Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 57: Khi Cừu Non Là Chủ Nông Trại (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:56:36
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm tinh mơ, nông trường bắt đầu công việc.

Người đàn ông bước từ trong phòng, cánh tay trần trụi lộ vài đạo vết cào mấy rõ ràng. Anh mới tắm xong, những giọt nước còn lau khô quẹt qua loa một chút tròng đại quần áo để làm việc.

Ngoại trừ vườn trái cây phía chuyên gia phụ trách, phần lớn việc nặng nhọc phía đều dồn hết lên vai đàn ông. Anh xách theo thùng sắt, vắt những dòng sữa bò tươi mới nhất của buổi sớm.

sữa để bán.

Một phần đưa bếp để đầu bếp nữ làm bánh sữa, một phần dùng để pha nước cho nông trường chủ tắm rửa buổi sáng.

, cái nông trường hẻo lánh một vị nông trường chủ cực kỳ kiêu kỳ. Mỗi ngày việc chính của là cầm theo chiếc roi ngựa nhỏ giám sát nô lệ của làm việc.

Khi bữa sáng chuẩn xong, nước tắm pha sữa cũng sẵn sàng, đàn ông tới dãy nhà hai tầng phía để gọi nông trường chủ dậy.

Đẩy cửa bước , đập mắt là chiếc giường rộng lớn, thiếu niên tóc đen ngủ nghiêng ngả, áo cuốn lên lộ một đoạn vòng eo trắng đến lóa mắt, chỉ là mơ hồ thể thấy đó in vài dấu răng.

Phải biến thái đến mức nào cơ chứ. Ngay cả bụng cũng c.ắ.n cho .

Người đàn ông chằm chằm hai giây, nén lòng dời mắt , tiến tới lấy quần áo giá xuống mép giường mặc đồ cho nông trường chủ.

Anh nắm lấy cổ chân , thiếu niên đang ngủ say khó chịu cựa quậy, chân đá mạnh về phía . Người đàn ông động tác thuần thục, nhanh như chớp đưa mặt tới đón.

Bàn chân như ngọc của nông trường chủ trực tiếp đá thẳng mặt . Bàn chân tên nô lệ nắm lấy, cúi đầu hôn hít lấy lòng bàn chân .

Cảnh tượng thật hoang đường làm , nhưng nó là việc diễn mỗi buổi sáng.

Lòng bàn chân thở nóng hổi, thô ráp phả làm cho ngứa ngáy, thiếu niên tức giận mở mắt, vớ lấy cái gối bên cạnh ném thẳng qua.

"Đừng tới phá đám !"

Nghe giọng vẫn còn chút khàn đặc là đủ tối qua dày vò đến mức nào. Phương Trầm bây giờ nhớ những chuyện đêm qua vẫn còn thấy tức chịu nổi, căm giận chỉ tay tên nô lệ lầm lì: "Tối nay phạt ngủ ở kho thóc!"

Tên nô lệ hé răng nửa lời, cúi đầu mang tất cho chủ nhân, đó sát gần ôm lấy để đưa tắm.

Trong lúc đó ăn vài cái bạt tai là chuyện đương nhiên, nhưng khóe môi nhếch lên của đàn ông, rõ ràng là đang hưởng thụ.

Hầu hạ nông trường chủ tắm rửa xong, quần áo cho , quỳ một gối đất để xỏ giày cho .

Vừa nhấc chân lên, cả vùng eo liền dấy lên một trận nhức mỏi, lửa giận trong lòng Phương Trầm bùng lên. Thừa dịp một chân còn xỏ giày, trực tiếp đạp thẳng lên n.g.ự.c tên nô lệ.

Đôi tất trắng muốt giẫm lên đó, cố ý dùng thêm sức, mang theo ý vị nhục nhã.

"Tôi cho , là chủ nhân của nông trường , bảo làm gì thì làm cái đó, !"

Bao gồm cả chuyện ở giường.

Giọng đàn ông khàn đặc đáp: "Vâng."

