Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 39: Tâm ấn

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:11:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Tạ Linh Nhai hận thể lập tức giới thiệu y cho Thi Trường Huyền, y trải đường lâu như , hiện giờ y còn nhậm chức, đây là cơ hội ?

Mà Vương Vũ Tập “Lần tìm con, kỳ thực cũng cần với con về chuyện của Bùi Tiểu Sơn.”

Tạ Linh Nhai tức khắc nghiêm nghị, “Tên khốn kiếp làm thế?”

Vương Vũ Tập “…”

Vương Vũ Tập “Hắn khống chế mười vạn âm hồn và quỷ sai vốn nên đưa tới địa phủ, cùng mấy vạn cô hồn vô chủ, việc phát sinh ở khu trực thuộc của , là vụ án đầu tiên khi nhậm chức. Bùi Tiểu Sơn nắm Dương Bình Trì Đô Công ấn và Tam Ngũ Trảm Tà kiếm, bởi chuyện cần hai giới âm dương cùng phối hợp.”

Tạ Linh Nhai gật đầu, việc quan trọng, mấy ngày y giúp đỡ giải quyết hai vạn âm hồn, nhưng vẫn còn sót hơn nửa, “Bùi Tiểu Sơn còn đang chạy trốn, con cảm thấy thể tróc nã quy án nhanh thôi.”

“Không xem thường, sợ con ngày gặp , cẩn thận một chút!” Vương Vũ Tập , “Ngày là do con đ.á.n.h bắt ngờ, tên Bùi Tiểu Sơn thật sự đơn giản, càng khỏi còn các pháp bảo đó! Con tại làm những việc ?”

“Không … con chỉ là một đạo sĩ tục, chuyên môn hành tẩu giang hồ kiếm tiền.” Đừng Tạ Linh Nhai, tất cả đều Bùi Tiểu Sơn đột nhiên làm thế, còn bắt về tra hỏi một chút.

Tuy Đô Công ấn và Tam Ngũ Trảm Tà kiếm trâu bò, khiến thực lực tăng mạnh, nhưng đồng thời cũng sẽ khiến cho đạo môn truy đuổi giống như bây giờ , theo sát đuôi Bùi Tiểu Sơn, việc hình như cái bù đắp đủ cái mất.

Vương Vũ Tập “Bùi Tiểu Sơn vốn dĩ tuổi thọ tám mươi tư, nhưng vì tu công đức, hành hung làm ác, cho nên trời đoạt tính kỷ!”

Trong «Bão Phác tử» , phàm là tội, theo việc nặng nhẹ, ty mệnh đoạt tính kỷ, tính tận ắc c.h.ế.t.

Một nếu như phạm sai lầm, thiên địa quỷ thần xét, liền cắt giảm tuổi thọ của đó. Tội lớn đoạt kỷ, kỷ là ba trăm ngày, tội nhỏ đoạt tính, tính là một trăm ngày.

Bùi Tiểu Sơn làm ác vô , vốn nên hết thọ mà c.h.ế.t năm ngoái .

Bùi Tiểu Sơn mệnh , là thiên tài đạo thuật, thấy dấu hiệu c.h.ế.t của , liền tìm cách kéo dài tuổi thọ. Thế nhưng vẫn chạy thoát quỷ thần tra xét, trong vòng một năm gã nghĩ vô phương pháp, bắt đầu trốn tránh, cũng chính là mai danh ẩn tích mà ngoài cứ ngỡ.

Có câu Diêm Vương ngươi c.h.ế.t canh ba, dám giữ đến canh năm.

Bùi Tiểu Sơn thực sự lợi hại, gã chỉ tránh giờ c.h.ế.t hơn nửa năm, cuối cùng lúc quỷ sai tìm tới cửa còn trực tiếp đả thương quỷ sai, dứt khoát làm thì thôi, trộm hết cả Dương Bình Trì Đô Công ấn và Tam Ngũ Trảm Tà thư hùng kiếm.

—— Gã định vắt óc trốn chạy nữa, gã trực tiếp đối đầu, cho nên chuyện đầu tiên khi lấy pháp bảo chính là thu hồn.

