Ở Hành Trung lâu như , vì thường xuyên tụ tập cùng đám Triệu Húc nên Chu Diễn cũng thành thói quen ít khi căng tin. hôm nay thời tiết đổi thất thường, nhà trường tăng cường giám sát việc học sinh ngoài, nên cả hội quyết định ăn căng tin.
Căng tin Hành Trung hai tầng, tầng một là nơi các dì múc cơm với kỹ năng "rung tay thần chưởng", tầng hai chủ yếu là các quầy nhỏ bán đồ xào nấu, giờ nghỉ trưa đông nghẹt.
Chu Diễn hỏi: "Ăn gì giờ?"
Triệu Húc sang Tiêu Dịch: "Hay là ăn lẩu mini ở tầng hai , Chu Diễn chắc ăn bao giờ, vị ở đó khá đấy."
Tiêu Dịch ý kiến, sang Chu Diễn, cũng gật đầu đồng ý. Mấy nam sinh liền theo dòng ùa lên tầng hai. Chu Diễn xếp hàng ngay phía Tiêu Dịch, đằng là bọn Triệu Húc, đông đến mức chen chúc hở kẽ răng.
Chu Diễn nghiêng đầu qua vai Tiêu Dịch để Triệu Húc bốc phét về vụ ngày trốn học ăn sáng thầy giám thị bắt quả tang, bắt cả lũ ăn bánh bao chay suốt một tuần, thì đột nhiên Tiêu Dịch kéo mạnh một cái.
Chu Diễn loạng choạng lùi , va thẳng lồng n.g.ự.c , bấy giờ mới nhận phía một bạn học bưng khay cơm suýt nữa đ.â.m sầm .
Tiêu Dịch hạ mắt , nhắc nhở: "Lo mà xếp hàng cho nghiêm túc ."
"Ờ." Chu Diễn .
Triệu Húc ở phía âm thầm chọc chọc lưng Tiêu Dịch, thấy đầu liền hất cằm về phía Chu Diễn, tò mò hỏi nhỏ: "Sao lời thế?"
Tiêu Dịch liếc một cái: "Sao? Có ý kiến gì?"
Triệu Húc xua tay lia lịa: "Không dám, dám."
Hắn chỉ thấy lạ thôi, cái thằng Chu Diễn vốn dĩ là kiểu "ông trời là nhất là nhì", đầu gặp mặt tỏa khí chất sẵn sàng "làm thịt" cả nhà , ấn tượng đó đến giờ vẫn còn mới nguyên trong đầu Triệu Húc. Thế mà mới bấy lâu, tuy ngoài miệng vẫn cà khịa Tiêu Dịch, nhưng những lúc thế ngoan ngoãn như đứa trẻ dạy dỗ .
Tất nhiên, sự ngoan ngoãn chỉ dành riêng cho Tiêu Dịch mà thôi. Triệu Húc thầm nghĩ: là dây .
Sau khi lấy đồ ăn, họ tìm một cái bàn ở góc căng tin. Quán quả thực hợp khẩu vị của Chu Diễn, hiếm khi giở chứng kén cá chọn canh, ăn uống ngon lành.
lúc , ở một cái bàn cách đó xa đột nhiên xảy hỗn loạn. Tiếng xôn xao nổi lên khắp nơi: "Chuyện gì thế?", "Tình hình ?"
Chu Diễn nhíu mày dậy định qua xem thử thì Tiêu Dịch giữ tay , : "Đừng qua đó, Omega đột ngột phát tình, qua sẽ ảnh hưởng dẫn đến phát tình sớm đấy."
Chu Diễn chần chừ: "Chắc , mới hết kỳ xong mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/pheremone-cua-nam-than-co-doc/chuong-35-sao-cau-ay-lai-nghe-loi-anh-the.html.]
Và với cái thể chất "một phần vạn" miễn nhiễm với đám đông của , chẳng khác nào con vịt vàng giữa đàn thiên nga, con gà mờ trong giới game thủ, ai mà lôi kéo nổi chứ?
Kết quả Tiêu Dịch bồi thêm một câu: "Xem vẫn còn luyến tiếc cái hương vị của kỳ phát tình lắm nhỉ?"
Mặt Chu Diễn lập tức đỏ bừng như sắp nổ tung. Vì nhớ rõ vượt qua kỳ phát tình đó như thế nào, và cảm giác đó rốt cuộc là . Cậu nhanh chóng phắt trở .
Bọn Triệu Húc nãy giờ vẫn hóng bên , lúc thấy mặt Chu Diễn đỏ gay thì hoảng hốt: "Ông chứ?"
Lúc cả lũ mới sực nhớ trong đám cũng đang một Omega đây. Chu Diễn lắc đầu: "Không ."
Trường học triển khai phương án ứng phó kịp thời, đưa học sinh phát tình cách ly. Tuy nhiên vì tình hình của học sinh đó khá nghiêm trọng nên các Alpha xung quanh cũng ảnh hưởng ít nhiều. Nhà trường buộc sơ tán đám đông khẩn cấp.
Nhóm Chu Diễn ở khá gần, nhưng Tiêu Dịch trông vẫn bình tĩnh đến lạ kỳ. Hắn thể phát hiện sớm việc Omega phát tình nhưng bản chẳng hề tác động.
Cả nhóm rời khỏi căng tin, chen tạo nên cảnh tượng hỗn loạn. Chu Diễn đột nhiên cảm thấy lưng dán sát , mang theo thở Alpha lạ lẫm, phả ngay sát vành tai .
Lông tơ gáy dựng cả lên, cảm giác xâm phạm khiến phản xạ điều kiện định tay. còn nhanh hơn , Tiêu Dịch đưa tay chặn kẻ đó , lạnh lùng gã nam sinh xuất hiện lưng Chu Diễn.
Đó là một Alpha khóa trông khá "máu mặt". Thấy Tiêu Dịch tay, kẻ đó ngạc nhiên hỏi: "Người của mày ?"
Tiêu Dịch gằn giọng: "Mày cần . Mày chỉ cần là với những nên đụng tay đụng chân thì nhất nên an phận một chút."
Cùng là Alpha, đối phương tiếp xúc nhận Tiêu Dịch hạng dễ chọc . Hắn giơ tay đầu hàng: "Xin nhé."
Nói là xin , nhưng lúc Chu Diễn, đểu một cái: "Mùi cũng thơm đấy."
Mặt Chu Diễn đen sầm ngay lập tức. Cậu nhận trêu chọc, cảm giác chẳng khác nào một cô gái kẻ biến thái khen n.g.ự.c to ngay giữa đường, chỉ vả rụng răng cái bản mặt cợt bỉ ổi . gã đó chỉ huýt sáo một cái lách dòng chạy mất.
Chu Diễn hít một thật sâu, c.h.ử.i thề một tiếng. Thế nhưng khi định bước tiếp thì vốn dĩ bên cạnh lùi xuống phía bảo vệ . Chu Diễn khựng .
Tiêu Dịch luôn khác biệt, luôn thể dễ dàng tác động đến tâm trí như . Hắn cao hơn một chút, sát cạnh tạo thành một phạm vi bảo vệ tự nhiên.
"Đi thôi." Tiêu Dịch .
Chu Diễn im lặng, trong lòng chút ngượng ngùng nhưng gì thêm, chỉ gãi gãi mũi cúi đầu tiếp.