Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 65: Xong đời

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:21:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Hai đạo sĩ cõng lấy Phương Hư Sơn cấp tốc quần áo, theo dòng xuống lầu, bởi vì chuông báo động sơ tán khẩn cấp hú vang, nên khách trong khách sạn đều chạy hết xuống lầu.

Lúc mới chỉ hoàng hôn, khách trọ cũng tính là quá nhiều, tiếng nổ nãy cách mấy tầng lầu cũng thấy, chỉ điều cách vách tường mơ hồ, là vật gì nổ bọn họ cũng tin —— nhưng ấm nước thì thể nào.

Tạ Linh Nhai thể nào ngại lấy ấm nước làm cớ, liền tạm thời bỏ qua suy nghĩ phá nát ấm nước gánh tội giúp , thương lượng với là lát nữa cứ c.ắ.n c.h.ế.t thừa nhận là liên quan tới .

thì trong phòng họ cũng chẳng một chút vết tích gì.

Bên phía khách sạn vốn dọa gần c.h.ế.t, tiếng nổ vang bên trong chỉ lo chuyện, khởi động sơ tán khẩn cấp xong liền báo cảnh sát.

Lúc Tạ Linh Nhai xuống lầu còn báo cảnh sát, nhất thời cảm thấy áy náy, đây là khiến một chuyến tay ư, điều tra qua một chuyến, bảo đảm cũng chả tra gì.

May là lúc Phương Hư Sơn lờ mờ tỉnh , phát hiện lưng , suy yếu hỏi “Tôi ?”

Tạ Linh Nhai dùng dăm ba câu kể chuyện xảy một , “Phương trụ trì, ngài xem thể thông qua đạo hữu bản địa liên hệ với cảnh sát, lấp l.i.ế.m cho qua chuyện ?”

Bên phía khách sạn và cảnh sát tra gì, thế nhưng nhiều thấy tiếng nổ, khách trọ xung quanh đều đang thảo luận, đó còn bàn tán tới cả chuyện ma quái. Mọi như tiếng sét đánh, thể là yêu quái độ kiếp ở khách sạn .

Tạ Linh Nhai nhớ Phương trụ trì mối quan hệ rộng, xương cốt ở chỗ hang ổ Hồng Dương đạo cũng là do cảnh sát xử lý.

Sau khi Phương Hư Sơn nhập thì chút yếu ớt, nhưng vẫn lấy điện thoại di động “Dìu đến chỗ yên tĩnh , gọi mấy cú điện thoại.”

Lúc đến hỏi bọn họ là khách ở mấy phòng xx , đó căn cứ phán đoán, âm thanh dường như truyền từ phòng họ, mấy phòng đó đều đạo sĩ bao hết, mấy căn bên cạnh cũng khách ở.

Tạ Linh Nhai Phương Hư Sơn đang nhờ vả, lời nọ hỏi, các khách trọ khác nghĩ nhiều, nhưng da mặt các đạo sĩ đều mỏng, chỉ y ngại, thấy nhân viên phục vụ từng lên nhắc nhở ở đây, liền nghiêm túc “Chúng cũng thấy kỳ quái, động tĩnh lớn như , chỉ nhanh chóng xuống lầu, dám kiểm tra.”

Thật thì của khách sạn hỏi động tĩnh liên quan tới mấy . Đã rõ ràng như mà Tạ Linh Nhai còn như gì xảy , chỉ thể hỏi trắng “Chuyện … lúc đó mấy vị đang làm gì trong phòng thế?”

“Mấy vị đạo trưởng đều đang sách, đạo sĩ còn thể làm gì .” Tạ Linh Nhai thuận miệng , “Lẽ nào nghĩ chúng làm nổ lò luyện đan hả.”

Mọi “…”

—— Đừng chứ, lúc họ quần áo cho Phương Hư Sơn, cũng ít nhiều dính một chút chu sa, thật sự là chút khả nghi!

Người bên cạnh chỉ lờ mờ thấy vài chữ, cái gì mà phòng, luyện đan linh tinh.

Có điều lúc cảnh sát tới, lên lầu kiểm tra một chút, bao lâu xuống, gì, chỉ là hiểu lầm.

Khách trọ túm năm tụm ba trở về phòng, lúc các hòa thượng mới về tới khách sạn, bọn họ ngôi chùa ở trong núi khá xa, cho nên bỏ lỡ hết cả vụ việc.

