Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 25: Tôi Thích Em

Cập nhật lúc: 2026-02-20 23:18:21
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang trại ngựa ở vùng ngoại ô, gian xung quanh thoáng đãng. Phương Trầm theo Sith xuống xe, quanh nhịn hỏi: "Trang trại kinh doanh hả ? Sao chẳng thấy ai thế?"

Sith thuận miệng đáp: "Chắc là ngày trong tuần nên ít ." Phương Trầm gật đầu, nghĩ ngợi gì thêm.

Ông chủ đích tới, quản lý trang trại chờ sẵn ở cửa lớn, thấy hai liền nhiệt tình chào đón: "Chào các quý ngài, chào mừng đến với trang trại ngựa."

Phương Trầm nhỏ giọng hỏi: "Anh tới đây lắm ?"

"Lúc rảnh rỗi sẽ ghé qua." Sith nắm lấy tay Phương Trầm, dắt trong: "Để đưa em xem ngựa của ."

Phương Trầm theo bản năng theo , nhưng nhịn cúi đầu hai bàn tay đang nắm chặt lấy , khẽ chớp mắt, trong lòng chút bối rối nhưng rốt cuộc vẫn rút tay .

Ngựa của "Đại Boss" đương nhiên cũng là "Boss" trong loài ngựa. Nó ở riêng một chuồng xa hoa, khi dắt ngoài trông hưng phấn, thấy Sith là cọ . Phương Trầm bên cạnh cái đầu ngựa đột nhiên chúi tới làm cho giật , vội vàng né lưng Sith.

"Zoe, dừng !" Người đàn ông thấp giọng quát.

Phương Trầm từ lưng Sith ló cái đầu nhỏ , tò mò con tuấn mã đen bóng cực kỳ oai phong : "Zoe? Tên nó hả ?"

Đối mặt với Phương Trầm, ngữ điệu đàn ông dịu dàng hẳn: "Ừ, em thử gọi nó , sờ nó một chút."

"Sờ á? Em dám ."

Sith mỉm với : "Không , nắm tay em. Nó thực tính tình lắm."

Thật ? Phương Trầm nghi ngờ con ngựa đen to lớn đang phì phò thở bằng lỗ mũi .

Người đàn ông nắm lấy tay Phương Trầm, đưa tay chạm đầu Zoe: "Để nó làm quen với em thì sẽ thôi. Lát nữa sẽ dẫn em chạy một vòng ."

Phương Trầm kinh ngạc: "Cưỡi Zoe ? Em cần thử cưỡi con ngựa nhỏ nào hiền lành hơn ?"

"Không cần." Người đàn ông thản nhiên dối: "Có dẫn em , chúng cưỡi chung một con."

"Dạ ." Phương Trầm sờ sờ tai Zoe, mỉm với nó: "Vậy vất vả cho mày nhé."

Zoe trông vẻ hung dữ nhưng hóa dễ dỗ dành. Phương Trầm mới sờ sờ và mỉm với nó một cái, nó lập tức sán gần thiện với , nhưng Sith lạnh lùng kéo sang một bên.

"Đừng để ý đến nó, chúng quần áo ."

Trước khi cưỡi ngựa trang phục chuyên dụng. Trang trại ngựa cung cấp, Sith trực tiếp bảo lấy một bộ mới theo đo của Phương Trầm. Đưa quần áo cho xong, cửa phòng đồ, Sith khựng một chút hỏi thêm một câu: "Có mấy cái cúc khó cài, cần giúp ?"

Mắt Phương Trầm tròn xoe, giật lấy quần áo chui tọt trong, cửa đóng sầm ngay mặt Sith. Người đàn ông nhếch mép, ánh mắt sâu thẳm.

Lần đầu loại trang phục , động tác của Phương Trầm tránh khỏi chậm chạp. Đến khi ngoài, đàn ông xong và chờ ở cửa. Nghe thấy tiếng động, Sith cất điện thoại, ngước mắt .

