Phương Hạ - 14 + 15

Cập nhật lúc: 2025-03-20 03:43:25
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Trên xe của Trì Yến, tôi đã hiểu rõ toàn bộ sự việc.

Hôm đó, dưới sự yểm trợ của tôi, Phương Vân đã trốn thoát.

Nhưng đó không thể xem là một cuộc đào thoát thành công.

Bởi vì Cố Bạc Xuyên đã ra lệnh bắt đi Hứa Văn.

Khi Trì Yến đưa tôi đến bờ biển, Hứa Văn bị trói và treo lơ lửng trên cần cẩu, ngay bên mép biển.

Chỉ cần cần cẩu buông tay, cậu ấy sẽ lập tức rơi xuống đại dương trắng xóa, sóng dữ cuồn cuộn.

Cố Bạc Xuyên dùng cách này để ép Phương Vân xuất hiện.

Phương Vân đã đến.

Lúc này, cô ấy đứng trên vách đá cao, chỉ cần lùi một bước nữa là sẽ rơi xuống biển.

So với sự điên cuồng của Cố Bạc Xuyên, Phương Vân lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Cô ấy nói: “Anh cứ thả cậu ấy xuống đi. Dù sao cậu ấy rơi xuống, tôi cũng sẽ nhảy theo.”

Cố Bạc Xuyên đứng cách Phương Vân mười mấy mét.

Anh ta muốn tiến đến gần Phương Vân, nhưng mỗi khi anh ta bước một bước, Phương Vân lại lùi một bước.

Phía sau cô là biển cả, Cố Bạc Xuyên không dám manh động nữa.

Anh ta đứng yên tại chỗ, im lặng hồi lâu.

“Em nghiêm túc sao?

“Em thực sự yêu cậu ta đến vậy ư?”

Cố Bạc Xuyên đang nói về Hứa Văn.

Phương Vân không trả lời.

Cố Bạc Xuyên tiếp tục im lặng, như thể có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu:

“Thẩm Miên Miên đã c.h.ế.t rồi.”

Ánh mắt Phương Vân vẫn không gợn sóng.

Thực ra, chuyện này cô ấy và tôi đều đã biết.

Sau khi chúng tôi rời khỏi Giang Thành, Thẩm Miên Miên cũng mất tích.

Là Trì Yến đã giam cô ta lại.

Nhà họ Trì sử dụng những phương thức thẩm vấn quen thuộc trong giới xã hội đen, Thẩm Miên Miên hoàn toàn không chịu nổi.

Chưa đến nửa tiếng, cô ta đã khóc lóc thú nhận rằng vụ bắt cóc kia là do cô ta tự biên tự diễn.

“Anh ta là nam phụ, anh ta phải mãi mãi trung thành bảo vệ tôi! Dù anh ta có cưới người khác, trong lòng cũng chỉ được phép có tôi!”

Có lẽ vì quá rối trí, Thẩm Miên Miên hét lên.

Trì Yến không hiểu lắm, cũng chẳng buồn hiểu.

Trì Yến ra lệnh thu thập tất cả bằng chứng liên quan, gộp lại với lời khai của Thẩm Miên Miên, sao thành hai bản.

Một bản gửi cho Cố Bạc Xuyên, một bản gửi đến nhà họ Phương.

Hành động này đã trực tiếp cắt đứt quan hệ giữa hai nhà Cố - Phương.

Người nhà họ Phương biết rằng Cố Bạc Xuyên vì một người đàn bà không ra gì mà hại c.h.ế.t Phương Vân, lập tức chấm dứt mọi hợp tác với nhà họ Cố.

Thế nhưng, Cố Bạc Xuyên thậm chí chẳng còn tâm trí để quan tâm đến chuyện đó.

Anh ta còn căm ghét bản thân mình hơn cả nhà họ Phương căm ghét anh ta.

Trong tất cả các cảm xúc của con người, hối hận là thứ đáng sợ nhất.

Hối hận có thể biến thành bất kỳ loại cảm xúc nào, chẳng hạn như cuồng nộ, như hận thù.

Đúng vào thời điểm này, Trì Yến đem Thẩm Miên Miên giao cho Cố Bạc Xuyên.