Mà các khách trọ hỏi kỹ nguyên nhân thì thấy chút mơ hồ, là dùng mấy cái loa đồng thời bật nhạc để chơi khăm, chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi cần để ý. Ai làm cái trò chơi khăm thế ở khách sạn chứ? Có bắt đó ? Rốt cuộc là ở phòng nào?

Trong thời gian ngắn cũng thể rõ, cảnh sát dặn , đều đáp hàm hồ, tận đến lúc , Tạ Linh Nhai mới đồng nghiệp ở bản địa kể là thế nào, lời đồn là tiếng nổ vô danh đó căn bản chơi khăm, mà là mấy đạo sĩ làm nổ lò luyện đan ở khách sạn…

So với chơi khăm, cách càng hoan nghênh, trở thành chuyện lý thú mà bàn tán say sưa.

Còn bằng chứng giải thích khác, là tiếng nổ quả thật phát từ tầng lầu mà mấy đạo sĩ ở, trừ bọn họ căn bản ai khác ở đó, họ luyện đan thì cũng là họ bật loa.

Trở hiện tại, Tạ Linh Nhai chuẩn khởi hành về Nữu Dương.

Lúc đoàn vấn đạo còn hai trạm, nhưng tay trái Tạ Linh Nhai nhấc lên , vẫn nên về Nữu Dương . Còn việc dọn dẹp cùng ở Tất Ngô, Thiên Ngu thì Liên Đàm, Phương Hư Sơn tự nhiên sẽ chủ trì.

Có điều thông qua , Tạ Linh Nhai cũng coi như quen vài đồng đạo, thậm chí còn thêm một vị , từng cùng chiến đấu, tình cảm giống bình thường, hẹn với sẽ thường liên lạc.

Cũng chính những đồng đạo đó, bởi vì tận mắt chứng kiến Tạ Linh Nhai vẽ bùa tại chỗ, giúp y đem danh tiếng máy in bùa hình lan truyền càng xa hơn cao hơn.

Hơn nửa tháng ngoài, lúc trở về tiết trời Nữu Dương đổi, bước giữa hè nóng bức.

Một tay Tạ Linh Nhai mềm oặt, Thi Trường Huyền cũng để y xách hành lý, dọc theo đường đều tự chăm sóc, hành lý của hai cũng là một xách.

Trở về Bão Dương quan, cửa liền thấy khách uống đầy sân, Trương Đạo Đình đang tưới hoa, bên cạnh là một đám cầm camera, điện thoại chụp ảnh, tiểu Lượng ánh mặt trời sách, Dư đạo trưởng và những làm công quả thì đang tiếp khách.

Cảnh tượng quen thuộc khiến Tạ Linh Nhai cực kỳ xúc động, rời một quãng thời gian, thật sự nhớ nhung.

Có tín đồ quen thấy y liền chào hỏi một tiếng, dẫn tới mấy Trương Đạo Đình cũng sang, nhanh chóng tới đón lấy hành lý. Đặc biệt là cái tay rũ xuống giống như xương của Tạ Linh Nhai, bọn họ đều dám chạm , cứ như sợ đụng là vỡ.

Đến sân , qua một lúc Hải Quan Triều và Phương Triệt cũng vội vã chạy tới từ phòng khám, “Nghe Tạ tổng lập công ở bên ngoài? Lần lăn lộn bao nhiêu vết thương ?”

“Không , ” Tạ Linh Nhai tự hào , “Chỉ kiệt sức thôi.”

Hải Quan Triều kiểm tra một chút, nghiêm túc “May mà đây là tay trái, nếu là tay , thì chữ, ăn cơm, như thế nào.”

Mọi “…”

Tạ Linh Nhai “… Ấy cái gì??”

Hải Quan Triều vẫn là vẻ mặt bác sĩ chính trực “Chính là cái đó, tắm rửa.”

Người ở đây đều là nam, hơn nữa Tạ Linh Nhai cũng ngày đầu tiên quen Hải Quan Triều, làm còn khả năng bộ dạng nhã nhặn của y lừa gạt, rầm rì “Tôi một tay cũng thể tắm .”

Lưu Bá Hợp đùa “Cái còn cần tiểu Tạ tự tắm hả? Thi đạo trưởng chăm sóc đó.”

Hồi Tạ Linh Nhai thương, đều Thi đạo trưởng chăm sóc y tỉ mỉ, cho nên chêm một câu đùa khoa trương, cứ như Thi Trường Huyền thể giúp y tắm rửa.