Chiếc mũ bảo hiểm cưỡi ngựa đội đầu thiếu niên làm đầu trông càng tròn trịa hơn. Sith định nhưng nhịn , bước tới giúp cài cái khóa lỏng cằm: "Rất oai phong."

Người đàn ông đang cài khóa cho , Phương Trầm đành ngẩng cằm lên. , bàn tay to lớn của vẫn thỉnh thoảng chạm cằm , như thể đang gãi ngứa cho mèo nhỏ, khiến thấy tê tê dại dại. Tai Phương Trầm tự giác đỏ ửng, nhịn lên tiếng: "Xong ?"

Giọng mang theo chút âm mũi, như đang làm nũng . Người đàn ông dừng một chút, buông tay: "Xong ."

Phương Trầm lắc lắc đầu để chắc chắn mũ chặt, đó mới nghiêm túc ngắm Sith từ xuống . Bộ đồ cưỡi ngựa màu đen, quần trắng và ủng da, kết hợp với gương mặt lạnh lùng của , trông chẳng khác gì một kỵ sĩ thời Trung cổ.

Khoan ... quần trắng? Trên mạng bảo quần trắng dễ "lộ hình" nhất... thật nhỉ?

Ánh mắt chú cừu nhỏ tự chủ mà liếc qua chỗ đó. Hình như là... rõ ràng thật...

"Nghĩ gì thế?" Giọng nhàn nhạt của đàn ông vang lên đỉnh đầu.

Phương Trầm giật nảy , hốt hoảng "lạy ông ở bụi ": "Em , em chẳng gì hết!"

Người đàn ông nheo mắt . Phương Trầm sắp biến thành "cừu nướng" đến nơi , mặt đỏ bừng tập, còn bốc cả nóng. Cậu cúi gằm mặt chạy biến ngoài: "Chẳng bảo cưỡi ngựa ? Đi mau thôi, Zoe chắc đang đợi sốt ruột lắm ."

Sith hỏi thêm, sải bước theo .

bao trọn bãi, cả trang trại ngựa chỉ hai bọn họ. Sith dắt ngựa, giảng giải sơ qua cho Phương Trầm về quy trình lên ngựa. Anh cố ý dùng mấy thuật ngữ chuyên môn, Phương Trầm hiểu lắm, chỉ ngơ ngác chớp mắt .

Sith khẽ: "Hơi khó một chút, là để bế em lên nhé."

"Dạ?"

Chưa kịp để Phương Trầm phản ứng, đàn ông trực tiếp ôm eo bế bổng lên, nhẹ nhàng đặt lên lưng ngựa.

Hả??!

Giây tiếp theo, đàn ông cũng xoay lên ngựa, vững vàng ngay phía . Không kịp suy nghĩ nhiều, hình Phương Trầm cứng đờ. Trên lưng ngựa chỉ bấy nhiêu chỗ, mà hình cao lớn, khi lên, Phương Trầm gần như dán chặt lồng n.g.ự.c . Qua lớp vải mỏng, nóng rực rực từ phía bao vây lấy .

Thế khác gì ôm lòng chứ!?!

Tay Sith vươn qua để nắm lấy dây cương, vì thế càng khiến thiếu niên gọn trong vòng tay . Anh với giọng thản nhiên: "Tôi dẫn em chạy một vòng ."

Hai chân đàn ông kẹp chặt bụng ngựa, Zoe nhận tín hiệu, lập tức chạy bước nhỏ. Lúc mới đầu tốc độ vẫn trong tầm kiểm soát của Phương Trầm, đây là đầu cưỡi ngựa nên hưng phấn, lưng ngựa cảm nhận gió thổi qua bên tai, thấy cực kỳ kích thích.

Sith nào gì cho cam. Anh rủ mắt Phương Trầm đang hào hứng, bắp chân khẽ chạm bụng Zoe. Người và ngựa cực kỳ ăn ý, Zoe lập tức tung vó chạy đại.

