Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Phiên ngoại 4: Tát Tổ Linh Tổ ( trung )

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:43:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ trong chuyến chỉ gặp Tát Tổ, mà còn gặp Linh Tổ!

Hơn nữa, khác thể , nhưng của Bảo Dương Quan, Tạ Linh Nhai thể , sở dĩ Linh Tổ sẽ theo Tát Tổ và tìm kiếm nguyên nhân sâu xa là bởi vì lúc khi ông còn ở thế giới loài , ông phạm một sai lầm và trở thành ác thần, đó Tát Tổ dạy cho một bài học.

Tạ Linh Nhai bao giờ ngờ rằng, sẽ lúc du hành đến thời điểm . Vì đây chính là thời gian đen tối nhất của Tổ sư gia nhà y!

Ngay khi Tạ Linh Nhai còng đang ở trong hồi ức, thì Tát Thủ Kiên quát to: “Cái gì mà ác thần, kẻ đó xứng nhận danh hiệu !”

Ông dứt lời, lấy mấy lá bùa, niệm chú và : “Ngũ lôi hàng linh!” (Năm tiếng sét thu phục ác linh)

Một tia sét đ.á.n.h chính xác xung quanh sân, tia sét cũng đốt cháy hết cỏ. Sau đó đột nhiên, một ngọn lửa vọt , bao trùm cửa nhưng lan ngoài và cũng cháy lan tới căn nhà tranh.

Các thôn dân thấy Tát Thủ Kiên thể gọi đến tia sét và lửa. Thì cả đám sợ hãi đến mức vội quỳ xuống cầu xin sự thương xót, hô to thần tiên lão gia tha mạng.

Đại Bảo và Tiểu Bảo âm thanh đ.á.n.h thức, ngơ ngác hỏi: “Cha nuôi tạo sét đ.á.n.h ?”

Vì cũng đôi lúc, khi hai nhóc theo cha nuôi, sẽ vô tình thấy cha nuôi tạo sét đ.á.n.h và Ngoan Long còn thể làm cho trời mưa.

Không là do cha nuôi làm, mà là Tát Tổ gia gia của các con làm! Tạ Linh Nhai ấn đầu chúng một cái: “Nhắm mắt , nếu ngủ thì cũng chuyện.”

Tát Thủ Kiên tức giận ác thần, cũng tức giận với đám dân ngu , ông dùng phép trói hết các thôn dân đó , đợi khi hừng đông sẽ báo quan, kêu quan phủ tới xử trí bọn họ, những kẻ hành vi mưu hại sống để họ trở thành vật hiến tế, đó đợi quan phán xét.

“Đạo hữu, còn gặp ác thần , đây với ?” Tát Thủ Kiên hỏi.

Tạ Linh Nhai: “…”

Y bối rối hồi lâu mới kiên quyết : “Đi theo ngài !”

Và cái kết định sẵn từ , tuy rằng ngượng ngùng, nhưng Tạ Linh Nhai cũng thử cảnh Tát Tổ cùng Linh Tổ đầu tiên gặp mặt là như thế nào và Linh Tổ sẽ đ.á.n.h thành cái dạng gì…

Tát Thủ Kiên dùng tới thủ thuật che mắt che giấu việc , để tránh cho những các thôn dân khác phát hiện, đó thả họ , mới tiếp tục cùng Tạ Linh Nhai nhân lúc trời còn tối chạy tới miếu Thành Hoàng.

Lúc Tạ Linh Nhai vẫn đang ôm hai đứa trẻ, nhưng nghĩ đến việc sắp làm, như tràn đầy sức lực, hề mệt mỏi bất lực như ban ngày.

……

Tạ Linh Nhai thấy nơi ở của các nông dân đó đơn sơ, nhưng ngôi miếu Thành Hoàng xây dựng với tường hồng ngói xanh, các bức chạm khắc cao ngất trông tráng lệ, khiến thở dài. Và dù cho y là của đạo môn, cũng từng gặp nơi nào lẫn lộn đầu đuôi như , hành vi cung phụng thần linh thái quá như thế.

