Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 19: Giấc Mơ Về Anh Ấy.
Cập nhật lúc: 2026-02-20 07:49:17
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Trầm căm giận trừng mắt Sith một cái.
Ai c.ắ.n chứ!
Cứng ngắc như đá !
Nói chừng còn làm gãy cả răng chứ!
Chú cừu nhỏ trông vẻ trêu đến mức sắp nổi cáu thật . Sith thấy thế liền đường dừng , buông tay . Dưới ánh đèn đường, gò má trắng trẻo mềm mại của thiếu niên lưu vài dấu ngón tay đỏ ửng. Rõ ràng hề dùng lực, mà da mỏng manh đến thế.
Sith cố kiềm chế dời mắt , đem mấy viên kẹo nãy hứng bỏ hết túi áo của Phương Trầm. Cậu khẽ hừ nhẹ một tiếng, giống như lúc mới miễn cưỡng hài lòng, đầu chỗ khác: "Em đói ."
Sith một nữa nắm lấy tay : "Ừm, nhà hàng thôi."
Dọc theo con đường từ quảng trường trung tâm tới, phía đang b.ắ.n pháo hoa, nhiều ... , nhiều "ma quỷ" đang ven đường chụp ảnh. Phương Trầm dừng bước, ngẩng đầu lên. Dưới ánh pháo hoa rực rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh như thể chính chúng cũng đang phát hào quang .
Sith cũng dừng theo, điều pháo hoa, mà là đang xem pháo hoa.
Thiếu niên vì kinh ngạc mà trợn tròn mắt, đôi má vô thức phồng lên khi kinh ngạc há miệng, mặt vẫn còn lớp hóa trang nhưng chẳng hề thấy đáng sợ, trái còn đáng yêu hơn ngày thường.
Phương Trầm một chốc, nhịn móc điện thoại : "Sith, chụp cho em vài tấm ảnh ?"
"Được."
Sith lùi hai bước, giơ điện thoại lên chụp cho Phương Trầm. Dưới màn đêm, ánh đèn neon lấp loè xen lẫn pháo hoa rực rỡ bầu trời, thiếu niên trong bộ đồ ma cà rồng ngọt ngào ống kính, đôi mắt cong tít , tay còn giơ chữ V.
Người đàn ông nhấn nút chụp bao nhiêu , mãi đến khi Phương Trầm tạo dáng đến cứng cả , mới nhịn hỏi: "Xong ?"
Sith khựng một chút, thản nhiên đưa điện thoại cho Phương Trầm: "Xong ."
Phương Trầm mở album ảnh xem mà choáng váng, mà nhiều thế !! Cả một trang là ảnh , chụp một tấm là mà. Cậu cầm điện thoại, ngước mắt Sith, do dự một chút hỏi: "Hay là... chụp chung một tấm nhé?"
Sith gì, nhưng động tác dứt khoát, ngay sát bên cạnh Phương Trầm, thấp giọng hỏi: "Có cần tạo dáng gì ?"
Phương Trầm: "..."
"Không cần , biểu cảm tự nhiên là ."
Phương Trầm giơ điện thoại lên, mặt nặn một nụ thì đầy hai giây xị xuống.
Thật hổ quá, trong ống kính chỉ cái mặt và... cơ n.g.ự.c của đàn ông bên cạnh.
Khụ...
Phương Trầm nỗ lực nâng cánh tay lên cao hơn một chút, nhưng giây tiếp theo, tay trống . Sith lấy điện thoại : "Để chụp cho."
Người đàn ông giơ điện thoại lên hướng về phía hai . Sau đó, trầm mặc...
Trong ống kính bây giờ chỉ thấy cái mặt và lờ mờ cái đỉnh đầu của Phương Trầm.
Anh nhịn... , cừu nhỏ sẽ giận mất.
Cuối cùng vẫn nhịn , bật trầm thấp hai tiếng. Phương Trầm trợn tròn mắt: "Anh nhạo em đấy ?"
