Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 95: Thái độ gia trưởng
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:38:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong lòng là kẻ lưu manh ?” Tạ Linh Nhai hỏi Hải Quan Triều.
Khuôn mặt của Tạ Linh Nhai trở nên u ám, rằng y hung tàn cũng điểm dừng chứ? Y là cái loại chỉ vì ba đồng ý với chuyện tình cảm mà đ.á.n.h tới viện ?
Hải Quan Triều nghĩ nghĩ : “Cũng là du côn lưu manh gì, nhưng là thầy nghĩ cũng những kẻ c.h.ế.t tay thầy đó thôi……”
Tạ Linh Nhai: “Họ thể so với ba ? Bọn họ đều là yêu ma quỷ quái!”
Hải Quan Triều: “Cũng khó lắm, hình như của thầy cũng buông tha thì .”
Tạ Linh Nhai: “……”
Khi cha Tạ thấy bác sĩ cùng Tạ Linh Nhai đang kề tai nhỏ gì đó, thì ông hai họ quen , chỉ là, bây giờ ông thấy Tạ Linh Nhai cùng với con trai khác, nên lập lộ vẻ mặt u ám : “Còn ai khác đến xem bệnh cho ?”
“Thật xin .” Hải Quan Triều qua, kiểm tra vết thương cho cha Tạ: “Vết thương của ngài chút nghiêm trọng, vẫn nên đến bệnh viện chụp ct .”
Cha Tạ: “…”
Này là do ai dọa đến mức viện, rốt cuộc là ai phạm sai lầm đây, còn thương ở nơi , đúng là mất mặt mà.
Cha Tạ thấy Hải Quan Triều còn ở cùng Tạ Linh Nhai làm vẻ mặt đó, ông lạnh lùng : “Người trẻ tuổi cũng là bạn của mày ?”
Tạ Linh Nhai lập tức : “Không , là của sư phụ.”
Cha Tạ: “…”
Cha Tạ nhíu mày, tất nhiên là ông thể kêu Hải Quan Triều bằng chú . Sau đó ông Tạ Linh Nhai đưa đến bệnh viện, khi kiểm tra kỹ lưỡng và xác định ông thương do té ngã, ông chỉ định viện vài ngày, đến khi xuất viện cũng dưỡng thương từ hai đến ba tháng.
Này thuộc về kiểu chấn thương gân cốt, hơn nữa bởi vì là xương cùng, cho nên càng giường nghỉ ngơi thật nhiều.
Nói cũng tội nghiệp, đó cha Tạ từng mới gãy xương mới lành lâu, giờ giường nữa.
Tống Tĩnh ở phòng bệnh chăm sóc cho cha Tạ, Tạ Linh Nhai Thi Trường Huyền làm thủ tục viện, đó y tới bế Tư Tư Tống Tĩnh ôm nãy giờ.
Cha Tạ thấy Thi Trường Huyền , mới răn dạy Tạ Linh Nhai, đến khi thấy y đang ôm em gái, thì cả giận : “Trên tay mày còn rắn kìa, còn dám ôm em gái của mày , lỡ nó c.ắ.n em mày thương thì làm đây?”
thực tế, Ngoan Long chỉ mới từ trong tay áo của Tạ Linh Nhai chui , Tư Tư một phen túm chặt cái đuôi nó, đó mỉm hì hì ném nó lên.
“Sẽ , với con rắn cũng là rắn bình thường, con sẽ tự chừng mực.” Tạ Linh Nhai xem Tư Tư đem Ngoan Long quăng tới quăng lui hai vòng, sợ đến mức nhanh chóng đỡ lấy nó từ trong tay cô nhóc và quấn trở trong tay áo, đúng là các nhóc tỳ ai cũng sợ.