Tát Thủ Kiên lộ vẻ mặt lạnh lùng, đ.á.n.h giá một chút, : “Tôi sợ trong miếu còn ông từ quản hương, đạo hữu cứ ôm hai đứa trẻ cần lộ mặt , sẽ bắt .”

“Được, .” Tạ Linh Nhai quả quyết tìm một chỗ xổm xuống.

Tát Thủ Kiên đến miếu xem xét hai , một lúc mới tới coi cửa, ông bắt tới, đó ép hỏi vài câu, tiếp đến ông đuổi trong miếu hết, mà, bên trong còn một đôi đồng nam đồng nữ, chẳng hẳn cũng là vật đang đợi để hiến tế.

Đừng thấy hình của Tát Thủ Kiên cường tráng lắm mà cho rằng ông giống thư sinh yếu ớt trói gà chặt, vì thủ của ông trông lưu loát, làm cho những kẻ dâng đồ hiến tế, phản kháng , đều ông một tay đ.á.n.h bại.

Tát Thủ Kiên hiệu cho Tạ Linh Nhai, ý bảo y lập tức đến đây đem đôi đồng nam đồng nữ mang đến chỗ y.

Hai đứa trẻ sắc mặt xanh xao, vàng vọt, còn trong lúc mơ ngủ đột nhiên đ.á.n.h thức, thấy Tạ Linh Nhai cùng Đại bảo, Tiểu bảo, còn tưởng rằng hiến tế lên , đến bên cạnh thần tiên, nên chỉ rưng rưng nước mắt dám lời nào.

Trong khi đó Đại Bảo và Tiểu Bảo ở thế giới hiện đại cũng bao giờ thấy dáng vẻ thê t.h.ả.m như của bạn cùng tuổi, vì hai bạn trông gầy đến mức trơ xương, giống hệt như một que củi, hai em chút ngây , đó hai bên nhưng lời nào.

“Nắm c.h.ặ.t t.a.y và đừng buông .” Tạ Linh Nhai bảo hai đứa trẻ suýt hiến tế hãy nắm tay, bên cạnh và đừng bỏ chạy.

Tiếp đến y đến Tát Thủ Kiên, lúc một lá bùa ngũ lôi bay tới. Tính khí của ông già cũng mạnh mẽ quá, chỉ trong chốc lát, ngôi miếu Thành Hoàng cao lớn sét đánh, phát nổ nhiều và biến thành tro bụi! ngọn lửa Mộc Lương vẫn còn đang bốc lên, e rằng cuối cùng cho dù trả giá bao nhiêu cũng đủ.

Người trong miếu thấy Tát Thủ Kiên làm , thì kinh ngạc sợ, họ quỳ mặt đất niệm tên và danh xưng của Thành Hoàng gia, và vì họ Tát Thủ Kiên là thần thánh phương nào, nên cũng dám cản trở, dập lửa.

“Từ nay về ở Phù Lương làm lễ hiến tế nữa, nếu đều sẽ kế cục thê t.h.ả.m như ngôi miếu !” Tát Thủ Kiên hừ lạnh một tiếng, nghênh ngang bước .

“Ngài ơi, còn chúng nữa!” Tạ Linh Nhai kéo tay bốn đứa trẻ mới đuổi kịp Tát Thủ Kiên, suýt chút nữa là đuổi theo .

“…” Tát Thủ Kiên dừng chân: “Xin đạo hữu, tại quen một .”

Tát Thủ Kiên ở huyện thành tìm một chỗ khách điếm để ở, mua một ít bánh canh nóng hầm hập, mà ai cũng ăn.

Tát Thủ Kiên tự ăn một chén, khi ăn xong đến Tạ Linh Nhai. Thấy Tạ Linh Nhai cũng vội ăn, chỉ chậm rãi cho bốn đứa trẻ ăn . Vì dù bánh canh cũng nóng, trong khi đó hai đứa trẻ nhốt ở trong miếu, cũng bao lâu ăn no, mới đầu chúng cầm lấy chén đó định đổ ào miệng để nuốt, nhưng Tạ Linh Nhai ngăn , đem chén đặt ở mặt , một muỗng một muỗng phiên đút cho chúng ăn.