Cái cũng là một trong những nguyên nhân mà nhiều tính phận tên trộm, ngoại trừ việc Bùi Tiểu Sơn tự che giấu hành tung thì chính vì gã vốn là nên c.h.ế.t , theo lý thuyết còn thế giới nữa.

Tạ Linh Nhai cảm thấy tiếp xúc với nghề vẫn quá ít, y hề nghĩ là còn cách làm thế , lá gan Bùi Tiểu Sơn thực sự là lớn, chẳng trách dám coi trời bằng vung, đây là liều mạng sống thêm một ngày là kiếm lời một ngày!

Vốn dĩ nên c.h.ế.t , hơn nữa phỏng chừng cũng chẳng c.h.ế.t , bằng cứ liều mạng.

“Vậy chẳng lúc nào cũng ở trạng thái ch.ó cùng rứt giậu , ” Tạ Linh Nhai trầm tư , “Cậu, đây là vụ án đầu tiên khi nhậm chức, mặc kệ khác thế nào, con nhất định sẽ tích cực tham dự!”

Vương Vũ Tập gật đầu, “Con là đạo sĩ, cũng còn việc học tập trong , nhưng nếu gặp …”

“Đương nhiên là thấy việc nghĩa hăng hái làm , để chạy mất.” Tạ Linh Nhai nóng lòng, “Chờ con khỏe , nếu còn bắt, con liền xin đạo hiệp nếu hoạt động truy bắt gì thì cho con theo!”

Dù Bùi Tiểu Sơn thiên tài chăng nữa thì còn thể thiên tài hơn y , để lúc tìm xem đạo thuật nào làm ghê tởm .

Vương Vũ Tập y , là vui mừng, đứa nhỏ thật tinh thần trọng nghĩa!

“Có điều Đô Công ấn thật sự là phiền phức, một kiếm của con còn đủ, , pháp bảo gì mượn dùng một chút ?” Tạ Linh Nhai hỏi.

Những ngày qua y xem tin tức, hình như mỗi một tinh Chính Nhất đạo đều mặt, là tự động tay, là do đạo hiệp hoặc là thiên sư mời tới, thề đuổi theo Bùi Tiểu Sơn bắt gã về.

Cơ mà ai cũng của cải phong phú, cửa liền mang theo cả núi pháp khí tổ truyền.

Còn Bão Dương quan, chỉ mỗi một thanh Tam Bảo kiếm là trâu bò nhất thôi, nhưng đối mặt nhiều âm hồn như cũng chút đủ sức. Tạ Linh Nhai nghĩ, nếu y là con ông cháu cha, thể chút phúc lợi ?

Vương Vũ Tập khẽ , “Vầy , truyền cho con tâm ấn.”

Tạ Linh Nhai nghi hoặc “Tâm ấn? Không đồ thật hả?”

“Tu đạo chính là tu bản tâm, tâm ấn mới là thượng thừa nhất, đúng là, trong lòng con đạo pháp, thì pháp khí gì cũng cần dựa .” Vương Vũ Tập giảng giải một phen, “Cậu truyền cho con ty ấn đề cử Thành Hoàng, phàm là trong phạm vi Thước Sơn, lẳng lặng nghĩ trong lòng, lập tức âm binh minh đến bảo vệ trợ pháp.”

Ty ấn đề cử Thành Hoàng vốn là một trong các pháp ấn của đạo sĩ, ý là pháp sư nhận chức trách, trời hành đạo. thể phát huy bao nhiêu, thì xem thực lực của bản dùng.

Mà ấn , là do Thành Hoàng tỉnh – Vương Vũ Tập tự truyền cho Tạ Linh Nhai, ở tỉnh khác thế nào, nhưng ở tỉnh Thước Sơn khẳng định cực linh, Thành Hoàng các nơi đều sẽ phối hợp cho y điều , còn khỏi cần lập đàn làm phép, hơn nữa quyền hạn còn lớn hơn.

, cái còn thật thể, tiện mang theo.

Vương Vũ Tập dặn dò một câu “Thân phận của , con chớ trắng trợn tuyên dương.”