Phương Trầm giọng điệu vẻ đúng lắm, cúi đầu xuống một cái, tức khắc trợn tròn mắt.

Không thể nào!! Như cũng !!!

Cậu nhanh chóng thu chân , đầu xỏ đại đôi dép lê chạy biến.

Tên nô lệ thể giữ !

Bữa sáng đầu bếp nữ bày biện ở sảnh nhỏ lầu. Hôm nay bàn ăn trải khăn màu xanh nhạt, bên cạnh còn đặt một lọ hoa dại tên đủ màu sắc, trông tình tứ.

Phương Trầm xuống , một lát Sith mới xuống, chắc là tắm . Người đàn ông thuần thục đến bên bàn, lột trứng gà cho nông trường chủ.

hôm nay Phương Trầm đang thuận khí, ngang ngược mở miệng: "Không cần ! Nhìn thấy là thấy ghét!"

Người làm thuê đằng xa quan sát, đàn ông bên bàn ăn cao lớn như một ngọn núi nhỏ, nông trường chủ mắng mỏ cũng phản ứng gì.

Họ khỏi lắc đầu. Thật , vị nông trường chủ của họ khá , ngày thường vô cớ trừ tiền công, lễ tết còn thưởng thêm, chỉ là chỉ đối xử ác liệt với mỗi Sith.

Người làm thuê gãi gãi đầu.

Sau khi nông trường chủ đuổi Sith nữa, đàn ông mới động tác. Anh múc cho một bát canh mới xoay rời . Người làm thuê vội vàng bám theo, nhịn hỏi: "Anh rốt cuộc là đắc tội gì với ?"

Sith gì.

"Có thì sửa, việc gì để làm khó mỗi ngày như thế."

Sith ngước mắt , trầm giọng : "Không sửa ."

Nhẹ mà chậm cũng chẳng xong.

Người làm thuê: "..."

Ăn cơm xong, nông trường chủ lau miệng, bắt đầu xách theo chiếc roi ngựa nhỏ của tuần tra công việc hôm nay. Chính xác mà , tuần tra chủ yếu là để tìm của Sith.

"Ha! Đống củi dám xếp thế !"

Phương Trầm chỉ đống củi xếp ngay ngắn chỉnh tề trong kho, trợn tròn mắt: "Tại xếp thành hình gì đó cho ! Có là cố ý lười biếng !!"

Người làm thuê cạnh chịu nổi nữa.

gã nô lệ cao lớn chỉ cúi đầu nhận sai. Phương Trầm hất cằm, vung roi ngựa quất cánh tay đàn ông. Qua một lớp vải, tiếng roi vẻ chát chúa.

Người làm thuê thầm "xuýt xoa" trong lòng, nghĩ bụng tên Sith cao to lực lưỡng, đầy cơ bắp thế ngờ giỏi nhẫn nhịn.

Quất một cái xong Phương Trầm liền thu roi , hầm hừ bỏ . Sith cúi đầu cánh tay , khẽ nhíu mày.

Thế là xong ? Sao đ.á.n.h thêm mấy phát nữa.

Đi tuần một vòng, chân Phương Trầm cũng mỏi nhừ, xuống chiếc ghế nhỏ gốc cây hóng mát, đàn ông liền xổm đất bóp chân cho .

Bới lông tìm vết cả buổi sáng, lòng nông trường chủ cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều. Nhìn cái tên to xác bên chân , trong lòng thầm bực bội.

Sao mà lớn xác thế , cái gì cũng to! Tức c.h.ế.t mà!

Chốc lát , làm thuê tới báo ông chủ trang viên hàng xóm tới thăm. Vì Phương Trầm là phương Đông nên ngày thường liên hệ gì với các chủ nông trường xung quanh, cũng hiểu đột nhiên tìm tới .

Phương Trầm nghĩ nghĩ: "Cho ông ."

Chủ nông trường hàng xóm tên là Joy, giọng lớn, thấy mà tiếng truyền : "Hắc, Trầm! Đã lâu gặp!"