Đại Bảo và Tiểu Bảo, cũng cần quá lo lắng, vì chúng tự múc từng muỗng nhỏ, thổi và ăn chậm rãi.

Hai đứa trẻ nhốt thể dùng tay, nên chỉ thể duỗi cổ, nhai mì chằm chằm bát.

“Hai đứa tên là gì? Là bản địa ở đây ?” Tạ Linh Nhai một bên đút một bên hỏi.

Hai đứa trẻ lầu bầu vài câu, nhưng Tạ Linh Nhai chúng gì.

“Có lẽ hai đứa trẻ chỉ tiếng địa phương, đợi khi báo quan xong, sẽ đưa bọn họ cùng.” Tát Thủ Kiên .

Những đứa trẻ , cũng là nên trả sẽ cướp , Tạ Linh Nhai “Ừm” một tiếng, sờ sờ bụng bọn chúng, đó buông muỗng : “Không thể ăn nữa.”

“A, a ——” Tuy nhiên hai đứa trẻ đó hiểu hành động của Tạ Linh Nhai là gì, chúng nóng nảy, há to miệng. Chung đói lâu , nên ăn là gì, chỉ nghĩ, đem hết những thứ thể ăn đút hết miệng là .

Tạ Linh Nhai thấy chút chua xót, những đứa trẻ giống với Đại Bảo, còn thể kén ăn, nhưng y vẫn kiên định đút cho chúng nữa.

Hai đứa trẻ ăn nữa, liền chằm chằm Đại Bảo và Tiểu Bảo xem chúng ăn.

Vốn dĩ hai em Đại Bảo và Tiểu Bảo ăn chậm nhưng bây giờ mất tự nhiên, vội vàng ăn thật nhanh.

Tạ Linh Nhai cũng ăn một ít lấp đầy bụng, Tát Thủ Kiên nhanh đến nha môn làm việc, còn định dẫn báo quan, ông kêu Tạ Linh Nhai ở nơi chờ . Nói xong, Tát Thủ Kiên như nhớ tới cái gì, giống như đang trực tiếp đưa chủ ý để cho làm thế , cũng vì cái gì, ông lắc đầu : “Đạo hữu còn việc gì khác làm ?”

“Không , sẽ ở chỗ chờ ngài trở về, với cũng chuyện cùng ngài một chút.” Tạ Linh Nhai quyết tâm sẽ cho Tát Tổ , vì Tát Tổ thể giúp y.

Tát Thủ Kiên gật đầu, bế đôi đồng nam đồng nữ mỗi một bên tìm quan phủ.

……

Tạ Linh Nha và Đại Bảo Tiểu Bảo ở trong phòng, qua một lát hai em la hét vệ sinh.

“Mới ăn xong đòi ị, bộ ruột con thẳng ?” Tạ Linh Nhai lầu bầu, trong khách điếm cũng nhà vệ sinh. Y lo lắng việc khách sẽ mang theo bồn cầu, nên đành dẫn hai nhóc ngoài xem nhà vệ sinh nào .

Sau khi để cho hai đứa nhóc giải quyết thoả và từ phòng vệ sinh trở về, Tạ Linh Nhai thấy ở trong phòng một ăn mặc đạo bào đang đưa lưng về phía cửa, bên cạnh còn hai đứa nhỏ. Lúc mới đầu Tạ Linh Nhai còn tưởng rằng đó là Tát Tổ trở , đến khi kỹ nữa, y cảm thấy hình thể nọ gì đó đúng lắm.

Vì bả vai của dày hơn của Tát Tổ, áo choàng cũng bó chặt , và rõ ràng thể các cơ tay áo đang siết chặt đến mức căng thẳng. Hơn nữa, hai đứa trẻ cạnh đó cũng khác hẳn so với . Tóc của chúng buộc gọn gàng, tóc cũng lụa đỏ và quần áo còn trông sạch sẽ.

