Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 45: Ly Thân

Cập nhật lúc: 2026-02-22 05:18:31
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho đến ngày cuối tuần, Phương Trầm luôn biểu hiện cực kỳ căng thẳng, miệng cứ lẩm bẩm lầm bầm suốt ngày.

Sith xem gì, nhưng hễ gần là Phương Trầm lập tức ngậm chặt miệng, ánh mắt đầy cảnh giác .

Mãi đến một chú cừu nhỏ đang đ.á.n.h răng, phát hiện , rốt cuộc cũng đang lẩm bẩm cái gì.

"Chào chú, chào dì ạ, con tên là Phương Trầm, sinh viên năm nhất trường MK, năm nay con hai mươi tuổi..."

Hóa là đang học thuộc lòng bài tự giới thiệu.

Sith buồn chịu nổi, từ phía xoa xoa tóc : "Đừng căng thẳng thế, bảo bảo."

Chú cừu nhỏ đang ngậm bàn chải, ngước mắt qua gương. Miệng mấp máy như gì đó, kết quả là "ừng ực" một cái, nuốt luôn cả bọt kem đ.á.n.h răng bụng.

"..."

Sau khi bước khỏi phòng tắm, Phương Trầm suy nghĩ một hồi ngẩng đầu hỏi Sith: "Chúng cần mua quà cáp gì ?"

Cậu ngượng ngùng : "Lần đầu gặp lớn mà, tặng quà chứ, chỗ chúng em thường làm như thế."

Sith thấp giọng: "Anh bảo bảo bảo, những việc em cần lo, sẽ lo liệu thỏa hết."

Phương Trầm thở dài: "Được ."

Không căng thẳng, căng thẳng.

làm căng thẳng cho cơ chứ!!

Rõ ràng là buổi tối mới ăn cơm, thế mà sáng Phương Trầm vệ sinh xong bắt đầu lục tung tủ quần áo, hỏi Sith mặc bộ nào thì . Bình thường việc của đều do Sith lo liệu, kể cả quần áo mặc mỗi ngày cũng là do chọn. Bây giờ càng dựa dẫm hơn.

Người đàn ông dường như chuẩn từ : "Bộ đầu tiên bên trái tủ , màu vàng nhạt, hôm qua mới gửi đến, đồng hồ thì đeo chiếc đính đá ."

Anh giữ tay chú cừu nhỏ đang định đồ: "Em sớm thế làm gì? Thả lỏng nào, là chúng chơi vài ván game?"

Phương Trầm xị mặt: "Anh thể làm việc gì đắn chút ?"

"Ở bên cạnh em chính là việc đắn nhất."

Sith trực tiếp bế bổng lên: "Đi thôi, chơi game cho thư giãn. Em gồng chặt quá đấy, giường 'chặt' là , bình thường thì cứ thả lỏng ."

Phương Trầm: "..."

Cậu luôn cảm thấy Sith như đang chạy KPI , cứ vài câu nghiêm túc là xen một câu "cợt nhả" mới chịu .

Cậu nhịn hỏi: "Anh dính cái hệ thống kiểu ' lời sến súa là điện giật' ?"

Sith "Hửm?" một tiếng: "Em thích điện giật ? Cái kẹp nhỏ em thích , đeo sướt mướt ."

Nhắc đến chuyện , Phương Trầm đỏ mặt. Anh còn dám vác mặt nữa !!

Lần bắt trả bộ gắn lục lạc, kết quả là đàn ông mua một cái còn quá đáng hơn. Bề ngoài thì trông bình thường, nhưng đeo mới nó... biến thái đến mức nào.

Lúc đó Phương Trầm "hành" cho hôn hôn trầm trầm, mềm nhũn như một cục bột, mặc làm gì thì làm. Thế nên khi dỗ dành đeo , chẳng còn sức mà từ chối, chỉ dùng đôi mắt đỏ hoe , còn chủ động ưỡn n.g.ự.c lên.

ngay khi đeo , Sith lén bấm cái điều khiển từ xa gì, cơ thể cứng đờ , chỗ vốn c.ắ.n sưng đỏ lên trong nháy mắt như rỉ m.á.u đến nơi. Sau đó, chân run lẩy bẩy, làm ướt đẫm cả ga trải giường.

