Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 97: Linh Dát
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoan Long uốn éo trong khí vài , đó trấn tĩnh chút, quấn lấy ngón tay của Tạ Linh Nhai, cọ xát đầu mặt của ngón tay, như thể đang ngượng ngùng cầu xin sự tha thứ.
Tạ Linh Nhai hận rèn sắt thành thép, nhéo nhéo cái đuôi nó, nhưng tình hình hiện tại thực sự cho phép Tạ Linh Nhai dạy dỗ nó thêm nữa, chỉ thể oán giận vài câu.
Tiểu Lượng ở bên cạnh , yếu ớt khuyên nhủ: "Thật , thầy Tạ, nó chỉ mới tới đây, nên thầy mạnh đến mức nào... Giỏi giang , hoặc thấy gì đáng sợ.”
Tạ Linh Nhai: “…”
Suy nghĩ của Tạ Linh Nhai cũng trở bình thường, y lên : “Đi về .”
Bởi vì mấy thứ ích , nên Tạ Linh Nhai dùng túi ma khí và cho những nội tạng và mặt trong. Lúc , một chiếc taxi lái đến, Tạ Linh Nhai duỗi tay đón xe.
Chiếc taxi giảm tốc độ, hạ kính xuống. Người tài xế ló đầu họ, như thấy quỷ, tốc độ xe lái nhanh hơn, đó mới đạp chân ga, dừng .
——Đầu và cổ của Quách Tinh dính đầy máu. Ai cũng sẽ tưởng rằng đây là hiện trường của một vụ án mạng.
Hết cách, Tạ Linh Nhai đành kêu Quách Tinh trốn , còn thì tới xe, lên đó mới để cho từ chỗ khuất đây.
Người tài xế vốn nhàn nhã cầm vô lăng, chiếc túi trong tay Tạ Linh Nhai, hỏi y mua loại thịt gì, mà mùi tanh quá .
lúc , một đàn ông với vết m.á.u lớn dính mặt và n.g.ự.c nhảy lên xe, tài xế thấy thì sợ hãi đến mức hét lên t.h.ả.m thiết.
Người nọ từ kính chiếu hậu và nhận đó là m.á.u của Quách Tinh, nên khỏi run rẩy: “Anh gì ơi, giờ sắp giao ca , nghĩ, mấy vẫn nên tìm xe khác thì hơn.”
“Giờ mà giao ca cái gì?” Tâm tình của Quách Tinh , buồn bực : “Anh đừng sợ, đây là m.á.u trâu.”
Lúc tài xế mới khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Aizz……Mấy sớm một chút thì , còn tưởng, mấy kéo bè kéo lũ đ.á.n.h nên mới thành thế .”
Quách Tinh: “Đây là khu lân cận của Cục Cảnh Sát, đau điên mà kéo cả đám đây đ.á.n.h chứ.”
Tài xế thì thấy trong tay Tạ Linh Nhai còn một túi nội tạng, lúc mới yên tâm.
Tạ Linh Nhai ở ghế phụ, Quách Tinh và Tiểu Lượng ở hàng phía , cứ dọc đường Kim Quế, Tạ Linh Nhai cũng dám bọn họ là ở Bão Dương Quan, vì dù mang một m.á.u me nhầy nhụa như , cũng mang đến ảnh hưởng quá ác liệt.
G.i.ế.c g.i.ế.c…
Trong chiếc túi đè ép vang lên tiếng kêu.
Vốn dĩ Quách Tinh còn đang buồn bực ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy da đầu tê dại, đầu về phía Tạ Linh Nhai, Tiểu Lượng cũng căng thẳng lên.
Tạ Linh Nhai cúi đầu xuống thì thấy, là con Linh Dát với khuôn mặt chuột và bàn tay con . Thi Trường Huyền , con Linh Dát nhiều phép quỷ quái, nên thể là nó vẫn c.h.ế.t hẳn…
Tuy nhiên, Tạ Linh Nhai cũng sợ hãi, y chút do dự cách lớp túi bóp chặt cái cổ của Linh Dát.
