Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-04-26 14:04:10
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Lục Dao đ.á.n.h thức bọn nhỏ, bảo sẽ dẫn chúng đến thôn họ Lục thăm .
Hai đứa nhỏ vẫn chuyện nhà kẻ trộm đột nhập, khi ăn sáng xong liền hớn hở đội mũ len, đeo găng tay, lên xe ngựa chuẩn xuất phát.
Lục Dao lấy theo tấm vải mà ngày hôm qua mua. Nguyên định qua Tết mới về thăm nhà đẻ, nhưng hiện giờ thời gian nên mang luôn về.
Trước khi , y chào hỏi Lâm Đại Mãn, khóa cửa chính . Nếu bắt kẻ trộm trong rọ, diễn thật .
Xe ngựa khỏi sân thì gặp ngay chị dâu Điền ở nhà bên cạnh.
"Các ngươi thế?" Đại tẩu Điền hỏi.
"Về nhà mẫu thăm , buổi tối mới trở về." Lục Dao cố ý thật to.
"Đi đường cẩn thận nhé, đường núi tuyết, dễ ."
"Vâng!"
Trên đường , Lục Dao yên tâm, sợ tên trộm hôm nay tay, mỗi ngày lo lắng đề phòng như .
Triệu Bắc Xuyên trong lòng cũng sốt ruột, đ.á.n.h xe thật nhanh. Chưa đến nửa canh giờ tới thôn họ Lục.
Vừa sân, Triệu Bắc Xuyên liền gọi Lục Lâm giúp đỡ: "Nhị ca, ngươi đỗ xe ngựa cho , về nhà một chuyến."
"Ơ? Sao tới ?"
Lục Dao kéo Lục Lâm , : "Lúc bếp còn đang đỏ lửa, sợ sẽ cháy nhà."
Triệu Tiểu Niên gãi đầu: "Lúc dọn bàn con thấy đáy nồi lửa mà."
Lục Dao trả lời, ôm tấm vải phòng. Mí mắt y giật liên hồi, trong lòng cực kỳ lo lắng.
Lục lão thái thái chơi ngoài đường Lục Miêu gọi về. Vào phòng, bà cuộn vải làm bất ngờ.
"Đây là ngươi mang về ? Sao mua thêm vải nữa?"
Lục Dao: "Ngoài , ai hiếu tâm lớn như ? Mẹ xem màu ưng ?"
"Kiếm ít tiền mà tiếc phung phí! Mau đem trả !"
"Đã mua làm trả ." Lục Dao kéo xuống. "Mẹ sờ thử chất vải , màu sắc , may áo mặc ngoài khí phái bao, khiến các bà già nhà khác đỏ mắt lên."
Lục mẫu đưa tay sờ vải, thở dài nhẹ: "Ta già , đáng mặc vải như ."
"Đáng chứ, là thì đương nhiên đáng giá!"
Lục mẫu rưng rưng nước mắt, vươn tay đ.á.n.h nhẹ Lục Dao: "Sau đừng hoang phí tiền như nữa. Các ngươi kiếm tiền dễ, nên tích góp cho tương lai, lúc con cái, chỗ tiêu tiền còn nhiều lắm!"
"À , thấy xe ngựa đỗ trong sân, thấy Đại Xuyên ?"
Lục Dao liếc đám trẻ đang chơi bên cạnh, hạ giọng : "Hắn về nhà."
Lục mẫu thấy vẻ mặt y thì chuyện, vội vàng bảo Lục Miêu dẫn bọn trẻ sang phòng tây chơi. "Có chuyện gì ?"
"Nhà thể nhắm trộm."
"Ơ? Mất gì ?"
"Hiện tại mất gì, nhưng tình hình thì kẻ trộm nhắm nhà . Hôm qua với Đại Xuyên chợ ở trấn , khi về thấy cửa lớn nhiều vết cắt, hẳn là định cạy cửa để trộm." Lục Dao dừng một chút tiếp: "Tối qua hai đứa bàn bạc, quyết định hôm nay giả vờ về thăm nhà, đó để lẻn về nhà xem bắt tên trộm ."
