Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 47: Thí sinh truyền kỳ

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:13:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Trong lòng Tạ Linh Nhai, Liễu linh đồng và Thương Lục thần đều là rễ cây thành tinh, căn bản nghĩ tới việc còn thể sinh trưởng thêm. lúc nghĩ, cây khô gặp mùa xuân còn sống , huống hồ chúng nó vẫn “sống”.

Hơn nữa nhắc tới Thương Lục thần, Tạ Linh Nhai như nghĩ tới gì đó, kéo mặt trăng giấy vai Thi Trường Huyền.

Mặt trăng giấy vốn đang che kín Thương Lục thần gỡ , đầu Thương Lục thần nảy mầm, điều Thương Lục thần thấy Liễu linh đồng, liền ở bên tai Thi Trường Huyền líu lo nghỉ “Xem nó đắc ý kìa, vui đến nảy mầm luôn…”

“…” Thi Trường Huyền nghĩ nghĩ, , “Có thể là sinh khí kích phát, sinh cơ nơi tản từ tàng cây, Bùi Tiểu Sơn nhờ đó mà dưỡng thể, treo Liễu linh đồng ở cây, nên liền… nảy mầm.”

Quỷ vương ghét Bùi Tiểu Sơn, kể với gã quá nhiều, khi đó Bùi Tiểu Sơn vốn thèm để ý tới Liễu linh đồng, chỉ nghĩ Tạ Linh Nhai làm rơi nó, đó lấy về, tiện tay đặt cái cây bên cạnh.

“Thế … thế thì làm , ảnh hưởng gì ?” Tạ Linh Nhai cẩn thận từng li từng tí một vươn tay chạm cái mầm xanh biếc , “Chẳng lẽ còn tưới nước cho nó .”

Thi Trường Huyền cũng từng gặp qua tình huống như thế, điều dựa theo lý luận suy đoán, “Hẳn là chuyện , sinh khí dồi dào, âm khí liền thấp.”

Việc coi như trong họa phúc, Liễu linh đồng vốn là sinh hồn và gốc liễu tế luyện mà thành, còn ở cùng Bùi Tiểu Sơn lâu như , buổi tối lúc Tạ Linh Nhai mơ thấy nó, luôn là dáng vẻ âm trầm ảm đạm. Bây giờ sinh khí cũng thấp hơn bao nhiêu so với mộc linh bẩm sinh là Thương Lục thần —— nảy cả mầm luôn .

Tạ Linh Nhai đặt Liễu linh đồng tới bên tai, hỏi “Bé cưng, em cảm thấy thế nào?”

“Em, em vẫn , ” giọng Liễu linh đồng bình thường, “Chỉ là sợ thôi.”

Thế nhưng bây giờ thấy Bùi Tiểu Sơn rốt cuộc cũng bắt, nó liền sợ nữa, thậm chí còn vui vẻ.

“Vậy thì .” Tạ Linh Nhai thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi treo Liễu linh đồng , “Giờ liên lạc với đạo hiệp .”

Quỷ vương bốn phương ngươi xem , xem ngươi, hỏi “À… pháp sư, bọn thì ?”

Bùi Tiểu Sơn khống chế bọn họ để làm việc , hiện giờ Tạ Linh Nhai chinh phạt, Tạ Linh Nhai sắp xếp như thế nào.

“Mấy trả một ngàn binh mã đó nuốt của .” Tạ Linh Nhai thấy Thi Trường Huyền gọi điện thoại, mới , “Tôi sẽ hạn chế mấy , cũng chẳng nuôi quỷ vương làm gì. hết mấy cần giúp trong coi Bùi Tiểu Sơn, còn đám âm hồn bên ngoài, bây giờ Bùi Tiểu Sơn khống chế bọn nó, đừng để bọn nó chạy, đến khi chuyện bàn giao xong…”

Chuyện lớn trong lòng Tạ Linh Nhai giải quyết xong, , chợt đổ ập phía .

Thi Trường Huyền đúng lúc xuống, một tay đón lấy Tạ Linh Nhai.