Phương Trầm nghi hoặc: "Chúng gặp bao giờ ?"

Joy gãi đầu: "À thì, ở hội chợ ngô, thấy từ xa một ."

Phương Trầm bừng tỉnh. Lúc đó mới mua nông trường lâu, đầu tham gia hội thương mại nên lúng túng, một chút về ngay.

Cậu lịch sự hỏi: "Ông tới chuyện gì ?"

Joy hắng giọng, ánh mắt cứ liếc về phía gã nô lệ cao lớn lưng Phương Trầm, khô khốc : "À, cũng việc gì, chỉ là tới bái phỏng một chút thôi."

Hóa nước ngoài cũng lịch sự .

Phương Trầm gật đầu, bảo Sith lấy mấy túi hương liệu mới mua hôm nọ để tặng cho Joy.

"Không , thế . Cậu thích gì, là để tự chọn ."

Phương Trầm: "..." Quên , thu hồi lời lịch sự lúc nãy.

Cậu hồ nghi Joy một cái, nhưng vẫn phất tay bảo Sith dẫn ông . Tên nô lệ lầm lì im lặng dẫn đường phía .

Đi qua một khúc quanh, Joy nhanh chóng rảo bước sát cạnh Sith: "Tôi , làm nô lệ nghiện ? Định khi nào thì về?"

Sith nhíu mày: "Cái nông trường ông quản ? Đã bảo việc gì thì đừng tìm mà."

Joy nghẹn họng: "Tôi chỉ cuộc sống của ở đây lắm. Cái phương Đông đó, bảo suốt ngày đ.á.n.h đập, nhục nhã . Truy đuổi cũng thể tự hành hạ như chứ."

Hồi ở hội thương mại chỉ một cái mà như bỏ bùa mê. Nông trường của thì bỏ mặc, chạy sang đây làm nô lệ cho , mặc đ.á.n.h chửi.

Sith nhớ dáng vẻ hất cằm cầm roi ngựa của Phương Trầm, trông y hệt một chú dê con đắc ý, trái tim mềm nhũn , kìm khẽ nhếch khóe môi.

Joy thấy bộ dạng của thì kinh hãi: "Trời ạ em, hóa thích kiểu ."

Gân xanh thái dương Sith giật giật, nghiến răng: "Biến ngay cho ."

Phương Trầm ghế một lát thì thấy Sith một . Cậu kinh ngạc: "Joy ?"

Sith mặt đổi sắc: "Lấy hương liệu là luôn ."

Phương Trầm trợn tròn mắt: "Ông bảo tới thăm ? Sao nhận quà xong là biến mất thế?"

Đáng ghét! Đồ nước ngoài quỷ kế đa đoan!

Nhìn thấy dáng vẻ phồng mang trợn má của Phương Trầm, Sith nhếch môi, nhịn tiến dỗ dành : "Yên tâm, đưa cho ông là hương liệu cũ, đáng tiền ."

Phương Trầm định hài lòng gật đầu, sang thấy khuôn mặt đàn ông ở ngay sát bên, lập tức đanh mặt : "Quá đáng! Anh làm thế khác nghĩ em là loại gì! Chẳng lẽ em thiếu chút tiền đó chắc!"

Vị nông trường chủ hà khắc, tâm tính thất thường nếu để khác gặp , chắc chắn sẽ mắng c.h.ử.i thầm trong lòng, nhưng trong mắt Sith, thế nào cũng thấy đáng yêu, hận thể để Phương Trầm mắng thêm vài câu nữa.

Anh thuận tòng : "Vâng, đều là của nô lệ, là nông trường chủ đ.á.n.h thêm vài roi nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-57-khi-cuu-non-la-chu-nong-trai-1.html.]

Phương Trầm ngẩn , bỗng nhiên phản ứng điều gì đó, trợn tròn mắt: "Chẳng lẽ em đ.á.n.h cũng..."

Người đàn ông im lặng.

Trời đất ơi!!! Cậu vớ cái hạng nô lệ gì thế !!