Không nhớ cái đêm hỗn loạn đó nữa, chú cừu nhỏ nghiến răng, định mắng là đồ biến thái, nhưng bây giờ quá quen với từ . Anh coi đó là lời mắng nhiếc, mà trái còn thấy như khen. là ngược đời!

Thấy giận thèm gì, Sith càng lấn tới: "Không chơi game ? Hay là chúng làm 'chuyện khác' cho thư giãn nhé?"

Còn "chuyện khác" gì nữa!! Chẳng là lên giường !

Phương Trầm vội vàng : "Không , chơi game! Em thích chơi game nhất!"

Nói đầu chạy biến phòng giải trí. Nhìn cái dáng vẻ lon ton của chú cừu nhỏ, Sith khẽ nhếch môi. Xem thả lỏng .

Bị Sith kéo đ.á.n.h điện t.ử cả ngày, Phương Trầm càng chơi càng nóng máu, từ chỗ chơi cho lệ đến cuối cùng suýt thì bóp nát cả tay cầm.

Lại thua !!

Cậu vứt tay cầm sang một bên, tức tối trừng mắt Sith: "Anh nhường em lấy một ?"

Sith : "Lần nhất định." Anh liếc đồng hồ: "Cũng gần đến giờ , chuẩn chút em?"

Phương Trầm chớp mắt, lúc mới nhớ tối nay gặp phụ , chơi hăng quá quên sạch sành sanh. Chú cừu nhỏ rơi trạng thái căng thẳng ngay lập tức: "Mau mau mau, em đồ đây."

Người đàn ông ôm lấy : "Để cho."

Bố Sith khi trở về New York ở trong trang viên gia tộc mà sống tại một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố. Sau bao ngày bôn ba lữ hành, họ thích một cuộc sống giản dị, cầu kỳ về vật chất.

Lúc xe dừng ở hầm chung cư, Phương Trầm nhịn cảm thán: "Bố hiền hòa thế, nhiễm một thói công t.ử thế ?"

Sith nhướng mày: "Anh á?"

"Ăn, mặc, ở, ." Phương Trầm đếm đầu ngón tay: "Tiêu chuẩn của cực kỳ cao."

, Sith lớn lên ở trang viên, thứ trong cuộc sống đều nhất. Xe thể thao là bản giới hạn, đồ ăn theo chế độ của chuyên gia dinh dưỡng, quần áo là mẫu mới nhất của các nhãn hiệu lớn.

từ khi gặp Phương Trầm thì ? Anh học cách đeo tạp dề nấu cơm, ngay cả đồ lót tất của cũng tự tay giặt. Chỉ cần ở bên cạnh Phương Trầm, bao giờ để động móng tay.

Sith giận buồn , nhéo má một cái: "Thật là oan cho quá, đến cả đồ lót của em cũng là giặt mà."

Phương Trầm lầm bầm: "Thế thì tối nay em tự giặt."

Người đàn ông khựng , vội vàng : "Không , để giặt!" Cái "phúc lợi" thể để tước mất .

Vừa cửa, một mùi hương thơm nức tỏa khắp phòng. Phương Trầm ban đầu còn khép nép, nhưng giây tiếp theo, kịp mở lời chào hỏi một ôm chặt lấy.

"Ôi bảo bối, chào mừng con, con đáng yêu quá mất!"

Frelly dành cho Phương Trầm một cái ôm thật lớn. Đây là của Sith ? Lần đầu tiên thiết với lớn lạ mặt như khiến đơ , nhưng giọng của bà dịu dàng, và bà tỏa mùi hương thơm.

Biết Phương Trầm là phương Đông, sợ quen nên Frelly ôm lâu, bà buông và mỉm hiền hậu: "Mau con, bố của Sith đang tập tành làm đồ món Trung, con ăn quen ."

Phương Trầm vội xua tay: "Con ăn gì cũng ạ."