Tài xế chút quan tâm hỏi: “Sao , bên trong túi còn cái gì còn sống ?”
Linh Dát ở trong tay Tạ Linh Nhai giãy giụa, giống như là đang nổi điên, khiến tài xế chút sợ hãi liếc chiếc túi: “Rốt cuộc thì đó là thứ gì !”
Tạ Linh Nhai rảnh trả lời, một tay dùng sức bóp cổ Linh Dát, một tay vẽ bùa.
Sau đó, Linh Dát bỗng cố sức, từ phía b.ắ.n !
“Bùm!”
Nó thoát khỏi tay Tạ Linh Nhai nhưng do cửa sổ ô tô chặn nên từng chút một đập cửa sổ ô tô, làm cho m.á.u trâu ở bên trong b.ắ.n tung tóe, chảy khỏi chiếc túi, làm cho cửa sổ xe dính một vệt m.á.u lớn hình hoa máu.
Vốn dĩ Linh Dát là đang hồi quang phản chiếu, nên càng làm cho thứ trong nó vỡ tung , rơi xuống, đôi tay của Tạ Linh Nhai bắt .
Trong khi đó tài xế ở bên một màn , cũng cảm thấy ngây dại: “…”
…
“Thật ngại quá.” Tạ Linh Nhai lấy chi phiếu ghi đó tiền bồi thường rửa xe, dẫn hai xuống xe.
Sắc mặt của tài xế trông xí, mặc dù Tạ Linh Nhai với rằng đó là một con chuột tre đầu to và hoang dã, nhưng khi kỹ vẫn cảm thấy những thứ bên trong ghê gớm, hề giống với một con vật.
Đêm nay cũng thật tàn ác, một sinh vật kỳ lạ cùng ba thanh niên trẻ tuổi, một trong họ còn mang lưng một thứ gì đó trông giống như một vũ khí…
Tài xế dám lời nghĩ, thật , nếu Tạ Linh Nhai cho tiền, thì cũng dám đòi thêm phí rửa xe, chỉ nhận lấy bỏ chạy thục mạng, nghĩ thầm ngày mai vẫn nên cúng vái, một nơi linh thiêng gọi là Bão Dương Quan, ngày mai đến đó để cúng giải hạn mới .
“Đi thôi.” Nơi cách Bão Dương Quan xa lắm, Tạ Linh Nhai cũng gọi kêu thêm tài xế nào để gây hoạ cho , nên cứ dẫn theo Quách Tinh và Tiểu Lượng bộ trở về.
Sau khi gõ cửa, là Trương Đạo Đình mở cửa, kết quả bộ dạng của ba làm cho hoảng sợ.
Quách, Lượng cũng gì, khuôn mặt và cơ thể của Tạ Linh Nhai đều bê bết máu. Nên khi y đường, làm cho nhiều từ xa ngang qua khỏi tè quần.
Đến khi Tạ Linh Nhai , y vội vàng đem đồ vật đặt ở mặt đất, đó dân Quách Tinh tắm rửa, lấy quần áo của cho .
Lúc , Thi Trường Huyền xổm mặt đất nghiên cứu “Di thể” của Linh Dát.
Từ video rõ ràng cho lắm, còn là buổi tối, nên giờ Thi Trường Huyền mới thấy rõ, con Linh Dát làm to hơn so với các con Linh Dát thông thường, vuốt xuống lấy một ít đưa lên mũi ngửi, đó : “Sợ là cái làm ở Trung Nguyên.”
“Huynh ?” Tạ Linh Nhai tới, nhấc một cái ghế nhỏ đến, xuống hỏi.