Cha Tạ tức giận, nhưng khi ông nhấc m.ô.n.g lên, cảm thấy đau nên chỉ thể : "Mày thì cái gì mà chừng mực? Mày cũng cùng với thằng làm chuyện đó , giờ mày còn bảo nó nộp tiền viện phí, tiền đó là của mày ? Vậy là khi nó ở trong Quan, cũng là mày lo cho nó đúng ?”
Cha Tạ bởi vì đến Bão Dương Quan, nên ông cũng nhiều về Thi Trường Huyền, vốn dĩ đó ấn tượng của ông về vẫn còn chút , nhưng bây giờ trong tâm ông chỉ đ.á.n.h mà thôi.
Tuy nhiên, vì Thi Trường Huyền ở ngay phía nên ông khỏi ngại ngần, đến khi Thi Trường Huyền rời ông mới quát lên.
Tạ Linh Nhai lập tức : “Đâu , là quyên góp trăm vạn cho Quan của chúng con và tự làm pháp sự cho .”
Lời y chính là, đó khi Thi Trường Huyền lấy danh nghĩa khác thông qua Đạo Hiệp quyên tiền tới, trong đó cũng bao gồm luôn cả tiền thưởng cho Bùi Tiểu Sơn, khi hai ở bên , Thi Trường Huyền cũng rõ cho y .
Cha Tạ câu đó làm cho uất nghẹn, ông : “Tóm , nếu mày vẫn cùng cái thứ Chí Bình ở bên , thì từ giờ đừng bao giờ về nhà nữa.”
Tạ Linh Nhai: “??”
Tạ Linh Nhai: “Cái gì Doãn Chí Bình với Tiểu Long Nữ, nhưng chuyện cũng khác là mấy.”
Cha Tạ: “?? Mày xằng cái gì, tao sẽ đồng ý .”
Tạ Linh Nhai cúi đầu, bỗng nhiên : "Dì , dì ngoài mua nước .”
Tống Tĩnh y cùng cha Tạ tâm sự, nên cũng nhanh chóng theo lời đó mà ngoài.
Tạ Linh Nhai bình tâm tĩnh khí : “Ba, chắc hẳn là ba rõ ràng, từ đến giờ con thì làm , từ khi con học cao trung về , cũng ít khi lời mà suy nghĩ kỹ.”
Cha Tạ thì khựng , tất nhiên là ông điều đó, nhưng vì rõ như nên trong lòng mới càng lo lắng hơn. Bây giờ Tạ Linh Nhai giống như ăn thua đủ, nhưng ý chí trong y càng kiên định, từ lúc ghi danh đại học đến khi kế thừa Bão Dương Quan, trong mỗi một bước y đều cẩn trọng, thể Tạ Linh Nhai chính là tự xử lý việc một cách thoả.
Cha Tạ vô cùng đau đớn : “Chắc mày cũng trong trường cấm việc và chắc mày cũng kết cục mà ?”
Cha Tạ cũng là một bảo thủ, thậm chí ông còn hiểu nhất định về tình yêu đồng tính, nhưng dù là cảnh xã hội hiện tại những quan niệm đây, thì ông đều thể hài lòng với sự lựa chọn của con trai .
Tạ Linh Nhai : “Con . đời chỉ sống một và quá nhiều ràng buộc , nếu ở phương diện còn thể sống theo ý thích, thì thử hỏi tồn tại còn ý nghĩa gì nữa đây. Nên, nếu con bắt chọn một trong hai , thì con sẽ cùng Thi Trường Huyền ở Bão Dương Quan dùng cách lóc, làm loạn và thắt cổ……”
Cha Tạ: “Tao thách chúng mày dám, lóc, làm loạn và thắt cổ đó??”
Tạ Linh Nhai: “ nếu chỉ là làm loạn, thì khi náo loạn xong, khả năng cao chúng con sẽ gặp rắc rối với dư luận, đó tin tức……”
Cha Tạ nghĩ thầm, nếu vẫn ép chúng tách thì ?
Tạ Linh Nhai: “Tự sát.”