Đang chuyện thì từ trong bếp bước một đàn ông trung niên, gương mặt giống Sith nhưng trông vẻ nghiêm nghị hơn. Có điều lúc vì đang đeo tạp dề nên vẻ nghiêm nghị đó cũng vơi ít nhiều. Ông mỉm với , nhưng lẽ vì bình thường quá cứng nhắc nên nụ trông gượng gạo: "Phương Trầm, chào con."

Phương Trầm càng căng thẳng hơn, liên tục cúi : "Con chào chú, chào chú ạ."

Sith buồn đỡ lấy : "Được , em."

Phương Trầm lén nhéo Sith một cái từ phía , hít một thật sâu bắt đầu bài giới thiệu học thuộc lòng. Thấy căng thẳng như làm bố Sith cũng căng thẳng theo, chỉ Sith là bất đắc dĩ dịu dàng bên cạnh từ đầu đến cuối, ánh mắt rời khỏi chú cừu nhỏ lấy một giây.

Phương Trầm cảm giác như đang trả bài tiếng Anh hồi phổ thông . Sau khi "trả bài" xong, lo lắng l.i.ế.m môi.

Bà Frelly tập tục phương Đông thế nào, lén con trai cầu cứu, nhưng con trai bà thì đang Phương Trầm với ánh mắt "si tình" đến mức trời trăng gì nữa. Bà đành lén huých tay ông chồng.

Bố của Sith cân nhắc một hồi, với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ông bắt đầu vỗ tay. Frelly cũng vỗ tay theo. Bữa gặp mặt bỗng chốc biến thành một buổi diễn thuyết. Chú cừu nhỏ hổ xỉu, cả nóng hầm hập như chuẩn thành món "cừu " đến nơi.

Sith cố nhịn , nắm lấy tay kéo về phía : "Được , giới thiệu xong , sofa . Anh bếp xem , hình như mùi gì khét ."

Nghe , ông bố mới nhớ món đồ bếp, vội vàng chạy . Frelly thì bận rộn bưng đĩa trái cây mời khách. Phương Trầm thấy ngại khi đều bận rộn còn thì , vội : "Con cũng bếp giúp một tay nhé."

Cậu thì giúp gì cơ chứ? Lần hăng hái đòi giúp, suýt chút nữa thì thái luôn cả ngón tay, từ đó Sith cấm tiệt bước chân bếp.

"Không cần ngoan, em cứ đây đợi một lát là ." Sith hiển nhiên yên tâm về bố nên ấn chú cừu nhỏ xuống sofa mới bếp.

Bà Frelly bên cạnh trò chuyện với Phương Trầm. Cậu ngay ngắn, lưng thẳng tắp như đang thi.

"Sith bình thường tính tình cường điệu và mạnh mẽ, nó bắt nạt con ? Nếu vui, con cứ với dì nhé." Giọng bà dịu dàng, sợ hiểu nên bà cố tình thật chậm.

Đầu Phương Trầm lắc như trống bỏi: "Dạ ạ, Sith đối xử với con lắm." Không ai với hơn cả.

Frelly : "Vậy thì . Dì nó thương con lắm, lúc con chuyện, mắt nó bao giờ rời khỏi con ."

Mặt chú cừu nhỏ đỏ lên. Ở nhà dặn bao nhiêu ! Ra ngoài đừng với cái ánh mắt "si dại" đó nữa! Thế mà chẳng thèm gì cả!!

Thấy Phương Trầm vẫn còn e dè, Frelly chủ động chọn những đề tài nhẹ nhàng, kể về chuyện hồi nhỏ của Sith.

"Nó lúc nhỏ tính tình , đ.á.n.h lắm, làm dì đau đầu suốt, thế nào cũng ."

Phương Trầm thầm nghĩ: Bây giờ tính tình cũng , vẫn thù dai, còn thích phát m.ô.n.g nữa.

"Sau học quyền Anh thì mới khá hơn một chút, chắc là do tìm chỗ để phát tiết."

Thế còn bây giờ? Huhu, bao nhiêu phát tiết đều dồn lên m.ô.n.g con hết còn !

