Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 45: Quỷ vương bốn phương

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:12:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Tạ Linh Nhai lấy làm kinh hãi, thời khắc mấu chốt, Liễu linh đồng tự bại lộ hành tung.

Quỷ vương vươn tay lấy Liễu linh đồng , Tạ Linh Nhai chỉ cảm thấy vai một trận lạnh lẽo lướt qua, y giật Liễu linh đồng về, nhưng vẫn nén kích động, nín thở chăm chú tình hình kế tiếp —— nếu như quỷ vương nuốt luôn thần báo bên tai đáng yêu như thế, y thật sự là thể nhẫn nhịn .

“Ta nơi quái quái , hóa là một tiểu liễu nhân.” Quỷ vương vài tiếng, giọng cũng lạnh băng thấu xương.

Liễu linh đồng co rúm “Đại, đại vương tha mạng, em dám thẳng uy phong của đại vương, cho nên trốn , nhưng vẫn đại vương phát hiện…”

Quỷ vương hỏi “Ngươi lai lịch gì, hình như là mộc linh trời sinh.”

Liễu linh đồng nhỏ giọng “Em vốn là u hồn tụ cây liễu bên sông hoá hình, từng nhặt làm thần báo bên tai, đó bởi vì báo chuyện vụn vặt mà vứt bỏ nơi hoang dã, hiện nay tự tu luyện.”

Mấy thần báo bên tai bản lĩnh lớn chính là như , chỉ thể báo mấy việc như nhà bếp hết muối, chủ nhân ơi bà xã của ngài nên cạo lông chân , đầu óc còn linh hoạt, kết quả chính là chủ nhân thẹn quá thành giận bán hoặc là vứt bỏ.

Mà Thương Lục thần và Liễu linh đồng, một đứa là mộc linh bẩm sinh, một đứa cao nhân tế luyện, đều trong đó.

Quỷ vương cũng hoài nghi, gã cảm thấy rằng tiểu liễu nhân lá gan lừa gạt , nghĩ chắc dọa nó sợ, liền là đắc ý, treo Liễu linh đồng lỗ tai.

Hình thể gã khôi ngô cao lớn, Liễu linh đồng nho nhỏ treo ở lỗ tai, chân cũng chẳng chạm đến bả vai, thoạt càng thêm mini.

Quỷ vương sờ sờ thần báo bên tai, ư là hài lòng.

Tạ Linh Nhai trợn mắt há mồm, ý gì đây, lẽ nào quỷ vương định nuôi thần báo bên tai? Không lên làm quỷ vương mà còn cần tới thuật dự báo của liễu nhân ư? Hay là do thấy Liễu linh đồng đáng yêu?

Liễu linh đồng thì nguy hiểm, nhưng tâm lý Tạ Linh Nhai thì nát tan.

Lúc Tạ Linh Nhai hoảng hốt, quỷ vương nghênh ngang rời .

Quỷ vương , Tạ Linh Nhai cũng giấy , “Quỷ vương nuôi thần báo bên tai là cầu mong cái gì .”

Thi Trường Huyền cũng chút bất đắc dĩ, cũng căng thẳng quan sát diễn biến, ngờ là thế , “Trước hết bám theo .”

Chỉ thể như . Thừa dịp quỷ vương còn biến mất, hai lặng lẽ theo .

Quỷ vương bay trong núi thẳm, tốc độ vốn dĩ đều đều, bỗng nhiên một lá bùa bay nhanh từ phía nam đến, đập n.g.ự.c quỷ vương, đây là bùa tuyển quân, quỷ vương lập tức theo một cơn gió mất, nhanh chóng mất dạng.

Đây là do Bùi Tiểu Sơn đang kêu gọi quỷ vương, cũng là cần quỷ vương làm cái gì?

Gay go là thế liền theo kịp, ai mà cụ thể gã . Tạ Linh Nhai đang tăng nhanh tốc độ đuổi theo bên , thử xem thể đuổi kịp , chợt một tiếng kêu to.