Cha Tạ: “…”
Tạ Linh Nhai: “Vì nếu tụi con c.h.ế.t xong thì sẽ thể biến thành quỷ, đến âm phủ để yêu đương, con và Thành Hoàng ở nơi đó quan hệ , chắc hẳn ông cũng sẽ cho chúng con một chức vụ gì đó, đến lúc đó cuộc sống ở nơi đó so với hiện tại sẽ còn đẽ hơn nhiều. Người can ngăn cũng ngăn , bạn bè và đời sẽ bàn tán trách móc cha, vì suy nghĩ cổ hủ gián tiếp hại c.h.ế.t con trai và bạn trai của nó.”
Cha Tạ: “...”
Ánh mắt của cha Tạ trở nên trống rỗng, lâu thật lâu cũng thể lời nào, cuối cùng mới : “…… Có mày đang dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p cha ?”
“Con đau .” Tạ Linh Nhai bình tĩnh : “Đây chỉ là con đang sự thật, hơn nữa con và Thi Trường Huyền cũng nhất thời xúc động, bởi vì vẻ bề ngoài những lý do linh tinh nông cạn gì đó, mà quyết định ở bên .”
Y bao giờ kể cho bố Tạ về những gì trải qua, nên bây giờ y thể trích dẫn vài chuyện để .
Cho nên, khi cha Tạ những lời bình dị nhưng cũng kém phần kinh tâm động phách từ con trai, thì vẻ mặt càng ngày càng phức tạp. Ông con trai trải qua một chuyện mà ông thể tưởng tượng như thế nào.
Cha Tạ lập tức mang con trai khỏi Bão Dương Quan, cần ở một nơi trộn lẫn những nguy hiểm như , chỉ là khi cha Tạ thấy ánh mắt của Tạ Linh Nhai, khỏi nghĩ tới Vương Vũ Tập, đúng là giống. Huống hồ t.ử chi bằng phụ, nếu con trai rời khỏi Bão Dương Quan, thì thể nhắm mắt làm ngơ thấy c.h.ế.t cứu chứ?
Đối với mối quan hệ sinh t.ử như , cha Tạ cũng nhận rằng mối quan hệ giữa Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền như những gì ông tưởng tượng và thể giải quyết theo cách mà các gia đình khác làm.
Tạ Linh Nhai rõ hết , thấy cha hồi lâu chuyện, y : “Cha thấy thế nào?”
“…… Mày cần dùng điệu bộ cà lơ phất phơ đó để chuyện .” Cha Tạ phục hồi tinh thần , : “Vì cho dù đó là lý tưởng tình yêu của mày, thì tao vẫn thể ngăn cản , ?”
Tạ Linh Nhai thấy lông mày của cha hiện lên một tia mất mát, y im lặng một lát.
Cha Tạ đầu : “Tuy rằng tao thể ngăn cản, nhưng tao cũng sẽ đồng ý.”
Tất nhiên là ông rõ điều đó, nhưng trong lòng vẫn khó thể chấp nhận!
Tạ Linh Nhai nhẹ nhàng thở , y , thật ba y như là lui một bước, chỉ là ông vẫn thể chấp nhận mà thôi.
Y dứt lời thì bên ngoài cũng tiếng gõ cửa.
Tạ Linh Nhai mở , Tống Tĩnh với y: “Linh Nhai, các bạn của con tới thăm.”
Tạ Linh Nhai bước ngoài một bước và thấy đám Trương Đạo Đình, Tiểu Lượng, ngay cả Hạ Tôn, Quách Tinh những cũng tới, mênh m.ô.n.g cuồn cuộn ở hành lang.
“Các làm gì ở đây ?” Tạ Linh Nhai hỏi: “Đều tới thăm ba ?”
Mọi đều đồng loạt gật đầu.
Còn là vì, bọn họ vô tình gần đây bá phụ, Tạ Linh Nhai chọc giận đến mức bệnh viện, nhưng họ gì . Với đây còn vì sợ sẽ xảy chuyện gì , nên tất cả đều nghĩ tới việc tới khuyên nhủ thầy Tạ.