Thi Trường Huyền mà lòng chút nặng nề, tâm cảnh khi đó thể so với hiện giờ, khi đó ngại phòng tắm, chỉ thỉnh thoảng phụ một tay hỗ trợ, bây giờ cũng là ngại, nhưng hàm nghĩa trong đó khác biệt.

Tạ Linh Nhai chú ý tới, y sải chân rời , rũ một cánh tay xem tiến độ thi công.

Những ngày qua Phương Triệt đều trông coi giúp y, một chút vấn đề nào, vì y yên lòng.

Qua ít ngày, quả nhiên tin tức cũng đăng lên, chính phủ dẹp sạch tà đạo dân gian tro tàn cháy, phát sổ tay tuyên truyền cho thôn dân, mấy Liên Đàm cũng tra xét gần hết, các đạo quan và chùa miếu đồng hóa đều tra rõ.

Căn cứ kết quả thẩm vấn một vài của Hồng Dương đạo cũng , ban đầu tượng thần đào từ miếu Nguyên Quân. Trụ trì nghĩ nhiều, cho là đời cất giấu, còn là tượng thần là tượng phật thì cũng chẳng gì kỳ quái.

Thời cổ đại, cơ một vài miếu thờ chỉ một tôn giáo thường trụ, đặc biệt là thời loạn, thể một nhóm đạo sĩ rời , một đám hòa thượng đến ở, liền dời tượng thần phía , đổi bảng hiệu thành chùa miếu, hòa thượng , đạo sĩ trở về, gây dựng đạo quan.

Căn cứ ghi chép kinh thư, tượng thần đó, là do một đời tổ sư Hồng Dương đạo giấu ở trong miếu tình huống triều đình lúc đó truy tìm, vốn dĩ là để trong miếu thời đó bảo vệ —— đúng, từ xưa cái loại đạo sĩ ăn cây táo rào cây sung .

Đây là chuyện thông thường, dựa sự trợ giúp của những như thế, mới khiến kinh văn cất giấu trong miếu trăm năm mất, đến nỗi quan phủ phát hiện tiêu hủy. Thế nhưng những thứ đó truyền xuống từng đời, cũng đời nào xảy sự cố, quên béng nó mất tiêu.

Qua nhiều năm mới thấy ánh mặt trời trong tay ở Hà Diệu Điền, hóa chỉ xem một chút kinh văn, còn nghiên cứu gì, nhưng bởi vì đúng lúc ném hai pho tượng thần , mà dẫn tới mê .

Hai pho tượng thần hề đơn giản, là đồ cổ mà Hồng Dương đạo cung phụng ba bốn đời, hơn trăm năm, sớm một chút năng lực nhờ tà pháp. Lần trở nhân gian, kêu gọi tín đồ mới, kêu gọi bọn họ cung phụng nhiều hơn, còn bắt hồn những đó để tăng cường thực lực.

Hỗn Nguyên Lão Tổ, Vô Sinh Lão Mẫu đều là thần linh mà Hồng Dương đạo dựng nên, hai vị thần sinh tư tưởng, cũng thật sự coi là Hỗn Nguyên Lão Tổ và Vô Sinh Lão Mẫu, thật chỉ là tà thần cao cấp hơn ngũ thông thần một chút.

Còn vài chi tiết nhỏ khác, đa chênh lệch bao nhiêu so với suy đoán của Tạ Linh Nhai lúc , như là tác dụng của đám linh —— hiện giờ cũng đang các hòa thượng đạo sĩ tổ chức siêu độ.

_

Mấy ngày , Tạ Linh Nhai tự chạy qua bệnh viện tỉnh một chuyến, tay y còn khôi phục , nhưng tín nhiệm Hải Quan Triều chạy nơi khác khám, mà là Tống Tĩnh m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, ngày sinh dự tính đến, tới bệnh viện tỉnh sinh.

Bởi vì hiện giờ Bão Dương quan chật chội, vì để cho tiện, nên ba Tạ ở bệnh viện nuôi luôn.

Lúc ba Tạ tới, Tạ Linh Nhai từng đến thu xếp một chút, đợi đứa bé sinh , y đến thăm một . Quan hệ của y và Tống Tĩnh nhàn nhạt, khi Tống Tĩnh mang thai, y đưa thêm vài loại bùa tới, nhưng cũng cận hơn.

Tống Tĩnh sinh một cô con gái, ba Tạ đến tuổi mới đứa con gái, vô cùng thương yêu, lúc Tạ Linh Nhai đến xem, đứa nhỏ còn mở mắt, hệt như chú mèo con, mới uống no sữa.