Phương Trầm cảm thấy chiếc roi ngựa nhỏ của cũng làm vẩn đục luôn , tự khiến tức phát nghẹn. Cậu cáu kỉnh vứt roi xuống đất, đầu hầm hầm bỏ .

Sith mím môi, cúi đầu nhặt chiếc roi lên, lau sạch cất trong lòng.

Cuộc sống ở nông trường tuy đơn điệu nhưng đơn giản. với tư cách là chủ nông trường, Phương Trầm vẫn nhiều việc lo, đảm bảo việc mua bán nông sản năm nay để nông trường vận hành bình thường.

Sổ sách đưa tới lâu mà Phương Trầm lười chẳng buồn xem. Cậu về phòng , xuống ghế tiếng đẩy cửa phía . Cậu tức giận vớ lấy đồ bàn ném qua: "Ai cho đây!"

Sith nhanh tay bắt lấy, thứ trong tay chính là một cuốn sổ sách. Anh dừng một chút, vắt óc suy nghĩ cách dỗ : "Đừng giận, giúp em xem cái nhé."

Phương Trầm hồ nghi : "Anh cũng làm cái ?"

Sith gật đầu: "Biết một chút."

Được thôi, xem tên nô lệ cũng đa tài đa nghệ. Nông trường chủ dậy, chỉ tay cái ghế: "Vậy xuống đây, xem cho kỹ cho ."

Ánh mắt Sith thoáng qua một tia ý , bước tới xuống ghế. Dừng một chút, ngước mắt hỏi: "Tôi đây , chủ nhân ?"

Phương Trầm khoanh tay hừ một tiếng: "Ít nhảm , mau xem , xem xong hôm nay đừng hòng cơm ăn."

Sith khẽ, bàn tay lớn duỗi kéo một cái, trực tiếp bế thốc thiếu niên đặt lên đùi . Thật là một cảnh tượng hoang đường.

Tên nô lệ cao lớn ghế, còn nông trường chủ ôm gọn trong lòng, bao phủ bởi bóng dáng đồ sộ , từ phía chẳng thấy nổi một sợi tóc của .

Phương Trầm vùng vẫy hai cái, hổ nhận vì cánh tay đàn ông vẫn luôn ôm chặt lấy nên chẳng thể nhúc nhích nổi.

Cậu "bộp bộp" vỗ tay hai cái: "Gan to thật đấy? Có là ngay cả kho thóc cũng ngủ, đuổi chuồng ngựa ngủ hả!"

Sith dỗ dành : "Sổ sách là thứ cơ mật như , chủ nhân chẳng nên giám sát ? Tôi ôm em thế , em trong lòng , xem đến , lén ghi nhớ gì , em đều thể rõ mồn một."

Nghe cũng lý đấy chứ. Cái đầu óc hạn của vị nông trường chủ xoay cho một hồi, cuối cùng choáng váng gật đầu đồng ý.

Cứ thế đàn ông ôm lòng như một con thú bông cỡ lớn, cằm đàn ông tì lên đỉnh đầu , Phương Trầm thấy hổ nhưng tỏ vẻ rụt rè làm mất uy nghiêm của một chủ nông trường. Cậu nghiến răng chịu đựng, sa sầm mặt, làm vẻ nghiêm túc.

chẳng mấy chốc, thể nghiêm túc nổi nữa. Nông trường chủ đùi nô lệ, nhích sang trái một chút, vài giây nhích sang một chút.

Người đàn ông lật một trang giấy, nhắm mắt , bàn tay còn bám chặt cạnh bàn, các khớp xương trắng bệch như đang cực lực nhẫn nhịn điều gì đó. Cuối cùng, thể chịu đựng thêm nữa, giọng khàn đặc lên tiếng: "Đừng cử động."

So với , Phương Trầm còn cáu hơn, đập bàn một cái: "Bộ cử động chắc!" Còn tại cái thứ bên .

Sith im lặng.