Sith thu hồi nụ trong một giây: "Không ."
"Thế !" Thiếu niên vẻ nghiêm túc.
Sith im lặng một giây: "Tôi đang nghĩ đến chuyện vui thôi."
Nhìn thấy vẻ mặt sắp "xù lông" của Phương Trầm, đàn ông bất động thanh sắc đ.á.n.h trống lảng: "Hay tìm khác chụp hộ chúng nhé?"
Phương Trầm hừ hừ hai tiếng, trừng mắt Sith một cái thật hung dữ, đầu tươi rói tìm qua đường nhờ giúp đỡ. Một cô gái tóc vàng nhiệt tình nhận lấy điện thoại, còn tận tình chỉ đạo bọn họ tạo dáng: "Này! Nhiệt tình lên chút coi, là hai hôn một cái !"
Lỗ tai Phương Trầm đỏ bừng, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy như trống bỏi.
Sith rủ mắt chằm chằm hai giây, kìm mà cong khóe môi. Màn trập vang lên đúng lúc đó.
Chụp xong, Phương Trầm cảm ơn mở ảnh xem, ngẩn .
Chụp... thật sự .
Lấy bầu trời đầy pháo hoa làm nền, một cao lớn, một nhỏ nhắn, hai "ma cà rồng" thế mà hài hòa đến lạ. Phương Trầm tươi ống kính, còn đàn ông thì đang rủ mắt mỉm .
Tim Phương Trầm bỗng mất một nhịp, l.i.ế.m môi, ngước mắt lên thấy Sith bên cạnh cũng đang . Cậu thấy ngại, tắt màn hình điện thoại, lúng túng mở lời: "Chúng thôi, mau ăn cái gì ."
Sith "ừm" một tiếng, : "Gửi ảnh cho một bản nhé."
Phương Trầm bước chân nhanh hơn một chút, coi như thấy. Người đàn ông chịu bỏ qua, nhắc một nữa. Lúc Phương Trầm mới "" một tiếng, nhỏ giọng: "Về nhà em sẽ gửi cho ."
Sith tự nhiên nắm lấy tay , thấp giọng: "Được."
Hôm nay cũng thấy những bộ trang phục kỳ quặc, ngay cả nhà hàng cũng ngoại lệ. May mà Sith đặt phòng riêng, giúp Phương Trầm thấy tự nhiên hơn một chút. Vừa xuống, vội vàng tuyên bố: "Hôm nay để em bao!"
Sith nhướng mày: "Ồ? Tại ?"
"Để cảm ơn đưa em nông trường, và cả nấu món Trung cho em ăn nữa." Phương Trầm trả lời quy củ.
Sith khẽ nhíu mày một cách khó nhận , thích Phương Trầm tính toán rạch ròi với như . cũng gì thêm, đưa thực đơn cho : "Xem xem em ăn gì."
Phương Trầm lướt qua thực đơn một lượt, lập tức yên.
Sao mà đắt thế !! Một đĩa salad rau củ mà những 80 đô! Sao cầm d.a.o cứa cổ luôn !!
Tiểu ma cà rồng tối sầm mặt mũi. Biết thế giành quyền chọn nhà hàng. Nhìn một vòng từ đầu đến cuối, mấy chai vang đỏ ở trang cuối càng làm Phương Trầm tuyệt vọng.
Cuối cùng chỉ thể khô khan : "Em đang giảm cân, chỉ cần một đĩa salad rau củ là ." Cậu đóng thực đơn , đẩy về phía Sith, làm vẻ hào phóng: "Anh gọi món , chọn món thích ."
Sith nhướng mày, cũng khách sáo, gọi liền mấy món, thậm chí cả đồ tráng miệng bữa ăn.
Trong lòng Phương Trầm như một chú cừu nhỏ đang điên cuồng gõ máy tính. Hu hu hu, hết bao nhiêu tiền đây!!