" bao giờ xem video thi đấu của nó, sợ lắm, nắm đ.ấ.m cứ nện nó mà dì rớt tim ngoài luôn."

Phương Trầm gật đầu đồng cảm. Mỗi xem Sith thi đấu cũng cảm giác như . Người khác reo hò vì thắng, còn thì chỉ lẳng lặng đếm xem trúng bao nhiêu đòn, xót xa đau .

Càng kể chuyện hồi nhỏ của Sith, Phương Trầm càng thấy và bà Frelly nhiều điểm chung. Cuối cùng khi Sith từ bếp bước , hai chụm đầu cùng xem album ảnh.

"Tấm là sinh nhật lúc nhỏ của Sith , vì dì trét bánh kem lên mặt nên nó xị mặt đấy."

Phương Trầm cũng hào phóng khoe "báu vật" của , mở album điện thoại, thư mục khóa mật mã.

"Tấm là con chụp lén đấy, ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-45-ly-than.html.]

Nhân lúc đang ngủ say, Phương Trầm kẹp hai cái tai thỏ lên đầu . Đây vốn là thứ mua cho , thấy sến súa nên lén trả thù.

Người đàn ông từ lúc nào sofa màn hình, bình thản lên tiếng: "Chụp đấy, còn tấm nào nữa em?"

Phương Trầm đang hì hì, câu hỏi cũng thấy gì sai, gật đầu lia lịa: "Dạ còn chứ, con còn nhiều tấm lắm, dì đừng cho Sith nha..."

Bỗng nhiên nhận gì đó sai sai, ngẩng đầu lên thì thấy Sith đang rũ mắt, thản nhiên chằm chằm từ phía .

là dọa cho chú cừu nhỏ đang gặp rắc rối sợ đến hình.

Phương Trầm run tay, suýt chút nữa là ném luôn cái điện thoại . Bà Frelly trách móc trừng mắt Sith: "Làm gì mà đột nhiên mở miệng thế, dọa bảo bối sợ kìa."

Bình thường Sith gọi "bảo bảo" mãi cũng thành quen, giờ tự dưng khác gọi như thế, Phương Trầm thấy ngượng ngùng. Thấy Sith tới, Frelly cũng ý dậy: "Hai đứa cứ tâm sự nhé, bộ quần áo khác."

Chú cừu nhỏ níu tay áo bà bảo bà đừng , nhưng đàn ông xuống bên cạnh , bàn tay to lớn ấn lên đùi , một sự uy h.i.ế.p hề nhẹ nhàng.

Cơ thể Phương Trầm cứng đờ. Đợi bà Frelly , đàn ông mới lười biếng dựa , một cánh tay gác lên lưng Phương Trầm, bao trọn lãnh thổ của . Anh nghiêng đầu, gần như áp sát tai thì thầm: "Mở album ảnh nào, để xem còn 'hàng nóng' gì nữa ."

Phương Trầm nắm chặt điện thoại: "Anh đừng mà xâm phạm quyền riêng tư của em."

Sith "chậc" một tiếng: "Thế chúng trao đổi nhé. Không em luôn xóa album ảnh của ? Em xóa một tấm, xóa một tấm."

Nghe vẻ công bằng. Và thế là chú cừu nhỏ nhảy cái bẫy thứ 100 của Sith.

"Được thôi." Cậu mở album cho Sith xem.

Bình thường thích chụp ảnh, ảnh trong máy Phương Trầm hầu hết là chụp lén. Xem xong, Sith gật đầu cái rụp: "Không đổi nữa, mấy tấm của em chẳng giá trị gì cả."

"Cái gì cơ?"

Ảnh chụp là "báu vật trân quý", một tấm cũng nỡ xóa. Phương Trầm tức chịu nổi: "Anh bỡn cợt em đấy !"

Sith véo má : "Thế nào em cũng mắc mưu ?"

Chú cừu nhỏ siết chặt nắm đấm. Cái thế giới đầy rẫy sự lừa lọc thật thiện với chút nào!