Tạ Linh Nhai cũng hiểu ý ông, dù ông làm quan nhưng vẫn làm việc khiêm tốn, tuy chắc chắn rằng ông sẽ làm việc thiên vị trái pháp luật, nhưng cũng tránh ảnh hưởng .

Tạ Linh Nhai vốn dĩ với Thi Trường Huyền đầu tiên, nhưng hiện giờ thể . Cơ mà nếu Thi Trường Huyền bái sư, thì khi đó cũng .

“Vậy cũng .” Tạ Linh Nhai thuận thế , “ , , con đang tìm kiếm t.ử cho nè, một gân cốt cực kỳ , mặc dù môn hộ nhưng vẫn thể bái . Thi Trường Huyền, hẳn là nhỉ.”

Nhắc tới chuyện thu tử, Vương Vũ Tập vô cùng thận trọng “Chung quy để bằng lòng…”

Tạ Linh Nhai liền y hài lòng về chất lượng , ăn ý “Con ạ.”

“Được , trong miếu âm công vụ bề bộn, còn xử lý công vụ.” Ý Vương Vũ Tập là rời .

Tạ Linh Nhai vô cùng luyến tiếc, y còn trò chuyện đủ mà, còn thật nhiều lời . Tạ Linh Nhai đưa tiễn vài bước, Vương Vũ Tập một chưởng vỗ n.g.ự.c y, đ.á.n.h ty ấn đề cử Thành Hoàng . Tạ Linh Nhai chịu lực lui hai bước ghế, cả kinh, liền thức dậy!

Trên tay truyền đến xúc cảm ấm áp thô ráp, Tạ Linh Nhai cúi đầu , là chồn con đang điên cuồng l.i.ế.m tay y, thấy y tỉnh dậy liền nhảy lên n.g.ự.c y kêu vài tiếng.

Vừa nãy chồn con cảm ứng, nhưng nó còn nhỏ, cũng Tạ Linh Nhai báo mộng, hung hăng l.i.ế.m Tạ Linh Nhai, nhưng thấy Tạ Linh Nhai tỉnh dậy, cực kỳ sốt ruột.

“Không gì.” Tạ Linh Nhai gãi gãi lỗ tai chồn con, sờ sờ ngực, khá là cảm khái.

Lúc Thi Trường Huyền cũng bước , “Cậu dậy ?”

Anh tiện tay đưa trái cây gọt cho y, tri kỷ hệt như những ngày qua.

“Thi đạo trưởng, mới mơ thấy , hàn huyên tán gẫu về tình trạng gần đây.” Tạ Linh Nhai phận Vương Vũ Tập hiện giờ, nhưng cũng trải đường một chút, “Tôi còn với ông về nữa.”

Biểu cảm của Thi Trường Huyền nhất thời chút vi diệu.

Tạ Linh Nhai cũng đang quan sát vẻ mặt , cẩn thận tiếp tục “Cậu … cũng hài lòng về .”

“…” Thi Trường Huyền lặng lẽ gì.

Tạ Linh Nhai liền dùng giọng điệu của y để khen Thi Trường Huyền vài câu, Thi Trường Huyền nhẹ giọng “Vương pháp sư đức hạnh cao thâm, công đức vô lượng.”

Lấy thói quen của Tạ Linh Nhai, khi dùng nhượng kiếm xong tự nhiên là sẽ rõ với Thi Trường Huyền, thậm chí là suy đoán của y, rằng lúc lẽ y cũng qua đời vì chiêu .

Bây giờ Thi Trường Huyền khen y, trong lòng Tạ Linh Nhai càng thấy nắm chắc. Vừa vặn y cứu Thi Trường Huyền, hai còn ngủ cùng , cảm giác quan hệ đang là lúc nhất.

Tạ Linh Nhai đang tận dụng thời cơ , Thi Trường Huyền giành “… Tôi sẽ tế bái Vương pháp sư.”

Tạ Linh Nhai nhất thời kịp phản ứng, nhưng nghĩ lẽ là do Thi Trường Huyền vô cùng tán thưởng phẩm hạnh của y, nên tạm thời y , quyết định đợi đến lúc càng thêm “nước chảy thành sông”, vì chỉ một cái với Thi Trường Huyền “Vậy thì quá .”