Đuổi khéo tên nô lệ phiền phức ngoài, Phương Trầm tức đến mức khóa trái cửa phòng, ngã vật giường tự vấn xem lâm cảnh .

Được , ngay từ đầu là sắc làm mờ mắt. Mấy tháng nông trường thiếu , nhờ thuê vài thợ làm thuê, trong đó Sith. Ngoại hình của đàn ông cực kỳ xuất chúng, dù chỉ mặc bộ đồ vải thô nhưng vẫn lộ rõ vóc dáng cường tráng bên .

Phương Trầm đương nhiên hài lòng giữ . Không ngờ đàn ông chủ động tìm đến , gia đình thiếu tiền, bán cho Phương Trầm để làm nô lệ trong nông trường. Phương Trầm từng gặp chuyện bao giờ, sợ hết hồn.

Không ngờ Sith lầm lì ít nhưng hành động nhanh, ngay mặt Phương Trầm bắt đầu cởi quần áo. Chiếc áo sơ mi cởi , lộ cơ n.g.ự.c vạm vỡ, vị nông trường chủ định từ chối lập tức rời mắt nổi. Cậu nuốt nước miếng một cái: "Anh bao nhiêu tiền?"

Sith đưa cái giá thấp, thấp hơn nhiều so với giá thị trường. Phương Trầm nghĩ nhiều, thực sự tưởng nhà việc gấp nên còn cố ý cho thêm một ít. Từ ngày đó, nông trường thêm một tên nô lệ.

Thượng đế chứng giám, ban đầu Phương Trầm nghĩ nhiều đến , chỉ là việc ở nông trường quá nhiều đàn ông lúc nào cũng thấy nóng đòi cởi trần, đặc biệt là mỗi khi mặt Phương Trầm, cứ trần trùng trục mặt .

Vị nông trường chủ trẻ tuổi làm chịu đựng nổi, đôi mắt đen láy cứ thế mà liếc tới liếc lui.

Sau một ngày, Phương Trầm rảnh rỗi quá hóa rồ trèo cây hái táo. Chắc là do thang vững, xoay một cái là thang lung lay, trực tiếp ngã nhào xuống.

Lúc đó nghĩ thôi xong , ít nhất cũng dập mặt xuống đất. Không ngờ mặt chạm đất mà dán chặt cơ n.g.ự.c đàn ông. Sith đỡ lấy , ôm chặt lòng. Khuôn mặt nông trường chủ ép bẹp dí trong lồng n.g.ự.c nô lệ.

Cảm giác đây... Phương Trầm chỉ thấy đầu óc choáng váng, mở mắt thấy một màn kích thích thế , chậm rãi nhắm mắt .

Khổ nỗi Sith còn lắc vai hỏi: "Chủ nhân ?"

Nông trường chủ nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Tại lúc nào cũng mặc quần áo hả?!"

Tên nô lệ ngẩn , đó nhếch môi, giọng khàn khàn: "Chủ nhân quên một chuyện ?"

Phương Trầm ngẩn ngơ: "Chuyện gì?"

"Tôi là nô lệ bán cho nơi , tất cả thứ của đều thuộc về em, bao gồm cả... cơ thể ."

Phương Trầm trợn tròn mắt. Cái ... cái lắm . Cậu... cũng ý đó.

Vị nông trường chủ dụi dụi mặt cơ n.g.ự.c tên nô lệ, nghiêm túc : "Anh đừng hiểu lầm, loại như thế."

Tên nô lệ trầm thấp.

Đó chỉ là một mẩu chuyện nhỏ, nhưng kể từ hôm đó, thứ gì đó lặng lẽ đổi. Ánh mắt nông trường chủ nô lệ ngày càng công khai, mà tên nô lệ cũng ngày càng quá đáng, cứ hễ ở riêng với nông trường chủ là than nóng điên cuồng cởi áo. Có làm thuê bước cũng hình, Sith đang khoe cơ lưng mỹ cho chủ nhân xem liền sầm mặt, nhanh chóng mặc áo.