Tốc độ đột ngột tăng nhanh khiến Phương Trầm thốt lên một tiếng kinh hãi. Theo quán tính, tự chủ mà ngả , cả "chú cừu nhỏ" dán chặt lòng đàn ông. Khóe môi Sith khẽ cong lên. Anh buông một tay đang giữ dây cương , đó ôm chặt lấy eo Phương Trầm, nghiêng đầu ghé sát tai : "Đừng sợ."

Con ngựa xóc nảy, là vô tình cố ý, môi đàn ông quẹt qua vành tai Phương Trầm, khiến chú cừu nhỏ run b.ắ.n . Zoe chạy ngày càng nhanh, tiếng gió rít gào bên tai, Phương Trầm thậm chí kịp cảnh sắc hai bên, chỉ thấy tim như treo ngược lên cổ họng. Không chỉ vì sợ tốc độ chạy của ngựa, mà còn vì bàn tay đang ôm eo ngày càng chặt, như khảm cơ thể .

Chạy như thế vài vòng, Zoe mới dần chậm . Sith giật dây cương định ngựa, nhảy xuống một cách điêu luyện , đó đưa hai tay hướng về phía Phương Trầm.

Mặt thiếu niên vẫn còn đỏ ửng, miệng nhỏ thở hổn hển, mái tóc đen gió thổi rối tung cả lên.

Cậu do dự một chút vươn tay về phía Sith.

Động tác tiếp theo diễn vô cùng tự nhiên, thiếu niên ôm lấy cổ Sith, còn Sith cũng vững vàng nâng m.ô.n.g lên, bế xuống ngựa. Sau khi bế xuống, đàn ông vẫn ý định buông .

Anh cứ thế bế về phía : "Mệt ? Trong phòng nghỉ nước trái cây ướp lạnh, nghỉ một lát chơi tiếp."

Nghỉ thì tính ... nhưng thể đừng bế chuyện thế ?

Phương Trầm đá khẽ hai chân: "Anh thả em xuống , em tự ."

"Đừng nhúc nhích." Người đàn ông thấp giọng, "Em đầu cưỡi ngựa, chân sẽ dễ mỏi lắm, để bế em ."

Chút sức lực vùng vẫy của Phương Trầm so với đàn ông đúng là đáng kể, cứ thế như một chú gấu bông nhỏ ôm về phòng. Thôi kệ, dù ở đây cũng chẳng ai khác. Phương Trầm từ bỏ ý định phản kháng, ngoan ngoãn bất động, thậm chí còn lười biếng tựa đầu lên vai .

Vừa đúng là chút kích thích quá mức, vẫn hồn trận chạy điên cuồng đó. Người đàn ông đầu tiên cảm thấy trang trại ngựa xây nhỏ, nếu thể bế chú cừu nhỏ thêm một đoạn đường nữa.

Tới phòng nghỉ, Sith buộc lòng buông tay, đặt xuống sofa. Trong lòng bỗng chốc trống trải, tay dường như vẫn còn lưu cảm giác mềm mại đàn hồi , đáy lòng Sith chút luyến tiếc nhưng mặt vẫn thản nhiên như thường.

"Uống gì nào? Nước chanh nhé?"

Bị bế suốt một quãng đường, dù giờ sofa, Phương Trầm vẫn cảm thấy m.ô.n.g như còn in hằn dấu bàn tay to của , quái đản khó chịu vô cùng. Cậu tự nhiên mà cựa quậy ghế, tùy tiện "" một tiếng.

Vì Sith dặn nên trong phòng nghỉ lấy một nhân viên phục vụ, trống trải vô cùng. Anh tự đến bàn rót một ly nước chanh đưa cho Phương Trầm. Nhận lấy ly thủy tinh, Phương Trầm nhấp từng ngụm nhỏ uống hết hơn nửa ly, đó mới ngẩng đầu Sith: "Trang trại ngựa cũng là của ?"