Trì Yến nói: “Tôi g.i.ế.c cô ta thì bẩn tay, giao cho anh đấy.”

Thẩm Miên Miên bị Cố Bạc Xuyên tra tấn suốt ba tháng, cuối cùng cũng trốn thoát.

Cô ta chạy về nhà họ Thẩm, muốn tìm nam chính của mình.

Nhưng hiếm có khi nào nhà họ Trì và nhà họ Cố lại chung lập trường như lúc này.

Hạt Dẻ Rang Đường

Nam phụ và phản diện bất ngờ liên thủ, còn nam chính và nữ chính lại bị bọn họ hợp sức nghiền nát.

15.

Tất cả những điều này, Trì Yến cũng đã kể cho tôi trong tầng hầm.

Phản ứng của tôi và Phương Vân gần như giống hệt nhau—

Đó chính là không có phản ứng gì cả.

Cố Bạc Xuyên thấy Phương Vân im lặng, anh ta vội vàng nói khẽ:

“Thẩm Miên Miên đã c.h.ế.t rồi, sẽ không còn ai xen giữa chúng ta nữa.”

“Vậy… về với anh được không?”

Phương Vân cười.

Phương Vân ngồi xuống bên vách đá.

Gió biển thổi tung chiếc váy đỏ của cô, trông như một bông hoa nở rộ rực rỡ nhất bên bờ vực.

Không một chút do dự, Phương Vân mở miệng:

“Không được.”

Gió biển gào thét giữa hai người, khoảng cách mười mấy mét bỗng hóa thành xa tận chân trời.

Có lẽ vì gió quá lớn, hốc mắt Cố Bạc Xuyên đỏ lên.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Cố Bạc Xuyên, người luôn cao cao tại thượng, tỏ ra yếu mềm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/phuong-ha-lugb/14-15.html.]

Anh ta nói:

“Vân Vân, anh biết anh đã có lỗi với em.”

“Em thà c.h.ế.t cũng không chịu tha thứ cho anh sao?”

Phương Vân ngước mắt lên.

Ánh mắt cô bình tĩnh:

“Cố Bạc Xuyên, giữa chúng ta không có chuyện tha thứ hay không tha thứ.”

“Tôi đã làm vợ anh ba năm, hưởng không ít lợi ích, nếu xét theo góc độ đó, tôi còn phải cảm ơn anh nữa.”

Giọng điệu của Phương Vân lịch sự như đang nói chuyện với một người xa lạ.

Cố Bạc Xuyên bỗng nhiên rơi nước mắt.

Anh ta nói:

“Trước khi chết, Thẩm Miên Miên đã nói với anh một câu.”

“Cô ấy nói, em và cô ấy là cùng một loại người.”

“Vậy nên, ba năm qua đều là giả dối, đúng không?”

Một câu hỏi không có lý do, nhưng Phương Vân hiểu.

Cố Bạc Xuyên đang hỏi cô, liệu cô có từng yêu anh ta không.

Tất cả có phải chỉ là sự lừa dối và diễn kịch không.

Chữ “phải” suýt nữa thốt ra khỏi miệng Phương Vân, nhưng cuối cùng cô vẫn không nói.

Cuối cùng, cô bật cười, nước mắt rơi vào trong gió.

“Sao có thể chứ, Cố Bạc Xuyên.”

“Bà đây đâu phải diễn viên chuyên nghiệp, có thể diễn giống đến vậy sao? Đương nhiên là vì đã từng yêu anh thật lòng.”

Vẻ mặt Cố Bạc Xuyên lập tức thay đổi.

Gương mặt anh ta trắng bệch như sứ, dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan ngay lập tức.

Phương Vân mỉm cười vuốt phẳng váy, trong mắt cô ánh lên tia hồi ức:

“Khi tôi vừa mới xuyên đến đây, gia đình bắt tôi đi dự vũ hội, tôi chẳng biết gì cả, lúng túng vô cùng.”

“Kết quả là chiếc váy đó lại bị mẹ kế và em gái kế giở trò, ngay tại vũ hội bị rách một đường lớn.”