Với , những cũng từng thấy cha Tạ, nên họ cũng xem vị hùng trông như thế nào.
Tạ Linh Nhai nghi ngờ quanh, đó : “… Vào .”
Mọi cùng trong, chào cha Tạ, hỏi thăm bệnh tình của ông và hỏi ông làm thế nào, nuôi dạy một con trai như .
Cha Tạ khi điều vẻ mặt chút méo mó, nhưng đó, ông cũng bắt đầu trò chuyện với họ với vẻ mặt nghiêm túc.
Cả đám khen ngợi ông xong , sang khen Tống Tĩnh và con gái của bà.
Thi Trường Huyền khi làm xong xuôi thủ tục trở về, thì vô tình thấy cảnh tượng náo nhiệt "?"
“A, Thi đạo trưởng trở .”
“Thi đạo trưởng ưu tú, nộp phí.”
“Chắc hẳn bá phụ cũng thích Thi đạo trưởng , quan hệ của hai .”
Cha Tạ bọn họ sự thật, nhưng ông thể , nên chỉ thể cứng ngắc gật đầu.
Thật vất vả, mới đem những tiễn , kết quả mấy ngày kế tiếp cũng thanh tịnh.
Tạ Linh Nhai vẫn luôn ở tại bệnh viện chăm sóc cha Tạ, Thi Trường Huyền cũng thường xuyên đây, nên ai việc tìm Tạ Linh Nhai, đều tự nhiên chạy đến bệnh viện.
Chẳng hạn như Đường Khải, đến để mời Tạ Linh Nhai đến mừng cho khu du lịch sắp mở cửa, đó Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền xem về phong thủy cho , nên giờ bọn họ hãy đến tham gia. Anh cũng tặng một giỏ quà cho cha Tạ.
Nhân tiện, Đường Khải cũng xin giúp cho bạn vài lá bùa.
Tạ Linh Nhai ở tại đó, lấy chu sa cùng lá bùa vẽ vẽ, đó đưa cho .
Đường Khải giống như tìm bảo bối, khi , cha Tạ mới chần chờ : “Sao như thế nào cũng thấy giống như bảng tin mà cha xem qua?”
Tạ Linh Nhai : “Cha , là doanh nhân, cha mới đến khu du lịch đó .”
Cha Tạ cảm thấy chút khó hết, là doanh nhân, còn con của ông ở bàn nhỏ trong phòng bệnh vẽ mấy dòng, khiến cho đối phương mừng rỡ như bắt vàng, trong phút chốc ông ngờ tới, rốt cuộc thì con ông ở trong Quan biến thành bộ dạng gì?
Cha Tạ hàng ngày vùi đầu Internet nên đương nhiên con và Bão Dương Quan tầm ảnh hưởng mạng.
Đến khi Thi Trường Huyền tới, dẫn theo giáo sư Chu đến gặp Tạ Linh Nhai.
Cha Tạ đây là đạo sư của con trai , thì dậy, nhưng tiếc là ông thể .
Giáo sư Chu khi an ủi bệnh một chút, cũng tự nhiên giải thích lý do vi đến đây: “Con gái của kết hôn, thể chọn ngày lành tháng giúp ? Với tập tục trong hôn lễ cũng hỏi một chút.”
Cha Tạ: “…”
Tạ Linh Nhai hỏi giáo sư Chu về sinh thần bát tự của hai bên, đó ngày và dịch giải phần cát hung, giáo sư Chu khi xong thì mỹ mãn rời .
Cha Tạ ngờ, đến cả giáo viên của trường cũng con trai thu phục……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-95-thai-do-gia-truong.html.]