Xem thì , nhưng chỉ cho một Phương Trầm xem thôi.

Nông trường chủ hài lòng với sự tự giác của nô lệ, gật gật đầu.

Vốn dĩ cuộc sống vẫn duy trì ở kiểu "chỉ thể xa ngắm chứ làm càn", cho đến một cuối tháng, nông trường tổ chức tiệc định kỳ để thư giãn. Với tư cách là chủ, Phương Trầm tránh khỏi việc uống vài ly, nhưng tửu lượng quá kém, chẳng mấy chốc say mướt.

Tên nô lệ tâm lý đưa về. Đêm đó đều chơi vui, ai phát hiện nông trường chủ và nô lệ cùng biến mất.

bắt đầu từ ngày hôm , nông trường chủ cái gì ở tên nô lệ cũng thấy mắt, lúc nào cũng làm khó, nhục nhã, quất roi . Mọi đều lấy làm lạ, hiểu vị nông trường chủ vốn tính tình khá cứ nhắm Sith, chẳng lẽ Sith làm gì đắc tội ? Sith vẫn cung kính, chẳng thấy vấn đề gì.

Có điều, chỉ thấy chuyện ban ngày, còn chuyện buổi tối thì ai mà .

Cứ thế giường hồi tưởng chuyện xưa, Phương Trầm thế mà mơ mơ màng màng ngủ , lúc tỉnh dậy thì trời tối mịt. Cậu bật dậy đồng hồ, muộn thế ?

Sao ai tới gọi dậy nhỉ? Phương Trầm tự đập đầu một cái, , chứng gắt ngủ nặng như thế, ai mà dám gọi. Bữa tối ăn, giờ bụng đang réo ầm ĩ.

Cậu xỏ giày ngoài, định xuống bếp xem còn gì ăn . Nông trường về đêm tĩnh lặng, chỉ thấy tiếng côn trùng kêu, ánh trăng trải dài mặt đất, đêm nay dường như cả những ngôi cũng sáng hơn bình thường.

Phương Trầm đẩy cửa bếp, tìm kiếm một hồi chỉ thấy mấy miếng bánh quy khô khốc. Nông trường chủ kén chọn, mấy thứ làm nuốt trôi . muộn thế , cũng thể gọi đầu bếp nữ dậy để nấu đồ cho .

Phương Trầm đang méo mặt thì cả gian phòng bỗng sáng rực lên. Cậu giật , thấy Sith đang ở cửa, khoanh tay : "Hóa là chủ nhân, còn tưởng trộm lẻn chứ."

Thiếu niên trừng mắt : "Anh cái gì đó!"

Sith về phía bếp, cố tình : "Hắn đói, định nấu bát mì, ?"

Nông trường chủ lúc tỏ vẻ keo kiệt: "Sao ăn khuya thế, ăn khỏe thế nuôi nổi mất." hắng giọng: " mà thôi, hôm nay nể tình , nấu cho một bát luôn ."

Không Sith học nghề ở nấu đồ Trung Quốc, ngày thường Phương Trầm ăn ít, cảm thấy ngon hơn đầu bếp nữ làm nhiều. Sith cũng chỉ nấu cho mỗi ăn thôi.

Đêm khuya, trong bếp thắp ngọn đèn mờ ảo, thiếu niên bên bàn, chống cằm mong đợi về phía bếp. Tên nô lệ của quấn chiếc tạp dề quanh eo, trông chẳng ăn nhập gì với vóc dáng cường tráng . Anh thái một ít thịt gà sợi, thêm rau xanh, hành lá, chẳng mấy chốc mùi hương tỏa ngào ngạt. Phương Trầm hít hà cái mũi, vội vàng cầm lấy đũa.

Trên bàn, bát mì nóng hổi bốc khói khiến thèm nhỏ dãi. Phương Trầm thực sự đói , kịp gì thêm, vùi đầu ăn lấy ăn để. Còn Sith đối diện, ánh mắt từ đầu đến cuối rời khỏi .