“Không ai giúp tôi cả, mọi người đều chờ xem tôi mất mặt.”

Phương Vân nhìn về phía Cố Bạc Xuyên:

“Chỉ có anh, là người cởi áo vest ra khoác cho tôi, sau đó đưa tay ra và hỏi liệu có thể mời tôi nhảy một điệu không.”

“Hôm đó, tất cả các cô gái có mặt đều ghen tị với em, mẹ kế và em gái kế của em tức đến đỏ cả mắt.”

Phương Vân cười, đưa tay lau nước mắt:

“Vậy nên, khi biết người tôi sẽ lấy là anh, tôi thật sự rất vui.”

“Tôi tự nhủ với bản thân rằng, anh không đủ yêu tôi cũng không sao, vậy thì tôi sẽ yêu anh nhiều hơn một chút. Chỉ cần anh không bỏ rơi tôi, tôi sẽ luôn ở bên anh.”

Cơ thể Cố Bạc Xuyên lảo đảo trong gió biển, nếu không có vệ sĩ đỡ lấy, có lẽ anh ta đã ngã xuống ngay lập tức.

Phương Vân không nhìn Cố Bạc Xuyên.

Cô nhìn ra đại dương mênh mông, giọng nói nhẹ như gió.

“Cố Bạc Xuyên, anh có biết không? Hạ Nhan là người bạn thân nhất của tôi, cả đời này tôi làm gì cũng muốn có cô ấy bên cạnh.”

“Chúng tôi đã hứa sẽ cùng nhau rời đi, nhưng sau khi cô ấy báo tin tôi gặp tai nạn xe cho anh, tôi lại hèn nhát mà nảy sinh một suy nghĩ—”

Phương Vân quay đầu nhìn Cố Bạc Xuyên, nước mắt bị gió biển thổi thành những vệt dài.

“Tôi nghĩ, nếu anh nghe tin tôi nằm trong bệnh viện mà lập tức chạy đến tìm tôi—”

“Vậy thì tôi sẽ không đi nữa. Tôi sẽ đưa toàn bộ số tiền đã chuẩn bị cho Hạ Nhan, rồi ở lại bên anh.”

Khóe miệng Cố Bạc Xuyên rỉ máu. Những năm qua, Giang Thành luôn có tin đồn anh ta mắc ung thư dạ dày, nhưng chưa từng có ai chứng thực điều đó.

Phương Vân không nhìn thấy.

Cô ngước mắt lên, nhìn về phía Hứa Văn đang bị treo lơ lửng.

“Vậy nên, tôi không đi theo anh, không phải vì Thẩm Miên Miên hay Hứa Văn.”

“Cho dù hôm nay anh có g.i.ế.c cậu ta cũng vô ích, vì tôi chưa bao giờ yêu cậu ta đến mức đó.”

“Chỉ là, đơn giản thôi, tôi không còn yêu anh nữa.”

Đây là lời tuyên án cuối cùng.

Sau khi nghe câu nói đó, Cố Bạc Xuyên như bị rút cạn linh hồn.

Anh ta quay lưng, từng bước rời đi.

Chiếc áo sơ mi bị gió biển thổi bay, trống trải và lặng lẽ.

Đám vệ sĩ vội vàng đi theo.

“Cố tổng…”

Một ngụm m.á.u trào ra từ miệng Cố Bạc Xuyên, rồi lại một ngụm nữa.

Anh ta ngửa mặt ngã xuống.

“Cố tổng!!”

Trong lúc hỗn loạn, Phương Vân tranh thủ cứu Hứa Văn xuống.

Cô nhìn thấy chiếc xe của Trì Yến đỗ ở đằng xa, và tôi đang ngồi trong đó.

“Hạ Nhan!!”

Phương Vân phát điên. Cô ấy chỉ cần nhìn là đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, lao đến định cứu tôi.

Nhưng Trì Yến không cho cô ấy cơ hội.

Anh ấy ôm chặt tôi vào lòng, nói với tài xế:

“Quay đầu xe.”

Chiếc xe lao vút đi, bỏ lại Phương Vân phía sau, n

Loading...