Y và Thi Trường Huyền cùng men theo âm thanh tìm đến, chỉ thấy một thanh niên mặc đạo bào dựa một tảng đá, hai mắt trợn lên, tròng trắng lộ hết, c.ắ.n chặt răng, hai má căng lên, ngừng co giật.

“Không , quỷ nhập ?” Tạ Linh Nhai lấy một lá bùa linh tổ hộ , dán trán thanh niên.

Thanh niên chỉ dừng một chút, phạm vi co giật càng lớn.

Tạ Linh Nhai kinh hãi, “Lợi hại như ?”

Thi Trường Huyền một chốc, cau mày “Có thể là chứng động kinh phát tác.”

Tạ Linh Nhai “…”

Tạ Linh Nhai “Động kinh hả? Có cần liều mạng , như mà cũng tới bắt .”

Xem trang phục hẳn là trong đạo môn, xuất hiện ở đây nhất định là tới bắt Bùi Tiểu Sơn.

Tình huống thông thường thì bệnh động kinh phát tác xong sẽ tự nhiên khôi phục, hai mở cổ áo , đỡ nghiêng xuống. Để xác nhận phận của , Thi Trường Huyền tìm từng quyển từng quyển mệnh pháp lục .

Đây là thứ mà các t.ử Chính Nhất đạo ban cho khi nhập môn, phân chia nhiều loại, mỗi quyển thể che chở t.ử một , trừ tà tị nạn, hơn nữa mỗi một môn phái giống , trong nghề liền lai lịch.

Thi Trường Huyền lướt qua, “Đây là sư phái Thanh Vi.”

Qua mười phút, đạo sĩ phái Thanh Vi đó mới chậm rãi thức tỉnh.

“Rốt cuộc cũng tỉnh , ” Tạ Linh Nhai thở phào nhẹ nhõm, “Nơi sóng, cách nào gọi cấp cứu .”

“Mấy là ai…” Cậu hỏi.

Nghe giọng liền Thước Sơn, điều trong đạo môn tự liên hệ, Thi Trường Huyền biểu đạt phận.

“Đa tạ hai vị sư , ” mới phát bệnh xong, sức khỏe còn khôi phục, cố hết sức , “Sư phụ , sư phụ quỷ vương bắt , còn các tiền bối khác…”

Bùi Tiểu Sơn chiêu quỷ vương bốn phương, bọn họ gặp một quỷ vương, vẫn còn ba quỷ vương nữa.

Đạo sĩ phái Thanh Vi tự giới thiệu tên Tiêu Bách Thanh, lúc quỷ vương đến, bởi vì kích thích quá lớn nên tái phát bệnh tình, đó sư phụ với quỷ vương đấu pháp, bắt . Cũng quỷ vương quên quản tới, lẽ cho là sắp tự ngủm .

Sau đó Tạ Linh Nhai mới , từ nhỏ Tiêu Bách Thanh di truyền chứng động kinh, vốn dĩ thông qua uống t.h.u.ố.c khống chế , nhưng khi làm đạo sĩ, thấy quỷ vương, quỷ vương còn làm gì , chính kích thích đến tái phát. Nói chừng quỷ vương thấy quá xui xẻo nên mới mặc kệ.

“Tiêu sư , hết ở đây đừng nhúc nhích, chúng tìm các vị tiền bối, đưa đến bệnh viện.” Tạ Linh Nhai đè cho nhúc nhích, kêu một đội binh mã tới chăm sóc .

Tuy rằng mất dấu quỷ vương, thế nhưng Tiêu Bách Thanh lấy một cái la bàn từ trong ngực, “Đây là la bàn bí truyền trong quan chúng , thể tìm phương hướng của sư phụ .”

Cậu nhét một lá bùa trong cơ quan nhỏ phía la bàn, Tạ Linh Nhai nghĩ trong đó thể là đồ vật liên quan tới sư phụ , chẳng hạn như lông tóc, hoặc là ngày sinh tháng đẻ.