Những khác đều vây tới, “Sao ?”

Bọn họ lo lắng Tạ Linh Nhai , lúc nãy Tạ Linh Nhai đối địch, ngã thỉnh thần thông tổ sư gia, còn vẽ nhiều bùa như , sắc mặt cực kì khó coi.

Thi Trường Huyền sờ sờ cổ và mạch đập của Tạ Linh Nhai, “Không gì, quá mệt mỏi thôi.”

Tạ Linh Nhai ngủ, liền ngủ cả một thời gian dài, lúc xuống núi đều là Thi Trường Huyền cõng y về, tàu hỏa, trở về thành phố Nữu Dương.

Trên đường cũng hỏi Thi Trường Huyền cần giúp một tay , chính cũng một đầy thương tích, nhưng Thi Trường Huyền cự tuyệt. Thương Lục thần vẫn luôn ở bên tai Thi Trường Huyền lải nhải, kêu thừa dịp Tạ Linh Nhai đang ngủ ngắt cái mầm đầu Liễu linh đồng, cũng Thi Trường Huyền cự tuyệt.

Tạ Linh Nhai mơ một giấc mộng dài, đầu tiên là mơ thấy Liễu linh đồng, vành đen mắt nó nhạt hơn nhiều, chỉ còn màu xanh nhàn nhạt, cảm giác cũng còn tối tăm nữa, ngược bừng bừng sức sống, thậm chí còn lộ một nụ ngượng ngùng với Tạ Linh Nhai.

“Liễu linh đồng của chúng càng ngày càng đáng yêu nà.” Tạ Linh Nhai khen.

Liễu linh đồng ôm chân Tạ Linh Nhai, ngẩng đầu y, còn nghiêm túc đáp “Bởi vì em hấp thu sinh khí, còn công đức giải cứu mấy vạn âm hồn nữa…”

Tạ Linh Nhai sờ sờ đầu nó, còn thêm, Liễu linh đồng đầu , chạy mất tăm.

Tiếp đó Vương Vũ Tập liền xuất hiện, Tạ Linh Nhai thấy liền nghĩ, ôi mịa, báo mộng còn trùng lịch nữa hả, vội vàng “Cậu, vụ án xong xuôi chứ?”

“Đang kiểm kê âm hồn, Bùi Tiểu Sơn cũng tróc nã quy án. Còn vụ án ở dương gian, xem thử, cũng thỏa .” Vương Vũ Tập hài lòng, “Tiểu Nhai, xon làm khá, hơn nữa còn lĩnh ngộ tâm ấn.”

“Cậu, đó là cố ý truyền tâm ấn ?” Tạ Linh Nhai bừng tỉnh, “Tại thẳng ạ.”

Vương Vũ Tập “Cậu chỉ điểm quá nhiều, cũng khắc sâu như con tự lĩnh ngộ.”

“Được …” Tạ Linh Nhai vài câu với Vương Vũ Tập, Vương Vũ Tập chạy về xử lý công vụ, bảo Tạ Linh Nhai nghỉ ngơi thật .

Tạ Linh Nhai cũng cảm thấy cả uể oải, tinh thần loại cảm giác khô cạn, chìm chìm nổi nổi tê liệt trong bóng tối bao lâu, mới chậm rãi mở mắt trong tiếng kêu của Hải Quan Triều.

Quá lâu thấy ánh mặt trời, phút chốc ánh sáng kích thích Tạ Linh Nhai nheo cả mắt, đầu , chỉ cảm thấy cả đau đớn như cục đá lăn qua, chắc là di chứng do dùng phép quá độ.

Theo đó mà đến, chính là cảm giác đói bụng cồn cào và khát nước, “Đói quá.”

Y , hình như trở về Bão Dương quan, Hải Quan Triều đang nắm cổ tay y, mấy Thi Trường Huyền, Trương Đạo Đình, tiểu Lượng đều ở bên giường trông coi.

Thấy Tạ Linh Nhai tỉnh dậy, đều vui vẻ, tiểu Lượng lập tức lảo đảo chạy ngoài lấy đồ ăn cho y.