“Ngay từ đầu cái .” Thi Trường Huyền chỉ một bên mặt của tượng cho y xem: “Chém g.i.ế.c Linh Dát, là một nghi lễ của một bộ phận Khương Mỗ và Khương Mỗ là một khu ẩn dành riêng cho các hoạt động Phật giáo, từ lúc đại sư Mật Tông Liên Hoa Sinh dung hợp và khai sáng cách làm Linh Dát, dùng bơ cùng Tsampa —— (cũng chính là bột lúa mạch quỷ). cái , cũng làm từ Tsampa như thông lệ của khu vực, mà là dùng từ thực vật dính m.á.u nhuộm thành.”
Tạ Linh Nhai nhíu mày : “Vậy cách nào, tìm làm phép ?”
Thi Trường Huyền suy nghĩ một chút : “Mỗi tông phái Mật tông, thậm chí mỗi chùa Khương Mỗ đều khác , nên phương pháp tạo Linh Dát cũng khác . Hầu hết các tông phái đều làm Linh Dát thành hình , trong khi đó cũng một tông phái làm Linh Dát thành hình con chuột, làm thành con vật mà đều ghét. Có lẽ việc đặt câu hỏi từ góc độ thể giúp chúng tìm manh mối.”
Con Linh Dát tà ác là trực tiếp đụng mặt Tạ Linh Nhai, nên y cũng cảm thấy đây là việc vô tình gặp , mà giống như là nó đang nhằm y, cho nên, tất nhiên y cũng tìm cho phía .
“Được , ngày mai sẽ hỏi thăm một chút.” Tạ Linh Nhai suy nghĩ một trong lòng một chút, đó cầm túi lên hỏi: “Vậy cái , giải quyết như thế nào?”
Linh Dát quỷ quái tuy là Tạ Linh Nhai c.h.é.m g.i.ế.c và trấn trụ, nhưng tiếp theo xử lý nó như thế nào, y sợ vì việc hành sự giống của hai giáo sẽ để lộ cái gì.
Thi Trường Huyền chỉ nghiên cứu một chút tư liệu và mặc dù qua pha quảng, nhưng cũng khả năng hiểu chi tiết về mỗi tôn giáo giáo phái nào thật kỹ càng tỉ mỉ.
“Ờ…Vậy ruột và nội tạng của nó .” Tạ Linh Nhai : “Hay là chúng ăn ?”
Mọi ở một bên lời y , thì khỏi căng thẳng hết lên: “???”
Quách Tinh hét lên: “Thầy Tạ, thứ thể ăn !”
Trương Đạo Đình cũng căng thẳng : “Thật chúng cũng cần tiết kiệm tới mức …”
Hiện tại phần học về kinh tế cũng bớt căng thẳng hơn nhiều!
Thi Trường Huyền khô khan : “Hãy bỏ nội tạng và m.á.u , vì khi thực hiện nghi thức c.h.é.m g.i.ế.c, sẽ m.á.u chảy tới, cái thể sẽ sạch, nhưng cũng kiến nghị để ăn, vì dù nó cũng sẽ lây dính một ít tà khí.”
“Tôi cảm thấy nó tanh, cứ để ở đây đợi xử lý, đến khi chúng hỏng thì mùi càng khó ngửi hơn.” Tạ Linh Nhai giải thích, nhưng vẻ mặt của đều chút phẫn nộ và buồn bã, chỉ cảm thấy thầy Tạ như là đang cố ý chơi bọn họ.
Và vì chuyến , mà tinh thần của Quách Tinh tổn hại nặng nề, ban đêm cũng dám ngủ một , cứ bám dính lấy Tiểu Lượng mới chịu.
Tạ Linh Nhai thấy như , trong lòng cũng bâng khuâng nên tiếp tục truyền thừa và để cho kế vị Lư Sơn Pháp .
Y cũng nghỉ , khi ngủ còn thì thầm với Thi Trường Huyền rằng đừng để y ai gây phiền phức cho y, đa còn dùng phương thức ghê tởm như để chơi y.