Đồ ăn trong bếp chuẩn xong. Món Trung Quốc quả thực độ khó cao, dù Sith tay cứu vãn thì trông vẻ ngoài cũng chỉ ở mức trung bình, nhưng bù hương vị ngon. Phương Trầm nếm một miếng là bắt đầu khen nức nở.

Cả tuần nay hề tập luyện khen ngợi vô ích ở nhà, giờ lời ý cứ thế tuôn như suối, khen suốt mười phút trùng câu nào. Sith múc cho bát canh, dùng ánh mắt hiệu: Đủ đấy, lố quá .

Phương Trầm dừng , l.i.ế.m liếm đôi môi khô, cuối cùng chốt một câu tổng kết: "Ngon hơn cả Sith làm luôn ạ!"

là bài ca "dìm , tâng " kinh điển. Bố của Sith lập tức sướng rơn, bảo rằng trong một tháng họ ở đây, ngày nào ông cũng thể nấu cơm cho Phương Trầm, bảo cứ thường xuyên qua ăn.

Hả? Cái thì cần ạ!

Phương Trầm vội vã dùng ánh mắt cầu cứu Sith. Người đàn ông hừ một tiếng, mặt , cực kỳ thù dai mà mặc kệ . Đồ hẹp hòi! Đồ quỷ nhỏ mọn! Phương Trầm âm thầm nghiến răng.

Bà Frelly mỉm với : " bảo bối, nếu Sith bắt nạt con, con cứ tới đây mà ở."

Trong tích tắc, sắc mặt hai đổi . là nỗi buồn của là niềm vui của . Sith nhíu mày, còn Phương Trầm thì mắt cong tít rạng rỡ: "Vâng ạ, ạ!"

"Không cần ." Cả hai gần như đồng thanh.

Phương Trầm cố tình lờ ánh mắt của Sith, môi nở nụ tươi rói. Sith xụ mặt: "Con sẽ bắt nạt em . Vả bố nấu ăn cũng chẳng ngon, kém xa con."

Ông bố trừng mắt: "Anh cái gì cơ!"

Sith chẳng buồn để ý đến bố , gắp thêm thức ăn cho Phương Trầm, thấp giọng dỗ dành: "Thật sự là ngon bằng làm ."

"..."

Sith thường xuyên ăn món Trung với Phương Trầm nên dùng đũa điệu nghệ. Ngược , bố trông như đầu cầm đũa, khó khăn quá nên cuối cùng đổi sang dùng thìa hết cho rảnh nợ. Phương Trầm cảm thấy ngại vì nhường nhịn , nhưng đồng thời trong lòng cũng thấy ấm áp vô cùng. Cậu cảm giác như đang bao bọc bởi nhiều tình yêu thương.

Sith giống như sợ Phương Trầm sẽ ở thật, ăn xong là đòi dắt về ngay. Ngược , Phương Trầm giờ hết sạch căng thẳng, thích nghi cực , thậm chí còn tám chuyện hợp rơ với bà Frelly.

Sau bữa ăn, bà Frelly lôi ảnh và video những chuyến du lịch hai năm qua của hai vợ chồng cho Phương Trầm xem. Nào là thám hiểm rừng rậm nhiệt đới, nào là leo núi tuyết... Phương Trầm xem đến mức mê mẩn, ngớt lời: "Oa... giỏi quá... ngầu quá mất..."

Sith giục về, còn chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Gấp cái gì chứ, vẫn còn sớm mà, vội thì về ."

Người đàn ông tức đến nghiến răng. Anh về ? Phương Trầm còn ở đây thì về làm cái quái gì! Không còn cách nào khác, chỉ đành kiên nhẫn một bên đợi chú cừu nhỏ.

Bà Frelly bảo: "Nếu thời gian, con và Sith cũng nên chơi cho ."

Phương Trầm thở dài: " con còn học ạ."

"Đợi kỳ nghỉ tới chúng sẽ ." Sith đúng lúc xen , nhân cơ hội luôn: "Không còn sớm bảo bảo, về thôi nhỉ?"