_

Thi Trường Huyền là làm , quả nhiên tự chuẩn đồ cúng, cúng tế linh vị Vương Vũ Tập, Tạ Linh Nhai ở bên cạnh , càng càng cảm thấy cực hổ.

Bởi vì Thi Trường Huyền , lúc thường thoạt im ỉm, nhưng lúc cúng tế, đầu tiên là khen cuộc đời y một , đó chợt bắt đầu khen Tạ Linh Nhai, còn kể hồi ức lúc với Tạ Linh Nhai mới gặp mặt.

“Hai chúng cháu từng gặp một nghi thức cầu mưa, nhưng chỉ liếc mắt một cái từ xa xa. Sau đó khiến vãn bối khắc sâu ấn tượng, là dùng một bút thành bùa, mới đây là một kiếm độ hồn.”

“Bình thường mặc dù miệng hề kiêng dè, nhưng một tấm lòng son.”

Cái trình độ khen ngợi c.h.é.m gió của Thi Trường Huyền, Tạ Linh Nhai mà thấy còn khoa trương hơn là lúc khen y nữa!

Đương nhiên, dù thì Thi Trường Huyền cũng từng gặp mặt y, còn với Tạ Linh Nhai thì là sớm chiều ở chung.

Dù da mặt Tạ Linh Nhai dày hơn nữa, cũng chút chịu nổi, đùa giỡn “Thi Trường Huyền, giờ mới ở trong lòng đáng yêu thế đó.”

Thi Trường Huyền Tạ Linh Nhai một cái, gì.

Tạ Linh Nhai , thế mà ngầm thừa nhận kìa!

Nhất thời Tạ Linh Nhai càng thêm ngượng ngùng, liên tục ho khan.

Bắt đầu từ lúc , Tạ Linh Nhai chân thực cảm giác quan hệ của hai bọn họ một thăng hoa, dù thì cũng cùng sinh t.ử vài , Thi Trường Huyền còn khen y như , khen đến mức y cũng hổ luôn.

Trước đây Tạ Linh Nhai đều kêu là Thi đạo trưởng, bởi vì Thi Trường Huyền khá là hướng nội, nên y luôn cẩn thận, sợ làm cho Thi Trường Huyền phản cảm. Hiện tại suy nghĩ của Thi Trường Huyền , nên từ lúc cũng đổi thành gọi thẳng tên.

Tạ Linh Nhai thể tự , Thi Trường Huyền cũng về học, nhưng buổi tối thì vẫn ở tạm phòng Tạ Linh Nhai, dù thì y vẫn còn thể tung tăng nhảy nhót.

Mấy hôm nay hợp đồng của cửa hàng báo đến thời hạn, Tạ Linh Nhai liền thuê phá tường , nhờ Phương Triệt thiết kế một cánh cổng. Tiện thể làm thêm cái giường cho Liễu linh đồng.

Hiện tại, giường của Thương Lục thần và Liễu linh đồng cùng đặt ở bệ cửa sổ.

Nửa đêm Tạ Linh Nhai ngủ đến mơ hồ, mở mắt , phát hiện , tư thế ngủ của y và Thi Trường Huyền biến thành y cuộn tròn hướng mặt về phía Thi Trường Huyền, Thi Trường Huyền thì mở cánh tay ôm y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-39-tam-an.html.]

Cái tư thế , thật sự là quá mập mờ, hai mặt đối mặt ôm ngủ… chính trực như Tạ Linh Nhai mà cũng cảm thấy thỏa đáng, đây từng phát hiện, cơ mà chắc mấy đêm Thi Trường Huyền cũng ôm y nhỉ, chắc là ở nhà ôm gối quen thế nào?

Tạ Linh Nhai lặng lẽ đẩy tay Thi Trường Huyền , đó xoay .

Lúc tay Thi Trường Huyền gác tới, nhưng ở chỗ cũ, hơn nữa bởi Tạ Linh Nhai lưng , tay Thi Trường Huyền đặt xuống phía như ——

Tạ Linh Nhai cấp tốc che chym !

… Mịa nó, may mà y phản ứng nhanh nhạy đó!