Tạ Linh Nhai chắc chắn rằng nhầm phòng. Y bước sang một bên hai bước và thấy khuôn mặt của nọ. Người trông chừng ba mươi tuổi, mặt mày sáng như , tuấn. Hai đồng nam đồng nữ bên cạnh, cũng phục tùng, giống như dẫn theo đạo đồng.

“…Đạo hữu, ngài bằng cách nào, ngài là Tát… Toàn Dương T.ử bằng hữu ?” Tạ Linh Nhai xem ăn mặc đạo bào, theo bản năng liên tưởng đến Tát Thủ Kiên.

Đối phương một chân đạp lên ghế,tiểu đồng theo bên cạnh cũng lập tức hiểu ý đ.ấ.m chân cho đó, nọ liếc mắt Tạ Linh Nhai một cái, khịt mũi : “Ta chỉ là một đáng thương nhà để về!”

Tạ Linh Nhai , trong lòng lập tức cảm thấy , y đạo sĩ gì khác thường, nhưng khi cẩn thận quan sát đôi đồng nam đồng nữ , y liền điều thích hợp. Đó chính là, nước da của đôi đồng nam đồng nữ trắng, gương mặt lộ bên ngoài đỏ ửng, nhưng giữa mày lộ một luồng khí c.h.ế.t chóc, giống của sống.

Đại Bảo và Tiểu Bảo giống như cũng cảm giác gì đó đúng, chúng vội ôm chặt cánh tay Tạ Linh Nhai: “Cha nuôi ơi, con sợ…”

Tạ Linh Nhai ôm hai đứa trẻ lên, định ngược trở về, nhưng cánh cửa phòng đột nhiên đóng .

Đạo sĩ gõ gõ mặt bàn, đôi đồng nam đồng nữ lập tức nhào tới.

tiếc là Tạ Linh Nhai cũng dễ khi dễ như , y xoay , lấy Linh Quan quyết: “Đi!”

Đôi đồng nam đồng nữ lập tức té ngã sấp mặt, đó cả hai hoảng sợ bỏ , bò mấy bước mặt đất, ôm lấy chân đạo sĩ kêu lên: “Lão gia, đau quá!”

Đạo sĩ kinh hãi, vật tay Tạ Linh Nhai tay: “Đây là pháp quyết gì, thể hiệu quả như thế!”

Lúc cửa phòng cũng Tát Thủ Kiên đá văng, ông nghiêm nghị : “Ngươi là Vương Ác ? Đã đ.á.n.h cho như còn dám tìm tới đây gây chuyện!”

Tạ Linh Nhai: “…”

Y bỗng nhiên cảm thấy bàn tay mới dùng Linh Quan quyết của , giống như rút gân .

Vương Ác thấy chính chủ xuất hiện, cũng dời lực chú ý, : “Vậy đây là đạo sĩ hủy miếu thờ của , còn dám kêu gào, hôm nay gia gia sẽ cho ngươi , thế nào là nên dây chuyện của khác!”

cũng , nếu chỉ là Thành Hoàng thổ địa tầm thường, thì chắc hẳn sẽ dám ở mặt Tát Thủ Kiên phong cấp bậc thiên sư, oai thị uy, thậm chí là đủ can đảm để chiến đấu chống ông. Tạ Linh Nhai , Vương Ác cũng là Tổ sư gia nhà y, là Thiên Đình làm quan, đó phái xuống phía làm Thành Hoàng, nên thể xem là bối cảnh Thành Hoàng nhất.

Vương Ác xoay biến đổi, tức thì đạo bào rách , lộ bộ giáp vàng bên . Trong tay cũng cầm một cây roi vàng, chuyển động đều trông uy nghiêm, đôi mắt ông cũng mở to tràn đầy tức giận.

Đại Bảo và Tiểu Bảo mở miệng , ngơ ngác Vương Ác: “Người , giống như… Giống như…”

cả hai , vì vẫn chút thể xác định.

Tát Thủ Kiên cũng bình tĩnh lấy một lá bùa sấm sét và ném nó ngoài. Lá bùa sấm sét lập tức b.ắ.n và dính trán của Vương Ác, đó biến thành lửa sấm sét và rầm rầm nổ vang bốc cháy lên.