Ba Tạ đặt tên cho con gái là Tạ Linh Tư, kêu Tạ Linh Nhai ôm một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-65-xong-doi.html.]

Tạ Linh Nhai thấy em gái cũng khá là yêu thích, nhưng vẫn từ chối bảo là bây giờ tay ôm tiện.

“Có cái gì mà ôm , con thử xem.” Ba Tạ cố ý y với em gái cận một chút, dạy y ôm.

Tạ Linh Nhai dùng một tay ôm em gái, cúi đầu miệng cô bé nộn nộn chu chu, mặt tròn tròn, vô cùng đáng yêu.

Ba Tạ ở bên cạnh còn chụp tấm ảnh xong mới ôm về , dù cũng là thứ hai làm cha, tuy rằng thời gian qua lâu, nhưng ông nhanh chóng tìm cảm giác, ôm hết sức quen thuộc.

Bệnh viện tỉnh thiếu giường, Tống Tĩnh cũng thể ở phòng một , trong phòng bệnh còn hai sản phụ, sinh mấy ngày. Còn sản phụ ở sát vách mấy ngày qua cũng quen, một sản phụ tản bộ tới nơi , chồng của cô ôm cháu, tụm trò chuyện, khen con nhà họ Tạ ngoan ngoãn, đứa nhỏ nhà họ từ ngày sinh thích , dỗ , thể dự kiến là tương lai sẽ dằn vặt lớn như thế nào.

Người ở phòng bệnh bên cũng , thật trùng hợp, trong phòng họ ba đứa bé mới sinh, một đứa nào thích , dễ dỗ, quá dằn vặt cha , của ba gia đình đều thoải mái.

Ba Tạ nghĩ mà còn sợ hãi, “Lại , hồi nhỏ Tạ Linh Nhai cũng lắm, hơn nữa còn là bất kể ngày đêm, đó của con cho con… cái đó, mới khá hơn.”

Tạ Linh Nhai cũng , y nhớ gì cả, thế nhưng từng lớn , khi còn bé con nít nặng vía, linh tính vẫn còn tồn tại, huống hồ Tạ Linh Nhai lực cảm ứng mạnh, dễ kinh sợ, nhờ Vương Vũ Tập niệm chú vẽ bùa cho y mới .

“Làm khá hơn?” Người nhà tò mò hỏi.

“Chính là bùa đêm.” Ba Tạ đáp, ông cũng tin mấy thứ .

Có điều bọn họ cũng để ý lắm, hỏi ba Tạ chỗ nào xin bùa đó . Mấy loại bùa kiểu dỗ trẻ đêm vẫn luôn lưu hành, tới thời Tạ Linh Nhai còn bé mà vẫn còn thể thấy loại phương pháp trị con nít đêm phổ biến nhất, chính là dán giấy đỏ lên vách tường bên ngoài, “Thiên hoàng hoàng, địa hoàng hoàng, nhà đứa trẻ đêm. Quân t.ử qua đường niệm ba , ngủ một giấc đến tận hừng đông.”

cái thật tính là quá linh nghiệm, chỉ là đơn giản, nhiều mà thôi.

Ba Tạ Tạ Linh Nhai, chính ông thì , còn Vương Vũ Tập thì mất , cũng Tạ Linh Nhai học chiêu .

Chuyện nhỏ xíu như vầy, tiện tay thì giúp một cái, Tạ Linh Nhai mở miệng “Có kiểm tra xem bệnh , cơ thể bé thoải mái cũng sẽ .”

Bên phòng đứa nhỏ nào , là do mấy đứa bé khỏe mạnh, bùa hộ mệnh y từng đưa cho Tống Tĩnh, quỷ thần tránh xa.

“Sức khỏe , lúc mới sinh đặt ở trong rương giữ nhiệt hai ngày, còn tiêm t.h.u.ố.c nữa.” Phụ .

“Có lẽ là do cơ thể khó chịu nên mới , giống như cháu hồi bé .” Tạ Linh Nhai , thấy bộ dạng bọn họ ngượng ngùng, bảo, “Nếu như bệnh mà vẫn thích la, thì dùng phương pháp : Lấy rượu đế pha với một khối chu sa, dùng giấy vàng, lấy bút lông chấm chu sa chữ điền, niệm, bé con đừng đêm, chữ điền dán ở rốn… Niệm xong thì dán giấy vàng lên rốn bé.”

Tạ Linh Nhai khi còn bé Vương Vũ Tập dùng loại bùa đêm nào, nhưng chiêu là y học trong «Lôi pháp», vô cùng linh nghiệm.