"Trời ơi, sớm? Mau gọi cha ngươi và Nhị Lâm cùng giúp đỡ!"
Lục Dao xua tay: "Người đông dễ kinh động, làm kẻ trộm sợ dám tới thì ?"
Lục mẫu thở dài: "Vẫn là nhà họ Triệu ít quá, nếu cha Đại Xuyên còn sống, già trông nhà, dù trộm cũng dám ."
Đây cũng là chuyện cách nào khác. Ngày Lục Quảng Sinh chọn Triệu Bắc Xuyên cho con cũng vì cha chồng, vợ chồng son sống ràng buộc. Điều thể để Lục Dao chiếm hết .
"Chúng cứ chờ ? Phải chờ đến khi nào?"
Lục Dao: "Chậm nhất là trưa sẽ về."
Trong khi họ sốt ruột chờ đợi, Triệu Bắc Xuyên lẻn về nhà một . Hắn cửa chính mà trèo qua hàng rào tre phía .
Lúc , viên gạch đặt cửa phòng vẫn còn nguyên vẹn, dấu hiệu dịch chuyển. Hắn nhanh chóng phòng, nấp sẵn bên trong để chờ tên trộm đến.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Sau hơn một canh giờ, bỗng nhiên tiếng chuyện vọng từ cổng lớn.
"Nhà họ Triệu hôm nay ai ?"
"Đại Xuyên dẫn phu lang về nhà cha vợ thăm , tối mới về đấy."
"Ồ, mấy đứa nhỏ cũng theo ?"
" , ngươi tìm họ việc gì?"
"Không, gì, chỉ định mua chút đậu hũ thôi..."
Triệu Bắc Xuyên qua cửa sổ, thấy cổng lớn hai . Một là chị dâu Điền ở nhà bên, còn đàn ông cánh cổng che khuất nên thấy rõ mặt, nhưng giọng quen.
Chẳng mấy chốc cả hai đều rời . Chờ thêm nửa canh giờ vẫn thấy ai đến.
Triệu Bắc Xuyên nghĩ rằng hôm nay tên trộm đến nữa, đang định dậy về thôn họ Lục đón thì bỗng một bóng lén lút xuất hiện cổng nhà !
Người đó tiên vài cổng, thấy đường vắng thì bắt đầu cạy ổ khóa.
Ổ khóa thời xưa bảo hiểm, dễ cạy. Người đó vội vàng đẩy cổng lớn lẻn .
Lúc Triệu Bắc Xuyên thấy rõ mặt - chính là Phương lão tam, kẻ thua bạc !
Nghe thiếu một đống nợ, trách gì đ.á.n.h chủ ý nhà .
Triệu Bắc Xuyên cầm lấy cây chày gỗ chuẩn sẵn, nấp ở cửa phòng phía tây lặng lẽ chờ đợi.
Phương lão tam mắc bẫy, đang tự mừng vì hôm nay trinh sát địa hình cẩn thận.
Mấy ngày , thua ít tiền ở sòng bạc trong trấn. Lúc đó nóng đầu nên vay hai quán tiền lãi. Ai ngờ món nợ càng lúc càng lớn, chỉ trong hai tháng lên đến bảy quán!
Chủ sòng bạc đe dọa, nếu cuối năm trả hết, sẽ dẫn đ.á.n.h gãy hai chân !
Phương lão tam sợ hãi vô cùng. Hắn còn tiền mà cũng chạy thoát, đành vay khắp nơi. Trong thôn phần lớn là nhà nghèo, vay hết chỗ đến chỗ khác vẫn đủ.
lúc hết đường xoay xở, Tống Trường Thuận tìm đến mời uống rượu.
