta có vẻ không chắc chắn hỏi: "… Cô mua những thứ này, là để nấu cơm cho tôi?"
"Chứ còn gì nữa?" Tôi ấm ức lau nước mắt, nói:
“Anh có biết những thứ này đắt thế nào không? Anh đền cho tôi đi!"
Lại là một khoảng im lặng.
Âm thanh trong căn nhà lắng xuống.
Lý Huyền di chuyển đến bên đống nguyên liệu, chìa ra cái móng vuốt nhỏ màu đen, gom hết đồ lại.
Sau đó, cơ thể anh như thanh kiếm sắt nóng đỏ nhúng vào nước lạnh, phát ra âm thanh "xì xì", dường như có thứ gì đó đang tan biến.
Từ góc nhìn của tôi, anh tạo ra một khối nước đá, rửa sạch những thứ kia.
Làm xong tất cả, anh lại từ từ nhúc nhích về phía tôi, đưa đồ cho tôi.
"... Xin lỗi." Anh nói.
Tôi đanh mặt nhận lấy.
Dù sao cũng là game otome, nam chính không bình thường một chút cũng là bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/quy-tac-thuan-phuc-boss-khung-bo/chuong-4.html.]
"Được rồi... tạm tha thứ cho anh."
Tôi cúi người, lẩm bẩm ôm anh.
"... Lần sau không được như vậy nữa."
"Được."
Lý Huyền ngoan ngoãn dụi vào lòng tôi.
Cơ thể anh lành lạnh, ôm vào giống như cái gối nước mùa hè, cực kỳ thoải mái.
Tôi nhịn không được sờ đầu anh, tỏ vẻ khen ngợi:
"Ngoan lắm."
Một giờ sau, tôi và Lý Huyền cùng nhau thưởng thức món gà nướng muối do tôi làm.
Không hiểu sao, mùi vị có chút kỳ lạ, dù sao cũng là game, cũng có thể hiểu được.
Ăn xong, Lý Huyền chủ động giúp thu dọn bát đũa, bỏ vào bồn rửa.
Tôi nhìn căn nhà bừa bộn, cảm thấy con đường phía trước còn dài và gian nan.
Màn đêm dần buông xuống, căn phòng thiếu ánh sáng càng trở nên tối tăm.
Tôi tìm thấy một cái thang từ dưới mô hình bộ xương ở góc tường, định vặn lại bóng đèn.
Lúc này Lục Quan Kỳ vừa từ trên lầu đi xuống, tôi vội nói: "Anh bạn, lại đây giúp một tay."
Nghe thấy lời tôi nói, đầu của Lục Quan Kỳ vặn thẳng chín mươi độ, phát ra âm thanh "rắc rắc".
Anh ta thực sự rất nhiệt tình giúp đỡ người khác, ngay sau đó, anh ta đã xuất hiện trước mặt tôi rất nhanh.
Siêu năng lực của anh ta chắc là dịch chuyển tức thời.
Tôi vừa định nói, Lý Huyền đột nhiên chắn trước mặt tôi.
Anh ta tỏa ra luồng khí lạnh cực mạnh, móng vuốt màu đen đột nhiên phồng to, biến thành bóng đen to lớn hình nắm đấm.
Bóng đen vươn về phía trước, Lục Quan Kỳ bị anh ném mạnh vào tường.
Ném còn thảm hơn cả đống nguyên liệu kia.
Tôi thở dài, lại có thêm một thứ phải sửa rồi.
Lục Quan Kỳ mắc kẹt trong tường, lộ ra một con mắt hoảng sợ mờ mịt, dường như hoàn toàn không hiểu sao mình lại bị đánh.
Anh ta há miệng, phát ra tiếng rên rỉ như chó con.
Lý Huyền lạnh lùng nói: "Cút."
Lục Quan Kỳ từ trên tường bò xuống, chạy bằng bốn chân, loạng choạng bỏ chạy.
Lý Huyền đây là... ghen rồi sao?
Không thể nào, chiếm hữu mạnh vậy sao?
Tôi cứng đờ nhìn Lý Huyền, chỉ thấy anh đã nghiêm túc đỡ thang cho tôi, chớp đôi mắt đỏ như m.á.u nhìn tôi.
"Như vậy được không..."
Tim tôi đập mạnh một cái.
C.h.e.c tiệt, đáng yêu quá.
Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường ở phòng ngủ chính đã được dọn dẹp qua loa.
Thông thường, loại game này sẽ có điểm lưu hoặc là đống lửa, hoặc là giường.
Tôi nhắm mắt trên giường, cố gắng dùng sóng não để thoát game.