Tạ Linh Nhai đỡ dậy uống một ly nước, “Sao thế, đều ở đây , đúng ?”

Dáng vẻ bọn họ như thế làm y cảm thấy cứ như mắc bệnh nặng gì đó .

Trương Đạo Đình đổ mồ hôi “Tạ sư , ngủ tròn hai ngày, chúng đẩy miệng đút thuốc, sức khỏe thì nguy hiểm, nhưng mà, nhưng mà còn nửa tiếng đồng hồ nữa thôi là thi thạc sĩ vòng hai bắt đầu …”

“Phụt!” Phân nửa ngụm nước còn trong miệng Tạ Linh Nhai đều phun ngoài, “Sao ngủ lâu như ! Mau mau mau đỡ dậy, thi!”

Tạ Linh Nhai kêu gào đau đớn dậy, vốn tưởng rằng còn kịp thi vòng hai, ai tỉnh giấc ngủ chỉ còn nửa tiếng đồng hồ, chẳng trách tất cả đều ở đây kêu y.

Tiểu Lượng bưng bát cháo , “Trước tiên ăn một chút gì , thi một hồi lâu đó.”

“Vừa ăn.” Tạ Linh Nhai cảm thấy còn kịp , trong lòng mắng mỏ Bùi Tiểu Sơn, hại y bây giờ chật vật như .

“Cậu như vầy thể thi ?” Thi Trường Huyền nghi vấn trong lòng , chỉ điều ai cũng Tạ Linh Nhai chuẩn lâu, cho nên bọn họ thật sự dám .

“Thi thì cũng , thi thứ hai .” Quyết tâm thi của Tạ Linh Nhai ai ngăn cản nổi, nâng lên xe taxi.

Thi Trường Huyền và Hải Quan Triều cùng đưa y đến trường, cầm dụng cụ thi cử cùng với bánh mì cho y, gấp rút lên đường ăn.

Tài xế thấy thế, hỏi “Đến bệnh viện ?”

“Đến học viện Thước Đông!” Tạ Linh Nhai rằng, “Bác tài ơi nhờ bác chạy nhanh nhất thể nhé, cháu muộn thi .”

Tài xế lái xe Tạ Linh Nhai từ trong gương chiếu hậu, tướng mạo nhóc , nhưng mà sắc mặt tái nhợt, đôi môi cũng màu máu, đường cũng nhờ nâng, vai hình như còn băng vải, ông khỏi “Bị thương mà còn thi hả, thật kiên cường. Cậu ngã ?”

Vai Tạ Linh Nhai là ngã thương, tay là bất hóa cốt siết , còn một ít trầy da, va chạm ở những chỗ khác, đều là khi trở về kiểm tra mới phát hiện. Lúc đó ở trong núi hề chú ý tới.

Bao gồm cả Thi Trường Huyền, cũng mang theo nhiều thương tích.

“Không , đ.á.n.h với .” Tạ Linh Nhai ăn như rồng cuốn, tranh thủ đáp một câu.

Tài xế “…”

Tài xế một đường lao tới học viện Thước Đông, lúc cách thời gian thi chỉ 3 phút, Hải Quan Triều và Thi Trường Huyền đỡ Tạ Linh Nhai tới cửa, bảo vệ cửa cũng giật .

“Em, em đến thi, bạn của em thể đưa em ? Em thương.” Tạ Linh Nhai lấy giấy báo danh thi.

Bảo vệ cũng bối rối, hình như cũng ai thương tham gia thi, nhưng dáng vẻ Tạ Linh Nhai bước cũng nổi, làm trong lòng sợ.

“Xin đó, em chỉ nổi, thương thôi, do ngã.” Tạ Linh Nhai năn nỉ.

“Được .” Bảo vệ đỡ lấy y, “Tôi dìu .”

“Cảm ơn.” Tạ Linh Nhai đầu làm dấu OK với hai , “Chờ nha.”

Hai Thi Trường Huyền cạn lời căng thẳng, thở dài một .