……
Ngày hôm , Tạ Linh Nhai gọi điện đến cục Tôn giáo, hy vọng thể hỏi họ về cách liên lạc với những Mật tông và đưa đề xuất về một vấn đề.
Cục Tôn giáo y là phụ trách Bão Dương Quan, cũng y quan hệ với Liên Đàm, nên : “Cái ngài hỏi trụ trì Liên Đàm là nha, ngài mở cửa chùa tu sĩ Mật Tông tới bái kiến, bọn họ còn là bạn bè. Với trụ trì Liên Đàm vốn là ở chùa Đông Lâm, nên cũng quen nhiều các tông phái khác và tiếng trong cộng đồng Phật giáo.”
Tạ Linh Nhai thấy điều , cảm thấy lời là xạo, vì bây giờ ở Nữu Dương t.ử Mật Tông ?
Trong lòng Tạ Linh Nhai chợt thoáng qua một cảm giác kì lạ, nhưng thể đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Y hỏi tên nhà sư và xác nhận rằng đó là ngươi mà y từng quen và hàng năm cũng đều ở bên ngoài tỉnh.
vì tin, Tạ Linh Nhai gọi điện cho Liên Đàm, kể chuyện tối qua cho ông .
Khi Liên Đàm tin Tạ Linh Nhai Linh Dát tấn công, ông càng ngạc nhiên hơn, lập tức bày tỏ ý định sẽ gọi điện cho bạn bè của để hỏi thăm tình hình.
Bạn bè của Liên Đàm là một Mật Tông của phái Ninh Mã, giáo phái Ninh Mã xưng là Hồng giáo, đạo tràng của bọn họ là chùa Tang Gia, mà đại sư Liên Hoa Sinh chính là ở chùa Tang Gia sang Khương Mỗ, cho nên bọn họ là một mạch tương thừa với Khương Mỗ. Và bản nọ cũng tham gia nhiều về nghi thức của Khương Mỗ, nên ông rõ nó như lòng bàn tay.
Vị hòa thượng tên là Liệt Thố, từng nhiều đến thăm các ngôi chùa khác ở Trung Quốc đại lục để giao lưu. Và cũng rằng ông là một nhà sư yêu nước, tiên tiến và thể tiếng Trung khá .
Tạ Linh Nhai đem Linh Dát mang ngoài, cùng Thi Trường Huyền, Quách Tinh, Tiểu Lượng ở trong một gian khách sạn với Liệt Thố, để gặp mặt Liên Đàm, vốn dĩ Tạ Linh Nhai nhiều mang Thi Trường Huyền cùng, cũng là vì yên tâm về chuyện , Thi Trường Huyền giúp cùng xem xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-97-linh-dat.html.]
Liên Đàm dẫn t.ử trẻ tuổi ngoài với , nhưng chỉ kêu ở gian ngoài chờ, còn ở phòng trong giới thiệu Liệt Thố với Tạ Linh Nhai, đó một chút về Linh Dát, đó cũng nhận , : “Cái làm từ Tsampa.”
Liệt Thố cũng từ trong túi lấy một chiếc hộp sắt hình tam giác, đặt Linh Dát lên đó và bắt đầu giải thích: “Linh Dát thể tùy tiện đặt, nó đặt trong một hộp đựng đặc biệt.” Sau đó mới bắt đầu giải thích: Có thể là hộp, cũng thể là cái giá, mâm, nhưng nhất định là hình tam giác.
“Chúng tức, tăng, hoài, tru” bốn nghiệp, mỗi một nghiệp các hình dạng bất đồng, tru nghiệp chính là hình tam giác, ý nghĩa trấn áp, hàng phục, dụng ý là trấn áp quỷ quái. Như , thể ở trong nghi thức c.h.é.m g.i.ế.c.”