La bàn vốn dùng để xem phong thủy, nhưng phương thuật đạo môn phát triển nhiều năm như , môn phái của Tiêu Bách Thanh nghĩ một ít sáng kiến dùng để tìm . Xem dáng vẻ như ăn chắc, hẳn là chút chính xác.

Tạ Linh Nhai xem la bàn, liền đưa Thi Trường Huyền cầm, khi Thi Trường Huyền trao đổi vài câu với Tiêu Bách Thanh, liền cầm la bàn tìm đường.

Tìm trong núi chừng nửa giờ, Thi Trường Huyền mới một câu “Đến .”

Hai lén lén lút lút bò qua một sườn núi, liền thấy một khoảnh đất bằng phẳng, bảy tám đạo sĩ đó, tay buộc dây thừng, một đầu khác của dây thừng thì nối lên cây.

Từ góc độ xem rõ lắm, Tạ Linh Nhai tận lực đè thấp đầu, mới thấy tán cây lộ mấy đôi chân, nhất thời sắc mặt khó coi, tư thế gì mới thể treo chân tàng cây, rõ ràng là mấy con quỷ treo cổ, còn dây thừng buộc lấy mấy đạo sĩ chính là dây thắt cổ.

Oán khí của quỷ treo cổ lớn, kinh nghiệm tiếp xúc với quỷ treo cổ của Tạ Linh Nhai cũng quá vui vẻ, cảnh tượng lúc lập tức làm y hồi tưởng .

Lại sang bên cạnh, Bùi Tiểu Sơn ở , chỉ bốn quỷ vương tập hợp một chỗ, quan tâm các đạo sĩ trói, mà là tụ tập với xem xét Liễu linh đồng treo lỗ tai một quỷ vương trong đó.

Tạ Linh Nhai cũng bọn họ đang gì, chỉ thể thấy một quỷ vương vươn tay nắm lấy Liễu linh đồng, y nắm chặt tay, “Dám đùa giỡn thần báo bên tai của như thế…”

Lúc , Bùi Tiểu Sơn xuất hiện, gã từ trong rừng ở một phía khác, phía còn vài sơn mị theo, vai đám sơn mị thấp bé đó gánh quan tài, vất vả đến độ eo cong cả .

Trên quan tài còn dính bùn đất, hiển nhiên là mới đào .

Trong tay Bùi Tiểu Sơn còn một thanh kiếm, hẳn là hùng kiếm trong Tam Ngũ Trảm Tà thư hùng trong kiếm, thư kiếm của đạo hiệp cướp về, gã chỉ còn một thanh .

Bùi Tiểu Sơn lấy kiếm làm lệnh, vung lên, đám sơn mị liền tăng nhanh tốc độ, bỏ quan tài xuống đất bằng, đám quỷ vương cũng tản , khom mặt Bùi Tiểu Sơn.

Bùi Tiểu Sơn thấy Liễu linh đồng lỗ tai một quỷ vương trong đó, sắc mặt lập tức lạnh xuống, tiến lên túm lấy Liễu linh đồng.

Quỷ vương “Làm gì đó?? Đây là của .”

Mới nãy gã còn mới khoe với các quỷ vương khác là nhặt một liễu nhân nữa.

—— Là một con quỷ, bọn họ cách nào nuôi sống thứ gì, nuôi nổi.

Bùi Tiểu Sơn liếc gã một cái, nhàn nhạt “Đây là của .”

Quỷ vương sửng sốt một chút, tức khắc chút tức giận, tàn bạo chằm chằm Bùi Tiểu Sơn, nén giận “… Đây là nhặt .”

“Hừ.” Bùi Tiểu Sơn lạnh một tiếng, tay nắm Liễu linh đồng, chỉ kiếm trong tay , “Nhặt , trở đó tìm, còn một sống —— hoặc là hai , nhất định cũng tới nơi .”