Lúc Tạ Linh Nhai dìu phòng thi, dọa các giáo viên và thí sinh hết cả hồn, đây là tàn chí kiên cỡ nào, cũng nổi mà còn đến thi?

“Bạn …” Thầy giám khảo đ.á.n.h giá Tạ Linh Nhai từ xuống , “Được đó?”

“Được ạ!” Tạ Linh Nhai chậm rãi lấy bút , hiện tại ngay cả giơ tay y cũng cách nào giơ quá nhanh.

Cũng may ngủ hai ngày, tinh thần khôi phục hơn phân nửa, thể làm bài, chỉ là chậm một chút, cổ tay y bất hóa cốt bóp mạnh quá, hai ngày nay Hải Quan Triều đắp t.h.u.ố.c nhưng vẫn khỏi hẳn.

“Khụ khụ.” Lúc Tạ Linh Nhai làm bài vẫn luôn ho khan, lồng n.g.ự.c thoải mái lắm, dẫn đến thầy giám khảo vẫn luôn hồi hộp theo dõi y, chỉ sợ y té xỉu tại chỗ.

Cũng may Tạ Linh Nhai tiếp tục kiên trì, tham gia tiếp vòng vấn đáp thứ hai.

Diện tích phòng thi vòng hai lớn, Tạ Linh Nhai ở ngoài phòng học, lúc đến phiên liền đỡ tường chậm rãi .

Mấy giám khảo trong phòng vốn đang chuyện phiếm, thảo luận về thí sinh nãy, dần dần âm thanh liền nhỏ xuống, thí sinh chậm rãi vịn tường tiến

Các giáo viên chấm thi “…?”

“Chào các thầy cô, em tên Tạ Linh Nhai, nghiệp đại học cũng ở Thước Đông…” Lúc Tạ Linh Nhai tự giới thiệu còn nhét thêm một câu, “Lúc em làm việc giúp , dẫn đến thương, cho nên hành động tiện lắm, chứ tàn tật .”

Lúc giáo viên chủ khảo mới thở phào nhẹ nhõm, “Làm việc giúp , trẻ tuổi tệ, nãy em thật dọa chúng .”

Mọi ha ha, “ , đột nhiên đỡ tường , còn tưởng rằng em tới lộn chỗ. Em cũng dễ dàng, khi thi thương mà còn kiên trì đến thi.”

“Vâng, gì, em vẫn thể làm bài .” Tạ Linh Nhai đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-47-thi-sinh-truyen-ky.html.]

Mọi khen y kiên cường, còn hỏi một chút là làm việc thế nào, Tạ Linh Nhai chỉ là bắt trộm.

Tiếp đó chính là chính thức vấn đáp, giáo viên chủ khảo thấy mặt mũi Tạ Linh Nhai ưa , do làm việc nên thương, điểm ấn tượng cao, khi hỏi mấy vấn đề, trả lời cũng đều tệ, cuối cùng hỏi một câu chuyên ngành quá khó.

Tạ Linh Nhai mở miệng đáp, cảm thấy lồng n.g.ự.c dâng lên cảm giác uất nghẹn, y cau mày “Em cho là…”

Các giáo viên chấm thi chỉ thấy trẻ tuổi mở miệng, trong miệng liền trào một luồng m.á.u đen, chuyện hộc máu, tức khắc tất cả đều hỗn độn.

“… Từ từ.” Tạ Linh Nhai cũng phát hiện, y đầu oa một tiếng phun sạch m.á.u , chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c nhẹ nhõm hơn nhiều.

Các giáo viên chấm thi:!!!

Tạ Linh Nhai dậy, cấp tốc trả lời câu hỏi, “Suy nghĩ của em về vấn đề như …”

Các giáo viên chấm thi “………”

“Thầy , em thật sự , mà, câu trả lời cuối cùng của em đều rõ chứ?” Tạ Linh Nhai Hải Quan Triều kéo lên xe, vẫn còn đầu chuyện với giám khảo.

Giám khảo đổ cả mồ hôi, “Nghe rõ rõ, bạn em nhanh bệnh viện !”