Phương lão tam với Tống Trường Thuận bình thường chẳng giao tình gì, hai nhiều nhất chỉ chuyện vài . Phương lão tam hiểu mời uống rượu.
theo nguyên tắc " ăn từ chối", vẫn đến nhà đối phương.
Vừa phòng, Tống quả phu làm hoảng sợ. Người mặt âm trầm ghế dài trong bếp, trừng mắt như một con dã quỷ.
Phương lão tam thầm c.h.ử.i xui xẻo, hỏi: "Gia trưởng của ngươi Thuận ?"
Tống quả phu chỉ căn phòng bên cạnh, phương lão tam liền qua.
Trong phòng bày biện giường đất nhỏ và bàn, một đĩa đậu phộng, một bát cải trắng hầm, và một bình rượu vàng nhỏ.
Tống Trường Thuận giường đất vẫy tay: "Phương lão , mau ."
"Tống nhị ca, hôm nay rảnh rỗi mời ăn cơm ?"
"Nghe gần đây ngươi gặp khó khăn, nên giúp ngươi nghĩ cách đấy."
Phương lão tam nửa tin nửa ngờ lên giường đất. Hắn tin Tống Trường Thuận bụng đến thế. Nếu thể lấy bảy quán tiền thì cũng đến nỗi ăn nổi thức ăn thịt.
Tống Trường Thuận cầm bình rót đầy rượu cho cả hai, tủm tỉm : "Tiền thì thật sự , nhưng ai đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-44.html.]
"Ai?"
Tống Trường Thuận hạ giọng: "Nhà họ Triệu đầu thôn năm nay phát tài lớn, bán đậu hũ ở trấn , một tháng kiếm ít nhất mười mấy quán!"
Phương lão tam xong mắt trợn tròn: "Làm đậu hũ mà kiếm nhiều ?"
"Thì ? Nếu thì Lâm Đại Mãn chịu làm kẻ hầu hạ mà theo họ."
Phương lão tam nuốt nước bọt đ.á.n.h ực, một ý nghĩ lóe lên trong đầu - trộm tiền nhà họ Triệu! vội vàng gạt bỏ ý nghĩ đó: "Không , , dám đụng đến Triệu Bắc Xuyên , khi nổi hung lên thì còn sợ c.h.ế.t là gì."
Ánh mắt Tống Trường Thuận tối sầm , nhớ đến mùa thu đánh, hai đ.ấ.m của làm rụng hai cái răng hàm của .
"Ngươi thử thì ? Vả họ mỗi ngày đều trấn , trong nhà chỉ hai đứa trẻ, chúng ngăn ngươi ?"
"Chờ lấy bạc , dù họ báo quan cũng chứng cứ là ngươi trộm. Nhiều bạc như đủ cho ngươi trả nợ lãi, còn dư thì cưới vợ nữa đấy."
Phương lão tam càng nghĩ càng xiêu lòng, nâng chén uống một cạn rượu.
Phòng đông là nơi Lục Dao họ thường ở, trong đó nhiều đồ đạc. Phương lão tam rón rén , xác định trong nhà thì bắt đầu lục lọi ầm ĩ.
Rương quần áo lật tung, chăn đệm vứt xuống đất, nhưng kết quả là một đồng xu cũng tìm thấy.
Phương lão tam nản chí, lập tức chạy bếp lục lọi một hồi. Thấy kệ cái bánh bao thừa, liền lấy ngậm miệng ăn.
Vừa ăn chửi: "Nhà họ Triệu đúng là giàu thật, bánh bao nhân thịt mà cũng ăn thừa !"
Trong bếp cũng tìm thấy tiền, chuyển hướng sang phòng bên cạnh và phòng tây, lẽ tiền giấu ở đó.
Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa , đang định lục lọi thì đột nhiên tiếng từ phía : "Ngươi đang làm gì đó?"