Sith nhướng mày. Khá khen cho chú cừu nhỏ, bắt đầu động não đấy. Dù kinh doanh ế ẩm đến cũng đến mức một bóng khách nào, hơn nữa nơi xây dựng khang trang thế , chẳng giống kiểu làm ăn lụi bại chút nào.

Chú cừu nhỏ âm thầm nghiến răng. Lại lừa !

Sith thừa nhận cũng phủ nhận, chỉ hỏi ngược : "Em thích ? Thích thì tặng cho em."

Phương Trầm: "..."

Thứ cho tai điếc rõ, tặng cái gì cơ? Muốn tặng cả cái trang trại cho á?!! Người giàu đúng là đáng sợ thật đấy!

Phương Trầm siết chặt nắm tay nhỏ, ngẩng đầu đàn ông: "Anh căn bản đưa em cưỡi ngựa, đúng ?"

Sith khẽ , đôi mắt sâu thẳm chằm chằm Phương Trầm: "Không cưỡi ngựa thì đưa em đến trang trại ngựa làm gì?"

Tất nhiên là "câu" em! Muốn trêu đùa em! Phương Trầm nên lời, im lặng một lát mới lầm bầm hỏi: "Khi nào thì ăn tôm hùm đất xào cay ạ?"

Sith hiếm khi ngẩn một chút, đó suýt nữa thì bật . Anh chủ động bước tới nắm lấy tay Phương Trầm, né tránh một chút nhưng Sith do dự, một nữa cứng rắn nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Bây giờ, đưa em về."

Phương Trầm biến bi phẫn thành sức ăn, vùi đầu gặm sạch một chậu tôm hùm, cuối cùng còn đóng gói thêm hai hộp mang về, bụng nhỏ căng tròn trịa mới thôi.

Lúc Sith đưa xuống xe, mới mở lời: "Ngày mai—"

Phương Trầm nhanh chóng cướp lời: "Ngày mai em đến trường tập kịch , dạo chắc là... đều thời gian ."

Sith khẽ nhíu mày nhưng gì thêm. Hôm nay làm đủ nhiều, thể ép quá chặt. Vả , ai bảo đến trường là gặp mặt chứ? Anh chẳng cũng là sinh viên trường WK đó . Chỉ là học kỳ ít tiết nên Sith thường xuyên đến trường thôi, mấy đến đây gần như đều là để đưa đón Phương Trầm.

Sith gọi điện cho Joy , hỏi rõ vị trí hội trường tập kịch, ngày hôm canh đúng giờ đến chặn .

"Phương Trầm, cảm xúc! Lúc nên nịnh nọt một chút, nhập tâm nhân vật!"

Vở kịch họ tập là một vở kịch cổ điển: Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, còn Phương Trầm đóng vai... tên hầu của Mã Văn Tài. Vai là do tự chọn, lên hình ít, phiền phức, nhẹ nhàng.

điểm mấu chốt là, đóng vai Lương Sơn Bá cuối cùng là Trần Phóng – cái từng chặn đường Phương Trầm ở bờ biển luyên thuyên đủ điều . Nếu hôm qua nhất thời nổi hứng đồng ý với Chu Lị Lị, Phương Trầm thật sự đình công luôn cho .

Trần Phóng : "Nghỉ ngơi chút , đều mệt ."

Chu Lị Lị đồng hồ: "Được , nghỉ mười lăm phút, lát nữa tập trung ."

Vừa thấy hai chữ nghỉ ngơi, Phương Trầm liền vèo một cái lao đến sofa bên cạnh, bẹp như một tấm t.h.ả.m cừu nhỏ. Trần Phóng cầm chai nước ngọt đưa cho : "Mệt hả?"

Phương Trầm liếc một cái nhận: "Cảm ơn, tớ khát."