“A!” Vương Ác bụm mặt, tóc đều thiêu cháy, ông liên tục kêu đau, đôi đồng nam đồng nữ vội vàng lấy một cái chai, dùng cành liễu thấm nước vẫy mặt của miếu thần lão gia, lúc mới thể dập tắt pháp thuật của lôi hỏa.

Lúc Vương Ác cũng buông lỏng tay , lộ diện mạo nữa, nhưng lôi hỏa thiêu cháy đến mức tóc cũng biến thành màu kim hồng, đôi mắt cũng là màu hồng luôn, ông tức quá cầm lấy roi vàng cuồng nộ quát: “A a”.

Tạ Linh Nhai thiếu chút nữa là sặc nước, vốn dĩ đó y vẫn cho rằng Linh Tổ mái tóc đỏ là vì ông sinh , hoặc thể là do tu luyện pháp thuật lôi hoả, nên về mới trở thành ngọc xu hỏa phủ Linh Quan, chứ nào ngờ ông hình dạng là vì Tát Tổ dùng phép đốt cháy ?

Lúc hai mắt Đại Bảo và Tiểu Bảo sáng lên, cả hai đồng thanh hô to: “A nhớ , là Tổ sư gia gia!”

—— Tuy nhiên dáng vẻ , cũng là dáng vẻ ở trong điện thờ mà cả hai thấy, vì chúng khác !

Vương Ác đang nổi nóng, thấy thì : “Đi , ai lúc nhận gia gia (ông nội) chứ, hề cháu chắt nào như các ngươi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/phien-ngoai-4-tat-to-linh-to-trung.html.]

“Lão gia, lão gia, tóc của …” Đồng nam theo Vương Ác nắm lấy tay Vương Ác, yếu ớt .

Vương Ác nắm lấy một cọng tóc của , thấy cảnh tượng mắt, sắc mặt cũng đổi theo, ông càng lúc càng tức giận hơn: "Này, tên tiểu đạo sĩ c.h.ế.t dẫm !"

Mặc dù lúc Tát Thủ Kiên hơn 50 tuổi, nhưng nếu so với Vương Ác, thì dẫu Vương Ác gọi bằng tiểu đạo sĩ cũng đúng.

tu đạo bao giờ là cùng tu vi cấp bậc, nếu thì Vương Bát Tinh trở thành lợi mạnh nhất , trong tay Tát Thủ Kiên kẹp thêm mấy lá bùa sấm sét, đó ông rãi chúng ngoài.

“Đùng đùng đùng ——”

Những tia sét đ.á.n.h trúng chân Vương Ác, nếu ông trốn nhanh, thì xem chừng chúng đ.á.n.h trúng ông , Vương Ác kêu lên từng tiếng đau đớn, vội ôm đôi đồng nam đồng nữ chạy trốn.

Tạ Linh Nhai: “…”

Thật là tội nghiệp, ngờ Tổ sư gia cũng lúc đ.á.n.h cho chạy thế

Và tất nhiên, chuyện ông bại tay Tát Tổ, cũng là điều hiển nhiên.

……

Tát Thủ Kiên thổi thổi bàn tay, bình tĩnh đóng cửa : “Trước đó đạo hữu chuyện với , là cái gì ? Tạ Linh Nhai Đại Bảo và Tiểu Bảo, đó đưa chúng phòng trong , mới đem chuyện xuyên qua đây kể cho Tát Thủ Kiên .

Chỉ là Tát Thủ Kiên cũng là tu đạo, nên khi xong mặt cũng lộ vẻ bất ngờ gì lớn, chỉ ngạc nhiên một chút, nhưng đó chút giống như hiểu rõ : “Chẳng trách cứ cảm thấy thở kỳ lạ gì đó, là kiểu yêu cũng chẳng quỷ, thậm chí còn chút cận, thì là truyền nhân đời , cũng xem như rõ ràng.”