"Dạ, ." Phương Trầm lưu luyến dậy chào tạm biệt. Frelly tặng một cái ôm nồng nhiệt: "Yêu con, mấy ngày tới nhớ thường xuyên qua đây chơi nhé." Phương Trầm hì hì gật đầu đồng ý.

Vừa rời khỏi chung cư, đàn ông nhẫn nhịn cả buổi tối lập tức vớt lòng: "Còn để về ngủ một ?"

Anh bắt đầu tính sổ khi tan tiệc, cúi đầu c.ắ.n nhẹ tai chú cừu nhỏ, giọng mơ hồ: "Em giỏi lắm đấy."

Phương Trầm né: "Anh thấy mạng ? 'Ở riêng hợp lý sẽ giúp tăng chỉ hạnh phúc cho các cặp đôi' đấy."

Sith khựng một chút: "Thật ?"

"Tất nhiên, cái cơ sở khoa học hẳn hoi." Chú cừu nhỏ nghiêm túc dối chớp mắt.

đàn ông dễ lừa như , Phương Trầm cũng chẳng hy vọng tin thật. Chỉ là ngờ, suốt dọc đường nhắc chuyện , về đến nhà đột nhiên lên tiếng: "Vậy tối nay cứ ở riêng thử xem."

Chú cừu nhỏ xong ngây . Cậu còn tưởng nhầm: "Cái gì cơ?"

Sắc mặt Sith bình thản: "Chẳng em ? Ở riêng lợi cho hạnh phúc đôi lứa, chúng thử nghiệm một đêm ."

Phương Trầm hồ nghi . Thật là khó tin. Sói mà cũng ăn chay ?

Thấy ánh mắt của , Sith nhướng mày: "Em ?"

Chú cừu nhỏ đáp ngay tắp lự: "Muốn chứ, chứ! Ở riêng thôi!" Hôm nay cho cái m.ô.n.g của nghỉ ngơi một bữa. Thấy cái dáng vẻ hớn hở của Phương Trầm, ánh mắt tối , hừ nhẹ một tiếng gì thêm.

Vệ sinh xong xuôi, chú cừu nhỏ hí hửng ngủ ở phòng ngủ chính, còn Sith ôm chăn sang phòng khách. Đây là đầu tiên kể từ khi bên họ ngủ riêng như .

Nằm giường, Phương Trầm thấy chút chân thực. Sith hôm nay làm thế nhỉ? Không lẽ âm mưu gì? vì cả ngày căng thẳng nên cũng khá buồn ngủ. Thế nhưng giường, cứ thấy gì đó sai sai.

Bình thường chỉ cần lăn nhẹ một cái là sẽ rơi lồng n.g.ự.c vững chãi của . Sith to lớn hơn nhiều, chỉ cần dang tay là ôm trọn lòng. Ngực nóng hổi, Phương Trầm áp thấy ấm áp như ôm một cái lò sưởi , cực kỳ dễ chịu. Thậm chí đôi khi Sith còn dỗ ngủ như dỗ trẻ con, nhẹ nhàng vỗ về lưng, loáng cái là ngủ say.

đêm nay, đầu tiên Phương Trầm thấy cái giường mà rộng thế, lăn lộn mấy vòng cũng chạm thấy mép. Cậu thở dài, nhắm chặt mắt, lầm bầm đếm cừu trong lòng. Một con cừu nhỏ, hai con cừu nhỏ, ba con cừu nhỏ...

Đếm đến gần một ngàn con mà vẫn thấy buồn ngủ. Bỗng nhiên, tiếng động nhẹ truyền tới. Hình như ai đó đẩy cửa . Phương Trầm vội nhắm mắt, điều hòa nhịp thở, nỗ lực giả vờ ngủ.

Người đàn ông đến bên giường, gì, dường như chỉ lặng lẽ một lát. Một giây, hai giây... Phương Trầm sắp diễn nổi nữa . Sith rốt cuộc định làm cái quái gì thế!

Cậu mở mắt định gì đó, bàn tay to lớn của đột ngột bịt miệng .