Tạ Linh Nhai nhỏ giọng với Thi Trường Huyền : “Trước đó, giám đốc Đường tới, là khu du lịch của sắp khai trương, mời đến chơi, đến lúc đó chúng cùng lên núi, nơi của giám đốc Đường chuyên cung cấp dịch vụ phòng suối nước nóng……”
Thi Trường Huyền cũng hạ giọng, hai bắt đầu chuyện.
Thương Lục Thần ồn ào: “Tôi cũng bơi!”
Liễu Linh Đồng : “Liệu lá hư …”
“Cậu lo lắng cho lá cây ?” Tạ Linh Nhai hì hì: “Hơn nữa các cần gì bơi ở suối nước nóng chứ, chỉ cần lấy một tách , thêm chút nước ấm là .”
Thi Trường Huyền mang theo ý y, giống như y xàm.
Tạ Linh Nhai cũng đầu và trộm sờ tay .
……
Phía .
Cha Tạ dùng sức đ.ấ.m ván giường: “Tao đồng ý chuyện hai đứa ở bên !!!”
Tạ Linh Nhai, Thi Trường Huyền: “…”
Thiếu chút nữa quên ông vẫn còn ở phía .
.
.
Sau khi cha Tạ xuất viện và về nhà tĩnh dưỡng, nhưng khi ông còn trừng mắt Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền, cảnh cáo bọn họ đừng kiêu ngạo quá.
Vốn dĩ lúc đầu Tạ Linh Nhai còn định ngoài vụng trộm, nhưng giờ khi nghĩ đến, vẫn là từ bỏ thôi, muộn chút cũng , tránh cho cha điều .
Bởi vì cha Tạ cũng chuyện của hai , nên Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền đặc biệt dâng hương, trịnh trọng mang chuyện cho .
Vương Vũ Tập xong thì sợ tới mức thiếu chút nữa hồn choáng váng: “Cái gì, hai đứa cái gì?”
Cả đời ông từng sinh đứa con nào, nên luôn coi đứa cháu trai như con đẻ của , thu nhận một t.ử tài năng, ông cũng yêu quý t.ử đó, ngờ, bây giờ hai đứa nhóc ở bên ?
Này nếu là một nam một nữ, thì ý nghĩ đầu tiên của ông lẽ là sẽ chúc phúc cho hai đứa, nhưng đây là hai con trai, khiến Vương Vũ Tập c.h.ế.t lặng, cho .
Chỉ khi Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền cùng dập đầu, mới thể làm cho Vương Vũ Tập bừng tỉnh.
Ông do dự hòi lâu : “Hai đứa lên …”
Vương Vũ Tập lối suy nghĩ khác với cha Tạ, vì vốn dĩ ông tính cách dễ chịu, cho nên khi ông tu đạo càng dễ tính hơn, trong mắt ông, thế giới sẽ luôn đổi mới giống như xã hội hiện đại và cuộc sống chỉ như thế .
Tạ Linh Nhai đại khái yêu thương và sẽ kiên quyết phản đối, nhưng y ngờ của chấp nhận nhanh như , xem về cảnh giới tu tiên của càng cao.
“Cảm ơn , chúng con nhất định sẽ giúp tìm thêm thật nhiều tử.” Tạ Linh Nhai lấy lòng địa đạo nên dân địa phương yêu quý.
Vốn dĩ lúc đầu Vương Vũ Tập còn tưởng Tạ Linh Nhai là bôn ba cho tìm đồ và thu nhận Thi Trường Huyền, nhưng ngờ tới cuối thành thế , ông nhịn : “Con đừng tìm nhiều bạn trai là .”
Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền: “…”
Tạ Linh Nhai ngượng ngùng: “Điều nghĩa là…”
Thi Trường Huyền cũng giống như suy tư gì đó, còn , Tạ Linh Nhai còn sờ soạng thật nhiều , nếu về kiên trì truyền thụ thuật xem tướng cho Tạ Linh Nhai ……
Tạ Linh Nhai đáng thương : “ cha cháu đồng ý.”