Nói xong ông nghĩ đến vẻ mặt đó của Tạ Linh Nhai, ha ha : “Nếu vẫn còn đến danh xưng của , xem ở trong mắt thế hệ , vẫn còn lưu giữ chút danh xưng.”

Trên thực tế, bây giờ Tát Thủ Kiên cũng chút danh tiếng, nhưng ông vẫn còn xem là tứ đại thiên sư, nên địa vị lúc cũng bằng lúc , về , ông nổi bật và danh tiếng lớn.

Tạ Linh Nhai nghĩ thầm, về ngài cũng là Tổ sư gia của mà. Chỉ là y nghĩ rằng, giờ Tát Tổ vẫn còn thu phục Linh Tổ, y sợ sẽ gây phiền toái, nên trong lúc nhất thời dám thẳng.

mấy các là thế ngoại chi khách (Khách bên ngoài thế giới thực), tất nhiên thể ở lâu.” Vẻ mặt của Tát Thủ Kiên run rẩy, : “Để đêm nay, lập đàn tố pháp, ứng đáp với Bắc Đẩu, kết nối với Tam Thanh Thiên Tôn, xem thể đưa các trở về .”

Tạ Linh Nhai vội vàng cảm ơn.

“Giờ mắt, sẽ đưa trong thành dạo.” Tát Thủ Kiên vang : “Hãy nghĩ xem, nếu ngày nay thấy cảnh tượng thời Tần Hán như thế nào. Nếu trở về, e rằng sẽ còn thấy những gì xảy thời điểm . Vậy chúng nhân cơ hội , ngắm phong cảnh hữu tình và nó nhiều thêm chút.”

Tạ Linh Nhai cảm thấy ngạc nhiên: “Ngài hỏi gì về nơi gọi là thế giới tương lai ?”

Tát Thủ Kiên thản nhiên : “Tốt hơn hết là cứ giữ chút cảm giác mới mẻ .” Sau đó, ông tưởng tượng : “Chỉ cần thế giới tương lai Vương Ác thì chắc chắn nơi đó sẽ là một nơi , đến lúc , ăn cơm cũng sẽ cảm thấy ngon miệng hơn.”

Tạ Linh Nhai: “…”

tiếc là, về mỗi ngày ngài đều sẽ đối xử với ngài

……

Vào lúc nửa đêm, Tát Thủ Kiên tìm một bãi đất hoang, lập pháp đàn, đó ông bước cương nghị, niết pháp quyết, kết nối với thông thiên địa thần.

Tạ Linh Nhai cùng Đại Bảo và Tiểu Bảo ngay ngắn ở đàn, tĩnh tâm xem Tát Thủ Kiên thi pháp.

Đã qua giờ ngủ, Đại Bảo và Tiểu Bảo đều tĩnh tâm, đầu gật gà gật gù, giống như gà con mổ thóc, ngủ gật bên cạnh .

Tạ Linh Nhai cũng chút mệt nhọc, nhưng vẫn cố vững tinh thần xem Tát Thủ Kiên niệm chú.

Thanh kiếm gỗ trong tay Tát Thủ Kiên dài bằng một cánh tay chiếu thẳng lên bầu trời, tức thì trời một luồng sét đ.á.n.h hiện lên, làm cho ba , một lớn hai nhỏ giật , vội mở to mắt ông.

“Đạo hữu, duyên gặp !” Tát Thủ Kiên sang ba , kiếm pháp rơi xuống, điện quang cũng theo đó rơi xuống.

Ôi đệch, đừng đ.á.n.h trúng nha.

Trong lòng Tạ Linh Nhai còn hò hét xong, tia sét đ.á.n.h tới mắt, đau ngứa, chỉ là mắt một luồng ánh sáng trắng hiện lên, đó Tạ Linh Nhai liền cảm thấy thế giới như đang cuồng.

Đã trở về ?

Tạ Linh Nhai cố gắng mở mắt và cảm thấy cơ thể đang đè nặng lên thứ gì đó. Y nửa bò dậy trợn mắt , thì thấy đó là tướng quân áo giáp vàng tóc đỏ: "..."

Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng đè ở , thấy ông, chúng hoan hô: “Gia gia! Gia gia!” (Ông ơi)

Tiếng Tổ sư gia gia kêu dài quá, nên hai đứa nhóc trực tiếp lược bỏ hai từ tổ sư, kêu lên gia gia, làm cho Tạ Linh Nhai khỏi nhận thêm một cha.

“A!” Vương Ác một tay đỡ bọn họ lên: “Là ngươi, các ngươi, mấy tên tiểu quỷ ở chỗ ? Các ngươi rốt cuộc là là yêu, bộ dạng cũng đổi gì!”

Tạ Linh Nhai sửng sốt, quanh bốn phía, đây vẫn là vùng rừng hoang vu với các tàng cây tím, vội chạy tới hỏi: “Khoảng cách chúng thấy ngài, qua bao lâu ?”

Vương Ác tức giận : “12 năm!”

Tạ Linh Nhai “Hả” một tiếng, cái gì, thể xuyên trở về, mà là tới 12 năm chứ? Khoan , 12 năm thời gian thật quen, Tạ Linh Nhai hỏi dò: “Khi đó ngài Toàn Dương T.ử đ.á.n.h xong, thì như thế nào?”

Vương Ác trợn trắng mắt: “Vì cho .”

Tạ Linh Nhai: “…”

Tạ Linh Nhai cúi đầu nghĩ, ngài thì cũng

Vương Ác thấy y gì nữa, thì cảm thấy khó chịu: “Ngươi hỏi nữa ?”

Tạ Linh Nhai nên lời: "...Rốt cuộc thì ngài ?"

Tổ sư gia ơi là Tổ sư gia, thì cũng tính nhiều chuyện từ .

Vương Ác khịt mũi : “Khi đó cũng cáo trạng lên Thiên Đình, nhưng bệ hạ chỉ ban cho một đôi mắt sáng, đó kêu theo bên cạnh Tát Thủ Kiên, rằng, nếu thể tìm sai lầm của Tát Thủ Kiên, thì thể tự báo thù.”

Vương Ác đen mặt : “Ta cứ tưởng cái tên Tát thiên sư đó chắc cũng chỉ là kẻ chính trực một lúc, chứ thể chính trực một đời, nên thời thời khắc khắc theo giám sát , nhưng ngờ thấy , liền lấy sét đ.á.n.h thành thế .”

Tạ Linh Nhai: “??”

Khoan , trong truyền thuyết là Linh Tổ quyết định âm thầm theo quan sát ? Sao còn thể xảy cớ sự ?

Vương Ác thở dài: “Ta đành bí mật trộm xem , làm thể cho Tát Thủ Kiên , mặc dù ở ven đường đổi tiền, cũng chịu d.a.o động. Mười hai năm qua, từng phạm một sai lầm gì! ”

Có thể thời gian đó chỉ là một cái chớp mắt với Tạ Linh Nhai, nhưng đối với Vương Ác đó là 12 năm ông kiên trì theo Tát Thủ Kiên, cho nên trong giọng cũng mang theo chút ai oán, nhưng phần nhiều vẫn là sự kính nể.

Khóe miệng Tạ Linh Nhai khẽ chuyển động: “Vậy…Bây giờ ngài Tát Thủ Kiên ?”

“Hiện tại đang ở chỗ múc nước.” Vương Ác vén bụi cỏ , chỉ cho Tạ Linh Nhai xem, đúng là ở bên sông một đạo sĩ, đó vẫn ăn mặc như cũ và đang rửa tay.

Đại Bảo và Tiểu Bảo thấy khuôn mặt quen thuộc của nọ thì ồn ào lên: “Tát ——”

Vương Ác lập tức bịt miệng chúng : "Đừng kêu!"

tiếc là giọng của hai đứa trẻ quá thanh, Tát Thủ Kiên chú ý tới động tĩnh ở đây, tức thì một tia sét lập tức bay đến, đ.á.n.h trúng đầu Vương Ác.

Vương Ác nhào lộn, nhảy khỏi đám cây cối, mái tóc đỏ của ông dựng và còn sáng hơn cả đầu đánh. Vfa chính bản Vương Ác cũng đ.á.n.h bao nhiêu .