Cuối cùng, Sith khép thực đơn, lịch sự hỏi: "Em uống chút rượu ?"
Phương Trầm lắc đầu như trống bỏi: "Em uống."
Cậu nào dám uống rượu nữa. Lần uống say xong sờ n.g.ự.c , mà say chắc lột quần luôn quá!
Sith nhịn , chỉ gọi hai ly nước ngọt ga. Trong lúc chờ món ăn, Sith hỏi thăm việc học gần đây của Phương Trầm. Anh cố ý nhắc tới việc dạo trận đấu nên bận lắm.
"Em thể đến chỗ ôn tập, dạo mới học thêm vài món mới." Đây là thứ ba tung mồi nhử chú cừu nhỏ.
Phương Trầm bóc một viên kẹo Sith đưa lúc nãy bỏ miệng, vị dâu tây ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Cậu chống cằm, cố ý rủ mắt Sith, giọng nhẹ: "Vâng ạ."
Người đàn ông hiếm khi ngẩn , suýt chút nữa tưởng nhầm. Nhìn Phương Trầm, đang giả bộ như chuyện gì, cái má bên trái phồng lên vì ngậm kẹo, khiến Sith mà thấy ngứa răng, chỉ c.ắ.n một cái.
Anh l.i.ế.m liếm chân răng, bắt chước giọng điệu của : "Vâng ạ."
Cừu nhỏ ngước mắt trừng : "Đừng bắt chước em."
Đáng yêu quá mức. Sith chằm chằm. Nếu thực sự là ma cà rồng, cũng sẽ chẳng nỡ c.ắ.n . Anh chỉ ôm lòng, dỗ dành cho c.ắ.n một cái mà thôi.
Dưới cái chằm chằm đầy ám của đàn ông, Phương Trầm âm thầm quấn chặt chiếc áo choàng nhỏ . Có Sith ma cà rồng nhập thật ? Sao trông vẻ ăn thịt thế ?
May mà lúc phục vụ bưng thức ăn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-19-giac-mo-ve-anh-ay.html.]
Sith gọi ít món, bày đầy cả một bàn. Phương Trầm mà thèm đến đỏ cả mắt, nhưng mặt chỉ một đĩa salad xanh lè. Người đàn ông thong thả cắt bít tết: "Thật em cần giảm cân , ngược thấy em gầy, béo thêm một chút mới ."
Nói nhảm! (▼ヘ▼#)
Phương Trầm căm giận nhai rau xanh rôm rốp. Chẳng lẽ ăn thịt chắc!! Hừ! Cậu tin là một Sith thể ăn hết sạch chỗ !
Cắt xong miếng bít tết, ngước mắt thiếu niên đang tự làm tức đến phồng cả má như cá nóc, Sith nén , đẩy đĩa thịt sang phía Phương Trầm.
Cậu ngơ ngác ngẩng đầu: "Dạ?"
"Phiền em ăn giúp một ít, hình như gọi nhiều, lãng phí là thói quen ."
Thế là đĩa salad đổi thành bít tết, những món Phương Trầm thích bàn đều chuyển sang phía , thậm chí cả cái bánh kem nhỏ tráng miệng cũng chui tọt bụng Phương Trầm.
Ăn uống no nê, chú cừu nhỏ l.i.ế.m liếm môi, dáng vẻ vô cùng mãn nguyện.
Mãi đến khi Sith dẫn tận cửa, mới sực nhớ : "Khoan ! Em còn trả tiền mà."
"Không cần , nếu em thực sự tiêu tiền thì cứ chuyển thẳng cho là ."
Sith nhân lúc khác chú ý, nắm lấy bàn tay Phương Trầm trong lòng bàn tay . Tay mềm mềm như bông, khiến nhịn mà khẽ bóp nhẹ.
"Ý là ?"