Liệt Thố giải thích xong, lộ vẻ mặt buồn rầu : “Chỉ là, Linh Dát chỗ đúng, vì vốn dĩ Linh Dát là dùng để c.h.é.m g.i.ế.c, chứ thể hại . Với bây giờ cũng là thời gian Khương Mỗ cử hành nghi thức…”
Thành thật mà , nhà sư cũng thể hiểu, vì tạo nó, làm thành tượng vật Linh Dát và thật sự cho nó sinh mệnh, để nó hại .
“Tôi dùng bùa chú trấn áp nó .” Tạ Linh Nhai thấy ông dùng đồ vật đặt Linh Dát lên, đó kéo lá bùa xuống và : “Việc chúng cũng cảm thấy kỳ lạ, cho nên mang tới để cho ngài xem thử, thể nhận đây là thủ pháp của giáo phái nào .”
Tuy rằng Khương Mỗ là do đại sư Liên Hoa Sinh biên sang, nhưng vẫn các giáo phái khác như Hồng giáo, bạch giáo, hoàng giáo…Nên chung vẫn nhiều giáo phái.
Liệt Thố phân biệt thật lâu về các giáo phái và : “Tôi cảm thấy, cái giống với cách chế tác của giáo phái Ninh Mã chúng . Chỉ là, tăng nhân chúng sẽ bao giờ khả năng đem nó thả ngoài.”
Vì trong quá trình tu luyện của Khương Mỗ, tất cả các pháp khí đều bảo quản cẩn thận, đây chính là một phần quan trọng trong việc hoạt động Phật giáo, Liệt Thố mang đến một cái hộp tam giác đều là do tạo và mỗi một phân đoạn của pháp sự đều thi hành nghiêm ngặt, các nhà sư lựa chọn cẩn thận, chứ tăng nhân trẻ tuổi nào cũng thể đảm nhận vai trò . Vì dù , ở trong nghi thức của Khương Mỗ, những thứ đó cũng đang nhập vai tăng nhân, tương đương với chân của nhân vật. Và bản Khương Mỗ, cũng là vì trừ tà, tạ ơn thần linh, giáo hóa và giáo d.ụ.c bản để dần tích đức, nên điều đương nhiên làm đảo lộn ý nghĩa nội hàm của nghi lễ, khiến cho tâm tình của Liệt Thố trở nên phức tạp.
Tóm , thể chế tạo những thứ tà ác như chắc chắn pháp lực hề thấp. Chẳng lẽ là do cao tăng nào lệch lạc bản tâm tạo nên? Trong tông môn của họ, những tu sĩ xuất chúng ngẫu nhiên mà đến. Đối với một tu sĩ, mất chín năm để học kiến thức cơ bản, và hơn hai mươi năm để thực hành bộ Giáo pháp, nên về độ tinh thông thì cần .
Nghĩ đến đây, Liệt Thố càng thêm lo lắng, sợ là môn phái của bọn họ sẽ dần bại hoại.
Tạ Linh Nhai thở dài : "Tôi lấy một bộ phận nhỏ và cũng chụp, xem thứ vẫn nên xử lý .”
“Thầy Tạ yên tâm, chuyện sẽ báo cáo với sư phụ. Tu sĩ của chúng thể là như ." Liệt Thố lo lắng , đó lấy trong túi của sừng hươu và dao.
Bây giờ nghi thức Khương Mỗ, nhưng Liệt Thố cũng dùng phương pháp tương ứng để xử lý Linh Dát.
Vì trong quan niệm của họ, lộc là tượng trưng cho hộ pháp thần Tề Trát Ba Lạp. Liệt Thố quỳ xuống mặt Linh Dát, dùng sừng hươu đẩy hộp , đó dùng chuôi d.a.o c.h.é.m Linh Dát thành từng mảnh.