“Cám ơn thầy.” Tạ Linh Nhai dứt lời liền Hải Quan Triều nhét trong xe, hai họ vẫn luôn chờ Tạ Linh Nhai ở bên ngoài .

Giám khảo lau mồ hôi, lòng vẫn còn sợ hãi xoay .

Tạ Linh Nhai trả lời liền bắt đầu hộc máu, tất cả giám khảo đều doạ mất hồn, ba chân bốn cẳng đưa Tạ Linh Nhai bệnh viện. Tạ Linh Nhai kiên trì đáp xong, ngăn cũng ngăn , còn luôn .

Lúc họ khỏi phòng thi, các giáo viên, thí sinh gặp dọc theo đường đều mang vẻ mặt khiếp sợ, thấy n.g.ự.c thí sinh là máu, khóe miệng cũng dính vết máu, còn tưởng rằng phát sinh huyết án gì.

Trên xe taxi.

Thi Trường Huyền dùng khăn giấy ướt lau sạch vết m.á.u cằm Tạ Linh Nhai ánh mắt sợ hãi của tài xế, còn áo thì khỏi cần nghĩ, chỉ thể về giặt.

Hải Quan Triều “Phun m.á.u bầm là chuyện , gì đáng ngại.”

“Biết mà, phun xong cảm thấy thoải mái hơn nhiều.” Tạ Linh Nhai dùng nước khoáng súc miệng, trong miệng đầy mùi m.á.u tanh.

“Chỉ điều dọa mấy giáo viên hết hồn, lúc hộc m.á.u còn thi xong hả?” Hải Quan Triều hỏi.

Tạ Linh Nhai suy nghĩ một chút, đáp “Tôi đang trả lời câu cuối cùng, liền nôn máu, làm sốt ruột c.h.ế.t, sợ giáo viên cho thi nữa, nhanh chóng phun sạch sẽ trả lời tiếp. Cũng may là coi như thi xong.”

Hải Quan Triều, Thi Trường Huyền “…”

Tài xế taxi phía cũng khỏi thốt lên “Cậu bạn , thật liều mạng!”

Tuy thương thế nào, thế nhưng phun m.á.u mà chỉ sợ cho thi thì làm bội phục , ông nhất định về kể cho thằng con trai thích học hành câu chuyện mới !

_

Sau khi Tạ Linh Nhai trở về, cũng lấy liên hệ với đạo hiệp, y đầu bắt Bùi Tiểu Sơn, Đô Công ấn và Tam Ngũ Trảm Tà hùng kiếm cũng hảo chút tổn hại trở viện bảo tàng, bên tỉnh thành đặc biệt phái đến an ủi.

Tiền thưởng thì nhất định là sẽ cho một khoản, Tạ Linh Nhai thương lượng với đạo hiệp, thể trực tiếp đổi thành kim cho y, còn về việc đặt làm kim thì đạo hiệp tỉnh khẳng định mối đáng tin.

Mặt khác còn tượng thần Tát Tổ trong núi, y cũng mời về, khi dọn dẹp tạm thời đặt ở trong phòng bên hông. Ngày tiền xây một cái điện thờ phụ đặt .

Triệu đạo trưởng đến từ đạo hiệp tỉnh trò chuyện với Tạ Linh Nhai xong, liền hỏi “Tôi , tiểu Tạ … đang thi thạc sĩ ?”

Tạ Linh Nhai gật đầu , hôm mới thi vòng hai.”

Triệu đạo trưởng thăm dò “Có hứng thú chuyển chuyên ngành ? Chúng cũng hợp tác với ngành tôn giáo học học viện Thước Đông, nếu như bằng lòng, thể chuyển nguyện vọng thành tôn giáo học.”

“A? Không cần , cháu học tài vụ mà.” Tạ Linh Nhai sững sờ.

“Ý của là…” Triệu đạo trưởng nở nụ , hỏi, “Cậu suy xét việc xuất gia ?”