Vương Vũ Tập : “Cậu nghĩ cha con tự suy xét riêng của …” Ông xong Tạ Linh Nhai, : “Không , nếu cha con vẫn đồng ý, thì chúng cứ tìm ông !”
Tạ Linh Nhai vội : “Cậu báo mộng là , cha con thương, hồn phách vẫn còn định, nếu chúng gặp, e là sẽ khiến ông ngã xuống.”
Vương Vũ Tập: “...Ừm, con cũng .”
Tạ Linh Nhai thở phào nhẹ nhõm, của y cũng thông báo. Chuyện cha y bên còn lo lắng gì nữa, đó Vương Vũ Tập cúi chào ba còn , phảng phất như thể còn gì lo lắng nữa.
……
Vài ngày , Tạ Linh Nhai dẫn một nhóm đạo sĩ lên núi, lượt ngâm trong suối nước nóng.
Các đạo sĩ luôn ăn mặc đạo bào, duy chỉ Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền là thể mặc quần áo bình thường, tuy nhiên, khi các đạo sĩ tiến khu vực an ninh, họ sẽ đám đông vây quanh.
Một trong những điểm nổi bật của khu vực là việc họ mời đại sư Liên Đàm của Tịnh Thổ Tông, vì xung quanh nhiều tín đồ Phật giáo đến thắp hương và sự xuất hiện bất ngờ của các đạo sĩ tại khu vực cũng khiến nhiều thể cưỡng , đặc biệt là các phật t.ử theo đạo phật.
—— Người bình thường, nếu nơi mời về các pháp sư đạo sĩ trứ danh chắc hẳn sẽ ghen tị đó?
Bọn họ đang nghĩ ngợi, thì thấy đại sư Liên Đàm tự tới, cùng các đạo sĩ chào hỏi qua một lượt, còn dẫn bọn họ uống . tất nhiên là trong suối nước nóng của sơn trang chứ ở chùa.
Chỉ những chú ý đến việc xem quẻ mới thể nhớ rằng, mấy tháng từng tin tức, hòa thượng đạo sĩ cùng đàn áp giáo phái, trong đó bao gồm đại sư Liên Đàm, cùng với các vị đạo sĩ địa đạo quan .
Nên ngoài việc chiêu mộ tu sĩ trong chùa, Liên Đàm cũng mang theo t.ử chân truyền của đến. Một là Đàm Hành, còn còn là t.ử mới mà Liên Đàm mới thu nhận, pháp danh Đàm Thanh.
Chỉ là lúc Đàm Thanh mới mười chín tuổi, là Liên Đàm đến tu học tại học viện phật giáo, hữu duyên chọn trúng.
Đại sư Liên Đàm thể kìm nén niềm kiêu hãnh trong lòng, vì ông giới thiệu Đàm Thanh với : “Khi còn nhỏ Đàm Thanh một thiền sư của một gian miếu nhỏ ở núi nhận nuôi, khi vị thiền sư qua đời, Đàm Thanh lên học viện phật giáo học tập. Đệ t.ử của xuất sắc, trí tuệ và trí nhớ của nó , chỉ trong một ngày, thể ghi nhớ tất cả những cuốn kinh mà nó từng thấy đây và một khi thấy, thì nó sẽ bao giờ quên chúng!
Các đạo sĩ liếc Tạ Linh Nhai, chình như năng lực , thầy Tạ bên bọn họ cũng thể làm .
Đàm Hành cũng thổn thức : “Còn nhớ hôm , sư phụ lấy chữ ‘ thủy ’ để hỏi sư , sư đáp: Trời thấy trang bảo nghiêm, thấy nước trong, cá thấy hang, ma thấy nước mủ. Tất cả chúng sinh khi thấy nước đều sự nhận khác , nhưng điều quan trọng ở đây là nước, mà là trái tim. Tất cả các pháp đều dựa trái tim, vạn pháp duy tâm, câu thật cùng đạo gia là kiểu lý luận mưu mà hợp.