Và ông cũng yên lặng c.h.é.m nó, mà là kết hợp với việc nhảy, xoay tròn và chờ động tác, Tạ Linh Nhai kỹ một lúc, đó phát hiện hình như ông bắt chước động tác của con nai.
Bằng cách , Linh Dát c.h.é.m thành từng mảnh nhỏ, làm cho máu, nội tạng và khuôn mặt trộn lẫn với , trông giống như một bãi m.á.u bùn, chút ghê tởm, đó Liệt Thố mới đem nó đốt cháy lên.
Đừng Quách Tinh, Tạ Linh Nhai cũng là đầu tiên thấy nghi thức trừ tà như , xem như là thêm một ít kiến thức mới.
……
Mọi từ phòng ngoài, đem tro tàn đổ , thấy Đàm Thanh đang ở bên ngoài gian phòng xem ti vi, chỉ tivi : “Sư phụ, đây đêm qua quỷ.”
Tạ Linh Nhai ngẩng đầu thì thấy, đây là một bản tin địa phương, Đàm Thanh làm cách nào mà mở .
Người dân kể: “Đêm qua, khi đang đường từ quảng trường Lê Minh về nhà, thì thấy một bóng đẫm máu, nhầy nhụa, rõ ràng, bóng dáng đó đang về phía . Tôi sợ quá nên đầu bỏ chạy!”
Phóng viên theo lời dân địa phương mô tả, cúi xuống phát hiện mặt đất một hàng vết máu, thì với màn hình: "Đêm khuya thanh vắng xuất hiện một đẫm máu, là sự kiện kỳ quái, là phát sinh hung án gì? Xin các vị hãy chú ý, chúng sẽ tiếp tục điều tra." ..."
Tạ Linh Nhai: “…”
Tại tin tức nhanh như , tối hôm qua chỉ mới dọa đến, hôm nay tiết mục điều tra tới, hơn nữa rõ ràng bọn họ ba , y và Tiểu Lượng biến mất, với , bọn họ cũng đuổi theo ai mà? Sao tung tin như ! Xem là tối hôm qua lúc Quách Tinh bộ, trở thành quái vật đô thị, và điều cũng mang đến một manh mối .
Vốn dĩ Liệt Thố còn cất công điều tra cho chuyện , nhưng giờ phạm vi thu nhỏ nhiều, giúp ông nhận phong cách chế tác rõ hơn.
Bây giờ Tạ Linh Nhai chỉ còn chờ kết quả, y hỏi Đàm Thanh: “Tiểu hòa thượng, Tây Du Ký xem xong ? Có thích ?”
“Xem xong , thích lắm.” Đàm Thanh thành thật trả lời.
Liên Đàm Đàm Thanh một cách trìu mến : “Thầy Tạ, hôm nay dẫn Đàm Thanh xuống núi, là vì mua cho nó một ít đồ dùng cho mấy ngày tới, đồng thời, cũng dẫn nó xem khung cảnh ở Nữu Dương, nhưng giờ việc, thể giúp dẫn nó ?”
“tất nhiên là , thấy cứ giao cho .” Đói với các việc đạo nghĩa Tạ Linh Nhai sẽ chối từ, khung cảnh ở thành phố Nữu Dương y quen thuộc, vây y cũng thích hòa thượng mới đến , Với Liên Đàm cũng yêu quý tiểu t.ử , nên mới thể dẫn xuống núi, để mở rộng tầm mắt.
Theo ý kiến của Liên Đàm, Tạ Linh Nhai cảm thấy tài năng của Đàm Thanh cao, nhưng sự hiểu về cuộc sống của đủ sâu sắc. Và thể đây chính là khuyết điểm duy nhất của , nên cần trau dồi thêm. Vì dù , trở thành tu sĩ thì hết lục căn thanh tịnh, nhưng ở xã hội hiện đại quả thực nhiều cám dỗ, nhưng nguyên nhân như , cũng thể trốn tránh, cần giúp Đàm Thanh rõ, đó mới tiến hành dẫn dắt.