"Á!" Phương lão tam sợ hồn siêu phách lạc, định bỏ chạy nhưng Triệu Bắc Xuyên nện một gậy đầu , đ.á.n.h ngất xỉu tại chỗ.
Lục Lâm vội vàng đ.á.n.h xe đưa Lục Dao và trở về. Trong sân nhà họ Triệu tụ tập ít , những đều do Triệu Bắc Xuyên gọi đến.
Lục Dao thấy vội vàng nhảy xuống xe chạy tới: "Triệu Bắc Xuyên!"
"Đây, các ngươi về ."
Lục Dao kéo quan sát từ xuống , thấy thương mới yên tâm. "Bắt tên trộm ?"
Triệu Bắc Xuyên chỉ đàn ông trói gô bên cạnh. Miệng nhét giẻ , chỉ ú ớ kêu.
"Ta cứ thắc mắc mấy ngày nay Phương lão tam cứ đến hỏi mua đậu hũ, thì là đ.á.n.h chủ ý !" Chị dâu Điền lên tiếng.
Triệu bà bà nhổ nước bọt: "May Đại Xuyên bắt , thì chẳng còn lẻn nhà ai nữa!"
Chẳng mấy chốc trưởng thôn đến, cùng còn cha của Phương lão tam.
Phương lão gia t.ử thấy con cầm cây chày gỗ đất lên đánh, đ.á.n.h mắng: "Thằng súc sinh hổ! Mày làm mất hết mặt mũi già !"
Ông đ.á.n.h tàn nhẫn, tay thô ráp đến mức đ.á.n.h gãy cả cây chày. Lão gia t.ử cả đời cần cù làm ruộng, từng vay khác một hạt gạo, ai ngờ sinh đứa con trộm đồ nhà !
Phương lão tam đ.á.n.h kêu ầm ĩ, nhưng trói c.h.ặ.t t.a.y chân nên thể trốn, đau đến mức lăn lộn khắp đất.
Mẹ Phương lão tam kéo tay chồng, lóc: "Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t mất!"
"Đánh c.h.ế.t cho xong! Coi như từng sinh thằng súc sinh !"
"Vậy thì đ.á.n.h c.h.ế.t cả luôn! Ôi con ơi, là , sẽ c.h.ế.t cùng con!" Bà ôm lấy Phương lão tam, hai con ôm đầu rống.
Phương lão gia t.ử chỉ hai , tức đến nỗi nên lời.
Lục Dao thấy nổi, bước lên : "Các ngươi dạy con thì về nhà dạy, đến nhà làm ầm ĩ thế là ?"
Phương lão gia t.ử thở hổn hển, một lúc ném cây gậy xuống, phịch một cái quỳ xuống.
Teela - Đam Mỹ Daily
"Ta dạy con , hổ với , xin dập đầu tạ !"
Lục Dao hoảng hốt, lập tức tránh sang một bên.
Hàng xóm xung quanh vội vàng tiến lên kéo : "Phương lão ca, làm , ngươi làm khó bọn trẻ đấy!"
Triệu Bắc Xuyên tiến lên túm ông dậy: "Thúc , gọi thúc đến để làm khó thúc. Con trai thúc cạy cửa nhà định trộm đồ, tuy lấy gì nhưng phá khóa. Lẽ đưa đến quan, nhưng nghĩ tới việc chúng cùng thôn nên làm quá."
Quan phủ trừng phạt trộm cắp nghiêm khắc. Nếu nộp tiền phạt sẽ sung quân đến Doanh Châu làm chiến nô.
Làm chiến nô thì cả đời về , trừ phi lập chiến công. Một kẻ tay tấc sắt lập công chiến trường, gần như là thể.
Phương lão tam sợ đến nỗi trợn tròn mắt, liên tục lắc đầu van xin đừng báo quan.