"Nhà hàng tên , nếu em trả tiền thì đưa cho là ."
Phương Trầm ngơ ngác để mặc dắt . Lại là của Sith??? Nông trại là của , nhà hàng cũng là của !
Chú cừu nhỏ "thù giàu" tức đến nghiến răng: "Anh đừng bảo với em là cả cái New York đều là của nhà nhé."
"Cũng đến mức đó." Thấy bộ dạng xù lông của , Sith cảm thấy buồn , khỏi dỗ dành: "Lần , em mời ăn cơm."
Phương Trầm trừng mắt : "Không !"
"Được, vẫn là mời em."
Khi trở về tới ký túc xá thì quá 12 giờ đêm.
Phương Trầm buồn ngủ đến mức mắt mở , về tới nơi là tẩy trang ngã đầu ngủ ngay lập tức. Không do ảnh hưởng từ việc hóa trang Halloween mà Phương Trầm mơ màng làm mộng xuân cả đêm.
Trong một tòa lâu đài u ám, ngửa giường, đôi mắt một dải lụa che khuất, cổ tay bóp chặt nhấc cao quá đỉnh đầu. Cậu thể cảm nhận rõ ràng cơ thể đang run rẩy, dải lụa nước mắt làm cho thấm ướt. hiển nhiên, điều đó chẳng chiếm chút thương hại nào từ đối diện.
Nụ hôn nóng bỏng của nọ rơi dày đặc cổ, cằm, cứ thế xuống . Một mặt Phương Trầm sụt sịt , mặt khác tuân theo bản năng cơ thể, vô thức ưỡn n.g.ự.c lên.
Mãi đến cuối cùng, đàn ông nghiêng đầu, đôi môi mỏng chạm cổ . Phương Trầm mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: "Đừng... đừng c.ắ.n em." Đừng hút m.á.u .
Người đàn ông khẽ một tiếng, chất giọng trầm thấp vang lên bên tai:
"I want to kiss you." (Anh hôn em).
Phương Trầm chợt mở bừng mắt, ngơ ngác trần nhà một lúc đột ngột bật dậy. Cậu tốc chăn lên một cái, mặt bỗng chốc đỏ bừng, vội vàng dậy, khép chân bước nhanh phòng tắm.
Trời sập . Sao thể làm loại mộng cơ chứ?
Vì mắt che nên Phương Trầm từ đầu đến cuối rõ diện mạo đàn ông đó, nhưng câu cuối cùng ghé sát tai ... giọng cực kỳ giống Sith.
Đứng vòi hoa sen, để mặc dòng nước xối xả biến thành một chú cún con mưa, thiếu niên cúi đầu "thứ " đang mềm rũ, sờ sờ bụng nhỏ, thở dài thườn thượt.
Mày mà dám hả Trầm. Cái bụng nhỏ xíu thế , ăn thứ to lớn thế nào mà tự lượng sức !
Tắm rửa xong, một bộ quần áo khác, vứt hết những suy nghĩ lung tung đầu, Phương Trầm nhân lúc hôm nay tiết định ghé qua cửa hàng Pizza. Vừa vặn, Kiệt Minh cũng mặt ở tiệm. Gần đây lịch học của Phương Trầm quá dày nên lâu gặp Kiệt Minh, hai chạm mặt hớn hở chui bếp chuyện phiếm.
"Dạo thế nào ?"
"Cực kỳ ! Cho xem bạn trai mới của tớ , thế nào, m.ô.n.g cong chứ?"
"..."
Nhìn vẻ mặt quẫn bách của Phương Trầm, Kiệt Minh nhịn rộ lên: "Sao vẫn cứ như thế nhỉ. Nói thật đấy, nên thử quen một bạn trai xem ."
Phương Trầm đáp, trong lòng chút đồng tình với cách của Kiệt Minh. Sao thể gọi là "thử" chứ? Quen bạn trai là một việc cực kỳ chính thức và trịnh trọng! Không đúng đúng! Cậu làm gì ý định quen bạn trai !!