Tạ Linh Nhai “…”

Triệu đạo trưởng “Cậu xuất gia ngay tại Bão Dương quan cũng thành vấn đề, khi nghiệp thạc sĩ , vẫn thể dùng phận cá nhân gia nhập đạo hiệp tỉnh…”

Tạ Linh Nhai lập tức hiểu , “Cảm ơn, cảm ơn, thế nhưng cái … vẫn thôi , cháu ở đạo quan hỗ trợ là bởi vì nguyện vọng của trưởng bối, còn bản cháu mục tiêu khác.”

Triệu đạo trưởng lộ rõ vẻ thất vọng mặt, “Được , thật đáng tiếc.”

Lúc Tạ Linh Nhai đ.á.n.h Bùi Tiểu Sơn cũng chỉ mỗi y và Thi Trường Huyền ở đó, mà còn mấy đạo sĩ khác, trải qua mấy ngày, biểu hiện của Tạ Linh Nhai truyền khắp trong đạo hiệp tỉnh, còn xu thế khuếch tán ngoài.

Ở trong nghề, Tạ Linh Nhai xem như là một trận thành danh, tất cả đều đang hỏi thăm lai lịch cụ thể của trẻ tuổi . Không ngờ một thành phố Nữu Dương nho nhỏ mà còn ngọa hổ tàng long!

Đối với đạo hiệp tỉnh mà , một nhân tài như , nếu thể chính thức xuất gia, đương nhiên là thể hơn.

Hôm nay Triệu đạo trưởng tới đây cũng là gánh vác nhiệm vụ thăm dò suy nghĩ của Tạ Linh Nhai, tiếc là dường như tạm thời Tạ Linh Nhai xuất gia. Triệu đạo trưởng nghĩ đến ý của lãnh đạo, cũng tiếp tục khuyên, dù thì cũng ở nơi , quan hệ còn , chừng y còn thể đổi suy nghĩ.

Với con trai Thi đạo trưởng của đạo hiệp quan hệ tệ với tiểu Tạ , chừng thể khuyên giúp một chút.

Việc cũng dẫn tới thường thường nhân sĩ đạo giáo quảng cáo với Tạ Linh Nhai: tìm hiểu phúc lợi xuất gia một chút ?

Mặt khác, chuyện công bố chính thức, giải thích là di vật văn hóa đều đoạt về, một trẻ tuổi đang lúc thi thạc sĩ giúp đỡ khống chế kẻ , đó kẻ sợ tội tự sát.

Về phần tiền thưởng, trẻ tuổi quyên góp hết cả.

—— Nói như cũng sai, kỳ thực chính là cho Bão Dương quan, dùng để đúc kim cho Tam Thanh.

Trong lúc tình thế , Trương Tam miếu Thành Hoàng Nữu Dương chợt tới gặp Tạ Linh Nhai.

“Tạ lão sư, phụng mệnh đến báo với ngài, các âm hồn kiểm kê xong xuôi, may là quỷ vương bốn phương giúp đỡ, xảy sai lầm.” Trương Tam , “Chỉ là, lúc Bùi Tiểu Sơn một đường chạy trốn, để ngăn cản truy binh mà dẫn ít âm vật, bây giờ tán loạn khắp nơi, làm cho các đồng nghiệp Thước Sơn sứt đầu mẻ trán.”

Chuyện Tạ Linh Nhai cũng , nhiều đạo sĩ đường truy đuổi âm vật như sơn mị du hồn ngáng chân, lúc y ở xe lửa cũng gặp một sơn mị. Bao gồm cả nhiều minh sai khi đó chiêu tới , cũng là vì đều bắt âm vật.

“Thế nào, thả nhiều , còn tóm sạch ?” Tạ Linh Nhai đang uống canh bổ, uống , “Công vụ của mấy vốn bộn bề, thấy vẫn nên chung sức hợp tác với dương gian , để đạo hiệp các nơi cũng tay giúp đỡ.”

Từ xưa đến nay cõi âm luôn bận rộn, luôn tìm làm minh sai ở nhân gian.

Trương Tam Tạ Linh Nhai, ngượng ngùng “Chính là đạo lý , mời ngài giúp…”

Với đạo hiệp tỉnh á hả?