Thi Trường Huyền hề sai lệch, tay đắp mu bàn tay Tạ Linh Nhai.

Tạ Linh Nhai giữ yên tư thế cổ quái , nước mắt, đây là cái quỷ gì thế.

Y cẩn thận từng li từng tí một tiếp tục đẩy tay Thi Trường Huyền , trái đ.á.n.h thức Thi Trường Huyền. Thi Trường Huyền mở mắt thấy Tạ Linh Nhai sắp lăn tới bên giường, cũng nghĩ nhiều, càng để ý tay đặt ở , chỉ cảm thấy đụng tay Tạ Linh Nhai.

“Làm ?” Anh trở tay nắm chặt, kéo Tạ Linh Nhai trở , còn nâng eo Tạ Linh Nhai lên, giọng khác với sự trong sáng lạnh nhạt lúc ban ngày, trong giọng trầm thấp còn mang theo một chút buồn ngủ và khàn khàn, “Đừng để ngã.”

Dứt lời, Thi Trường Huyền liền tự nhiên nhắm mắt , tiếp tục ngủ.

Tạ Linh Nhai “…”

Tạ Linh Nhai thứ hai mặt đối mặt với Thi Trường Huyền mà ngủ, hơn nữa tay Thi Trường Huyền còn đặt ở cánh tay y —— vốn là eo, Tạ Linh Nhai chắn một chút.

Không là do độc quá lâu , Tạ Linh Nhai Thi Trường Huyền chuyện mà thậm chí lỗ tai còn chút tỏa nhiệt, lẽ là do giọng Thi Trường Huyền quá. Cái … sắc quả nhiên là phân giới tính mà.

Tạ Linh Nhai giằng co một phen, trở về nguyên điểm, cơn buồn ngủ của y cũng dâng lên, dứt khoát quản nhiều như nữa, ngủ tiếp.

Sáng hôm , cuối tuần, Tạ Linh Nhai đ.á.n.h răng, Thi Trường Huyền giúp đỡ y.

Lúc lục tục thức dậy, xếp hàng dùng nước.

Thi Trường Huyền yên lặng lấy nước cho Tạ Linh Nhai, nặn kem đ.á.n.h răng, Tạ Linh Nhai rửa mặt xong, trong tay bưng một ly nước nóng.

Hải Quan Triều chút chịu nổi, tuy rằng gần đây Thi Trường Huyền học , nhưng chỉ cần là lúc ở trong quan thì phục vụ đối với Tạ Linh Nhai từng đổi —— mặc dù Tạ Linh Nhai khỏe lên nhiều.

Cách chăm sóc , là vẫn cứ xem như Tạ Linh Nhai còn tàn phế á!

Những ngày qua sớm thấy mà than thở, chỉ nghĩ Thi đạo trưởng thực sự là trong nóng ngoài lạnh, nhưng nghĩ Tạ Linh Nhai cản một cú giúp , tri ân báo đáp dường như cũng gì. theo thời gian trôi qua, Thi Trường Huyền vẫn ôm thái độ , cũng làm cảm thấy buồn nôn.

Hơn nữa cái tên Tạ Linh Nhai , thể là từ tiết kiệm thành xa hoa thì dễ, một hai đầu còn thể khách khí với Thi Trường Huyền, hiện giờ quen thuộc đến độ cứ như từ nhỏ đến lớn y luôn hầu hạ như thế , cực kỳ tiện tay!

Hải Quan Triều nhịn “Thi đạo trưởng, một việc vẫn nên để bệnh tự luyện tập một chút .”

Nói là bệnh, chứ vết thương vai và thể lực đều khỏe lên hơn năm phần mười .

Tạ Linh Nhai liền vội vàng “Không gì, ngại.”

Mọi “…”

Hải Quan Triều “Cậu ngại ích lợi gì hả!!”

“Mọi coi, Hải tôn trọng hùng chỉ ba ngày thôi, hoài nghi đầu liền mắng là yêu tinh bọt biển nữa đó.” Tạ Linh Nhai hô hào quần chúng, “Vết thương của còn khỏi hẳn mà như , thực sự là lòng dễ đổi mà!”