Liệt Thố trở về báo tin, Liên Đàm cùng với ông , Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền dẫn Đàm Thanh ngoài dạo phố, tống cổ Quách Tinh và Tiểu Lượng trở về.
Liên Đàm đưa một chút tiền, vì dù làm hòa thượng, vấn đề sinh hoạt cũng đơn giản hơn, Tạ Linh Nhai rõ điều , nên tất nhiên sẽ đưa Đàm Thanh đến bất kỳ cửa hàng nào, mà chỉ cùng Thi Trường Huyền dẫn Đàm Thanh mua những vật phẩm thiết thực.
Đàm Thanh lên phố, đảo mắt quanh xem chỗ chỗ , cái gì cũng thấy tò mò, đến khi thấy tòa nhà cao ở thành phố Nữu Dương. Cậu cũng phát ngốc một hồi lâu, rằng từng thấy toà nhà nào cao như .
Tạ Linh Nhai một chút, cũng chỉ cao 13-14 tầng, thể tính là toà nhà cao nhất ở Nữu Dương : “Về cùng sư phụ đến các thành phố lớn, sẽ đây vẫn là kiến trúc cao nhất .”
Đàm Thanh ở nơi nơi ngó, qua đường cũng đang vị hòa thượng trẻ tuổi , thấy đối phương mặc đồ thầy tu, chân giày tu sĩ, đầu bóng lưỡng, các đường nét khuôn mặt thanh tú, còn vẻ ngây thơ mà ngắm khắp nơi, khiến họ hỏi là ở thế giới khác xuyên qua .
Tạ Linh Nhai thấy Đàm Thanh chằm chằm que kẹo của đứa bé , thì mua cho một cây kẹo để mút.
Đàm Thanh mút mấy cái, : “Tôi mang về chia cho sư phụ và sư cùng ăn.”
Tạ Linh Nhai cũng mủi lòng, đại sư Liên Đàm là trụ trì của một ngôi chùa, đến mức cùng đồ mút chung một cây kẹo que chứ, nghĩ , y mua thêm hai cây: “Không , cái mang về cho sư phụ và sư của , chứ ba mà cùng l.i.ế.m một cây kẹo, sẽ khó coi.”
Đàm Thanh hỏi Tạ Linh Nhai: “Thầy Tạ, sư phụ , nơi hai ở luôn đến ? Nếu chắc sẽ sinh động lắm?”
“Bây giờ ở chùa cũng đang tấp nập đến, cũng đông vui mà.” Tạ Linh Nhai : “Mặc dù nơi chúng ở nhiều , nhưng trong lòng chúng bình yên.”
Đàm Thanh hỏi: “Vậy những đó, đều thờ phụng thần linh ?”
Tạ Linh Nhai bình tĩnh : “Không trong mười đến nào tin .”
Đàm Thanh “Hả” một tiếng, cũng chuyện, là đang suy nghĩ cái gì.
“Cậu đang suy nghĩ cái gì?” Tạ Linh Nhai hỏi.
Đàm Thanh mút một chút kẹo, vì miệng ngậm kẹo nên khuôn miệng phồng lên, : “Tôi đang suy nghĩ đến việc phổ độ chúng sinh.”
Tạ Linh Nhai: “…”
Tạ Linh Nhai đầu đối mặt với Thi Trường Huyền : “Đó là việc lớn mà các đại sư hướng đến.”
Chỉ là, lẽ bây giờ việc phổ độ chúng sinh khó.
“Chúng sinh chỉ cần mỗi ngày đều ăn một viên kẹo, thì sẽ theo sư phụ học đạo .” Tạ Linh Nhai nhẹ nhàng xoa đầu Đàm Thanh.
Đàm Thanh nghĩ nghĩ : “Về sẽ cho chúng sinh mỗi một cây kẹo.”