Trần Phóng vẫn nhã nhặn: "Thật tớ thấy nên diễn vai Lương Sơn Bá, trai hơn tớ nhiều."

Phương Trầm lắc đầu: "Diễn cái gì cũng thế thôi." Nói xong, khi Trần Phóng kịp bồi thêm câu nữa, nhanh chóng kéo áo khoác trùm kín đầu, giọng lí nhí: "Tớ mệt."

Trần Phóng nghẹn lời, đành lủi thủi chỗ khác. Phương Trầm rúc trong áo khoác, nghĩ đến tin nhắn Sith gửi hỏi đang bận , nhưng kịp trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-25-toi-thich-em.html.]

"Hắc! Các đang tập kịch ? Oa, bộ đồ ngầu thật đấy, đây là trang phục truyền thống của nước các ?"

Cách một lớp áo khoác trùm đầu, Phương Trầm thấy giọng vang lên bên ngoài. Hử? Giọng quen quen nha.

"Đàn Joy? Sao đến đây?" Chu Lị Lị nhiệt tình chạy chào hỏi. Joy vốn là "thánh ngoại giao" trong trường, vòng tròn nào cũng quen.

"Đến chơi thôi mà, thể xem thử ?"

"Tất nhiên là ạ!"

Phương Trầm vẫn trùm kín đầu, nhưng tim bỗng đập nhanh lạ thường. Joy đến , còn Sith? Cậu mới nghĩ đến thì Joy tiếp: "Giới thiệu một chút, đây là Sith Bolton. Thế nào, coi như mang đến cho các bạn một vị khách mời tầm cỡ nhé."

Hội trường tập kịch im lặng trong chốc lát, nhanh chóng tiếng ồn ào bao phủ. Phương Trầm nhúc nhích, thầm hầm hừ trong lòng: Đại minh tinh cơ đấy! Lại đến để làm màu .

Trong lòng bỗng thấy bứt rứt thoải mái, nhưng Phương Trầm rõ cảm xúc từ . Giây tiếp theo, Chu Lị Lị gọi: "Phương Trầm, tập hợp."

Thiếu niên hất áo khoác , để lộ khuôn mặt nhỏ đang xị xuống trông vẻ đang dỗi. Cậu cố ý thèm về phía Sith, thẳng tới chỗ Chu Lị Lị: "Luyện thêm một nữa thôi nhé, tớ về."

Chu Lị Lị thấy tâm trạng nên ép: "Được ."

Cảnh tiếp theo là lúc vai tên tay sai, ở trong học đường bắt nạt Lương Sơn Bá. Cậu hung hăng vung một nắm đ.ấ.m trúng n.g.ự.c Lương Sơn Bá, Trần Phóng thuận thế ngã nhào xuống đất. "Tên tay sai cừu nhỏ" còn bồi thêm hai cái đạp: "Cho mày chừa cái tội phá hỏng chuyện của thiếu gia nhà tao!" Trông cũng hung dữ phết.

Dưới sân khấu, Sith lười biếng ghế như giám khảo, ánh mắt sâu thẳm rời khỏi Phương Trầm dù chỉ một tấc. Anh nheo mắt đầy khó chịu. Rất đáng ghét. Anh ghét việc quá nhiều ngắm chú cừu nhỏ của .

Sau khi diễn xong, Phương Trầm hậu trường đồ, từ đầu đến cuối thèm liếc Sith lấy một cái. Người đàn ông thêm hai giây cũng sải bước theo.

Chu Lị Lị mang nước ngọt tới: "Ơ? Sith thế?"

"Ai mà , kệ , chắc hít thở khí thôi." Joy xòa hòa giải, thầm nghĩ: Đi nữa, đuổi theo Phương Trầm chứ còn .

Phòng đồ hậu trường đơn sơ, Phương Trầm định đóng cửa thì một bàn tay to chặn , cứng rắn đẩy cánh cửa . Là Sith. Phương Trầm chẳng mấy ngạc nhiên, chỉ nhíu mày: "Anh làm gì?"