Người nhà lúc mới vui mừng, tỉ mỉ ghi nhớ, cảm ơn y.

Trong nhóm gì là bí mật, quá hai ngày, phương pháp đó nhà dùng, thế nhưng lan truyền sang phòng khác. Qua mấy ngày mấy nhà sản phụ chạy tới đây cảm ơn ba Tạ, bởi vì tìm Tạ Linh Nhai. Ai cũng là dùng phương pháp đó, tình trạng vô cớ đêm ngừng của bé cải thiện nhiều.

Sản phụ vốn dĩ cứ cách hai ba tiếng là cho con bú, buổi tối nghỉ ngơi ngon, thêm đứa trẻ quấy nữa là dằn vặt, đây thực sự là tạo phúc cho , còn linh nghiệm hơn câu thần chú “Thiên Hoàng hoàng địa hoàng hoàng” gì gì nữa. Còn việc nó là mê tín thì ai mà quan tâm.

Về phần Tạ Linh Nhai, khi trở về, y nhận bức ảnh ba Tạ gửi tới, nhất thời tâm huyết dâng trào, đăng lên trang cá nhân.

Trong hình một tay y rũ xuống, ống tay áo rộng, che hết đầu ngón tay, chỉ dùng một tay ôm đứa trẻ, thấy nhịn trêu chọc: Dương Quá, tay làm ?

Còn lấy bức ảnh Tạ Linh Nhai ôm chim hạc hồi , “Thực sự là Dương Quá thời nay, điều là Điêu , nhà là Hạc !”

“Có đạo lý, Toàn Chân giáo = Bão Dương quan.”

Đùa giỡn một chút mạng còn tính, tin tức còn lan truyền tới tận trường học.

Không bao lâu Tạ Linh Nhai nhập học, chính thức trở thành nghiên cứu sinh năm nhất học viện Thước Đông. Y ký túc xá nghiên cứu sinh, mà vẫn ở Bão Dương quan, lúc còn học chung với Thi Trường Huyền.

Bởi vì y nghiệp chính quy ở học viện Thước Đông, vài bạn bè chị em còn học ở trường, y là thí sinh truyền kỳ trong cuộc thi thạc sĩ, nên tuy bên ngoài đầy rẫy lời đồn nọ, thế nhưng một vài giáo viên sinh viên vẫn rõ sự việc.

Lúc báo danh y dạo một vòng, mấy bạn chơi chung hì hì trêu ghẹo, làm cho những khác cũng ha hả.

“Cút cút .” Tạ Linh Nhai mắng.

Tạ Linh Nhai gặp thầy hướng dẫn, thầy hướng dẫn của y là giáo sư Chu, ông sớm Tạ Linh Nhai chính là thí sinh truyền kỳ hộc m.á.u trong phòng thi, ảnh xong thật dễ nhận , thấy một tay y mềm rũ, cũng chẳng nghĩ tới Dương Quá gì đó, chỉ dọa “Tay gãy xương thì nhanh đến bệnh viện ! Kỳ thi mỗi năm một , nhưng báo danh thì thể bỏ , việc học cũng đừng nên miễn cưỡng, nên xin nghỉ thì xin nghỉ!”

Tạ Linh Nhai hết cả hồn, dở dở “Thầy, tay em chỉ là quãng thời gian thương, sức thôi, chứ gãy, sẽ tự động khôi phục.”

“Thầy , lúc em thi cũng thương do làm việc , chuyện nhỏ hết.” Trong lòng giáo sư Chu, Tạ Linh Nhai nghiễm nhiên là một sinh viên vì học mà bất kể giá, chuyện như khác thì , nhưng y thì thật sự là làm !

Bình thường cứ luôn khuyên sinh viên chăm chỉ, nhưng thấy loại sinh viên chăm chỉ quá mức thế , trong lòng giáo sư Chu vẫn run rẩy.

Tạ Linh Nhai vội vàng xắn tay áo lên, nỗ lực nhúc nhích tay trái một chút cho ông xem, lúc giáo sư Chu mới tin tưởng là thật sự .

Có điều trải qua chuyện , quan hệ thầy trò lập tức kéo gần .

“Thầy , bây giờ em đang tự ngoài trường gây dựng sự nghiệp ?” Giáo sư Chu nghiêm trang hỏi.

Tạ Linh Nhai “…”

Tạ Linh Nhai “Không, gây dựng sự nghiệp, đó là em để … Cũng sản nghiệp bình thường, là một đạo quan!”