"Suỵt." Sith thấp giọng: "Nói khẽ thôi, chồng em đang ngủ ở phòng bên cạnh đấy."

Phương Trầm: "..."

Lại diễn, định chơi khăm !! quả thật cũng ôm ngủ, nên đành nhượng bộ cho một bậc thang: "Thế nhẹ tay thôi, lên đây ngủ ." Cậu dịch sang một bên nhường chỗ.

Ý của chú cừu nhỏ là Sith ngủ cùng để thể danh chính ngôn thuận ôm ngủ. Không ngờ Sith cúi xuống, bế thốc khỏi chăn.

Hả?? Chú cừu nhỏ ngơ ngác. Làm gì thế, định bế sang phòng khách ngủ ? Hiển nhiên, vẫn còn đ.á.n.h giá thấp cái độ "biến thái" của Sith .

Anh ôm lấy eo , tay kéo phăng cái quần xuống. Cậu kịp vùng vẫy thì tay chạm tới nơi. Anh c.ắ.n tai , thấp giọng cảnh cáo: "Khẽ thôi nhé, đừng để chồng em tỉnh giấc."

Phương Trầm nghiến chặt răng. Cậu ngay mà!!! Sith làm thể là chứ!! Hóa đồng ý ở riêng là để bày cái trò !!

Cửa phòng khách đang đóng, phòng khách thì tối om, cứ như thể trong nhà thật . Chú cừu nhỏ chống tay cánh cửa, c.ắ.n chặt môi dám phát tiếng động, nhưng những thứ thể kiểm soát , những cú va chạm cánh cửa vẫn phát âm thanh "thình thình".

Sith cố tình trêu: "Nếu phát hiện thì em định thế nào?"

Phương Trầm tức đá một cái, nhưng hai chân đều trong tay , chỉ thể run rẩy lên tiếng: "Em sẽ ... chồng ơi... cùng làm ... 'nhỏ' lắm, vẫn còn chỗ cho mà..."

"..."

Chú cừu nhỏ nghiêm túc suy nghĩ: Nếu các bộ phận cơ thể mà họp đại hội, chắc chắn miệng và m.ô.n.g sẽ đ.á.n.h to. Vì nào gây họa cũng là do cái miệng, mà "xử lý" thì luôn là cái mông.

Hôm tỉnh dậy gần trưa. Phương Trầm rầm rì vài tiếng, lập tức đàn ông bên cạnh kéo lòng. Cậu còn mở mắt hầm hừ mắng: "Cút !"

Sith mắng trái còn khoái chí, cúi xuống hôn lên má : "Bảo bảo đúng đấy, thỉnh thoảng ở riêng thế sướng thật, bao giờ 'ở riêng' tiếp nhỉ?"

Đã bắt đầu mong đợi đấy. Phương Trầm tức đến mức suýt thở nổi. Ở riêng cái nỗi gì! Chẳng qua là đổi một phương thức khác để "ăn thịt" mà thôi!

Tiểu kịch trường (Bản hài hước trách nhiệm):

Phương Trầm quyết tâm bắt đầu chạy bộ buổi sáng. Sith tin lắm, dù đây cũng là chủ nhân của việc dỗ dành mãi mới chịu dậy học tiết sớm, độ uy tín gần như bằng . Phương Trầm quyết tâm lắm: "Nếu ngày nào em dậy , ngày đó em sẽ uống sữa!"

Người đàn ông im lặng . Phương Trầm tăng thêm hình phạt: "Nếu bỏ chạy một ngày, em sẽ cai đường một tháng!"

Sith thản nhiên chốt hạ: "Ngày nào dậy , tối ngày đó làm thêm một ."

Phương Trầm trợn tròn mắt, cuống quýt bịt miệng : "Anh mau thu hồi câu đó ngay!!!"

...

Nhiều năm , tại giải Marathon thành phố, quán quân lên đài phát biểu. Phương Trầm cầm micro, xúc động : "Có kết quả đều nhờ bạn đời của , chính đốc thúc, giúp kiên trì chạy bộ mỗi ngày..."

Loading...