Lúc gã làm rơi Liễu linh đồng ở Nữu Dương, hiện tại Liễu linh đồng xuất hiện ở đây, tám chín phần là thoát quan hệ với Tạ Linh Nhai, Thi Trường Huyền. Giờ gã vẫn còn nhớ hai khiến cho chịu khổ, nếu do họ, gã cũng đến nỗi chật vật như .

Quỷ vương Liễu linh đồng một cái, nhưng trong tay Bùi Tiểu Sơn Tam Ngũ Trảm Tà kiếm và Đô Công ấn, quỷ vương chỉ thể bay về hướng trươc đó.

“Chờ .” Bùi Tiểu Sơn hô một tiếng, “Thêm một nữa , mang về đây cho .”

Quỷ vương dừng , đồng bạn, một quỷ vương khác cũng , cùng tìm.

Quỷ vương cũng phận, nhân loại nào dám chuyện với bọn họ như Bùi Tiểu Sơn, bởi sắc mặt đều khá là khó coi.

Bùi Tiểu Sơn căn bản quan tâm suy nghĩ của bọn họ, thậm chí quỷ vương càng tức giận, lệ khí càng nặng, gã càng vui vẻ. Gã vốn xem quỷ thần là địch, bây giờ sai khiến quỷ thần, tâm lý vặn vẹo. Tức giận thì làm , còn là chẳng thể làm gì gã ư.

Sau khi Bùi Tiểu Sơn làm xong liền với hai quỷ vương còn “Ta vẽ bùa, các ngươi dựa theo phương pháp , g.i.ế.c mấy , luyện bọn họ thành âm binh.”

Mấy tên đạo sĩ đều tàn bạo gã, “Bùi Tiểu Sơn, mày —— “

Bùi Tiểu Sơn chỉ liếc mắt , dây thừng vốn quấn lấy tay bọn họ lập tức trượt lên cổ, siết bọn họ lời, mắt lòi cả ngoài.

Bùi Tiểu Sơn xoay , đến pháp đàn lâm thời bố trí.

Một bên khác, Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền ôm cây hòe, hai quỷ vương tức giận hề phát hiện, cũng bọn họ ở ngay bên cạnh, trái bay về hướng đó tìm kiếm.

Quỷ vương , Thi Trường Huyền liền xếp bằng bắt đầu tồn tưởng Lưu Kim Hỏa Linh, Tạ Linh Nhai thì rút Tam Bảo kiếm .

Vốn dĩ Tạ Linh Nhai thấy mấy vị tiền bối dây thừng cột trực tiếp động thủ, đó thấy Bùi Tiểu Sơn sắp rời khỏi, liền chờ thêm một chút, nếu như Bùi Tiểu Sơn cũng ở đây thì áp lực quá lớn, tiên cứu các tiền bối sẽ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-45-quy-vuong-bon-phuong.html.]

Bùi Tiểu Sơn về trong rừng, hai quỷ vương , một quỷ vương đè một đạo sĩ trung niên trong quan tài, một quỷ vương khác thì kéo dây thừng, quỷ treo cổ cây liền trượt xuống, mỗi con kéo một sợi dây thừng trong tay, lôi các đạo sĩ .

Các đạo sĩ bắt lấy dây thừng cổ, chân đạp đất, đạp vết tích thật sâu, nhưng vẫn ngăn nổi sức lực của quỷ treo cổ, chủ yếu là do quỷ vương bên cạnh áp chế bọn họ.

Chân các đạo sĩ từng tấc từng tấc rời khỏi mặt đất, cách xa như , Tạ Linh Nhai như thể cảm giác sự sợ hãi của họ…

Tạ Linh Nhai thấy Thi Trường Huyền còn chuẩn xong, nhịn , kéo giấy xuống, xách kiếm lao , lấy một lá bùa linh tổ từ trong túi, đó cắm kiếm đất “Phổ tại muôn phương, đạo vô bất ứng!”