“Thầy là đạo quan, chỉ là hóa chính em xây dựng, xem tin tức của thầy sai lầm.” Giáo sư Chu ha ha, “Em làm gì thầy quản, trái pháp luật là , chỉ là nhắc nhở một chút, cân bằng công việc và học tập, cũng đừng khiến mệt mỏi quá.”

Sau đó vài câu khuyên Tạ Linh Nhai chú ý nghỉ ngơi.

Tạ Linh Nhai sắp ngất luôn, đó y hộc m.á.u rốt cuộc dọa mấy thầy cô đến cỡ nào, hết tới khác bảo y nghỉ ngơi cho , y cũng ngượng ngùng luôn.

sự việc cụ thể cũng khó giải thích, Tạ Linh Nhai qua loa đồng ý, mời thầy nếu rảnh rỗi thì đến đạo quan uống .

_

“Giờ kêu là Dương Quá!” Tạ Linh Nhai ở bên giường .

Thi Trường Huyền đang giúp y mặc quần áo, cầm tay y xỏ trong tay áo, Tạ Linh Nhai, “Không giống.”

“Tôi cũng cảm thấy giống, còn từng quen một cô bạn gái nào!” Tạ Linh Nhai còn tự hào, rõ ràng ngày thường còn lấy việc để y.

Thi Trường Huyền xong cũng cảm giác gì.

Tạ Linh Nhai như ma xui quỷ khiến, một câu “Thế nhưng khá giống Tiểu Long Nữ.”

Thi Trường Huyền “…”

Tạ Linh Nhai xong cũng cảm thấy đúng, y ác ý, nhưng khó đảm bảo sẽ cảm thấy tôn trọng, nhanh chóng bù đắp hai câu “Chỉ là khí chất giống thôi, ý gì khác. Sư em sai .”

Đây là đầu tiên y gọi Thi Trường Huyền là sư , để lấp l.i.ế.m cho qua câu . Thi Trường Huyền là t.ử của Vương Vũ Tập, gọi như vấn đề gì.

Thi Trường Huyền đang thắt nút buộc, thấy hai chữ “sư ”, thấy Tạ Linh Nhai còn trưng vẻ mặt thuần khiết, trong lòng ầm một phát nóng lên, sinh kích động, tiến lên một bước.

Hai vốn cách gần, Thi Trường Huyền tới gần thêm một bước, một chân chen giữa hai chân Tạ Linh Nhai, thể dán cực gần, Tạ Linh Nhai sợ hết cả hồn. Thi Trường Huyền cao hơn y một chút, cúi đầu , ánh mắt thậm chí còn chút đáng sợ.

Không, cũng thể là đáng sợ, Tạ Linh Nhai chỉ là mà hoảng loạn, nhưng vẫn Thi Trường Huyền ý làm hại y. Y lui , nhưng phía là giường, một tay Thi Trường Huyền còn nắm lấy quần áo y.

Tạ Linh Nhai “… Không giống chút nào, giống chút nào hết !”

Thi Trường Huyền vẫn buông y , Tạ Linh Nhai nghĩ đến sự khác lạ hai , trong đầu thứ gì đó vô cùng sống động.

Thi Trường Huyền áp sát hơn chút, một tay đặt cằm Tạ Linh Nhai.

Ngày thường Tạ Linh Nhai luôn mồm mép tép nhảy, giờ ú ớ nửa ngày, đến độ chút ngượng ngùng, tâm tư hỗn loạn hô một tiếng “Sư …”

Thi Trường Huyền đang cân nhắc, nếu y gọi thì cũng thôi, hoặc là gọi xưng hô khác thì cũng đường , cố tình hai chữ cứ như đ.á.n.h trong lòng Thi Trường Huyền.

Thi Trường Huyền nhịn nữa, khó kiềm lòng nổi cúi đầu hôn một chút môi y.

Tạ Linh Nhai trơ mắt động tác của Thi Trường Huyền, động tác của Thi Trường Huyền nhanh, nhưng làm một thẳng nam sắt thép, mãi đến tận khi đôi môi Thi Trường Huyền chỉ cách y một centimet, y vẫn còn đang suy nghĩ, chắc là Thi Trường Huyền làm cái gì khác. Không né, kiên trì quyết né.

Đợi chóp mũi hai cọ bên , xúc cảm môi cũng cảm nhận rõ ràng, hai mắt Tạ Linh Nhai mới tối sầm. Hóa , hai chữ vô cùng sống động trong đầu chính là: xong đời.

Loading...