Bùi Dã tiến thêm một bước, đối diện . Cậu cao hơn một chút, nên cúi đầu xuống để mắt , "Tin nóng mạng đều là giả."
"Gì cơ?"
"Ngô Vũ Thanh." Cậu nhấn mạnh từng chữ, "Giữa em và cô chẳng chuyện gì cả. Đó là công ty của cô tự dàn dựng để tạo nhiệt, em chỉ phối hợp một chút vì... em cứ ngỡ công khai, em cứ ngỡ chỉ chơi đùa cho vui, em cứ ngỡ những lời đêm đóng máy năm đó đều là giả dối."
Viền mắt đỏ dần lên, "Em cứ tưởng rằng vốn chẳng hề quan tâm đến em, em cứ tưởng..."
"Bùi Dã."
Cậu im bặt. Tôi Bùi Dã thật lâu.
"Vậy chuyện vặn nắp chai nước là giả?"
Cậu ngẩn .
"Tương tác mật tại phim trường cũng là giả?"
Cậu ngẩn .
"Chuyện hẹn hò bại lộ cũng là giả?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Cuối cùng cũng phản ứng kịp, viền mắt càng đỏ hơn, nhưng là vì tức giận: "Anh nó chỉ nhớ mỗi chuyện đó thôi ? Em gửi cho tám trăm tin nhắn mà thèm trả lời lấy một câu! Em gọi cho hơn hai mươi cuộc điện thoại mà chẳng thèm bắt máy! Vậy mà chỉ nhớ mỗi việc em vặn nắp chai cho Ngô Vũ Thanh thôi hả?"
Tôi sững sờ: "Cậu gửi tin nhắn hồi nào?"
"Cái tháng ngay khi đóng máy đó!" Cậu gào lên, "Ngày nào em cũng gửi! Anh thèm hồi âm dù chỉ một chữ!"
Tôi lấy điện thoại , lật tìm WeChat. Không . Tôi kiểm tra danh sách đen. Cũng .
"Anh kéo em danh sách đen ?" Cậu chằm chằm.
"Tôi ."
"Vậy tin nhắn em gửi biến mất ?"
Chúng trân trân trong ba giây. Bùi Dã đột nhiên , một nụ cay đắng chua xót: "Thẩm Mặc Ngôn, hai chúng gài bẫy ?"
Đến khi sự thật phơi bày thì là 2h sáng.
Hóa tin nhắn WeChat của Bùi Dã quả thực chặn . Người đại diện khi đó của - một phụ nữ gọi là chị Vương, bí mật nhận tiền phần trăm từ các hợp đồng thương mại phía lưng . Vì sợ chuyện yêu đương ảnh hưởng đến danh tiếng và lưu lượng, cô âm thầm chặn hết bộ tin nhắn gửi cho .
Cả điện thoại cũng . Cậu dùng điện thoại công ty để gọi, và cô thiết lập chế độ chặn cuộc gọi ở hệ thống phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phim-gia-tinh-that-anh-de-truy-the-ky/chuong-5.html.]
Về phần , đại diện lúc bấy giờ là lão Chu, thấy sự nghiệp của mới khởi sắc đ.â.m đầu yêu đương. Anh sợ "yêu là lú lẫn" làm hỏng cả tiền đồ, nên cũng lén lút động tay động chân điện thoại của .
Kẻ chặn đầu , giấu đầu . Thế là suốt ba năm trời, cả hai chúng đều đinh ninh rằng đối phương là hạng "xong chuyện là phủi tay bỏ ".
Bùi Dã bệt giường của , khi hết chuyện, cả cứ thế đờ đẫn , "Vậy nên... hề chia tay?"
"Không hề."
"Anh cũng chỉ chơi bời cho vui?"
"Không ."
Cậu im lặng mất ba giây. Rồi như chợt nhớ điều gì đó, ngước lên với ánh mắt đầy vẻ dè dặt: "Anh ơi, ... cái trong thang máy đó, thấy Ngô Vũ Thanh gọi điện cho em ?"
Tôi gì, nhưng biểu cảm mặt đổi rõ rệt. Cậu cuống quýt, nhích gần hơn, đầu gối chạm hẳn chân : "Hôm đó cô gọi điện thật, nhưng tại ?"
"Tại ?"
"Bởi vì cô sắp kết hôn ." Cậu , đôi mắt sáng lên nhưng đượm vẻ ấm ức, "Cô và bạn trai ngoài ngành quen ba bốn năm, vẫn luôn giấu kín. Hôm đó cô gọi là hỏi em xem nên xử lý chuyện công khai thế nào, cô sợ việc công khai sẽ ảnh hưởng đến em, nên mới đến báo một tiếng."
Tôi ngẩn .
"Bạn trai cô là bình thường, làm trong ngành tài chính. Cái vụ ghép đôi đây là do công ty cô ép buộc, ngoài đời em và cô chẳng hề liên hệ gì đặc biệt. Cô đám cưới, em còn tiền mừng nữa đây , xem em oan ?"
Cậu đoạn tự khổ, nhưng xong thì viền mắt đỏ hoe, "Anh ơi, những gì em sân khấu đều là thật. Từ đầu chí cuối, trong lòng em chỉ duy nhất thôi."
Cậu đưa tay chỉ lồng n.g.ự.c . Tôi đưa tay , khẽ xoa lấy gáy . Tóc vẫn còn ẩm, "Đi sấy tóc cho khô ."
"Không."
"Sẽ cảm đấy."
"Vậy ôm em , ôm thì em sẽ cảm nữa."
...
Đêm đó chúng chẳng làm gì quá giới hạn. Chỉ đơn giản là ôm , ôm từ 2h sáng cho đến tận lúc 5h khi bình minh lên.
Em giống như một chú gấu túi bám chặt lấy . Tôi nửa tựa đầu giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc em .
Em kể nhiều, kể về những gì trải qua trong suốt ba năm qua. Kể về việc em âm thầm thu thập bằng chứng về những sai phạm của đại diện như thế nào, làm để đàm phán hủy hợp đồng với công ty, tự lập văn phòng đại diện riêng .
Tôi lắng , chợt nhớ một chuyện, "Bùi Dã, vai diễn trong “Truy Quang”, làm em nó ?"