Trưởng thôn khụ một tiếng hòa giải: "Chuyện rõ ràng là nhà họ Phương sai. Con trai ngươi tự tiện sân nhà khác, định trộm đồ là đúng. vì trộm gì, để nhà họ Phương bồi nhà họ Triệu 500 văn, chuyện coi như xong. Đại Xuyên, ngươi thấy thế nào?"
Trưởng thôn mở lời, Triệu Bắc Xuyên tất nhiể nể mặt: "Vâng, theo thúc."
Phương lão gia t.ử nhịn , đá con trai một cái: "Mau cút về nhà !" Rồi lục lọi trong n.g.ự.c một hồi, run rẩy móc hai xâu tiền.
"Nhà chỉ còn nhiều tiền thế , phần còn xin cho vài ngày, sẽ bán mấy con gà trong nhà để trả các ."
Lục Dao vì mấy đồng tiền bồi thường, mà là nuốt nổi cục tức . thấy cảnh lão gia t.ử như , trong lòng cũng chẳng đành.
"Thôi tiền cần đền nữa, ông về quản con trai cho , chúng nhất định báo quan!"
Phương lão tam dẫn về, cũng lượt về nhà. Lục Dao đặt tay lên ngực, hồn vía định hỏi: "Làm ngươi bắt ?"
"Ta nấp ở phòng tây, thấy nhà lục lọi, một gậy đ.á.n.h ngất xỉu."
Lục Dao: "May mà bắt tên trộm , thì cả năm nay đều yên ."
Vào nhà thấy nhà cửa lục lọi lung tung, đến cả chăn đệm cũng lật tung, nhưng may là tìm thấy tiền bạc, vì ngày hôm Lục Dao đem lọ sành đựng tiền giấu chuồng gà.
"Khụ khụ khụ... Khụ khụ..." Tống quả phu ôm n.g.ự.c ho đau đớn, mấy ngày nay chứng ho của nặng thêm. Trước đây mặt khác còn cố nhịn , giờ kiểm soát nổi, ho lên đau đớn cả nửa ngày mới dịu bớt.
"Phụt!" Một bụm m.á.u từ miệng phun .
Tống lão thái sợ đến kêu lên: "Trời ơi! Sao ngươi ho m.á.u thế!"
Tống quả phu mặt trắng bệch, vội vàng lấy khăn lau: "Không, , lẽ ho nhiều quá nên rách họng."
Tống lão thái kỹ mặt , chợt nhớ mấy ngày Tào Thanh ho lao.
Lúc đó bà để ý, xong quên ngay. giờ càng nghĩ càng sợ, nổi da gà khắp .
Tống quả phu ôm bụng xổm xuống tiếp tục nhóm lửa, ngày tháng của chẳng còn nhiều...
Lúc ăn trưa, Tống lão thái cho lên bàn, sợ nếu thật sự ho lao sẽ lây bệnh.
Tống quả phu đành xổm ở bệ bếp ăn cơm. Trong lúc đó, thấy mấy trong phòng thì thầm.
"Hắn thật sự ho lao đấy chứ?"
"Dù ho lao thì cũng chẳng bệnh lành gì, ho cả mùa đông thấy khỏi."
Tống Trường Thuận đột nhiên lên tiếng: "Hay là đưa về am ni cô , vạn nhất c.h.ế.t trong nhà còn lo hậu sự."
Tống lão thái tiếc đứa bé trong bụng : "Đợi thêm chút , chờ sinh xong đứa bé hãy đưa ."
Tống Bình lớn chuyện, như thể liên quan đến , vẫn chăm chú gắp thức ăn. "Bà ơi, múc cho cháu thêm bát cơm."
"Cháu ngoan của bà, ăn ngon dữ."
Tống quả phu bưng bát sành, run rẩy. Không, thể nơi đó, thể , dù c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ở nhà !
Hắn cứng đờ đầu, dò tay lấy gói giấy giấu sọt tạp vật, bỗng nở nụ khó hiểu, thì thầm với chính : "Tất cả đều c.h.ế.t ."