Tạ Linh Nhai còn lời gì để : “ sẽ thích ăn kẹo .”
Đàm Thanh: “Sao thể?”
Tạ Linh Nhai hai mắt , nhận điều gì đó, khó trách Liên Đàm cho nhiều nơi, nhiều về thế giới bên ngoài, tư tưởng của đứa nhỏ đúng là quá đơn thuần, tuy rằng ở trong Phật pháp tài năng thiên bẩm, nhưng…Ở những mặt khác giống như khiếm khuyết, nhưng cũng trách , vì dù cũng là một tiểu hoà thượng từ nhỏ sống ở trong núi sâu lớn lên.
“Không còn , thấy thủy bất đồng ( thấy nước từ các góc độ khác ), cho nên kẹo cũng giống .” Tạ Linh Nhai .
“Thấy nước mủ là quỷ, mừng khi cho kẹo thì tất nhiên cũng là ‘ quỷ ’.” Đàm Thanh . Trong câu kinh đó của , thiên thấy bảo trang nghiêm, nhân gian vì nước trong, cá thấy vì sào huyệt, quỷ thấy vì nước mủ. Chúng sinh thấy thủy bất đồng, thấy kẹo tất nhiên cũng bất đồng.
Câu kinh đó giải thích rằng tất cả các pháp đều là duy tâm. Lúc Đàm Thanh “pháp” để sửa chữa. Nói rằng “Quỷ” chỉ là một giáo huấn lớn.
Tạ Linh Nhai sửng sốt, ngay đó nghiêm mặt : “Ăn lẫn lộn, pháp chính kỳ, thể lấy việc áp đặt lên câu kinh đó .”
Đàm Thanh “Ồ” một tiếng, đó tiếp tục mút kẹo que.
Tạ Linh Nhai dẫn Đàm Thành mua một đồ dùng hàng ngày, vốn dĩ mấy cái trong chùa thể mua , nhưng để tự ngoài mua đồ lót và mua loại các hình hoạt hình cũng vui...
Tâm lý của Đàm Thanh phần trẻ con hơn các bạn cùng trang lứa, nên mua quần lót họa tiết hình con báo phiên bản Q, ở phía mông.
Và vì địa điểm mua đồ đường Kim Quế, gần đạo quan nên Tạ Linh Nhai nhờ Thi Trường Huyền trông , còn trở về Bão Dương Quan lấy cục sạc, di động của y sắp hết pin .
……
Đêm qua tài xế taxi Tiểu Vương trong lúc làm về, đón một đám hành khách với hành tung quỷ dị, khi trở về rửa xe và ngủ một giấc, trưa hôm , mới lái xe đến Bảo Dương Quan.
Trên đường , Tiểu Vương xem tin tức địa phương thấy , đêm qua, khi nọ đang từ quảng trường Lê Minh trở về thì gặp một bóng đẫm m.á.u đang đuổi theo , khiến Tiểu Vương khỏi nghĩ đến một hành khách trong đám hành khách quỷ dị tối qua. Vũ khí và vật phẩm của họ cũng hư hỏng, đột nhiên cảm thấy lạnh cóng cả , như thể mạng sống treo lên.
Nghĩ đến đàn ông đẫm m.á.u tối qua, Tiểu Vương vội vàng chạy đến Bão Dương Quan, nhưng khi mới lên chính điện thì đụng một , định tức giận với mắt , nhưng khi ngẩng đầu lên thì thấy một khuôn mặt chút quen thuộc, tức thì, những trong phạm vi 30 mét đều thể thấy tiếng Tiểu Vương đang sợ hãi hét lên.
“Mẹ nó!” Tiểu Vương hoảng sợ tự vệ, buột miệng : "Đừng c.h.é.m !”
“…” Tạ Linh Nhai giơ tay lên, với Hải Quan Triều đang ở bên cạnh lộ ánh mắt quỷ dị, : “Tôi …Tôi …”