" , tớ tin bát quái ?" Kiệt Minh huých vai Phương Trầm, hạ thấp giọng: "Có chụp ảnh Sith hẹn hò hôm Halloween đấy."
Phương Trầm hít ngược một , suýt thì sặc nước miếng: "Khụ khụ... ai cơ?"
"Sith chứ ai! Cho xem ảnh , hóa trang thành ma cà rồng, trai rụng rời luôn."
Tim Phương Trầm vọt lên tận cổ họng. Cậu trố mắt Kiệt Minh mở ảnh , mới thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà lúc đó đèn đường, mặt của Phương Trầm chụp rõ.
"Chẳng khác gì minh tinh điện ảnh luôn!" Kiệt Minh cảm thán, chỉ "tiểu ma cà rồng" bên cạnh Sith: "Nhìn , bọn họ mặc đồ đôi nhé, nhưng mà... cái dáng giống thế nhỉ?"
Anh hồ nghi Phương Trầm một cái. Phương Trầm lặng lẽ nuốt nước miếng. Kiệt Minh là bạn đầu tiên quen khi xuyên thư, cũng lừa . Do dự một chút, lí nhí: "Là tớ đấy."
"À, là —" Kiệt Minh khựng , đột ngột cao giọng: "Cái gì?!! Là ???"
"Hai quen thế nào?!!"
"Hơi phức tạp một chút." Phương Trầm cân nhắc từ ngữ: "Tóm là... hiện tại bọn tớ vẫn là bạn bè, như nghĩ ."
Kiệt Minh híp mắt: "Đừng lừa tớ. Đã cùng hẹn hò Halloween thì là bạn bình thường ." Anh hất cằm, làm bộ như đang thẩm vấn: "Hai lên giường ?"
Phương Trầm hoảng hốt lắc đầu lia lịa.
Kiệt Minh gật gù: "Nhìn cái dáng vẫn bay nhảy thế thì đúng là thật."
"..." Kiệt Minh luôn cái năng lực . Bất kể là chuyện gì, qua miệng đều trở nên "đen tối".
Phương Trầm đến mức đỏ cả tai, cúi đầu thắt tạp dề: "Không với nữa, tớ lau bàn đây."
Kiệt Minh túm chặt lấy : "Đừng hòng chạy, thế cho tớ , tỏ tình với ?"
Phương Trầm thật hối hận vì khai . "Chưa ! Tớ bảo như nghĩ mà!"
Kiệt Minh hừ lạnh: "Thế tưởng tớ nghĩ cái gì?"
Phương Trầm lập tức ngậm chặt miệng.
Kiệt Minh vuốt cằm: "Không lý nào. Ở đây giống bên chỗ , chuyện tình cảm dây dưa kéo dài, thích là , thấy hứng thú là lên giường."
"Trừ phi..."
Phương Trầm nữa, dỏng tai lên : "Trừ phi cái gì?"
Kiệt Minh nhún vai: "Trừ phi thích kiểu như , hoặc là chẳng chút hứng thú nào với cả."
Phương Trầm sững tại chỗ, đôi mắt vốn đang sáng lấp lánh bỗng chốc tối sầm .
Là... như ?
Tiểu kịch trường
Người đàn ông cách tận dụng ưu thế của .
Ví dụ như khi Phương Trầm lóc đẩy , đòi bỏ cuộc, bàn tay lớn của đàn ông liền vớt trở , dỗ dành: "Bé cưng, em c.ắ.n n.g.ự.c , tối nay cho em c.ắ.n đến lúc ngủ luôn, ?"
Thực tế là, Phương Trầm đến miệng còn khép nổi, nước miếng cũng chẳng giữ , chỉ thể thất thần phát vài âm tiết vụn vỡ, chứ đừng đến chuyện c.ắ.n .