Trong bóng tối tựa như một quầng sáng vàng nhàn nhạt lan , đám quỷ thắt cổ hét lên một tiếng, tay khỏi buông lỏng, chân các đạo sĩ lúc mới chạm đất, mà đạo sĩ đè trong quan tài cũng bởi vì quỷ vương ngẩng đầu liếc đám thủ hạ mà thu cơ hội thở dốc.

Hai quỷ vương “ồ” một tiếng, ngờ đột nhiên một sống chui , dáng vẻ còn như là một đạo sĩ.

Một quỷ vương trong đó há há hai tiếng, “Đây là tiểu đạo sĩ mà bổn gia cần bắt chứ.”

“Tôi đạo sĩ.” Tạ Linh Nhai cũng nhe răng với gã, “Tôi làm part time thôi.”

Quỷ vương lạnh một tiếng, động ý nghĩ, cả vạn âm hồn bò từ lòng đất, đây đều là do Bùi Tiểu Sơn mộ binh hồi , hiện giờ tự nhiên quy về quyền điều khiển của bốn tên quỷ vương.

“Vừa lúc, cũng .” Tạ Linh Nhai triển khai Lư Sơn pháp, lấy lệnh kỳ , “Đệ t.ử nhất tam cầu, xin ngũ doanh binh mã giáng lâm!”

Đám binh mã Bùi Tiểu Sơn chiêu tới chỉ là âm hồn bình thường, chỉ thắng ở lượng nhiều, hơn nữa bọn chúng luyện binh mới bao lâu ? Còn các binh mã phái Lư Sơn, lão binh do tổ sư Chu Thành Mai huấn luyện, mới nhất thì cũng từng Chu Thành Mai dạy bảo mấy chục năm, lẽ bằng quỷ vương, nhưng so sánh với đám âm binh , chỉ lộ diện, khí thế vượt qua.

Hơn một vạn binh mã xếp hàng như mây lưng Tạ Linh Nhai, y hạ lệnh liền chỉnh tề như một bài binh bố trận. Tạ Linh Nhai hiểu binh pháp, nhưng bọn họ học lúc Chu Thành Mai còn sống, tự động hình thành trận pháp.

Tạ Linh Nhai thì đối diện hai tên quỷ vương , hai tên đó thấy Tạ Linh Nhai nuôi nhiều âm binh như , kinh ngạc, nhưng cũng sợ hãi, trong miệng phun một trận âm phong.

Âm phong mạnh hơn âm phong của ma quỷ tầm thường nhiều, ma quỷ tầm thường là gió nhẹ, còn đây là cơn lốc.

Cũng may Tạ Linh Nhai cái gì cũng thiếu chỉ thiếu bùa, y lấy một lá bùa linh tổ, “Tà ma quy chính!”

Bùa gặp âm phong, cấp tốc hóa thành tro tàn, hai bên triệt tiêu .

Đám quỷ vương cũng từng thấy ai dùng bùa như , lộ chút kinh ngạc, xong lập tức lạnh lẽo nở nụ , “Được đó.”

Tạ Linh Nhai khách khí gật đầu, trong lòng thật vẫn áp lực, nhưng thể để , y mở balo , bên trong tràn đầy bùa chú.

Hai quỷ vương đều còn gì để , “Ngươi… ngươi là tiểu đạo sĩ part time thôi, làm nhiều bùa như .”

“Sớm đối phó với Bùi Tiểu Sơn, tranh thủ thức mấy đêm.” Tuy Tạ Linh Nhai bọn họ mâu thuẫn với Bùi Tiểu Sơn, nhưng vẫn theo bản năng đ.â.m thọc, “Không bằng mấy vị đại vương làm phản , Bùi Tiểu Sơn chả là cái thá gì cả, chúng cùng xử , Đô Công ấn chúng sẽ phong ấn , đó dâng đầy đồ cúng cho mấy vị đại vương.”