Vị nông trường chủ ngang ngược, chú dê con thích ngủ nướng, thiếu niên đói bụng lúc nửa đêm, đang đùi chu mỏ chờ hôn... Dù là dáng vẻ nào cũng khiến yêu tả xiết.

Hết một bát mì lớn, Phương Trầm thỏa mãn thở dài, ngẩng đầu thấy Sith đối diện chẳng ăn gì cả. Cậu ngẩn : "Anh ăn ?"

Sith khẽ nhếch môi: "Lát nữa sẽ ăn."

Lát nữa? Phương Trầm nhíu mày, bây giờ còn đủ muộn . Cậu thầm mắng: "Anh cẩn thận kẻo ăn muộn quá tiêu hóa đấy."

Sith : "Sẽ , sức ăn của lắm." Phương Trầm cũng lười chẳng buồn quản .

Ăn no uống đủ, lau miệng chuẩn về, đàn ông cũng theo sát phía . Ra khỏi bếp, đàn ông rẽ sang hướng khác. Phương Trầm vài bước thì dừng , đầu trừng mắt : "Anh đấy?"

Sith thản nhiên đáp: "Về ngủ ạ. Hôm nay chẳng chủ nhân phạt ngủ ở kho thóc ?"

Nông trường chủ tức đến mức thở nổi, nghiến răng lạnh mặt bỏ . Về đến phòng, Phương Trầm tức giận ném gối xuống đất. Được lắm, đây thấy lời như hả! Bảo dừng thì bao giờ dừng !! Giờ thì ngoan ngoãn ngủ kho thóc cơ đấy.

Phương Trầm lăn qua lộn giường, càng nghĩ càng tức, cuối cùng bật dậy ngoài. Không , xem thử xem. Ngộ nhỡ tên nô lệ lén ăn cắp đồ trong kho thì .

Sith đang trải chăn đệm trong kho. Bản ngủ thế nào cũng , nhưng thể để Phương Trầm khó chịu. Trải xong chăn, đưa tay sờ thử, thấy cũng đủ mềm mại mới hài lòng gật đầu, giờ chỉ còn chờ "cá c.ắ.n câu" thôi.

Chưa đầy vài phút , cửa kho đẩy , vị nông trường chủ thò đầu ngó nghiêng trong. Chạm ánh mắt đầy ý của tên nô lệ, thẹn quá hóa giận: "Tôi đến xem kho thóc mất mát gì thôi!"

Tên nô lệ khẽ, giơ thứ trong tay lên. Phương Trầm trợn tròn mắt, đẩy cửa bước : "Anh dám ăn trộm sữa bò của !" Một chai sữa bò thủy tinh tên nô lệ giấu tự bao giờ.

Lúc nông trường chủ định tiến tới lấy, tên nô lệ nhanh tay nắm lấy cánh tay , khẽ dùng lực kéo thẳng lòng . Nông trường chủ ngước đầu , thần sắc chút ngẩn ngơ.

Mỗi khi thấy như , Sith kìm cúi đầu hôn xuống: "Chủ nhân thử ở trong kho bao giờ đúng ? Yên tâm, giường mềm, sẽ làm em đau ."

"Đợi ..." Cậu đến đây để làm chuyện !

Cửa kho thóc sập khóa, nhưng ánh đèn vẫn tắt. Bởi vì tên nô lệ thật rõ, khi những dòng sữa bò tưới lên vị nông trường chủ sẽ xinh đến nhường nào.

Anh cúi đầu hôn lên cổ thiếu niên, hôn dần xuống , một mùi sữa thơm dìu dịu lan tỏa.

Mắt Phương Trầm đỏ hoe, miệng ngừng mắng nhiếc tên nô lệ to gan lớn mật , nhưng nhanh đó, tên nô lệ ghé sát , hôn kín bờ môi .

Vị nông trường chủ ban ngày thì cưỡi đầu cưỡi cổ tên nô lệ làm mưa làm gió. Buổi tối cũng vẫn "cưỡi" sướt mướt.

Loading...