Người đàn ông vài giây: "Em đang giận ?" Sith nhận hình như nào cũng hiểu nổi tại Phương Trầm giận, nhưng bất kể vì lý do gì thì chắc chắn đều liên quan đến .

"Không , em đồ."

Sith coi như thấy, vẫn giữ chặt cánh cửa: "Sáng nay gửi tin nhắn mà em trả lời."

Phương Trầm cúi đầu: "Em thấy."

Đồ dối. Sith thầm gọi như trong lòng. mặt vẫn bình tĩnh, thậm chí còn mỉm với Phương Trầm, hỏi ngược : "Em đang mặc quần áo của nước em ? Tôi thấy bao giờ, em mặc trông đáng yêu lắm."

Phương Trầm khen đến đỏ mặt. Thực bộ đồ mặc bình thường, vì đóng vai tay sai nên quần áo xám xịt, đầu còn đội cái mũ gia đinh méo xệch. Sith hề dối. Trong mắt , Phương Trầm thế nào cũng đáng yêu, lúc trông cứ như một con chim sẻ nhỏ đang phẫn nộ.

"Thật đấy, em trông hơn bọn họ nhiều."

Sith đằng chân lân đằng đầu, những ngoài mà còn tiến thêm một bước, lách trong phòng đồ chật hẹp. Thân hình cao lớn của khiến gian càng thêm bức bối.

Phương Trầm theo bản năng lùi một bước, cảm thấy hô hấp chút khó khăn. Cậu nuốt nước bọt, ngẩng đầu lườm Sith với vẻ "thùng rỗng kêu to": "Rốt cuộc cái gì hả?"

"Tại giận?" Sith vẫn hỏi câu đó, "Tôi đến tìm em, em vui ?" Trong lòng cũng chút phiền muộn, học thêm tiếng Trung nhưng vẫn cách nào hiểu thấu cảm xúc của Phương Trầm.

Phương Trầm lắc đầu. Thật chính cũng tại , cảm thấy mối quan hệ hiện tại giữa và Sith hỗn loạn, cứ mập mờ, cứ kéo đẩy mãi. Sith chậm chạp chịu rõ ràng. Cậu ghét cái cảm giác lửng lơ nửa vời .

Sith im lặng hai giây bỗng : "Thật cũng vui."

Hả?? Phương Trầm ngơ ngác .

"Cái , nhớ , em từng đùa với ở bờ biển." Người đàn ông thấp giọng, "Vừa hai còn đùa giỡn với nữa."

Phương Trầm kinh ngạc . Mắt thì khám chứ? Anh chẳng giàu ?!!

"Không đùa giỡn, là đ.á.n.h đấy." Phương Trầm giơ nắm đ.ấ.m , "Em đang đơn phương hành hung ."

Sith trầm giọng: "Thế em chỉ đ.á.n.h đ.á.n.h khác?"

"..." Phương Trầm nghẹn lời vì tức, "Kịch bản nó thế!" Cậu dùng sức đẩy Sith một cái: "Em thật sự đồ, ngoài ."

Ngờ đàn ông những đẩy mà còn thuận thế ôm chặt Phương Trầm lòng. Bất ngờ ôm lấy, chú cừu nhỏ: "o.O?"

Người đàn ông khàn giọng: "Đừng giận nữa, ? Nếu vì chuyện trang trại ngựa hôm qua làm em vui thì xin ."

Đủ ! Phương Trầm thực sự chịu hết nổi cái kiểu minh bạch . Cậu dùng sức đẩy Sith , thoát khỏi vòng tay , giọng điệu hiếm khi trở nên kích động: "Vậy nghĩ xem, tại em giận? Bởi vì cứ tùy tiện ôm em, nhưng bao giờ rõ ràng. Anh ôm em, nắm tay em, đó là phép lịch sự của các ? Thế tại em bao giờ thấy làm với Joy?"