Đám quỷ vương “…”

Tạ Linh Nhai “Lại lén cho , quan hệ ở đó, mấy vị tu quỷ tiên , giúp mấy vị một chút…”

“Con nít con nôi, ăn linh tinh.” Quỷ vương Bùi Tiểu Sơn bắt bí, há dễ quy hàng như , lời của thằng nhóc cũng thật vô lý, còn quan hệ ở đó nữa chứ, lừa gạt ai thế, đám tiểu đạo sĩ thích nhất là khoác lác, mỗi ngày làm phép cứ luôn la hét kêu Thành Hoàng gia lệnh đàn, thật ngay cả một con quỷ cũng chẳng gọi tới .

Sau khi đám quỷ vương khinh thường một câu, lập tức vọt tới.

Tạ Linh Nhai kéo dài thời gian thành, lăn khỏi chỗ cũ, một kiếm vung lên , Tam Bảo kiếm lướt qua bụng quỷ vương, mang theo một trận âm khí như khói đen đốt cháy xoẹt xoẹt tản .

Nếu đổi thành âm vật tầm thường, từ kiếm , c.h.ế.t thì cũng trọng thương, nhưng đối với quỷ vương thì chỉ là một vết thương nhỏ, khiến cho gã càng thêm tức giận, mắt đỏ ngầu chằm chằm Tạ Linh Nhai, hai quỷ vương nắm tay , hợp làm một thể, hình tăng vọt.

Giờ Tạ Linh Nhai mới Thi Trường Huyền khi quỷ vương bốn phương tụ hội sẽ đoàn kết với ý gì, y móc một lá bùa, đó nhân cơ hội nhào về phía một phát, vỗ bay hai con quỷ treo cổ, c.h.é.m đứt dây thừng.

Lúc bùa chú ở phía phát tiếng vang bùm bùm, đầu , quỷ vương ver hai hợp một giống như khiêu khích nuốt lá bùa miệng, bùa nổ vang trong bụng như bắp rang, bụng lăn lộn mấy , nhưng ảnh hưởng quá nhiều đối với động tác, trái bởi vì rung rung kỳ quái mà vẻ càng quỷ dị dọa hơn.

Tạ Linh Nhai nhanh chóng xoay vung kiếm, từ kiếm phá hồn xẹt qua quỷ vương, khiến cho hình quỷ vương càng nặng nề thêm một chút.

Mấy đạo sĩ giải thoát cũng vội vàng kéo đạo sĩ trong quan tài ngoài, lúc Tạ Linh Nhai mới phát hiện thật trong quan tài chứa nước đen dính nhơm nhớp, dính áo bào và mặt đạo sĩ đó, tản mùi hôi thối.

Tạ Linh Nhai hề đó là thứ gì, y cố nén buồn nôn “Đi mau.”

“Đa tạ đạo hữu.” Mấy tên đạo sĩ quỷ vương, trong lòng vô cùng nắm chắn, đây là quỷ vương bốn phương, mấy chiêu nãy của trẻ tuổi quả thật tệ, âm binh mang đến cũng bao vây binh mã của Bùi Tiểu Sơn… đối diện quỷ vương thì vẫn chút đủ , thật sự chăng?

Tuy thế nhưng khi tạ ơn thì bọn họ vẫn chạy , lỡ như một chút hi vọng thì .

Quỷ vương từng bước một tới, tuy rằng hình mờ mịt, như sức nặng ngàn cân, càng đến gần thì cảm giác ngột ngạt càng tăng, âm hàn sát khí phả mặt, khiến Tạ Linh Nhai cảm thấy gần như sắp đọng thành nước lông mày luôn…

“Phổ tại muôn phương, đạo vô bất ứng!” Tạ Linh Nhai hét lớn một tiếng, hai tay cầm kiếm đ.â.m về phía , cùng lúc đó, bàn tay của quỷ vương cũng đ.á.n.h xuống, nắm chặt Tam Bảo kiếm của Tạ Linh Nhai.