Hải Quan Triều “…”

Y đang gì đó, Thi Trường Huyền cất ly xong chậm rãi lên tiếng “Tôi cũng ngại.”

Hải Quan Triều “……”

Mặc kệ mặc kệ, để hai tên tiếp tục gay gay .

_

Tạ Linh Nhai nhờ Trương Đạo Đình mang hai con chồn lớn từ chỗ bác sỹ thú y về đạo quan, sự trị liệu, vết thương của chúng khép . thì vết thương tương đối sâu, bác sĩ đề nghị là nên khỏi hẳn hãy thả về dã ngoại.

Không để chúng nó tiếp tục ở bệnh viện thú y, cũng là do Tạ Linh Nhai hai đứa ở đó cứ làm ầm lên, dù thì cũng là hoang dại, chịu ở trong lồng. Tạ Linh Nhai nghĩ hẳn chồn con cũng nhớ chúng nó, liền đón viện.

Vốn dĩ Tạ Linh Nhai liên lạc với Đường Khải, nhờ với bên công trường một tiếng, “thả rông” đám chồn, bên công trường chỉ cần cho chút đồ ăn thôi, chúng nó sẽ áp lực săn.

Vốn bàn xong , chỉ chờ tới đón .

Trước đó Tạ Linh Nhai cũng từng nhờ dắt chồn con đến bệnh viện thăm bệnh, dù là thì lúc y mở lồng , chồn nhỏ vẫn một phát nhào , ôm lấy cha .

Chồn lớn vỗ một cái đầu chồn nhỏ, vội vàng đẩy nó ngoài: nào ai chủ động nhảy trong lồng , ba ở trong đó cũng , lỡ là bẫy thì ?

“Tụi bây thể hoạt động ở trong sân, đến thì tránh , khu đất trồng rau giẫm hỏng.” Tạ Linh Nhai dặn dò một chút, với Trương Đạo Đình, “Chừng nào bên công trường xuống núi mua sắm sẽ mang chúng nó , còn một đoạn thời gian nữa, cần để ý đến.”

Trương Đạo Đình ba con chồn , khá là kinh ngạc, đây cũng là đầu tiên thấy chồn hoang linh tính như thế, chẳng trách Tạ sư tiềm lực thành tinh.

Xem hành động của chúng nó, còn lúc Tạ Linh Nhai dặn dò hề nhúc nhích, cuối cùng còn gật đầu, cực kì nhân tính hóa.

Ba con chồn theo lời dặn dò của Tạ Linh Nhai, lát , chúng nó thấy Lưu Bá Hợp đang kinh, liền chạy tới cửa. Cũng dám , ba con xếp thành hàng, nhoài ngạch cửa lắng .

Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền thấy thế, hai liếc mắt , cũng ngăn cản, sinh linh lòng hướng đạo là chuyện . Xem Tạ Linh Nhai ở núi niệm «Thường thanh tĩnh kinh» một , quả thực làm chúng nó khai đạo.

Lưu Bá Hợp hết sức chuyên chú, cũng phát hiện mấy con chồn ở bên lắng .

Trái là Trương Đạo Đình, mấy nhiếp ảnh gia theo, bất đắc dĩ tới sân tưới rau. Mấy nhiếp ảnh gia theo nữa, mà là phát hiện một căn phòng, bên trong là đạo trưởng kinh, ở cửa ba con chồn úp sấp, vểnh m.ô.n.g lên chỉnh tề.

Hình ảnh quá thú vị, mấy nhiếp ảnh gia hẹn mà cùng giơ camera lên bắt lấy khoảnh khắc .

Tách tách, tiếng màn trập khe khẽ quấy nhiễu ba con chồn, chúng nó phát hiện đến, cấp tốc nhảy lên vọt một căn phòng khác.

Nhóm nhiếp ảnh gia tiếc hận than thở một tiếng, hiển nhiên tiện tự ý mở cửa phòng , dồn dập kiểm tra ảnh chụp nãy, còn hỏi “Đây là do mấy nuôi ?”

Trương Đạo Đình “Là sư cứu ở núi, đưa đến viện thú y trị liệu, sắp tới sẽ thả về.”