"Sith! Anh đừng bắt nạt em."

Nói đến câu cuối cùng, mắt Phương Trầm đỏ hoe, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, sự tức giận và uất ức kìm nén mà trào . Cậu , nhưng còn cách nào khác, vốn cái tính "lệ rơi kiểm soát", dường như nó theo linh hồn xuyên cơ thể . Cứ hễ kích động là nước mắt rơi.

Vừa thấy Phương Trầm đỏ mắt, Sith ngây , môi mím chặt, biểu cảm hiếm khi trở nên lúng túng làm . Anh lặng vài giây mới khàn khàn lên tiếng: "Không bắt nạt em, thể bắt nạt em chứ... Tôi thích em còn chẳng kịp nữa là."

Anh sợ Phương Trầm , dường như chỉ cần đỏ mắt thôi cũng khiến đau đớn hơn bất cứ nắm đ.ấ.m nào nện .

Sith cảm thấy tim như lỡ một nhịp, một cảm giác hoảng hốt khó chịu bủa vây. Anh thở hắt , giọng chút khô khốc. Lần đầu tiên thấy năng vụng về đến thế, còn vẻ cao ngạo hung hãn khi thi đấu, cũng chẳng còn sự lãnh đạm thường ngày đối với .

Đối mặt với Phương Trầm, luôn tự chủ cúi đầu.

"Đừng , em đừng mà."

Phương Trầm cũng , mất mặt c.h.ế.t . Sao tự dưng mới vài câu rơi nước mắt , nhưng nước mắt càng lau càng nhiều, cuối cùng tự giận chính luôn.

"Anh đừng mấy thứ lung tung rối loạn đó nữa, đừng..."

Đang dở thì bỗng im bặt, Phương Trầm ngẩng đầu, ngơ ngác Sith: "Anh... cái gì?"

Người đàn ông như đang cố khắc chế cảm xúc, cơ mặt căng chặt, trong miệng chỉ lặp lặp : "Đừng nữa."

Phương Trầm sốt ruột, túm chặt lấy áo , ngửa đầu : "Câu đó cơ!"

Sith khựng một chút: "Sẽ bắt nạt em, là vì thích em."

Câu xong, cả hai đều rơi im lặng. Phương Trầm nới lỏng tay, thấy vò nát một mảng áo bên hông của Sith. Cậu đầu chỗ khác, sụt sịt mũi, giọng nghẹn : "Anh bao giờ ."

Sith tại chuyện hôm nay phát triển thành cục diện tồi tệ thế . Anh luôn thích nắm giữ chuyện trong lòng bàn tay, nhưng cứ hễ chạm đến Phương Trầm là thứ mất kiểm soát. Anh đưa tay định lau nước mắt cho , nhưng chú cừu nhỏ hung hăng gạt phăng . Đôi môi mỏng của đàn ông khẽ mím, bỗng nhiên ôm lấy eo , bế bổng lên đặt bệ cao bên cạnh.

Cứ như , Phương Trầm cần ngửa đầu nữa. Bất ngờ nhấc bổng lên, Phương Trầm giật , đôi mắt vẫn còn ửng hồng lập tức trừng lên hung dữ.

Sith dừng một chút mới tiếp tục lời : "Lần đầu gặp mặt thích em, lúc em đến xem thi đấu cũng là thích em, đưa em đến trang trại chơi cũng là vì thích em. em phương Đông các em sống nội liễm, thích biểu đạt cảm xúc ngoài, nên dám ."

Đây dường như là đầu tiên Sith " dám" làm gì đó, giống như một khối thiết giáp kiên cố đột nhiên lộ điểm yếu .

"Muốn ôm em, gần gũi với em đều là vì thích em, tuyệt đối bắt nạt em."

"Tôi tôn trọng em."