Khí đen ngừng tản từ khe hở giữa kiếm và tay, ánh vàng nhè nhẹ lan từng đợt, nhưng tay quỷ vương chung quy vẫn động đậy nữa.

Quỷ vương điềm nhiên “Uy lực kiếm hơn xa thế , ngươi thể đạt ?”

“Có thể.” Tạ Linh Nhai hít sâu một , lớn tiếng hô, “Đến đây, cẩn thận đó!”

Tạ Linh Nhai xong, liền rút kiếm lăn khỏi chỗ!

Cùng lúc đó, một tia sáng vàng từ chỗ xa bay tới, xuyên qua n.g.ự.c quỷ vương!

Thi Trường Huyền tồn tưởng xong, Lưu Kim Hỏa Linh tung bay , nhốt quỷ vương .

Tạ Linh Nhai nhân cơ hội bò lên bỏ chạy, đuổi theo đám đạo sĩ, “Chạy mau chạy mau!”

Thật sự giao thủ Tạ Linh Nhai mới tại Bùi Tiểu Sơn thể đại náo đạo hiệp, quỷ vương bốn phương thật lợi hại, đồng thời cũng xác nhận sự trâu bò của tam bảo của Trương thiên sư.

Quỷ vương triền đấu với Lưu Kim Hỏa Linh một trận, một chưởng tát qua, đập nát Hỏa Linh, đó bắt đầu triệu hoán đồng bạn của .

Tạ Linh Nhai chạy đến mặt Thi Trường Huyền, chỉ thấy Thi Trường Huyền hộc máu, vội vàng kéo lên theo, một đám thương binh bệnh tàn điên cuồng chạy thoát .

Các đạo sĩ chút tuyệt vọng, âm binh của Tạ Linh Nhai đều đang đối phó với binh mã của Bùi Tiểu Sơn, phía quỷ vương, ngoài còn hai quỷ vương cũng sắp chạy về… Động tĩnh lớn như , lẽ Bùi Tiểu Sơn cũng phát hiện, còn thể làm thế nào đây.

“Không gì, tìm một chỗ thỉnh tổ sư giáng lâm!” Tạ Linh Nhai hô lên.

Trước đây thuật pháp y thường dùng nhất chính là thỉnh mắt thần Vương Linh Quan, khi sử dụng xong sẽ một chút khỏe, y suy tính thể chơi lớn một trận, thỉnh tổ sư giáng xuống. thời gian duy trì sợ là dài, cho nên dùng lúc cần kíp nhất.

Hơn nữa, dùng phép còn chuyên tâm niệm chú, hiện giờ đang chạy trốn thở hồng hộc, hiển nhiên .

Vừa nãy Tạ Linh Nhai cứu , đối mấy chiêu với quỷ vương, khiến sinh một chút hi vọng, tiếp tục lê bước chân.

Tạ Linh Nhai nhớ tới lời tiên đoán của Liễu linh đồng, nhất định sẽ một nơi để tạm nghỉ xả , cho nên mất hi vọng, chạy vứt bùa , ngăn cản bước chân của quỷ vương.

Cả một túi bùa dùng chỉ còn thấy đáy, mà quỷ vương hồi tìm tung tích của họ cũng trở , phía một quỷ vương hai hợp một cộng thêm hai quỷ vương nữa, Tạ Linh Nhai đầu xem động tĩnh, hết sức nôn nóng, chợt đạo sĩ nhốt quan tài hô lên “Bên hình như ngôi miếu.”

Mọi qua, thấy trong bóng tối quả nhiên một ngôi miếu rách nát tàn tạ, xây dựng bao nhiêu năm, sớm hoang phế, sụp một phần ba, dây mây bò đầy, biển hiệu cũng rơi mất, ngay cả miếu gì cũng .

Tạ Linh Nhai cực vui mừng, “Đi trốn!”