A, đúng, Tạ Linh Nhai hiểu rõ, “Nói với của đúng ?”

Chắc là quan chức đó cảm thấy quá bận quá mệt mỏi, hi vọng tìm một chút giúp đỡ, dám với thủ trưởng vô cùng chăm chỉ mới bổ nhiệm.

Trương Tam liên tục gật đầu.

“Được, lúc sẽ dâng hương nhắc chuyện với . Tôi cũng sẽ với đạo hiệp tỉnh về chuyện , hàng yêu phục ma vốn cũng là việc trong phận sự của các đạo sĩ mà.”

Lúc Trương Tam mới ngàn ân vạn tạ rời .

Tạ Linh Nhai các âm hồn đưa tới địa phủ, liền chính thức gọi quỷ vương bốn phương về. Bốn tên thật sự là dễ nuôi, mỗi ngày còn cung phụng đồ nhắm rượu, cũng khi đó Bùi Tiểu Sơn lang bạt kỳ hồ làm mà nuôi nổi.

Lúc Tạ Linh Nhai đang niệm chú, chợt thấy một quỷ vương dùng đôi mắt đỏ ngầu xoay vòng đ.á.n.h giá xung quanh gian phòng , nhận đây là quỷ vương gặp đầu tiên, là cái tên bắt lấy Liễu linh đồng, liền “Nhìn cái gì đó, tìm Liễu linh đồng ?”

Quỷ vương ngượng ngùng nở nụ , lắc đầu “Bản vương với nó cũng duyên nhất thời. Sắp chia tay , pháp sư lấy cho thêm vài .”

“Ha ha ha ha…” Tạ Linh Nhai ngoài nhưng trong ha ha vài tiếng, cấp tốc nghiêm mặt , “Không cho!”

Quỷ vương “…”

Dưới ánh mắt u oán của quỷ vương, Tạ Linh Nhai đưa bọn họ .

Lại một bên khác, khi tin tức chính thức đăng lên, các giáo viên chấm thi của học viện Thước Đông thấy, thế mới thí sinh hộc m.á.u mà họ gặp lúc thi vòng hai chính là trẻ tuổi trong tin tức, y làm việc giúp , kỳ thực chính là hỗ trợ mang di sản văn hóa về.

Vốn dĩ thành tích thi của Tạ Linh Nhai cũng tệ, thêm việc , bản y cũng nghiệp khoa chính quy Thước Đông, nghĩ cũng khỏi cần nghĩ, đương nhiên là tuyển , chuyện nên xem xét bây giờ chỉ là cấp cho học bổng bậc nào thôi.

Bây giờ vẫn công bố thành tích thi vòng hai, Tạ Linh Nhai cũng quyết định của trường học, thế nhưng lúc thầy giáo của y gọi điện thoại đến hỏi thăm tình trạng, Tạ Linh Nhai hỏi về kết quả thi của , thầy giáo liền tiết lộ với y là hi vọng tuyển lớn.

Tạ Linh Nhai liền thể nắm chắc.

Y hí ha hí hửng nhấn wechat, group bạn học dạo một vòng, năm nay trừ y thì chắc là cũng còn những khác tái chiến, điều quãng thời gian y dưỡng thương bận rộn liên hệ với đạo hiệp, thỉnh tượng thần về, rảnh quan tâm đến khác.

Tạ Linh Nhai đang hỏi thi thế nào, thấy một bạn học trong nhóm , tụi mày , hôm bữa khoa chúng thi thạc sĩ vòng hai, một đàn , lúc vấn đáp bởi vì đề bài quá khó mà hộc m.á.u tại chỗ…”

Bạn học B “Ôi phắc, thật ?”

Bạn học A “Chính xác trăm phần trăm luôn, là ai, các thầy cô chấm thi đều sợ hãi, dìu .”

Bạn học C “Má ơi, ngày đó tao thi xong cũng , hộc m.á.u ngoài, hóa là khó quá nên hộc m.á.u ?”

Tạ Linh Nhai “???”

Loading...