Và mặc dù hiểu về phật gia, nhưng câu vẫn hiểu , nên sôi nổi gật đầu.
Đàm Thanh tuy còn nhỏ nhưng thể những câu thơ và cách hiểu cũng giống với thầy Tạ.
Đàm Hành: “ là bởi vì điều , nên sư phụ mới lấy chữ thủy trong thơ, đặt tên cho là Đàm Thanh.”
Đàm Thanh ở một bên, đúng là một vị tu sĩ trẻ trai, sư khen ngợi thì chắp tay ngực, hành lễ.
Liên Đàm đổi chủ đề, từ nay về bọn họ sẽ đóng quân ở Nữu Dương, nên sẽ nhiều việc ở đây cần cùng Tạ Linh Nhai liên lạc chuyện, may đều xem như quen, cùng chiến đấu quá, cảnh giới cũng thể thể là ý vị.
Đang trong lúc trò chuyện, Liên Đàm kêu , vì là khu du lịch mới khai trương và ông cũng là phương trượng của một ngôi chùa lớn nên đương nhiên bận, Tạ Linh Nhai và các đạo sĩ cũng là tới chơi, nên tự hiểu quấy rầy.
thật , Đàm Thanh và Đàm Hành vẫn còn ở mấy câu, Tạ Linh Nhai đôi mắt hắc bạch phân minh của vị tiểu hòa thượng, sáng tỏ, kìm với : “Nếu tiểu hoà thượng xuống núi, thì hãy đến chỗ chơi.”
Đàm Thanh sửng sốt, : “…Tôi, tiện , nếu , thì xin ở cửa chào đón ngài?”
Mọi thường xuyên trò chuyện, rảnh rỗi sẽ đến thăm, thói quen .
Tạ Linh Nhai cùng hòa thượng nếu thời gian rảnh sẽ tới chơi, đây là một vấn đề lớn, nhưng Đàm Thanh cách từ chối nên mới về sẽ ở cửa chào đón.
“Ha ha ha.” Tạ Linh Nhai tiếng.
Đàm Hành : “Sư của thành thật, thầy Tạ đừng trêu nó nữa.”
Những cùng tuổi với Đàm Thanh đại học và thể đang ngày càng tiến bộ trong xã hội, nhưng Đàm Thanh từ nhỏ cùng với sư phụ của sống trong một ngôi chùa hẻo lánh và cũng một lòng học tập giáo lý phật giáo. Cho nên lớn , vẫn chỉ dùng di động mà Liên Đàm cho .
Nhìn biểu hiện của Đàm Thanh, nghĩ thầm, vốn tưởng của phật gia đều sẽ tính cách giống như thầy Tạ, ngờ Đàm Thanh ngây thơ thuần khiết như , xem tính cách như Tạ Linh Nhai vẫn là ít.
như cũng , chứ ngẫm , nếu tiểu hoà thượng tính cách giống thầy Tạ mà thể tu làm hòa thượng …… Ừm, nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.
Tạ Linh Nhai quan tâm đến tình hình học tập của Đàm Thanh, vì bản y cũng là kiểu thiên phú dị bẩm, nên khi Đàm Thanh nhắc tới tình hình học tập, xem như tràn đầy đồng cảm. Vì y cũng học liền , thậm chí còn thể xử lý một chút chuyện trong quan, chỉ là, Đàm Thanh nhiều chuyện lắm và Liên Đàm cũng dặn đừng cố học quá.
"Không , trong giờ nghỉ cứ lên mạng . Trước đây chắc sống đơn giản lắm, xem 82 tập phim Tây Du Ký ?..." Tạ Linh Nhai cũng dạy Đàm Thanh cách sử dụng điện thoại di động.