Các đạo sĩ chần chờ, nếu đây là miếu thờ nguyên vẹn còn , nhưng ngôi miếu tàn tạ thế , làm chống yêu ma?

giọng điệu Tạ Linh Nhai vô cùng kiên định, bọn họ bất tri bất giác liền theo Tạ Linh Nhai, cùng về bên đó.

Trước khi bước , Tạ Linh Nhai dán tất cả bùa chú lên cửa, đó mới đỡ Thi Trường Huyền .

Trên cửa sổ đầy mạng nhện, tượng thần cũng tích đầy tro bụi.

Ngoài cửa, quỷ vương đuổi tới, đám bùa đó liền thấy thiệt là phiền, dọc theo đường đều những lá bùa nho nhỏ quấy rầy, đám quỷ vương đạt thành nhận thức chung, chung một chỗ dung hợp với , mắt thấy hai hợp một sắp sửa thành bốn hợp một — ——

Quỷ vương bốn phương mỗi đại diện một phương hướng, bốn gộp , uy lực tuyệt đối chỉ là đơn giản như 1+1=2.

Trong miếu, Tạ Linh Nhai đang niệm chú, bỗng nhiên ánh mắt rơi xuống tấm biển mặt đất, y xổm xuống lau tro bụi và mạng nhện, đó thình lình hiện bốn chữ “Sùng Ân chân quân”.

Tạ Linh Nhai sửng sốt.

Thi Trường Huyền cũng thấy mấy chữ , cấp tốc tiến lên nâng tượng thần dậy, một tiếng mạo phạm, dùng ống tay áo lau tro bụi.

Bụi trần phủi hết, quả nhiên lộ mặt thật của Sùng Ân chân quân Tát Tổ Tát Thủ Kiên.

Tạ Linh Nhai cảm thấy trong một giây như suy tư nhiều, đó dứt khoát kiên quyết xếp bằng, miệng niệm bảo cáo Tát Tổ, “… Đô Thiên Tông chủ, Nhất Nguyên Vô Thượng Tát Ông chân quân, Huyền Phong Vĩnh Chấn Thiên Tôn!”

Các đạo sĩ thấy Tạ Linh Nhai bắt đầu bái tượng thần nơi , vẻ mặt căng thẳng.

Tạ Linh Nhai thỉnh tổ sư gia của , nhưng thì lo lắng đề phòng, cảm ứng thần nhân dễ dàng như , huống hồ là tượng thần trong miếu thờ tùy tiện gặp đường? Còn là miếu thờ bỏ bao lâu, thần linh thể để ý đến !

Ngoài cửa, quỷ vương giẫm bùa chú chân, khom lưng đẩy tường ——

Ngay trong tích tắc tay quỷ vương chạm đến bức tường xám xịt tàn tạ, sấm sét chợt mãnh liệt, gió lốc nổi lên khắp chốn.

Tát Tổ đắc đạo, chưởng Ngọc Khu lôi phủ, hô sấm gọi gió trong tích tắc, cắt gọt yêu ma đấu cương.

Rõ ràng là tiếng sấm ngoài trời xa, rõ ràng là đẩy tường phía trong, thế mà bức tường viện đổ bên ngoài, đè lên thể cao lớn của quỷ vương, gạch đá nặng tựa Thái Sơn, ép gã thể động đậy, còn tia chớp lấp loé !

Gạch đá thể điện?

Tường miếu ngã, yêu ma nào thể thêm nửa bước.

Tạ Linh Nhai mở mắt , thở phào một cái, “Đã với mi là quan hệ , hơn nữa chỉ phía quan hệ, ở cũng luôn…”

Sùng Ân chân quân Tát Thủ Kiên, một trong tứ đại thiên sư ngang hàng với Trương thiên sư, nơi , là miếu thờ sư phụ tổ sư gia chúng đó!

Tạ Linh Nhai là đầu tiên chân chính bái Tát Tổ, điều… bao che khuyết điểm, quả nhiên là một mạch kế thừa!

Loading...