Phương Trầm ngơ ngác bệ, một tràng lời thổ lộ làm cho choáng váng. Sith nhân cơ hội xích gần hơn, cuối cùng cũng thể đưa tay lau sạch giọt nước mắt còn vương hàng mi .

"Phương Trầm, còn em thì ?"

Đại não đang "treo máy" của thiếu niên rốt cuộc cũng tỉnh táo : "Em ?"

Sith bằng ánh mắt nặng nề: "Chúng ở bên , ?"

Phương Trầm bệ, khẽ đung đưa đôi chân, cảm giác như giành quyền chủ động trong nháy mắt.

"Anh còn theo đuổi em mà, đòi ở bên ."

Người đàn ông đáp ứng ngay lập tức: "Được, truy em." Anh thuận thế ôm lấy eo thiếu niên, kéo lòng: "Vậy vui, em báo cho ?" Anh nữa.

Phương Trầm đá nhẹ một cái: "Làm em lúc nào em sắp vui chứ?"

Người đàn ông mím môi, im lặng.

"Được , thả em , em đây lâu quá , em đồ thật mà."

Sith làm nỡ buông tay. Khó khăn lắm mới tiếng lòng, chỉ cứ thế ôm chặt mãi, khảm xương thịt, đ.á.n.h dấu chủ quyền của lên ngóc ngách .

Anh nhịn khàn giọng hỏi: "Bảo bảo, thể hôn em một cái ?"

Phương Trầm chấn động: "Anh cái gì cơ?!"

Còn bắt đầu theo đuổi mà đòi hôn ? Anh đăng ký gói VIP để "phá đảo" nhanh đến đoạn kết ? Vả , thể tự nhiên thế chứ! Vừa tỏ tình xong gọi "bảo bảo" ngọt xớt...

Sức chịu đựng của Sith chạm đến giới hạn. Nhìn đôi môi Phương Trầm cứ đóng mở liên tục mặt, với chẳng khác nào một sự câu dẫn lộ liễu. Anh cúi đầu, giọng đầy dụ dỗ: "Chỉ hôn một chút thôi, bảo bảo, một chút thôi mà."

"Sith! Anh—"

Những lời định tiếp theo đều tiếng nước nhỏ vụn nuốt chửng.

 

Buổi tập thiếu một món đạo cụ nên Chu Lị Lị hậu trường lấy. Bước trong cô mới nhớ , Sith cũng đây mà nhỉ? vẻ thấy . Tìm đồ giá, Chu Lị Lị định rời thì bỗng thấy tiếng động phát từ phía phòng ngăn.

Còn ai ở đây ? Chu Lị Lị giật , lẽ ở đây chuột. Cô tiến về phía tiếng động, đến cửa phòng ngăn thì khựng .

Cánh cửa khép hờ để lộ một khe hở. Qua đó, cô thấy rõ một bóng hình cao lớn – là Sith. Anh lưng về phía cửa, cúi đầu. Vị trí che khuất chắc chắn còn một nữa, nhưng đó bóng dáng của Sith bao phủ, đến một sợi tóc cũng thấy, chỉ thấy tiếng môi lưỡi dây dưa đầy ám .

Chu Lị Lị ngây kinh hãi. Sith đang hôn một ai đó?

dám thêm, định xoay lẻn , nhưng bỗng nhiên Sith che khuất khẽ đá chân một cái, để lộ một góc quần áo trông quen mắt. Cô dừng thêm hai giây.

Người đó như đẩy Sith , nhưng cánh tay vươn đàn ông bóp chặt cổ tay ấn ngược trở . Tiếng nước giao thoa dứt, xen lẫn những tiếng thở dốc nặng nề khiến đỏ mặt tía tai. Chu Lị Lị vội vàng xoay rời .

đó là ai . Chẳng trách Sith hạ đến xem tập kịch, tất cả chỉ là cái cớ để đến xem thôi...

Loading...