Đàm Hành thăm dò kỹ, chỉ thấy Tạ Linh Nhai chỉ cho Đàm Thanh tên bộ phim truyền hình và ngoại trừ 《 Tây Du Ký 》, đều là cái gì mà《 Thiếu Lâm Tự truyền kỳ 》《 tế công 》《 đạt ma 》……
Đàm Hành: “…”
Đàm Hành thôi, vì theo lý thuyết làm hòa thượng hẳn là thanh tâm quả dục, nhưng gần đây sư bộc lộ nhiều tài năng thiên phú, thời thơ ấu cũng thảm, đừng 82 tập Tây Du Ký, cho dù mỗi năm xem《 Hoàn Châu Cách Cách 》thì sư cũng sẽ lộ vẻ mặt ngây thơ hiểu.
Và tội nhất là khi bọn họ cùng đến Nữu Dương, sư ở xe lửa chằm chằm món đồ chơi mà nhóc nhỏ ở cách vách đang chơi, lâu thật lâu, khiến cho sư phụ thấy cũng đau lòng, mua món đồ chơi và phần ăn cho .
Đàm Hành ngẫm ngày thường sư dè dặt, tuân thủ nghiêm ngặt lịch trình hoạt động và làm việc hiệu quả, nên cũng nỡ làm phiền .Với , tu sĩ cũng là con , xem tivi ít nhiều cũng là chuyện bình thường, thậm chí lên trang web cũng là để tìm hiểu thời sự, nên chỉ cần việc đều chừng mực là .
Với nhắc mới nhớ, bộ phim truyền hình đúng là chọn chủ đề về một nhà sư ... chắc khi xem xong, sư sẽ nghĩ “Kịch hình như thì ”?
……
Tạ Linh Nhai chào tạm biệt tiểu hòa thượng, trao đổi điện thoại chạy khỏi phòng.
Đường Khải đại khái là quan tâm lắm, chỉ thấy y và Thi Trường Huyền quan hệ , cho nên mới sắp xếp cho cả hai một phòng đôi, nên càng thuận tiện cho cả hai hơn.
Tuy nhiên, cả hai vẫn làm bộ chính trực, tiên thì cùng những khác chuyện phiếm, phảng phất giống như hề trông mong sẽ trở về tắm suối nước nóng của hai .
“Thầy Tạ cố ý , chứ giới thiệu phim truyền hình cho tiểu hòa thượng thiên tài đó xem chứ, lỡ về trầm mê tìm kiếm xem phim thì làm bây giờ, chiến tranh tôn giáo quả thật đáng sợ!”
“Ha ha ha ha đúng đúng , đây chắc là một âm mưu .”
Tạ Linh Nhai mắng thầm một tiếng: “Tôi là cái loại đó ? Với sư cũng ý kiến gì, mà ý , là giới thiệu cho xem các bộ《 bát tiên 》 《 Trương Tam Phong 》!”
Mọi : “…”
Tạ Linh Nhai mắt thấy cũng sai lắm, : “Tư tưởng của máy đúng gì cả, trong sạch, trở về đây.”
Mọi cũng để ý, vẫy vẫy tay.
Khi Tạ Linh Nhai , y bế Liễu Linh Đông và Ngoạn Long đặt xuống, đó tiến tới đỡ Thượng Lục Thần ở vai Thi Trường Huyền xuống. lúc Thi Trường Huyền đang ghế sofa tạp chí, bộ dáng chút nghiêm trang, hàm ý bảo Tạ Linh Nhai nên gấp gáp.
Tạ Linh Nhai hì hì chui phòng tắm .
Nửa phút , Thi Trường Huyền chậm rãi dậy, hai tai đỏ bừng, bước nhanh .
Vừa mở cửa thấy Tạ Linh Nhai đang mở cửa sổ - đây là một phòng sát núi, Tạ Linh Nhai vội ôm lấy hồ ly và hét lên: "Mày bằng cách nào! Cùng tới ngâm suối nước nóng , mà hình như hồ ly lâu kỳ cọ." !"
Thi Trường Huyền: “…”
……
Ngoài cửa.
Thương Lục Thần: “Ha ha.”