Tiêu Dịch kéo kéo chăn, xoay đưa lưng về phía : “ buồn ngủ, ngủ cũng câm miệng cho .”
Chu Diễn: “Tiêu Dịch cái đồ đại gia ! Anh con hả?”
Tiêu Dịch buồn đáp .
Chu Diễn càng thêm tự bế, trừng mắt cái gáy của nửa ngày cũng chẳng đổi lấy tí phản ứng nào. Cậu trừng đến mỏi cả mắt, đầu trừng trần nhà thêm mười phút nữa, chẳng những thấy buồn ngủ mà Tiêu Dịch bên cạnh chìm giấc nồng.
Chu Diễn càng tức hơn.
Lúc đau đầu, ghen tị điên với cái khả năng ngủ say siêu tốc của Tiêu Dịch. Cậu suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng duỗi chân đá đá chăn Tiêu Dịch: “Này, Tiêu Dịch, tỉnh dậy .”
Không phản ứng.
Cậu tăng thêm sức lực đạp mạnh một cái: “Tiêu Dịch, tỉnh dậy, là heo ……”
Chu Diễn còn dứt lời bên cạnh đột ngột bật dậy đè nghiến xuống , bóp lấy cổ. Đương nhiên Tiêu Dịch thực sự dùng lực, chỉ là mái tóc rối loạn đầu cộng thêm ánh mắt sắc lạnh cho thấy hiện tại đang cực kỳ khó chịu.
“Cậu đá thêm cái nữa thử xem?” Hắn thấp giọng đe dọa.
Hai áp sát , Chu Diễn thậm chí thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể của . Cậu chẳng mấy bận tâm đến lời đe dọa của Tiêu Dịch, bảo: “Có bên cạnh ngủ .”
Trong bóng tối, Tiêu Dịch nghẹn họng nửa ngày, cuối cùng cũng thỏa hiệp, phun một chữ: “Đệt!”
Sau đó buông . Tiêu Dịch động tác nhanh nhẹn xuống giường tròng quần áo , thô bạo xách theo chăn và gối của . Chu Diễn dậy giường, nhận định làm gì, hỏi: “Anh định sô pha ngủ ?”
Cậu nhớ sô pha nhà Tề Lỗi lớn, một cao mét tám như mà ngủ ở đó thì thực sự là cực hình.
Tiêu Dịch liếc xéo một cái: “Bằng thì ?”
“Tôi……” Thực cũng ý ép sô pha ngủ.
Tiêu Dịch cho cơ hội tiếp. Hắn quỳ một chân lên giường, tiến gần Chu Diễn. Mặt sát tới mức chóp mũi hai suýt chút nữa chạm . Hắn đưa tay vỗ vỗ mặt Chu Diễn, nghiến răng : “Bây giờ ngoài ngủ, mà còn lắm chuyện nữa là thịt đấy.”
Mấy chữ cuối cùng gần như là dán sát mặt Chu Diễn mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/pheremone-cua-nam-than-co-doc/chuong-20-cau-thich-dua-nhoc-do-dung-khong.html.]
Chu Diễn: “……”
Cậu khẽ há miệng, cả đờ như phỗng. Mãi đến khi Tiêu Dịch khỏi phòng, tiếng đóng cửa vang lên, Chu Diễn vẫn thốt câu nào. Phảng phất như thở của lúc chuyện vẫn còn vương mặt, đầu óc Chu Diễn bắt đầu mụ mẫm, thể suy nghĩ thêm gì.
Cậu mơ màng xuống, bên cạnh dường như vẫn còn tàn lưu một chút hương vị tin tức tố của Tiêu Dịch. Kết quả chẳng hiểu , cứ thế mà chìm giấc ngủ. Trước lúc , trong đầu vẫn còn một ý nghĩ: Cái sô pha đó với nhỉ?
Chiếc sô pha nhỏ đương nhiên là với Tiêu Dịch .
Hắn bước khỏi phòng đụng ngay Tề Lỗi đang đó. Người đàn ông trung niên xoa cằm, đầy ý vị thâm trường: “Bị đuổi ngoài ?”
Tiêu Dịch đáp. Hắn tới xuống bên cạnh ông, nghiêng đầu hỏi: “Làm chú thức giấc ?”
“Tôi vốn ngủ .” Tề Lỗi giúp ném cái gối sang cạnh sô pha, nụ giảm: “Hơn nữa hai đứa từ lúc phòng cứ lục đục suốt, chỉ trách thính lực của quá thôi.”
Tiêu Dịch trừng mắt ông: “Cái nhà của chú cách âm kém quá, cân nhắc đổi cái khác .”
“Không đổi, ở đây bao nhiêu năm quen , lười dọn.”
Tề Lỗi đó ban công hút thuốc, Tiêu Dịch cũng theo, tựa bên cạnh đưa tay : “Cho cháu một điếu.”
“Cậu cũng hút ?”
“Không hút, ngửi cho tỉnh táo thôi.”
Tề Lỗi rút một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi , Tiêu Dịch kẹp điếu t.h.u.ố.c đầu ngón tay xoay xoay. Tề Lỗi , nhả một vòng khói đột nhiên hỏi: “Cậu thích đứa nhóc đó đúng ?” Ông cũng chẳng đợi Tiêu Dịch trả lời mà thẳng: “Đừng phủ nhận, bao nhiêu năm qua chỉ dẫn mỗi nó tới đây thôi.”
Tiêu Dịch: “Chưa tới mức đó .”
Tề Lỗi lộ vẻ kinh ngạc. Câu tuy thừa nhận là thích, nhưng ít nhất cũng nghĩa là bài xích. Ông vỗ vai Tiêu Dịch cảm khái: “Thật hiếm thấy.” Sau đó tiếp: “Thằng bé là Omega nhỉ? Tôi hiếm khi thấy đứa nào cá tính như .”
Tiêu Dịch rũ mắt chằm chằm điếu t.h.u.ố.c tay: “Cậu chẳng chút tự giác nào của một Omega cả.”
Dù việc phân hóa cũng là vì . Tối nay vẻ như bắt đầu chút "tự giác" đấy, cứ như chứng tăng động, hành vi thật sự ... ăn đòn.
Trong đầu hiện lên gương mặt ngây với khuôn miệng khẽ há của lúc nãy, Tiêu Dịch đột nhiên cảm thấy cổ họng ngứa ngáy một chút.