“Tôi còn tưởng rằng là các nuôi chứ, đám chồn còn kinh nữa! Thật thần kỳ!” Một nhiếp ảnh gia đầu tiên tới đây cảm thán.

Nói như , dù là đám chồn thật sự chỉ đang chờ ăn, thì bọn họ cũng thể gán ghép thành kinh, huống hồ một nhà chồn còn thật sự là đang kinh…

điều , sợ là tận đáy lòng bọn họ cũng nhất định tin tưởng.

Trương Đạo Đình hai tiếng “Chắc là cảm thấy hiếu kỳ.”

Cũng ai trong lòng đám động vật đang suy nghĩ gì, đến tột cùng chúng nó hiểu nghệ thuật của nhân loại như âm nhạc, vũ đạo, thậm chí là kinh .

Nhóm nhiếp ảnh gia cảm thấy hứng thú với đám chồn, dứt khoát chờ ở sân , hi vọng còn thể thấy đám chồn , thuận tiện cũng chụp chụp Trương Đạo Đình tưới rau.

Có điều bao lâu, xe của công trường đến.

Tạ Linh Nhai nhận điện thoại liền , “Đám chồn ?”

Đám chồn giọng y, mới từ trong phòng, mấy nhiếp ảnh gia lập tức lén lút chụp ảnh.

Tạ Linh Nhai cũng thấy bọn họ, y hiện giờ Trương Đạo Đình thành mẫu hot face nổi tiếng trong nhóm yêu thích nhiếp ảnh Nữu Dương, nếu đến chụp Trương Đạo Đình thì thể chơi nhiếp ảnh Nữu Dương .

“Xe đến , thôi.” Tạ Linh Nhai cũng để ý, xoay ôm lấy ba con chồn.

đám chồn vốn dĩ bàn bạc xong, còn ngoan ngoãn đồng ý lập tức né , xổm ngay cửa.

Cơ thể Tạ Linh Nhai còn chút hư nhược, chụp , sững sờ, lên hai bước tiếp tục ôm lấy.

Con chồn đó vòng , bám lấy ngạch cửa.

Tạ Linh Nhai tới, nắm gáy nó, “Làm gì .”

dám nhanh chân chạy , sợ chọc Tạ Linh Nhai tức giận, nhưng lúc Tạ Linh Nhai nâng tay lên cũng biểu đạt là cam lòng, dùng sức vặn vẹo, túm gáy cũng vô dụng, móng vuốt còn cào cào đất, cào lớp rêu xanh mỏng manh đất từng đường lung lung tung.

Hai con chồn khác cũng chạy, chỉ ôm ngưỡng cửa, dáng vẻ c.h.ế.t sống cũng .

Tạ Linh Nhai “…”

Trong lòng y xem bộ là kinh, nếu đạo quan bọn họ ở trong núi thì cũng thôi, nhưng ở trong thành phố thì y sợ kiện, thấy bên cạnh thật nhiều nhiếp ảnh gia đang hưng phấn điên cuồng chụp ảnh, vài lời cũng tiện , hàm súc “Mang bọn mày về nhà, nhanh nào.”

Tạ Linh Nhai gọi Thi Trường Huyền tới, cùng bế ba con chồn lên, ha ha hai tiếng với các nhiếp ảnh gia, đưa ngoài.

Mấy nhiếp ảnh gia cực kỳ cảm động, “Động vật thông nhân tính, chúng thích , thích nơi , rời đó.”

Thích quái gì chứ. Tạ Linh Nhai cúi đầu nhỏ giọng “Đừng làm như nhi đồng thất học !”

Con chồn đó Tạ Linh Nhai vô cùng đáng thương.

Tạ Linh Nhai “… Sau hoạt động sẽ mời bọn mày đây kinh, ?”

Dù là tín đồ nhân loại thì cũng mỗi ngày đều tới , đám chồn thế liền hài lòng, l.i.ế.m liếm tay y.

Tối hôm đó, diễn đàn bản địa, thêm một topic nhiếp ảnh liên quan tới Bão Dương quan cấp tốc leo lên đầu.

Loading...