Tạ Linh Nhai nên lời, vội lên: “Thiên sư, là !”

Tát Thủ Kiên thấy Tạ Linh Nhai, lúc mới thu tay , bộ dáng của bọn họ cùng bộ quần áo quen thuộc, thì hiểu : “Mấy vẫn trở về , mà là đến thời điểm bây giờ ?”

Tạ Linh Nhai gật đầu.

“Cái gì mà hiện tại với hiện tại.” Vương Ác lẩm bẩm : “Tát thiên sư, quang minh chính đại chuyện mờ ám, đề nghị ngươi cũng nên suy xét và mau thu nhận !”

Tát Thủ Kiên lộ vẻ chán ghét, mặt .

Vương Ác tiến lên : "Ta thật lòng khâm phục ngươi, theo ngươi. Nếu ngươi còn đồng ý, sẽ kiện ngươi lên trời, xin bệ hạ khâm điểm ngươi làm sư phụ của ! Ta cho ngươi , tên của ngươi trong sách tiên, nên khi công đức của ngươi viên mãn, thiên đạo sẽ công bố, đến lúc đó, lệnh ban xuống dẫu ngươi chống cự nhận thì cũng nhận!”

Tát Thủ Kiên: “…”

Tát Thủ Kiên vốn là một tinh thần tự do. Thậm chí ông còn với Tạ Linh Nhai rằng ông về tương lai, nhưng lúc ông thể về phía Tạ Linh Nhai, vô thức mang theo một chút trưng cầu ý kiến.

Tạ Linh Nhai hổ gật đầu, ý bảo ông là hãy chấp nhận , cái chính là t.ử định mệnh

Tát Thủ Kiên đau khổ nhắm mắt , thở dài một tiếng.

Vương Ác vô cùng đắc ý, đang đảnh lễ nhận sư, thì Tát Thủ Kiên giơ tay lên, tức thì vài lá bùa màu vàng bay tới, đó liên tiếp những tia sét tím đuổi sát m.ô.n.g Vương Ác, đ.á.n.h gót chân ông.

“A! A a!” Vương Ác đau đến mức vội ngâm chân trong nước sông.

Vương Ác đang mắng to, thì lúc Tát Thủ Kiên mới ủ rũ : “Ngươi theo cũng , nhưng về theo , đổi triệt để, nấy và đầu tiên là sửa tên ——” Nói xong ông liếc mắt đến Vương Ác: “Nếu ngươi đồng ý, hãy đổi tên thành Vương Thiện, theo bên cạnh .”

Linh Tổ ôm gót chân Tát Thủ Kiên, c.ắ.n răng một cái, nghiến răng lạy ba lạy : "Vương Thiên nguyện phụ tá thiên sư, thực hành hết pháp chỉ!”

Tát Thủ Kiên bóp mũi đáp , lúc mới đầu : “Còn đạo hữu, theo tới đây, nghiên cứu kỹ tình huống của một chút.”

Vương Thiện cũng là hai lời, lập tức biểu lộ một chút thành ý, vì , khi Tát Thủ Kiên kêu Tạ Linh Nhai là đạo hữu, ông cũng khách khí : “Sư thúc, để giúp ngươi ôm đứa trẻ nha.”

Tạ Linh Nhai “Phạch” quỳ xuống.

Vương Thiện: “??”

Tạ Linh Nhai rưng rưng : “Ngài đừng kêu như …”

Trên mặt Tát Thủ Kiên giống như đang suy tư điều gì, ông khẽ : “Ngươi cũng kêu là đạo hữu .”

Chỉ cần để Vương Ác gọi Tạ Linh Nhai là đạo hữu thôi cũng là quá lời cho Tạ Linh Nhai , cũng giúp y chiếm vinh dự hơn mấy chục vị đại tổ tiên của Bão Dương Quan, Tạ Linh Nhai lên, mặt mày tái mét : “Ngài cứ gọi là Tiểu Tạ là , Tiểu Tạ.”

Loading...